Cao Thủ Kề Bên

Lượt đọc: 2114 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Ba chiêu chế địch

❊ ❊ ❊

“Sử dụng thời gian tu luyện Phong nguyên tố.”

Trần Phi khẽ động ý niệm, tấm lệnh bài kia liền biến mất không thấy tăm hơi. Kế đó, Trần Phi hiếu kỳ quan sát xem có biến hóa gì không, nhưng kết quả lại không có lấy một chút khác thường nào.

“Chẳng lẽ cách sử dụng không đúng?”

Trần Phi lẩm bẩm một câu, đang muốn triệu hoán Tiểu Cửu ra hỏi xem sao, nhưng đúng lúc này, hắn chợt phát hiện Phong nguyên tố của mình đã tăng lên. Hơn nữa biên độ tăng lên cũng không nhỏ, ít nhất cũng hơn hiệu quả của năm Phong nguyên tố ở bên ngoài. Tiếp tục đợi một lát, Trần Phi đã hiểu ra chuyện gì xảy ra.

Cứ mỗi năm giây sẽ tăng một lần Phong nguyên tố, một phút tức là mười hai lần, năm phút có thể tăng sáu mươi lần. Mà một lần tương đương với hiệu quả của năm Phong nguyên tố bên ngoài, sáu mươi lần chính là hiệu quả của ba trăm Phong nguyên tố.

“Thứ tốt nha!”

Sau khi phân tích, Trần Phi nhịn không được có chút kích động. Vốn tưởng rằng thứ này trong vòng năm phút không tăng được bao nhiêu, nhưng phân tích ra mới biết lợi ích to lớn.

“Thảo nào trước kia nói có rất nhiều người sở hữu Nguyên tố thể, mà một hai loại Nguyên tố thể căn bản không tính là gì. Có thứ này thì việc tu luyện Nguyên tố thể căn bản không phải là chuyện khó khăn.”

“Thắng một lần là có cơ hội nhận bảo rương, có cơ hội nhận được thứ tốt như vậy. Vốn dĩ còn định cố gắng tranh hạng nhất, bây giờ xem ra nếu có cơ hội thì cũng không ngại ngược đãi người khác. Mỗi ngày chỉ có năm cơ hội, thua một lần coi như mất đi một cơ hội tăng cường thực lực, quá đáng tiếc. Xem ra mình phải đảm bảo tuyệt đối không được thua mới được.”

Nếm được vị ngọt, Trần Phi đã hạ quyết tâm: tranh hạng nhất, đảm bảo không thua, thỉnh thoảng ngược đãi những người có thứ hạng thấp hơn. Đây chính là mục tiêu và kế hoạch hiện tại của hắn.

Trận chiến vừa rồi giúp Trần Phi có được sự hiểu biết tương đối trực quan, đó là cao thủ ở đây tuy nhiều, nhưng với thực lực của mình thì cũng không đến nỗi chật vật. Điều này giúp hắn có thêm nhiều tự tin. Tuy nói không đến mức một bước lên trời, kinh thế hãi tục gì đó, nhưng ít nhất có thể vững bước tiến lên, không đến nỗi khốn khổ là được.

Năm cơ hội bây giờ đã dùng mất một lần. Còn về tên Cố Hạ kia, hiện tại đã thay thế vị trí của hắn trở thành người đứng cuối cùng, xem ra số lần của hôm nay cũng đã dùng hết, không thể khiêu chiến nữa.

Trần Phi liền đặt mục tiêu vào người ngay phía trên mình, kẻ xếp hạng một trăm linh năm.

“Trương Tiểu Hải? Cấp bậc thế mà còn cao hơn mình, xem ra muốn tìm một tên cấp bậc thấp hơn ở đây không dễ chút nào. Được, chính là ngươi.”

Phát động khiêu chiến.

Rất nhanh hệ thống truyền đến thông báo, sau đó hắn được truyền tống đến lôi đài.

