Cao Thủ Kề Bên

Lượt đọc: 2107 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Ba người phụ nữ một màn kịch

❊ ❊ ❊

Có thể nói không chút quá lời, A Bình là người phụ nữ quan trọng nhất trong cuộc đời Trần Phi! Hồ Xảo Nhi tự nhiên cũng nghe ra được, do dự một chút rồi nói: "Hay là em đi thăm chị Bình nhé? Dù sao em cũng không có việc gì, chi bằng cứ ở bệnh viện bầu bạn với chị ấy, cũng đỡ cho chị ấy ở một mình buồn chán."

"Việc này thì không cần đâu, e là ngoài anh ra còn có người khác muốn tới bệnh viện bầu bạn với A Bình đấy. Ha ha, cứ thế đi, quay đầu có thời gian anh sẽ đưa em đi." Thường Hân Hân chắc chắn sẽ tới, hơn nữa Trần Tiêu Trúc cũng phải tới, nếu Hồ Xảo Nhi mà qua đó nữa thì có chút ồn ào quá nhỉ?

Với lại A Bình nhất thời cũng chưa chắc đã tiếp nhận được, thôi thì cứ từ từ vậy.

"Được rồi, vậy anh có việc thì đi bận trước đi." Hồ Xảo Nhi cũng biết lúc này Trần Phi chắc chắn không có thời gian bầu bạn với mình, nhưng hiện tại đã không còn trở ngại gì nữa, nỗi lo lớn nhất cũng đã giải quyết xong, vậy thì cũng không vội vàng nhất thời phải ở cùng với Trần Phi làm gì.

"Vậy anh về trước đây, lát nữa đúng là còn có việc, có chuyện gì cứ gọi điện thoại liên lạc nhé." Ước chừng lát nữa Trần Tiêu Trúc cũng nên tới nơi rồi, mình còn phải đi đón cô ấy, cho nên Trần Phi cũng không ở chỗ Hồ Xảo Nhi dây dưa thêm.

Nói với cô ấy vài câu, rồi hôn thật mạnh mấy cái lên khuôn mặt nhỏ nhắn của cô, Trần Phi liền rời đi.

Ra khỏi Hồ gia, Trần Phi đang chuẩn bị về bệnh viện quân khu thì điện thoại reo, là Trần Tiêu Trúc gọi tới. Sau khi nghe máy, Trần Tiêu Trúc nói đã tới Kinh Thành, đang ở nhà ga rồi. Trần Phi bảo cô ấy cứ ở nguyên tại chỗ đợi mình, sau đó liền chạy thẳng tới nhà ga.

Kinh Thành là thủ đô, nhà ga có thể nói là nơi đông người nhất. Người đi kẻ lại, nhìn một cái là vô số bóng người. Muốn tìm một người ở nơi đông đúc thế này là rất khó khăn, nhưng đối với Trần Phi thì cũng không có gì khó cả.

Dò xét thuật mở ra, rất nhanh Trần Phi đã nhìn thấy Trần Tiêu Trúc đang nhìn đông ngó tây. Liền lập tức sải bước đi tới.

Trần Tiêu Trúc đang kiễng chân chờ đợi Trần Phi đã phát hiện ra Trần Phi đang đi tới, lập tức xách túi đi về phía anh.

"Anh tới rồi, ở đây đông người quá, em thật sự sợ anh không tìm thấy em." Trần Tiêu Trúc cảm thán nói.

Trần Phi cười cười, thuận thế nhận lấy cái túi trên tay cô, nói: "Dù người có đông thế nào, chỉ cần anh muốn tìm em thì vẫn tìm được thôi. Đi thôi, chúng ta rời khỏi đây trước đã."

"Vâng!" Trần Tiêu Trúc đáp một tiếng rồi đi theo Trần Phi rời khỏi nhà ga.

"Anh không lái xe à?"

