Cao Thủ Kề Bên

Lượt đọc: 2154 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1157
Ngươi thật sự là đồ đệ của ta sao?

❊ ❊ ❊

“Ra là vậy……”

Trần Phi trước kia từng nghĩ liệu có thể đưa người trong thế giới trò chơi ra ngoài hay không, nếu có thể thì thật sự quá lợi hại. Nhân thủ của hắn sẽ tăng vọt, hơn nữa mỗi người đều là cao thủ đỉnh cao. Tuy nhiên hắn đã thử qua nhưng dường như không làm được, thế nhưng giờ đây ánh sáng thời không này đã cho hắn hy vọng.

Tuy rằng nhiệm vụ Cánh cửa thời không không thể mang lại lợi ích trực tiếp cho Trần Phi, chẳng hạn như cho trang bị hay gì đó, nhưng nếu có thể đưa người trong thế giới trò chơi ra ngoài, thì đây không phải là lợi ích bình thường, mà là lợi ích cực kỳ to lớn.

“Máu của Ma Thần ngươi đừng tiếp tục dùng, chờ khi máu của Ma Thần trong cơ thể ngươi hoàn toàn thuộc về ngươi rồi hãy tiếp tục dùng. Nếu không, hiệu quả sẽ bị giảm sút đấy!” Mắt Ma Thần nhắc nhở nói.

Trần Phi gật gật đầu: “Ta biết rồi!”

Vì biết máu của Ma Thần này có thể tăng nhiều chỉ số chiến đấu như vậy, mà bây giờ còn có nhiệm vụ cần đạt tới tiêu chuẩn nhất định, nên máu của Ma Thần này Trần Phi đương nhiên phải sử dụng thật tốt, tránh lãng phí.

“Khoảng thời gian này ngươi có thể đến Nhà tù người chơi, với thực lực hiện tại của ngươi mà đến đó chắc là còn có thể đạt được không ít lợi ích. Hơn nữa áp lực sinh ra trong Nhà tù người chơi cũng giúp máu của Ma Thần nhanh chóng dung hợp vào cơ thể ngươi hơn.” Mắt Ma Thần nhắc nhở nói.

“Nhà tù người chơi sao? Ừm, đây đúng là một đề nghị hay!”

Đề nghị của Mắt Ma Thần quả thực không tệ, Nhà tù người chơi đúng là nơi tốt giúp máu của Ma Thần dung hợp nhanh nhất. Hơn nữa ở đó còn có thể nhận được không ít thứ tốt. Lần trước còn đi tìm Tào Lập Quân lấy Ánh sáng thần điện, thực lực lúc đó dừng bước ở nhà tù số bốn mươi bảy nên không thể tiến thêm được nữa.

Bây giờ thực lực tăng nhiều như vậy, chắc là có thể mở được rất nhiều nhà tù rồi.

Biết đâu còn có thể nhận được chút thứ tốt.

“Đợi ta hoàn thành thử thách hôm nay, ta sẽ đi Nhà tù người chơi!”

Bây giờ Trần Phi coi như đã danh tiếng vang xa, thông thường rất ít người chủ động thách đấu hắn. Ngay cả những người cấp bậc cao cũng cố tình làm lơ hắn. Cho nên năm cơ hội Trần Phi đều dùng để chủ động thách đấu.

Suy nghĩ một chút, Trần Phi trước tiên thách đấu Hứa Khắc Địch.

Hắn muốn thử uy lực của Thất Tinh Long Uyên Kiếm này!

Ba món đồ tốt nhận được trong Long Cung lần này, lợi ích của máu Ma Thần không cần phải nói, Cổ Long Chiến Ngoa còn lại chủ yếu là tăng về mặt tốc độ, điều khiến Trần Phi tò mò nhất chính là Thất Tinh Long Uyên Kiếm này, thanh bảo kiếm không có thuộc tính cố định này rốt cuộc có thể mạnh đến mức nào.

“Chủ nhân.”