Trương Tiểu Hải hiếu kỳ đánh giá Trần Phi. Rõ ràng Trần Phi này là người mới tới, dù sao những người xếp hạng gần nhau mọi người đều đã quen thuộc. Trần Phi này tuyệt đối là mới tới, nhưng có thể đánh bại Cố Hạ thì cũng không thể xem thường.

Hơn nữa lại nhanh chóng đến khiêu chiến mình như vậy, xem ra rất tự tin.

Trò chuyện vài câu sau, chiến đấu bắt đầu.

Lần này Trần Phi không chơi trò quan sát bị động gì cả, ngay từ đầu đã chủ động tấn công. Trương Tiểu Hải cũng không dám lơ là, dốc toàn lực ứng phó. Thế nhưng vừa ra tay, kết quả lại hoàn toàn nằm ngoài dự đoán của hắn.

Ba chiêu...

Ba chiêu mình đã bại rồi.

Độ trì hoãn, Kết Giới Thuật, Vạn Kiếm Quyết.

Trần Phi chỉ dùng ba chiêu, ba kỹ năng. Đến lúc chết, Trương Tiểu Hải vẫn không ngờ mình lại bại nhanh như vậy. Trong mắt hắn, đây tuyệt đối là chuyện không thể xảy ra, nhưng lại cứ thế mà xảy ra.

Chiến đấu kết thúc, Trương Tiểu Hải tiêu hao một Búp bê thế thân, hồi sinh trong phòng mình, cả người vẫn còn ngơ ngác, dường như hoàn toàn không chấp nhận được sự thật này. Nhưng hắn biết, người này tuyệt đối không đơn giản, có lẽ có thể khiến bảng xếp hạng gần như đã định hình này nổi lên phong ba bão táp.

Lúc này Trần Phi đã chọn xong phần thưởng chiến thắng, cũng là thời gian tu luyện nguyên tố, nhưng lần này không phải Phong nguyên tố, mà là thời gian tu luyện Hỏa nguyên tố năm phút. Điều này khiến Trần Phi thất vọng đôi chút.

Thứ mình cần nhất lại chính là cái không cần - Hỏa nguyên tố.

Dù sao mình đã Hỏa diễm hóa, thêm vào đó Hỏa nguyên tố cũng vô cùng sung túc, quan trọng nhất là còn có Phượng Hoàng - thú cưng có thể tạo ra Hỏa nguyên tố, Hỏa nguyên tố đối với Trần Phi mà nói thật sự không có tác dụng gì lớn.

Như gân gà, giữ lại vô dụng, bỏ đi thì tiếc.

Nhìn xếp hạng của mình lại tăng lên một bậc, Trần Phi vốn muốn tiếp tục khiêu chiến, nhưng phát hiện hai ba tên phía trên đều không thể khiêu chiến, chắc là đã dùng hết số lần khiêu chiến. Còn về những người phía trên nữa, Trần Phi do dự hồi lâu rồi từ bỏ.

Tuy nói mình dễ dàng leo lên hai bậc, nhưng cũng không dám khiêu chiến vượt cấp quá lớn. Dù sao xếp hạng càng cao, thực lực càng mạnh, trong tình huống tạm thời chưa nắm rõ, tốt nhất đừng mạo hiểm.

Đánh nhau bằng Búp bê thế thân quá tốn sức, đừng lạm dụng.

Dù sao còn ba cơ hội, Trần Phi đoán rằng sự xuất hiện của mình chắc hẳn đã khiến người khác chú ý, biết đâu sẽ có người đến khiêu chiến mình. Như vậy cũng tốt, có thể quan sát thực lực của những người có xếp hạng cao hơn mình.

Chủ động khiêu chiến và bị động nghênh chiến là khác nhau, ít nhất trước khi chưa nắm rõ tình hình, tạm thời đừng gây thù chuốc oán quá nhiều.

Tất nhiên, nếu đối phương tự tìm tới cửa, Trần Phi cũng sẽ không khách khí.

“Thoát trò chơi.”