Nhìn Trần Phi chuẩn bị bắt xe gần nhà ga, Trần Tiêu Trúc tò mò hỏi. Với điều kiện hiện tại của Trần Phi, có xe là chuyện quá đỗi bình thường, cô cứ nghĩ Trần Phi chắc chắn là lái xe tới. Trần Phi cười cười nói: "Lúc tới gấp quá nên không lái xe, anh cũng ít khi lái xe lắm."

"Ồ." Trần Tiêu Trúc cũng không hỏi thêm, chờ một lát thì bắt được một chiếc xe.

Lên xe, Trần Phi báo địa chỉ cho tài xế.

Không phải là khu đại viện quân khu, mà là biệt thự của anh.

Trần Tiêu Trúc tuy không có tay xách nách mang, nhưng cũng không tiện vừa tới đã bắt người ta đi bệnh viện ngay, cứ về nhà an ổn nghỉ ngơi một chút rồi tính sau.

Xe dừng trước cửa biệt thự, trả tiền rồi xuống xe.

Trần Tiêu Trúc nhìn biệt thự này, có chút ngạc nhiên hỏi: "Đây là nhà anh?"

"Ừ, nhưng bình thường ít khi ở đây. Lúc trước định định cư ở đây nên mới mua, giờ xem ra chỉ đành dùng làm nơi ở tạm thời thôi. Đi thôi, vào trong nghỉ ngơi một lát đã." Trần Phi cười cười, dẫn Trần Tiêu Trúc đi vào.

Vào trong nghỉ ngơi một lúc, Trần Phi tiện tay làm chút đồ ăn cùng Trần Tiêu Trúc ăn một chút, tất nhiên cũng không quên giữ ấm phần để gửi tới cho A Bình. Tuy nói đồ ăn ở bệnh viện chắc chắn không thể quá tệ, nhưng nếu nói tới giá trị dinh dưỡng thì thế nào cũng không bằng đồ Trần Phi tự tay làm.

Trong khoảng thời gian này, Trần Phi cũng kể với Trần Tiêu Trúc khá nhiều chuyện của mình, coi như để cô ấy có chút hiểu biết. Có thể thấy tâm trạng của Trần Tiêu Trúc vẫn rất bình thường, chắc là trước khi tới cũng đã suy nghĩ kỹ càng rồi.

"Đi thôi, anh đưa em tới bệnh viện thăm A Bình. A Bình là người rất dễ chung sống, đợi sau này tiếp xúc lâu rồi em sẽ biết." Sau khi đã thu dọn xong xuôi, Trần Phi dẫn Trần Tiêu Trúc tới bệnh viện quân khu.

Lần này tất nhiên là lái xe đi rồi!

Tới bệnh viện quân khu, Trần Phi cùng Trần Tiêu Trúc đi tới phòng bệnh của A Bình. Trong phòng bệnh, tinh thần A Bình khá tốt, đang nằm trên giường xem tivi. Nhìn thấy Trần Phi dẫn một người phụ nữ đi vào, A Bình trước là sững sờ, sau đó liền mỉm cười chào hỏi.

"Ngồi nhanh đi, ngồi nhanh đi. Trần Phi, anh không định giới thiệu với chị một chút sao?" A Bình mời gọi, sau đó có chút trách móc nói với Trần Phi.

Trần Phi cười cười nói: "Đây là Trần Tiêu Trúc, là cô giáo hồi em đi học. Em hôm nay có thể có được thành tựu như vậy đều nhờ sự giúp đỡ của ông nội cô ấy ngày trước, có thể nói thùng tiền đầu tiên của em chính là do ông cô ấy giúp em kiếm được. Cô ấy biết em mang thai nên đặc biệt tới thăm em đây."

Trần Tiêu Trúc lúc này ngồi bên cạnh A Bình, cười nói: "Chị Bình, chị gọi em là Tiêu Trúc là được rồi. Trần Phi người này quá bận rộn, hơn nữa tâm tư cũng không quá tinh tế, nên em muốn qua đây giúp đỡ một tay, tiện thể bầu bạn với chị, để chị ở một mình ở đây chán lắm. Chị Bình, chị sẽ không đuổi em đi chứ?"

