“Mẹ kiếp……”
Trần Phi không nhịn được chửi thề một tiếng, chán nản dừng lại.
Dù hắn có thể cảm nhận được trong cơ thể mình có một tia sức mạnh không thuộc về bản thân, hẳn chính là cái gọi là phong ấn kia. Nhưng dù cảm nhận được cũng hoàn toàn không thể giải khai, Trần Phi thử dùng sức mạnh để đột phá, thế nhưng chỉ số chiến lực hiện tại quá mức ít ỏi, chỉ có thể uổng công vô ích.
“Bây giờ tin lời ta rồi chứ? Ngươi lần này đúng là thua đến tận cùng rồi.” Ma Thần Chi Nhãn trầm ngâm nói.
“Bớt nói mát ở đó đi, ngươi không phải là Ma Thần Chi Nhãn sao? Chẳng lẽ ngươi không có cách nào thoát khốn à?” Trần Phi hừ lạnh nói.
“Ta mà có cách thoát khốn thì đã sớm nói cho ngươi rồi. Đừng quên hai ta là một thể, chẳng lẽ ngươi bị nhốt ở đây mà ta thấy dễ chịu sao? Đáng chết, trước kia ta cứ tưởng chỉ có Ma Thần Chí Tôn là mạnh nhất, không ngờ hậu bối bây giờ một đứa biến thái hơn một đứa! Ngươi là vậy, tên Thiên Thần kia cũng là vậy!” Ma Thần Chi Nhãn buồn bực nói.
“Được rồi, có sức lực oán trách chi bằng nghĩ xem làm sao thoát khốn đi. Nguyên tố thể đã không dùng được nữa rồi, thử ‘Huyết Bạo’ xem sao.”
Muốn chỉ số chiến lực khôi phục bình thường đã không còn khả năng, chỉ có thể nghĩ cách thoát khốn trước đã.
Máu tươi chậm rãi thấm qua da thịt Trần Phi, hình thành một giọt máu. Giọt máu từ từ trôi nổi bên cạnh xiềng xích, Trần Phi đang định phát động kỹ năng. Tuy rằng chỉ số chiến lực giảm đi rất nhiều, nhưng dù sao cũng là máu của Ma Thần, sức mạnh huyết mạch rất lớn, muốn phá vỡ xiềng xích này chắc là vẫn làm được chứ?
Ngay khi Trần Phi chuẩn bị thi triển kỹ năng thì đột nhiên nghe thấy một tiếng động nhẹ, dường như có tiếng bước chân từ phía xa truyền tới. Trần Phi lập tức giật mình, máu tươi lại thu hồi vào trong cơ thể.
Tiếng bước chân càng lúc càng gần, Trần Phi chằm chằm nhìn về phía phát ra âm thanh. Chỉ thấy một bóng người dần dần phóng đại, cuối cùng đi tới trước mặt Trần Phi.
“Ngươi là Đạo Thiên Quân hay là Thiên Thần?” Nhìn người quen thuộc trước mắt, Trần Phi trầm giọng hỏi.
“Ta cứ tưởng lúc này ngươi đang cân nhắc xem làm sao thoát khốn, hoặc là đang phẫn nộ, không ngờ ngươi lại bình tĩnh như vậy.” Thiên Thần khẽ mỉm cười nói: “Ta là Đạo Thiên Quân hay là Thiên Thần thì có ý nghĩa gì sao? Tên gọi chỉ là một cái danh xưng mà thôi, ta chính là ta! Còn ngươi, đã định sẵn là kẻ thất bại.”
“Tại sao không giết ta?” Trần Phi nhìn Thiên Thần, trong lòng một trận buồn bã, hắn không hy vọng người dốc tâm cơ muốn giết mình lại là Đạo Thiên Quân.
“Tính mạng của ngươi hiện tại nắm trong tay ta, giết hay không giết là do ta quyết định. Đã bao nhiêu năm rồi, ngươi là người chơi Siêu Phàm có thành tựu nhất mà ta từng gặp, biết đâu tương lai còn có khả năng hoàn thành nhiệm vụ của người chơi Siêu Phàm. Nếu cứ như vậy mà giết ngươi thì quá mức đáng tiếc, chi bằng giữ ngươi lại mỗi ngày lấy ngươi làm trò tiêu khiển, chẳng phải tốt hơn sao?”