Nhìn căn phòng trống trải, Trần Phi nảy ra một ý tưởng, sau đó liền thoát khỏi trò chơi.

Từ thế giới trò chơi thoát ra, Trần Phi bay thẳng tới Nhật Bản.

“Cho ta làm một bộ giường tốt nhất, thoải mái nhất. Thôi bỏ đi, ngươi cứ trực tiếp làm một bộ nội thất cho phòng ngủ và phòng khách là được.” Vừa bay tới Nhật Bản, hắn vừa phân phó Thương Tỉnh Cúc.

Thương Tỉnh Cúc hiện tại ghê gớm thật, ở Nhật Bản có thể nói là nóng hổi, chói chang. Cô đã thay thế đội cận vệ Thiên Hoàng, lại thống nhất giới Ninja, hoàn toàn có thể nói là một người dưới vạn người. Khi không có người, ngay cả Thiên Hoàng cũng phải đối xử với cô rất khách khí.

Nhắc mới nhớ, Thương Tỉnh Cúc quả thực rất có thủ đoạn. Khi Thiên Hoàng vừa ra lệnh hỗ trợ vô điều kiện cho Sách Phỉ Đồ và hàng loạt mệnh lệnh khác, đã vấp phải sự phản đối dữ dội, thậm chí suýt chút nữa gây bạo loạn. Nhưng Thương Tỉnh Cúc dựa vào vũ lực mạnh mẽ và thủ đoạn cứng rắn đã trấn áp xuống. Bây giờ tuy vẫn còn vài người bất mãn nhưng không ai dám nói gì nữa. Có thể nói, Thương Tỉnh Cúc làm vậy là để bảo toàn cho Thiên Hoàng, nếu không khéo là ông ta đã mất chức rồi.

Như vậy cũng đỡ phiền phức cho Trần Phi.

Khi Trần Phi tới nơi Thiên Hoàng ở, Thương Tỉnh Cúc đã đợi sẵn ở đây. Thấy Trần Phi từ trên trời giáng xuống, Thương Tỉnh Cúc lập tức quỳ xuống: “Cung nghênh Chủ nhân”.

Trần Phi tùy ý nâng tay lên nói: “Đứng lên đi, thứ bảo ngươi chuẩn bị đã xong chưa?”

“Đã phân phó xuống dưới, chắc sẽ nhanh chóng được đưa tới.” Thương Tỉnh Cúc chậm rãi đứng lên, cúi đầu vô cùng cung kính đáp.

“Được, lần này ta tới không có chuyện gì khác, chỉ là lấy một bộ nội thất, tiện thể tới xem ngươi. Ngươi làm ở đây rất tốt, phần thưởng này cho ngươi.” Trần Phi tiện tay lấy ra mấy cái Hỏa nguyên tố đưa qua. Thương Tỉnh Cúc lập tức vui mừng nhận lấy, liên tục cảm ơn.

Đây là cái gì cô cũng biết, thứ tốt nha!

“Dùng ngay đi.” Nhìn Thương Tỉnh Cúc đang ôm lấy mà không biết làm sao, Trần Phi nhạt nhẽo cười nói.

“Vâng.”

Thương Tỉnh Cúc đáp một tiếng, vội vàng nuốt Hỏa nguyên tố xuống. Thứ này quá trân quý, cô không biết nên để ở đâu, lại không nỡ dùng. Nếu không phải Trần Phi bảo cô dùng ngay bây giờ, cô thật sự không biết làm sao.

Sau khi nuốt Hỏa nguyên tố, sắc mặt Thương Tỉnh Cúc hơi ửng hồng, không biết là vì quá kích động hay vì lý do nuốt Hỏa nguyên tố.

“Chủ nhân, ta đã bảo người dùng tốc độ nhanh nhất đi mua bộ nội thất tốt nhất, nhưng có thể phải đợi một lát. Hay là để ta hầu hạ Chủ nhân nghỉ ngơi trước?” Thương Tỉnh Cúc do dự nói.

“Nghỉ ngơi?”