A Bình lúc này cũng đoán ra quan hệ giữa Trần Tiêu Trúc và Trần Phi chắc chắn không bình thường, nếu không thì sao lại qua đây giúp đỡ. Nhưng cô lại không hề tức giận chút nào, ngược lại còn có chút vui mừng. Nói thật, bản thân cô ở trong bệnh viện này quả thật rất buồn chán, tuy nói Trần Phi sẽ bầu bạn với cô, nhưng cô cũng không tiện để Trần Phi cứ chăm chăm vào một mình cô.

Với lại cô cũng đã nghĩ thông suốt rồi, trước kia thì cứ sống qua ngày đoạn tháng, cũng chưa từng nghĩ nhất định phải tranh giành danh phận gì đó với những người phụ nữ khác. Nhưng bây giờ thì khác rồi, vì đứa con trong bụng, cô không thể cứ như trước kia được nữa. Cho nên tiếp xúc nhiều hơn với những người phụ nữ khác của Trần Phi cũng có chỗ tốt.

Phụ nữ một khi đã có mục tiêu, sẽ trở nên rất kiên cường!

"Tất nhiên là không rồi, em có thể ở lại bầu bạn với chị thì chị vui còn không hết. Chỉ là như vậy có quá phiền phức không? Chị thấy áy náy quá." A Bình cười nói.

"Không đâu, dù sao em cũng không có việc gì mà." Trần Tiêu Trúc vội nói. "Với lại chị ở một mình ở đây không có ai bầu bạn, chán biết bao nhiêu."

Trần Phi cười chen lời vào: "Việc này thì chị có thể yên tâm, đây mới chỉ là mới tới thôi, e là mấy ngày nữa sẽ lục tục có rất nhiều người tới, lúc đó tuyệt đối không buồn chán, náo nhiệt lắm."

A Bình lườm Trần Phi một cái, hiển nhiên "rất nhiều người" mà Trần Phi nói chắc chắn là những người phụ nữ khác của anh, nhưng nói điều này trước mặt Trần Tiêu Trúc thì có chút không thỏa đáng nhỉ. "Đúng rồi, chỗ ở đã sắp xếp xong chưa?"

Trần Tiêu Trúc lắc đầu rồi nhìn về phía Trần Phi.

Trần Phi nghĩ nghĩ rồi nói: "Chỗ ở thì dễ giải quyết thôi, tạm thời có thể ở biệt thự đó, dù sao chỗ đó cũng đủ rộng. Chỉ là đi lại có thể hơi phiền phức, quay đầu anh để xe lại cho là được."

"Không cần phiền phức vậy đâu, hay là em ở lại đây luôn đi!" Trần Tiêu Trúc chỉ vào giường trống bên cạnh nói. "Đây chẳng phải có chỗ sao, hay là anh thấy em ở đây làm phiền anh? Nếu vậy thì coi như em chưa nói gì nhé."

Phòng bệnh này của A Bình là phòng tốt nhất bệnh viện quân khu, nói ra thì dù là khách sạn năm sao cũng chưa chắc đã sang trọng bằng ở đây. Ngoài giường bệnh của A Bình ra, bên cạnh còn có một giường cho người chăm sóc.

Trần Tiêu Trúc chính là chỉ vào cái giường cho người chăm sóc đó!

Trần Phi nhún vai nói: "Nếu em muốn ở đây cũng được, anh chẳng qua là thấy ở đây không tiện lắm thôi. Bình thường nếu em chăm sóc A Bình bận rộn tới lui mà không được nghỉ ngơi tốt, quay đầu ông nội em lại tưởng anh ngược đãi em đấy."

"Vậy thì quyết định thế đi, em ở đây, chị Bình thấy sao?" Trần Tiêu Trúc quay đầu hỏi A Bình.

A Bình tất nhiên là không có ý kiến gì rồi!

"Đây là món anh mới làm xong, em tranh thủ ăn nóng đi." Câu chuyện phiếm kết thúc, Trần Phi liền lấy dược thiện đã làm xong ra, đây là món đại bổ đấy.