Đến đấu trường, Hứa Khắc Địch cung kính thỉnh an. Nhưng sau đó liền phát hiện chỉ số chiến đấu đáng kinh ngạc của Trần Phi, Hứa Khắc Địch tức thì ngây người. “Chủ nhân, ngài…… chỉ số chiến đấu của ngài sao đột nhiên vọt lên cao thế này, chỉ số chiến đấu như vậy đã đủ để xếp vào top hai mươi rồi.”

“Ồ? Vậy nếu có thể có chỉ số chiến đấu bảy tám trăm nghìn thì xếp hạng bao nhiêu?” Trần Phi tò mò hỏi.

“Top mười…… không, ít nhất là top năm!” Hứa Khắc Địch nói.

“Ồ? Chỉ số chiến đấu bảy tám trăm nghìn cũng chỉ top năm, ta còn tưởng trực tiếp có thể hạng nhất chứ. Xem ra, cao thủ quả nhiên là lớp lớp không ngừng.” Trần Phi có chút thất vọng, xem ra nếu không có máu Ma Thần thì mình muốn đạt hạng nhất còn không biết đến bao giờ.

Tuy nhiên…… nói đi cũng phải nói lại, nếu máu Ma Thần hoàn toàn chuyển hóa thành sức mạnh, gần như có thể thắng được Dạ Ngự rồi. Xếp hạng của tên này khá là cao đấy!

“Trước tiên không nói những chuyện này, ngươi tới thử kiếm giúp ta, đây là thứ ta lấy được trong mê cung dưới đáy biển.” Trần Phi cầm Thất Tinh Long Uyên Kiếm trên tay, nói với Hứa Khắc Địch.

Hứa Khắc Địch gật gật đầu, sau đó đứng bất động.

Điều hắn cần làm giống như là bạn tập, không…… giống như một khúc gỗ đứng yên bất động, không chống cự là được.

“Liệt Diễm Viêm Kiếm Quyết!”

Trần Phi hét lớn một tiếng, vung Thất Tinh Long Uyên Kiếm chém qua.

Kiếm khí tức thì kích động, chém chính xác không sai vào người Hứa Khắc Địch. Hứa Khắc Địch đã mở Nguyên tố thể, đã là thử kiếm thì đương nhiên không thể bị đánh bại ngay lập tức, như vậy thì không còn mục đích thử kiếm nữa.

“Chủ nhân, đây…… thuộc tính của thanh kiếm này thế nào? Sao ta cảm thấy…… dường như hơi yếu vậy. Năng lượng Nguyên tố thể của ta ngay cả một phần mười cũng không bị tụt đi.” Hứa Khắc Địch có chút khó hiểu hỏi Trần Phi.

Trần Phi không trả lời, chỉ cúi đầu nhìn chằm chằm Thất Tinh Long Uyên Kiếm.

Khi ra tay hắn đã cảm nhận được đòn tấn công do Thất Tinh Long Uyên Kiếm tạo ra quá yếu, thậm chí có thể bỏ qua không tính, sở dĩ có thể gây ra sát thương đó là vì bản thân kỹ năng. Nếu vừa nãy mà dùng Ma Kiếm hoặc Viêm Kiếm Chiến Long, ít nhất có thể đánh bay một nửa năng lượng của Hứa Khắc Địch.

“Thử lại lần nữa!”

Trần Phi không tin tà lại thử thêm lần nữa, nhưng kết quả vẫn như cũ, Thất Tinh Long Uyên Kiếm căn bản không tạo ra lực tấn công, càng không gây ra sát thương.

“Ngươi qua đây thử xem.”

Trần Phi gọi Hứa Khắc Địch qua, đưa kiếm cho hắn, bảo hắn tấn công mình.

Hứa Khắc Địch lập tức ra tay, nhưng cũng không gây ra sát thương gì cho Trần Phi.

“Không đúng chủ nhân à, thanh kiếm này có phải có vấn đề không, tại sao căn bản không có lực tấn công?” Hứa Khắc Địch ngạc nhiên hỏi Trần Phi.

