Cao Thủ Kề Bên

Lượt đọc: 2114 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Nhân chi thường tình

❊ ❊ ❊

“Thế nào, giải quyết hết cả rồi chứ?” Trần Phi chậm rãi bước tới hỏi.

“Đều giải quyết xong, không để lại người sống.” Xâm Thực Kỵ Sĩ cười hắc hắc.

Đạo Thiên Quân tiếp lời: “Bên này cũng giải quyết xong cả rồi, cố ý chừa lại một tên để phòng trường hợp ngươi có phân phó, nếu không có gì thì giết hắn cũng chưa muộn.” Nói xong liền nhìn Thường Vũ Tâm, ra hiệu cho hắn lên tiếng.

Thường Vũ Tâm cũng nhanh trí, vội vàng nói: “Trần Phi, giới thiệu với ngươi, đây là phụ thân của Đại Nhi Phỉ, quốc vương của Li Á Đan, Đại Nhi Đức.”

Trần Phi gật đầu, hướng về phía Đại Nhi Đức nói: “Lão tiên sinh chào ông, ta là Trần Phi.”

“Trần tiên sinh chào cậu, cảm ơn các vị đã ra tay tương trợ cứu giúp Li Á Đan chúng tôi, còn cứu cả mạng già này. Đi thôi, ta nhất định phải tạ ơn các vị thật tốt.” Đại Nhi Đức cảm kích mời chào, sau đó dẫn mọi người tiến vào hoàng cung.

Trong hoàng cung tự nhiên có người tiếp đãi, một mảnh hoan hỉ, tạm thời không nói đến.

Sau khi an bài xong xuôi, Đạo Thiên Quân dẫn kẻ của Thiên Thần Giáo Đình đến trước mặt Trần Phi. “Tổ trưởng, tên này xử lý thế nào?”

“Thả đi.” Trần Phi liếc nhìn một cái, nhàn nhạt nói.

Đạo Thiên Quân ngẩn ra: “Cứ thế thả đi sao?”

“Ừ, thả đi.” Trần Phi gật đầu, hướng về phía tên kia nói: “Ngươi rất may mắn mới có thể sống sót rời khỏi đây, ta nghĩ... ngươi hẳn là biết sau khi trở về nên nói cái gì chứ?”

“Tôi biết, tôi biết... tôi nhất định sẽ không nói về chuyện của các ngài.” Tên kia liên tục gật đầu.

“Không nói? Vậy thì ngươi đừng về nữa.” Trần Phi lạnh giọng nói.

Tên kia lập tức ngẩn người, nhưng phản ứng cũng nhanh, vội nói: “Ngài có phân phó gì cứ nói, tiểu nhân nhất định làm theo.”

Sắc mặt Trần Phi lúc này mới hòa hoãn lại: “Cũng không cần đặc ý nói gì, chỉ cần đem tình hình bên này nói thật là được. Còn nữa, ngươi hẳn là thuộc hạ của cái tên Lôi Thần gì đó đúng không? Trở về bảo hắn, ta ở đây chờ hắn ba ngày, ba ngày sau nếu hắn không tới thì ta sẽ đi tìm hắn! Đã hiểu chưa?”

“Đã hiểu, đã hiểu, tôi đảm bảo sẽ truyền đạt lại.” Tên kia vội vàng gật đầu.

“Cút đi.” Trần Phi phất phất tay, Đạo Thiên Quân lập tức dẫn tên kia đi xuống.

Sau đó Trần Phi mới quay đầu cười nói với Đại Nhi Đức: “Lần này chúng ta giết hết đám người Thiên Thần Giáo Đình, lại còn đoạt lại nơi này, bọn chúng chắc chắn sẽ không bỏ qua đâu. Ta cứ ở đây chờ, đợi chúng tới rồi hốt trọn ổ luôn, đỡ phải sau này lại thêm phiền phức.”

“Trần tiên sinh quả thực là thần nhân, không biết Trần tiên sinh ngài...” Đại Nhi Đức cười đáp lời, xem chừng là muốn hỏi Trần Phi rốt cuộc là người thế nào.

“Phụ thân, không phải trước đây người vẫn luôn cảm thán vì sao Sách Phỉ Đồ có thể quật khởi nhanh chóng như vậy sao. Anh ấy chính là chủ nhân của Sách Phỉ Đồ!” Đại Nhi Phỉ cười nói.