Trần Phi cười đầy ẩn ý, nhìn dáng vẻ mong đợi của Thương Tỉnh Cúc, hắn cũng biết cái gọi là nghỉ ngơi là gì.

Đối với kiểu lấy lòng này của Thương Tỉnh Cúc, Trần Phi cũng không chán ghét. Dù sao Thương Tỉnh Cúc cũng là phụ nữ, hơn nữa với thân phận của cô, e là cũng không dám lăng nhăng với kẻ khác, chỉ có thể trông chờ vào hắn. Dù sao thì, cô cũng là đàn bà mà.

“Thôi được, đã ngươi nói vậy thì nghỉ ngơi một chút.” Trần Phi cười nói.

Thương Tỉnh Cúc lập tức đỏ mặt, sau đó dẫn Trần Phi tới phòng của Thiên Hoàng. Thiên Hoàng vốn đang xử lý công việc trong phòng, Thương Tỉnh Cúc vừa vào liền trực tiếp đuổi ông ta ra ngoài, sau đó hầu hạ Trần Phi nằm xuống, vừa đấm bóp, vừa đấm chân.

Đến cuối cùng... tự nhiên là không tránh khỏi được sủng hạnh một phen.

Đợi đến khi kết thúc, đồ đạc đã được đưa tới từ sớm. Trần Phi cũng không khách sáo, sau khi giám định những thứ này liền bỏ vào túi, sau đó dặn dò vài câu bảo Thương Tỉnh Cúc hãy cố gắng làm tốt, nỗ lực hơn nữa, rồi rời đi.

Kỳ thực ngay cả khi Trần Phi không nói vậy, Thương Tỉnh Cúc cũng sẽ hết lòng hết sức làm việc. Nhưng sự khích lệ này của hắn tự nhiên khiến Thương Tỉnh Cúc có động lực hơn.

Trần Phi quay lại thế giới trò chơi, lấy giường cùng những đồ nội thất kia ra. Vốn định sắp xếp đơn giản một chút vì phòng quá trống trải, nhưng khi lấy đồ ra hắn mới phát hiện, căn phòng này quá nhỏ, căn bản không đặt được nhiều đồ như vậy.

Nghĩ đi nghĩ lại, Trần Phi chỉ đặt một bộ bàn trà, coi như có chỗ nghỉ ngơi. Còn về giường, đành phải tạm thời bỏ qua.

“Tiểu Cửu.”

Trần Phi khẽ gọi một tiếng, Tiểu Cửu đã xuất hiện bên cạnh hắn. Hắn vẫy tay ra hiệu cho cô ngồi xuống, Trần Phi rót cho cô một ly đồ uống.

“Nếm thử xem, ngươi tuyệt đối chưa từng uống qua.”

“Đây là cái gì?” Tiểu Cửu nhìn thứ nước đen ngòm này, nghi hoặc hỏi một câu, sau đó uống một hớp, kết quả phát hiện vô cùng ngon, liền uống một hơi cạn sạch.

“Đừng vội đừng vội, vẫn còn mà. Đây là Cola, nếu ngươi thích thì cứ thoải mái uống, có đầy.” Trần Phi cười nói, sau đó lấy ra một thùng lớn.

Tiểu Cửu có lẽ thấy thực sự rất ngon, tự rót cho mình thêm một ly nữa. Lần này không uống nhanh như vậy nữa, mà bắt đầu uống từ từ.

“Căn phòng này có phải đều to như vậy không? Có thể làm cho nó lớn hơn chút nữa được không?” Trần Phi hỏi.

Vấn đề này là điều hắn khá quan tâm, phòng quá nhỏ, đồ đạc không để vào được.

“Có hai cách: Một là xếp hạng, mỗi lần thăng hạng mười bậc là có thể mở rộng một lần. Hai là đạo cụ, giống như đạo cụ thời gian nguyên tố kia, là có thể mở rộng căn phòng.”

[Dịch từ bản hv] ChuongId:1035
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 17 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.