Cơ thể A Bình có chút hư nhược, nếu tẩm bổ quá mãnh liệt chắc chắn là không được, gọi là "hư không thụ bổ". Cho nên dược thiện là cách tốt nhất, không những có thể bồi bổ cơ thể cô, mà đối với đứa trẻ trong bụng cũng có lợi ích cực lớn.

Trần Phi lấy hộp cơm ra chuẩn bị cho A Bình ăn nóng, đúng lúc này cửa phòng bệnh lại bị đẩy ra.

Ánh mắt ba người đều hướng về phía cửa.

Thường Hân Hân sững sờ một chút, dường như không ngờ trong phòng bệnh lại đông người như vậy, nhưng rất nhanh đã khôi phục lại bình thường, cười cười xách túi trên tay lên. "Tôi vốn còn muốn nói sợ các người bận tới bận lui mà quên ăn cơm, xem ra tôi dư thừa quá rồi."

A Bình quay đầu nhìn Trần Phi, hiển nhiên là đang đợi Trần Phi giới thiệu. Trần Tiêu Trúc ở một bên cũng có chút kinh ngạc, nhưng nhiều hơn là có chút căng thẳng.

Thường Hân Hân tuy không cố ý làm gì, nhưng khí thế trên người cô quả thực khiến Trần Tiêu Trúc có chút căng thẳng.

Trần Phi cũng ngẩn người, không ngờ Thường Hân Hân tới mà cũng không báo với mình một tiếng, nhưng anh lại hiểu tâm tư của Thường Hân Hân. Thường Hân Hân coi như là người phụ nữ thấu tình đạt lý nhất bên cạnh mình, nên lần này tới chắc chắn sẽ không có ý đồ xấu gì, đa phần cũng là ôm tâm tư muốn thân cận với chị Bình mà thôi.

Mỉm cười, Trần Phi thuận tay nhận lấy đồ trên tay Thường Hân Hân đặt sang một bên, sau đó kéo cô ngồi xuống rồi giới thiệu: "Anh không ngờ em tới nhanh như vậy. Đây là A Bình, đây là Trần Tiêu Trúc. A Bình, đây chính là Thường Hân Hân anh từng nói với em, người trước kia em từng gặp, Thường Vũ Tâm, chính là anh trai cô ấy."

"Cô chính là Hân Hân à, trước kia Trần Phi nói với tôi rất nhiều lần. Nếu không phải nhờ cô giúp đỡ thì Trần Phi cũng không có ngày hôm nay, cậu ấy luôn nói nhờ có cô đấy. Chuyện lần này cũng cảm ơn cô cùng anh trai cô, thật sự phiền phức cho mọi người rồi." A Bình rất nhiệt tình nói.

Thường Hân Hân cười vội nói: "Trần Phi cũng từng nhắc tới chị với em, trong lòng cậu ấy, người phụ nữ quan trọng nhất chính là chị, nếu không có chị thì sẽ không có cậu ấy ngày hôm nay." Nói xong quay đầu nhìn về phía Trần Tiêu Trúc. "Trần Phi cũng từng nhắc tới cô, cô tới đây thì bên trường học không vấn đề gì chứ? Có cần tôi giúp cô gửi lời chào hỏi không?"

"Không cần không cần, đã gửi lời chào hỏi rồi." Trần Tiêu Trúc vội vàng nói, trong lòng có chút vui mừng.

Không ngờ Trần Phi còn nhắc tới mình.

Ai ngờ đâu Trần Phi có từng nhắc tới mấy chuyện này đâu cơ chứ, nhưng thủ đoạn của Thường Hân Hân tự nhiên là cao minh, cô ấy muốn điều tra chút chuyện gì mà chẳng dễ như trở bàn tay. Ba câu hai câu, ba người phụ nữ đã giống như chị em ruột thịt vậy.

Ngược lại dường như chẳng còn việc gì liên quan đến Trần Phi nữa.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:1035
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 17 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.