Đại Nhi Đức ngẩn ra, lập tức kinh ngạc nhìn về phía Trần Phi. Ông ta thật sự có chút không tin Sách Phỉ Đồ có thể quật khởi nhanh như vậy là do Trần Phi, dù sao trông Trần Phi cũng quá trẻ. Tuy nhiên, dù chưa từng thấy Trần Phi đích thân ra tay, nhưng Đạo Thiên Quân và Thường Vũ Tâm ra tay thì ông ta nhìn rõ mồn một.

Có thực lực như vậy, muốn nâng đỡ một quốc gia tự nhiên không phải chuyện khó.

Thế nhưng Đại Nhi Đức lại có suy nghĩ khác, thực lực của nhóm Trần Phi còn mạnh hơn cả Thiên Thần Giáo Đình, vậy họ có phải sẽ là Thiên Thần Giáo Đình thứ hai không? Theo ông biết, Sách Phỉ Đồ dường như chính là do Trần Phi dùng thủ đoạn đặc biệt mà có được, vậy thì "như pháp bào chế" mà chiếm lấy Li Á Đan, dường như cũng chẳng phải chuyện lạ gì.

Nhưng sự việc đã đến nước này, Đại Nhi Đức cũng chẳng dám nói gì.

Cảm kích một phen, sau đó phân phó người tiếp đãi, nghỉ ngơi thật tốt.

Đại Nhi Đức kéo Đại Nhi Phỉ vào phòng, chuẩn bị hỏi kỹ con gái xem ý đồ của họ rốt cuộc là gì.

Cũng không trách Đại Nhi Đức lại nghĩ như vậy, ông ta thực sự sợ rồi!

Sợ những thủ đoạn như thần như thánh này, đây căn bản không phải là thứ mà những phàm nhân như họ có thể chống đỡ được.

“Con nói thật với phụ thân, vì sao những người này lại tới cứu chúng ta? Chúng ta với Sách Phỉ Đồ, với họ đâu có giao tình gì, họ... thật sự sẽ tốt bụng thế sao?” Đại Nhi Đức căng thẳng hỏi Đại Nhi Phỉ.

Đại Nhi Phỉ kinh ngạc nói: “Phụ thân sao người lại nghĩ vậy, họ có thể có mục đích gì chứ. Chỉ là hảo tâm muốn tới giúp đỡ thôi. Lúc trước ở Kinh Thành con bị người của Thiên Thần Giáo Đình truy sát, là Thường Vũ Tâm đã cứu con, sau đó nghe nói chuyện bên phía chúng ta, họ liền chủ động muốn tới giúp.”

“Cái tên Thường Vũ Tâm này với con có phải là...?” Đại Nhi Đức nhìn ra Thường Vũ Tâm này đối với con gái mình dường như có chút không bình thường, hai người mày qua mắt lại thì không cần nói, còn xưng hô cái gì là “người mình”, lại thêm việc đối phương ra sức giúp đỡ như vậy. Nếu nói hai người họ không có gì, Đại Nhi Đức tuyệt không tin.

Đại Nhi Phỉ đỏ mặt nói: “Phụ thân, con... con với Thường Vũ Tâm vừa gặp đã yêu, con muốn gả cho anh ấy.”

“Cái này... thế này thì quá tùy tiện rồi, con có biết đối phương là người thế nào không? Hơn nữa con là công chúa, sao có thể tùy tiện quyết định chuyện hôn nhân đại sự của mình như vậy.” Đại Nhi Đức lo lắng nói.

“Tuy con và anh ấy quen biết chưa bao lâu, nhưng con cảm thấy con đã đủ hiểu anh ấy rồi. Huống hồ nếu không có anh ấy thì con đã chết ở Kinh Thành rồi. Còn về chuyện công chúa... phụ thân, nếu không có họ giúp đỡ thì con còn tính là công chúa gì chứ, công chúa mất nước thôi.” Đại Nhi Phỉ ngập ngừng một chút, lại nói: “Hơn nữa thân phận của Thường Vũ Tâm cũng không tầm thường đâu, anh ấy là trưởng tử của Thường gia, Thường gia ở Kinh Thành là đại gia tộc số một số hai đấy, mấy ngày trước con còn cùng người Thường gia tháp tùng Chủ tịch đi xem phim. Thứ hai, em gái anh ấy là Thường Hân Hân, là người phụ nữ của Trần Phi, nhân vật có thực quyền ở Sách Phỉ Đồ, bất luận là thân phận địa vị hay thực lực, con đều thấy người không xứng đáng phải là con, chứ không phải anh ấy.”