“Thanh kiếm này bản thân không có lực tấn công cố định, có thể phát huy ra uy lực lớn bao nhiêu đều xem ở người sử dụng. Tuy nhiên xem ra bây giờ, hai chúng ta dường như đều không thể sử dụng thanh kiếm này.” Trần Phi nhíu nhíu mày, cầm lại Thất Tinh Long Uyên Kiếm, rồi nói: “Cứ như vậy đi, ta để người khác thử xem.”

Nói xong, Vạn Kiếm Quyết thi triển, trực tiếp lấy thắng lợi!

Chọn rương báu, Trần Phi rời khỏi đấu trường, sau đó chọn thách đấu Tử Phong.

Những người xếp hạng thấp hơn cơ bản đều đã từng giao tiếp với Trần Phi, cũng biết thực lực của Trần Phi, nên với tư cách là người được Trần Phi đưa vào, bọn họ đương nhiên cũng sẽ không chủ động đi trêu chọc. Cho nên Tử Phong sống cũng khá ổn, rất ít khi có người chủ động đi thách đấu ông. Thế nên khi Trần Phi thách đấu ông, Tử Phong còn khá ngạc nhiên.

“Sao ngươi lại nghĩ đến chuyện thách đấu ta, không phải cố tình lấy ta ra làm trò đùa đấy chứ?” Tử Phong cười cười trêu chọc Trần Phi.

Trần Phi cười cười nói: “Ta đâu có hứng thú này, ta là muốn để sư phụ thử một thanh kiếm.”

“Thử kiếm? Sao ngươi lại tìm ta thử kiếm? Đừng bảo là chuẩn bị đưa cho ta nhé.” Tử Phong ngạc nhiên nói.

Trần Phi cười nói: “Nếu sư phụ có thể dùng, vậy thanh kiếm này liền tặng cho sư phụ.”

Nói rồi đưa Thất Tinh Long Uyên Kiếm cho Tử Phong. “Sư phụ, người thử xem uy lực thanh kiếm này thế nào. Đây là Thất Tinh Long Uyên Kiếm, không có lực tấn công cơ bản, hoàn toàn là căn cứ vào người sử dụng để phát huy uy lực. Con và Hứa Khắc Địch đều đã thử qua, không phát huy được uy lực của thanh kiếm này, nên muốn để sư phụ thử xem.”

“Ồ? Thanh kiếm cổ quái vậy sao, vậy ta cũng muốn thử xem.” Tử Phong cũng nảy sinh hứng thú, ông là Ma Kiếm Tiên, nói cách khác cũng là Kiếm Tiên, đương nhiên cực kỳ nhạy cảm với kiếm.

Cầm Thất Tinh Long Uyên Kiếm lên, tùy ý vung vài cái.

“Quả thực không phát huy được lực tấn công, thú vị, ta dùng kỹ năng thử xem.”

Tử Phong nói xong liền phát động kỹ năng, Trần Phi cũng không né. Với lực tấn công hiện tại của Tử Phong đánh lên người mình thực sự không gây ra sát thương quá lớn, phòng ngự trên người mình, cộng thêm Phượng Hoàng Chiến Giáp, dù không dùng Nguyên tố thể, lực phòng ngự cũng rất đáng kinh ngạc rồi.

“Không đúng, thanh kiếm này căn bản không phát huy được uy lực. Trần Phi, ngươi chắc là thanh kiếm này không có vấn đề chứ?” Tử Phong nhíu mày, nghi ngờ hỏi.

Trần Phi lắc đầu nói: “Con cũng không chắc, nhưng chắc là không có vấn đề gì, có lẽ là vô duyên với chúng ta thôi. Thôi bỏ đi, nếu không dùng được thì tính sau. Con định về Tiềm Long Trấn một chuyến, sư phụ gần đây nếu cần nguyên tố thì có thể trực tiếp tìm Hứa Khắc Địch bọn họ.”

“Ừm, ngươi không cần lo cho ta đâu.” Tử Phong gật gật đầu, chợt nghĩ tới: “Đúng rồi, sau khi ngươi về có thể hỏi Vũ Tuyền, cô ấy chắc là có thể giúp được ngươi.”

“Hỏi Vũ Tuyền? Cô ấy làm được sao? Cô ấy có dùng kiếm đâu!” Trần Phi ngẩn ra nói.