Thiên Thần nói xong đột nhiên vung tay lên, trong chớp mắt Trần Phi đã cảm thấy xiềng xích trên người mình được mở ra. Trần Phi cử động tự do, lắc lắc thân thể, không hề làm ra hành động gì, chỉ khó hiểu nhìn Thiên Thần.
“Ngươi có ý gì?”
“Đi theo ta!”
Thiên Thần nói một tiếng rồi xoay người nghênh ngang bước đi. Trần Phi nhìn bóng lưng của Thiên Thần, trong lòng thực sự muốn nhân cơ hội này ra tay, nhưng cuối cùng vẫn nhịn xuống.
Mặc dù đã kích hoạt Thám Trắc Thuật nhưng lại hoàn toàn không thể dò xét được Thiên Thần. Nếu không phải Thiên Thần đang đi ngay phía trước mình, chắc chắn Trần Phi đã tưởng bản thân mình hoa mắt. Thám Trắc Thuật vô dụng đồng nghĩa với việc không thể biện giải danh tính và thuộc tính cơ bản của hắn.
Nói cách khác……
Không thể xác định chỉ số chiến lực của hắn là bao nhiêu.
Trong tình huống không nắm chắc, Trần Phi thật sự không dám mạo muội ra tay, cứ xem hắn định làm gì đã.
Trần Phi đi theo Thiên Thần ra khỏi nhà giam, tới một điện phụ của thần điện, trông giống như một diễn võ trường vậy.
“Ngươi không sợ ta chạy mất sao?” Thấy Thiên Thần dừng lại, Trần Phi lên tiếng hỏi.
“Chạy? Nếu ngươi không quan tâm sống chết của những người này thì ngươi cứ việc chạy đi, nhưng với thực lực hiện tại của ngươi, dù ngươi có trốn cả đời ta cũng có thể tìm thấy ngươi. Hơn nữa ta tin ngươi sẽ không làm như vậy, bởi vì tính mạng của những người đó ngươi rất để tâm!” Thiên Thần chậm rãi xoay người lại, tự tin nói.
“Tính ngươi ác!”
Trần Phi bất lực hừ một tiếng, Thiên Thần quả thực đã nắm được điểm yếu của hắn. Đúng là nếu mình muốn chạy, Thiên Thần chưa chắc đã đuổi kịp, luôn có cơ hội thoát thân. Nhưng muốn cứu những người khác đi cùng lại là điều không thể. Nếu mình đi rồi, những người còn lại chắc chắn khó lòng giữ được tính mạng, đây là điều Trần Phi tuyệt đối không đồng ý.
Trần Phi cũng sẽ không sống tạm bợ như vậy.
“Rốt cuộc ngươi muốn thế nào?”
“Rất đơn giản, chỉ cần ngươi có thể đánh thắng ta thì ngươi có thể rời khỏi đây, mang theo người ở đây rời đi. Nếu không thì ngươi chỉ có thể ở lại!” Thiên Thần cười hì hì nói: “Đến đi, để ta xem bộ dạng Trần Phi không ai bì nổi bị ta giẫm dưới chân là như thế nào!”
“Hóa ra ngươi chỉ muốn sỉ nhục ta, cũng phải! Đối với loại người như ngươi, vất vả bày bố lâu như vậy, bây giờ cuối cùng đã thành công, nếu không nghĩ cách khoe khoang một chút thì mới là lạ.” Trần Phi khinh bỉ nói, đã hiểu ý đồ của hắn.
Bản thân hiện tại cũng không chạy được.
Vậy thì chỉ có thể đánh thôi!
Thế nhưng chỉ số chiến lực lại giảm xuống còn khoảng mười vạn, dù đánh thế nào cũng không thể là đối thủ của Thiên Thần.
Cho nên kết quả cuối cùng chỉ có một, đó là bị Thiên Thần sỉ nhục.