Đại Nhi Phỉ nói như vậy, Đại Nhi Đức lập tức có chút động dung, không ngờ thân phận của Thường Vũ Tâm lại đơn giản thế này. Nếu là vậy, hai người cũng coi như xứng đôi.

Thấy biểu cảm của phụ thân, Đại Nhi Phỉ biết chuyện này đã có chuyển biến, vội thừa thắng xông lên: “Phụ thân người nghĩ xem, nếu không có họ thì quốc gia chúng ta liệu còn giữ được không? Bây giờ có họ ở đây, đừng nói là không sợ Thiên Thần Giáo Đình, tương lai trở thành Sách Phỉ Đồ thứ hai cũng chưa biết chừng đâu ạ. Sự phát triển của Sách Phỉ Đồ con tin là người cũng đã thấy rồi, hiệu quả ra sao con cũng không cần nói nhiều, phương diện này phụ thân hiểu rõ hơn con.”

“Con nói cũng không sai, trước đây ta luôn cảm thấy nước nhỏ chúng ta lại chẳng có thứ gì đáng giá nên chắc không đến nỗi khiến người ta để mắt tới. Nhưng giờ xem ra ta sai rồi, thà rằng bị người của Thiên Thần Giáo Đình cướp đi, chi bằng để người của Sách Phỉ Đồ giúp chúng ta.” Đại Nhi Đức ngập ngừng một lát, cười nói: “Huống hồ con đã thích tên Thường Vũ Tâm này, làm cha tự nhiên hy vọng con được hạnh phúc. Thôi được, đã như vậy thì chuyện này ta sẽ nói chuyện tử tế với bọn họ, nhất định sẽ không để con gái ta chịu thiệt.”

“Cảm ơn phụ thân.” Đại Nhi Phỉ vui mừng đáp.

Cùng lúc đó, tại căn phòng khác.

Trần Phi, Thường Vũ Tâm, Đạo Thiên Quân, Xâm Thực Kỵ Sĩ bốn người cũng đang tán gẫu.

“Tổ trưởng, ngài nói xem tên Lôi Thần kia có tới không? Hay là để tôi gọi người của Đặc Tổ tới một ít, rồi lại điều thêm nhân thủ từ Sách Phỉ Đồ qua nhé?” Đạo Thiên Quân hỏi.

Trần Phi lắc đầu: “Tạm thời không cần.”

“Tôi không phải lo chúng ta đối phó không nổi, tôi chỉ lo đến lúc đó sẽ liên lụy tới người ở đây, vạ lây dân lành.” Đạo Thiên Quân thở dài.

“Sẽ không đâu, nếu họ muốn đại khai sát giới thì đã làm từ sớm rồi. Họ chiếm Li Á Đan là có mục đích, họ cần những dân chúng này ủng hộ họ, giúp họ. Cho nên họ sẽ không đại khai sát giới đâu. Mọi người không phát hiện ra sao? Lúc chúng ta tới, những dân chúng gặp được đều rất an toàn, dường như không phải chịu áp bức gì. Rõ ràng là họ muốn kiểm soát Li Á Đan, chứ không phải muốn tàn sát cả quốc gia.” Trần Phi lắc đầu, nhẹ giọng nói: “Nếu họ làm vậy thì rất dễ gây sự chú ý toàn cầu, như thế sẽ không có lợi cho sự phát triển của họ.”

“Nói vậy thì có vẻ đúng thật, nếu đã thế thì không có gì phải lo lắng nữa rồi.” Đạo Thiên Quân hồi tưởng lại, dường như quả đúng như Trần Phi nói, cũng liền yên tâm.

“Ngươi nói xem, họ đang tán gẫu gì nhỉ.” Thường Vũ Tâm tò mò hỏi.

Trần Phi cười ha ha: “Ngươi đoán xem?”