Tử Phong hì hì cười cười nói: “Sao ngươi biết cô ấy không dùng kiếm? Ta nói cho ngươi biết, tạo nghệ kiếm thuật của Vũ Tuyền không hề thua kém ta, hơn nữa cô ấy cũng rất hiểu về kiếm, ngươi đi hỏi cô ấy thử xem, biết đâu có thu hoạch bất ngờ!”

“Được, vậy con đi hỏi cô ấy.” Tử Phong nói như vậy chắc chắn là có đạo lý, tuy không nghĩ tới Vũ Tuyền lại còn am hiểu cái này, nhưng không phương thử một chút.

“Ta cũng đã lâu không động thủ với ngươi rồi, đã ngươi thách đấu ta, chi bằng hai ta thử xem? Xem thử ngươi hiện tại rốt cuộc đã trưởng thành đến bước nào rồi.” Tử Phong cười nói.

Đã là thách đấu thì đương nhiên phải phân thắng bại.

Tử Phong dù sao cũng không phải Hứa Khắc Địch, không thể không làm gì để Trần Phi đánh bại.

Trần Phi cười cười nói: “Được ạ, có cần con nhường người không?”

“Không cần, dốc toàn lực đi, nếu không thì sao ta biết được tiểu tử ngươi mạnh mẽ đến mức nào chứ. Ừm, cứ dùng kỹ năng mạnh nhất của ngươi đi.” Tử Phong cười nói.

“Kỹ năng mạnh nhất, nếu dùng Chân Phong Ma Loạn Vũ thì quá hung tàn một chút, thử kỹ năng của Huyết Ma Chiến Sĩ đi. Am hiểu tấn công bằng máu, vừa hay có thể thử uy lực của máu Ma Thần.” Trần Phi suy nghĩ một chút, đã có ý định.

“Cẩn thận nhé sư phụ!”

Trần Phi hô một tiếng, máu trên người đột nhiên tuôn ra khỏi cơ thể. Ngay sau đó, máu nhanh chóng lao về phía Tử Phong.

“Đây là…… Huyết Bạo? Kỹ năng của Tuyệt Ngũ sao.” Tử Phong cười nói: “Kỹ năng này không phải là mạnh nhất của ngươi đâu nhỉ, sao nào? Coi thường sư phụ ngươi ta sao?”

Thủ đoạn của Huyết Ma Chiến Sĩ Tử Phong đương nhiên cũng rất quen thuộc, lập tức vung kiếm đỡ.

Thế nhưng khi kiếm chạm vào máu Tử Phong tức thì phát hiện ra sự khác biệt, sức mạnh của dòng máu này quá mạnh. So với của Tuyệt Ngũ mà nói đơn giản là hoàn toàn khác biệt, Tử Phong tức thì kinh ngạc, lập tức lùi lại.

Đáng tiếc đã muộn rồi.

Máu đã nổ tung!

Lực xung kích mạnh mẽ đó tức thì cuốn Tử Phong vào, sau đó…… trận chiến kết thúc.

Nhìn rương báu xuất hiện trước mắt, Trần Phi sững sờ mất nửa ngày. Vậy là thắng rồi? Mẹ kiếp, cái này cũng quá khoa trương rồi. Máu Ma Thần, quả nhiên đủ mạnh.

Phải biết Tử Phong dù sao cũng là Tứ Hoàng đó, lại bị một chiêu hạ gục.

Kết quả này, đừng nói là Tử Phong không nghĩ tới, ngay cả bản thân Trần Phi cũng không nghĩ tới!

Chọn rương báu, rời khỏi đấu trường, Trần Phi trực tiếp đi đến phòng của Tử Phong.

Vào phòng, phát hiện Tử Phong dùng một ánh mắt cực kỳ quái dị nhìn mình, dáng vẻ đó giống như đang đánh giá một sinh vật không phải con người vậy, khiến Trần Phi cảm thấy kỳ kỳ.

“Ngươi…… ngươi thật sự là đồ đệ của ta sao?”

Im lặng một lúc, Tử Phong cuối cùng cũng lên tiếng.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:1132
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 17 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.