Đây cũng chính là mục đích của Thiên Thần!
“Tốc độ trì hoãn.”
“Kết giới thuật.”
“Hỏa Tường.”
“Tứ Phương Độc Vụ.”
Trần Phi liên tục hô lên, một loạt kỹ năng lập tức được phát động. Đã chỉ có thể đánh, vậy thì đánh thôi, nhân tiện cơ hội này tìm hiểu thực lực của Thiên Thần rốt cuộc mạnh tới mức nào. Từ lúc biết Thiên Thần đến nay, Trần Phi vẫn chưa từng thật sự hiểu rõ thực lực của Thiên Thần ra sao.
“Chiêu trò vặt vãnh!” Thiên Thần cười lớn vung tay.
“Tốc độ trì hoãn, Kết giới thuật, Hỏa Tường, Tứ Phương Độc Vụ.” Rõ ràng cũng là một loạt kỹ năng, hoàn toàn giống hệt với chiêu thức Trần Phi vừa tung ra!
Gần như cùng một lúc, cả hai đều trúng chiêu thức giống hệt nhau.
Tuy nhiên hiệu quả lại hoàn toàn khác biệt.
Thiên Thần đứng tại chỗ không nhúc nhích, thân thể hơi chấn động, một luồng sức mạnh cuồn cuộn lập tức tỏa ra, Kết giới thuật trong chớp mắt đã bị phá vỡ. Sau đó thân thể hắn chuyển hóa thành hỏa diễm hóa, sát thương của Hỏa Tường gần như có thể bỏ qua, sau khi không còn thực thể, Tứ Phương Độc Vụ cũng mất đi tác dụng.
Còn về ảnh hưởng do Tốc độ trì hoãn gây ra thì có thể nói là cực kỳ nhỏ, trước thực lực mạnh mẽ, dù mất đi ưu thế tốc độ thì cũng chẳng có gì khác biệt.
Nhưng tình hình của Trần Phi thì không lạc quan như vậy.
Mặc dù hắn đã sớm đoán được Thiên Thần chắc hẳn cũng đã học được rất nhiều kỹ năng, dù sao nhiệm vụ của mỗi người chơi Siêu Phàm đều giống nhau, đó là học toàn bộ kỹ năng. Cho nên cái hắn biết, đối phương có thể cũng biết. Nhưng khi Thiên Thần phát động kỹ năng giống hệt mình, hắn vẫn có chút kinh ngạc, chỉ là thoáng kinh ngạc trong chốc lát đã đủ khiến hắn rơi vào thế yếu.
Tốc độ trì hoãn đánh trúng khiến động tác trở nên chậm chạp.
Kết giới thuật thậm chí còn mạnh hơn của chính hắn, muốn phá vỡ không phải là chuyện dễ dàng. Mặc dù hắn cũng chuyển hóa thành hỏa diễm hóa, cũng có thể giảm bớt ảnh hưởng của Hỏa Tường và Tứ Phương Độc Vụ, nhưng cùng một kỹ năng, chỉ số chiến lực cao thấp lại ảnh hưởng trực tiếp đến uy lực của kỹ năng đó.
Thiên Thần tuy trông như không có chuyện gì, nhưng Trần Phi lại cảm nhận được năng lượng đang nhanh chóng tiêu biến!
“Sao thế, cùng là kỹ năng mà tại sao đối với ta thì chẳng có hiệu quả gì, nhưng đối với ngươi lại có sát thương lớn như vậy? Chậc chậc, thật đáng kinh ngạc nha, nếu để đám tín đồ kia của ngươi phát hiện ra vị Viêm Hoàng bách chiến bách thắng, lừng danh thiên hạ lại vô dụng đến thế, không biết họ còn tôn sùng ngươi nữa không nhỉ?”
Trần Phi không nói lời nào, năng lượng hỏa diễm hóa đã không chống đỡ được bao lâu nữa. Phải nghĩ cách mới được.
“Long Đằng Vũ Khiếu!”
Trần Phi nghiến răng gầm lên một tiếng, thi triển một kỹ năng hệ thủy.