“Tôi đoán không ra, tôi nghĩ... chắc là đang tán gẫu về chúng ta đấy.” Thường Vũ Tâm gãi gãi đầu, mấy chuyện động não kiểu này hắn thật sự không muốn làm.

“Quả thực là đang nói về chúng ta, nhưng chủ yếu là đang nói về ngươi. Cụ thể nói cái gì, lát nữa ngươi sẽ biết.” Trong mắt người khác, khoảng cách xa xôi lại ngăn cách bởi mấy tòa tường thì tự nhiên không nghe thấy cha con họ nói gì, nhưng đối với Trần Phi mà nói, tuy có chút không quá chân thực, nhưng vẫn nghe được rõ ràng.

Đối với sự lo lắng của Đại Nhi Đức, Trần Phi cảm thấy rất bình thường, cũng chẳng thấy khó chịu chuyện mình cứu đối phương mà đối phương lại quay ngược nghi ngờ mình có gì không ổn. Nếu đổi lại là mình, sợ cũng sẽ nghĩ như vậy, nhân chi thường tình mà.

Tuy nhiên nghe thấy Đại Nhi Đức đã đồng ý chuyện của Đại Nhi Phỉ và Thường Vũ Tâm, Trần Phi cũng thở phào nhẹ nhõm. Chỉ cần hai người họ thành đôi là được, dù sao bản ý của Trần Phi cũng không có ý định xâm chiếm Li Á Đan, nên cũng chẳng có gì phải chột dạ.

Buổi tối, Đại Nhi Đức yến tiệc mời nhóm người Trần Phi, trong bữa tiệc cũng không nói gì nhiều, chỉ bày tỏ cảm ơn, còn nhắc tới một số chuyện của Thiên Thần Giáo Đình. Đến khi yến tiệc kết thúc, Đại Nhi Đức giữ riêng Trần Phi lại.

Người ta thường nói “người già thành tinh”, thêm vào việc Đại Nhi Đức dẫu sao cũng đảm nhiệm quốc vương Li Á Đan nhiều năm như vậy, cặp mắt đó rất tinh tường, ông tự nhiên nhìn ra được trong nhóm người này lấy Trần Phi làm chủ, cho nên đương nhiên là bàn bạc với cậu ta.

Đừng thấy Trần Phi là em rể của Thường Vũ Tâm, nhưng người thực sự nói chuyện có trọng lượng, vẫn là Trần Phi.

“Trần tiên sinh, lần này thật sự rất cảm ơn các vị đã cứu con gái ta, cứu ta, thậm chí cứu cả đất nước của chúng ta.” Đại Nhi Đức nâng ly hướng về phía Trần Phi nói.

Trần Phi chạm ly với ông ta rồi nhấp một ngụm, mùi vị rượu này quả thực khá quái đản, có chút cay nồng, lại còn có một vị lạ lùng, uống không quen lắm. Nhạt nhòa cười một cái, Trần Phi nói: “Ta gọi ông một tiếng bác, có vài lời ta xin phép nói thẳng. Ta không có hứng thú với Li Á Đan. Sở dĩ ta tới đây, thứ nhất là vì quan hệ giữa Đại Nhi Phỉ và Thường Vũ Tâm, thứ hai là ta cũng có chút hứng thú với cái Thiên Thần Giáo Đình này. Ta xưa nay vốn là kiểu người, người không phạm ta, ta không phạm người, nhưng chúng dám xưng hùng ở Kinh Thành, đả thương Thường Vũ Tâm, vậy thì món nợ này chắc chắn phải tính toán một chút.”

Đã uống chút rượu, hôm nay chỉ có thể đăng một chương. Ờ, bản thân tôi cũng thấy hơi ngại không biết nói sao, dạo này uống rượu hơi nhiều... nhưng cũng hết cách, họ hàng tới nhà thì không thể tránh khỏi. Trong mắt họ, tôi ở nhà chính là rảnh rỗi, nói chuyện cập nhật truyện gì đó họ cũng chưa chắc đã hiểu. Mong mọi người thông cảm! Tiện thể nói luôn, boss lớn nhất của Thiên Thần Giáo Đình, sau đoạn đó thì cũng gần kết thúc rồi. Sách mới, cố gắng tháng sau sẽ phát hành!

[Dịch từ bản hv] ChuongId:1167
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 17 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.