Chiêu Long Đằng Vũ Khiếu này thời gian thi triển hơi chậm, nhưng uy lực vẫn khá ổn. Từ khi thực lực Trần Phi mạnh lên đã rất ít khi sử dụng kỹ năng này, hôm nay lại đúng là thời cơ thích hợp.
Một là thủy khắc hỏa, hai là xem thử có thể phá được kết giới hay không.
Theo sự xuất hiện của thủy long, nguyên tố nước xung quanh càng lúc càng dày đặc. Uy lực của Hỏa Tường đã dần suy yếu, thủy long gầm thét xông tới va chạm, dường như rất giận dữ vì bị nhốt trong kết giới nhỏ bé này.
Sau khi va chạm vài lần, kết giới cuối cùng cũng nứt ra.
Đúng lúc này thời gian của Tốc độ trì hoãn cũng đã hết, Trần Phi tung người thoát ra trong chớp mắt. Ngay sau đó thi triển “Di Hình Hoán Vị”, trong nháy mắt đã tới sau lưng Thiên Thần. Ma kiếm thuận thế xuất hiện, thi triển Vạn Kiếm Quyết.
Kiếm khí mạnh mẽ đến mức như muốn chẻ đôi cả đất trời lập tức nhắm thẳng về phía Thiên Thần.
Toàn bộ quá trình nhanh như chớp, hành vân lưu thủy khiến người ta không kịp phản ứng. Kiếm khí nhanh chóng chém lên người Thiên Thần, sắc mặt Trần Phi vui mừng. Nhưng ngay sau đó lập tức chìm xuống, hắn phát hiện thân thể Thiên ThầnVậy mà trở nên hư ảo, rồi dần dần biến mất.
“Huyễn Ảnh Thuật?”
Kỹ năng này Trần Phi cũng biết, là kỹ năng độc môn của Huyễn Ảnh Pháp Sư trong vô số nghề nghiệp ẩn. Tuy nhiên kể từ sau khi học được, Trần Phi lại chưa từng dùng qua, dù sao với thực lực trước kia của Trần Phi thì căn bản không cần dùng đến loại kỹ năng này.
“Vạn Kiếm Quyết!”
Ngay lúc Trần Phi đang kinh ngạc thì bỗng nhiên nghe thấy giọng nói của Thiên Thần vang lên, hắn vội ngẩng đầu lên liền phát hiện Thiên Thần đang cầm một thanh kiếm trên tay, kỹ năng tung ra lại chính là Vạn Kiếm Quyết. Kiếm khí khổng lồ cuồn cuộn ập tới phía mình, lúc này muốn tránh đã không kịp nữa rồi.
Trần Phi chỉ có thể điều động toàn bộ chiến lực trong cơ thể, nghiến răng giơ Ma kiếm lên gắng gượng chống đỡ.
“Bùm!”
Thân thể Trần Phi văng mạnh ra ngoài, rồi rơi xuống đất thật mạnh. Ngay khoảnh khắc chạm đất liền nghe thấy tiếng phụt một cái, một ngụm máu tươi phun ra từ miệng Trần Phi, giữa không trung dường như xuất hiện một vệt cầu vồng màu đỏ máu.
“Kỹ năng ngươi biết ta đều biết, kỹ năng ngươi không biết ta cũng biết! Xem ở bộ dạng thê thảm này của ngươi, ta nói cho ngươi một bí mật vậy, nhiệm vụ của người chơi Siêu Phàm ta đã hoàn thành rồi, nói cách khác…… kỹ năng trong toàn bộ trò chơi Siêu Phàm ta đều đã học, ngươi…… là không thắng nổi ta đâu!” Thiên Thần nheo mắt đắc ý cười lớn.
Trần Phi sắc mặt tái nhợt, ánh mắt có chút suy sụp.
“Hắn vậy mà đã hoàn thành nhiệm vụ của người chơi Siêu Phàm? Thế này thì khó giải quyết rồi, vốn tưởng thực lực của Thiên Thần yếu hơn mình, giờ xem ra suy đoán của mình là sai lầm! Tên này là đang giả heo ăn thịt hổ đây mà!”