Cao Thủ Kề Bên

Lượt đọc: 2154 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1194
Thủ đoạn phi thường

❊ ❊ ❊

“Ta nhắc nhở ngươi tốt nhất đừng giở trò, nên biết mạng của những người này đều nằm trong tay ta. Còn nữa, ngươi đừng uổng phí tâm cơ kéo dài thời gian, loại độc này trừ ta ra không ai giải được, dù là Thiên Thần cũng không xong!”

Trần Phi cười khổ: “Kéo dài thời gian? Không cần thiết. Hiện tại ta đi theo ngươi là được, dù sao ta và Thiên Thần sớm muộn gì cũng phải phân cao thấp. Ta chỉ là không ngờ lễ tân hôn mà Thiên Thần nói lại là thế này. Nếu ta đoán không lầm, ngươi hẳn là một trong tứ đại Thiên Thần của Thiên Thần giáo đình, chính là người cuối cùng đúng không? Ngươi là Thiên Thần nào?”

“Dược Thiên Thần!”

“Quả nhiên không ngoài dự đoán!” Trần Phi nhàn nhạt nói, loạng choạng đứng dậy. “Ngàn Quân, Ăn Mòn, các ngươi đừng manh động, chờ ta đi rồi giải thích với mọi người để họ khỏi lo lắng. Dược Sư Đế Quân, không... Dược Thiên Thần, ta đi theo ngươi.”

“Tổ trưởng.”

“Chủ nhân.”

Ngàn Quân và Ăn Mòn Kỵ Sĩ tức khắc kêu lên.

Trần Phi phất tay ý bảo họ đừng kích động, sau đó bước về phía Dược Sư Đế Quân. Ngàn Quân và Ăn Mòn Kỵ Sĩ tuy rất muốn ngăn cản, nhưng toàn thân vô lực, căn bản không làm được gì.

“Độc tính của bọn họ một giờ sau sẽ tự giải, ngươi... theo ta đi.” Dược Sư Đế Quân nói, rồi nắm lấy cánh tay Trần Phi xoay người rời đại điện.

Vừa ra khỏi đại điện, Dược Sư Đế Quân đột nhiên trầm xuống. Trần Phi cảm thấy trước mắt tối sầm, sau khi kinh ngạc mới sực tỉnh. Mình thế mà đang ở dưới lòng đất!

Dược Sư Đế Quân di chuyển nhanh chóng, tựa như đang bơi trong nước, tốc độ cực nhanh.

“Thổ nguyên tố!”

Trần Phi thoáng kinh ngạc rồi hiểu ra, Dược Sư Đế Quân am hiểu Thổ nguyên tố cực cao, có khi đã lĩnh ngộ được "Đại địa hóa". Dù sao nàng là một trong bốn vị Thiên Thần, ba người kia đều có nguyên tố thể, không lý nào nàng lại không có.

Dược Sư Đế Quân đưa Trần Phi di chuyển tốc độ cao dưới lòng đất, không biết đích đến là đâu. Trần Phi suy nghĩ một chút, cảm thấy mình có thể ra tay.

Kết giới thuật nháy mắt phóng thích, phong ấn hoàn toàn không gian bốn phía. Dược Sư Đế Quân lập tức cảm nhận được, dừng lại nhìn Trần Phi. Lúc này Trần Phi nào còn vẻ ốm yếu ban nãy, đang tủm tỉm cười nhìn nàng.

“Ngươi... ngươi không trúng độc?” Dược Sư Đế Quân khó tin hỏi, rồi không đợi Trần Phi trả lời, tự lắc đầu: “Không thể nào, độc của ta lẫn trong không khí và rượu, dù ngươi không uống rượu cũng vẫn trúng độc, sao ngươi lại không sao?”

“Có câu người tính không bằng trời tính. Ta đúng là trúng độc, nhưng sau khi trúng độc thì kỹ năng lại thăng cấp, vừa vặn giải được độc của ngươi!” Trần Phi nhàn nhạt nói. “Thật ra ta không hy vọng người tới là ngươi. Ba trong tứ đại Thiên Thần đã chết dưới tay ta, nhưng với ngươi... ta lại không hạ thủ được.”

“Vì sao?” Dược Sư Đế Quân hỏi.

“Vì sao chắc ngươi cũng biết. Ngươi là nữ nhân của ta, bất kể ngươi có nghĩ vậy hay không, bất kể ngươi có thừa nhận hay không, đây là sự thật không thể thay đổi. Với kẻ địch, ta chưa bao giờ khách khí. Nhưng với nữ nhân của mình, ngươi bảo ta xuống tay thế nào? Giờ ta thấy hối hận vì lúc trước thả ngươi đi, nếu ngươi không đi thì đã không có cảnh đối đầu hiện tại.” Trần Phi cười khổ.

“Ngươi nên hiểu rõ, ta... không thể nào ở bên ngươi.” Dược Sư Đế Quân cảm thán.

“Không thử sao biết được, ta chỉ hy vọng khi ngươi hiểu ra sẽ tha thứ cho việc ta làm.”

“Ngươi muốn làm gì?” Dược Sư Đế Quân đột nhiên có dự cảm chẳng lành. Dự cảm ấy nhanh chóng được xác nhận.

Trần Phi bất ngờ lao tới, Dược Sư Đế Quân theo bản năng chống cự. Chỉ được ba bốn chiêu liền bị chế phục. Dù sao thực lực hai người chênh lệch quá xa, khi Trần Phi toàn lực ra tay, sao nàng có thể chống đỡ?

“Ngươi muốn làm gì?” Dược Sư Đế Quân bị đè xuống đất, hét lên.

“Không làm gì cả, chỉ khiến ngươi hoàn toàn trở thành nữ nhân của ta!” Trần Phi dứt lời, bạo lực lột sạch quần áo trên người Dược Sư Đế Quân.

Dược Sư Đế Quân cứ ngỡ Trần Phi muốn giết mình, không ngờ lúc này hắn lại làm chuyện như vậy. Quả thật hoang đường!

Nhưng dù hoang đường hay không, Trần Phi đã làm thế. Ban đầu Dược Sư Đế Quân còn nỗ lực chống cự, nhưng theo những động tác mạnh mẽ của Trần Phi, cảm giác mê ly xâm chiếm thần trí, khiến nàng hoảng hốt, không thể suy nghĩ.

Trần Phi không nhân cơ hội dò hỏi chuyện Thiên Thần, cũng không nói năng gì, chỉ một đường tấn công, thi triển mọi thủ đoạn. Dược Sư Đế Quân làm sao chịu nổi thế công ấy, rất nhanh đã như bay lên thiên đường.

“Chính là lúc này!”

Mắt Trần Phi nheo lại, lóe lên tinh quang. Ánh sáng dụ hoặc liên tục phóng về phía Dược Sư Đế Quân.

Trước đó Trần Phi từng do dự có nên dùng ánh sáng dụ hoặc khống chế Dược Sư Đế Quân để nàng ở lại không, nhưng cuối cùng lại bỏ ý định đó. Dược Sư Đế Quân không phải thủ hạ, mà là nữ nhân hắn yêu thích. Nếu như vậy thì phải để nàng cam tâm tình nguyện ở lại mới được, dùng thủ đoạn này quá không dứt khoát.

Nhưng hiện tại... Trần Phi buộc phải làm thế. Nếu không thì tất yếu phải đối địch với nàng, đây là điều hắn không muốn. Tiếp theo, khống chế nàng mới có thể nghe được chuyện về Thiên Thần. Còn việc sau khi giải quyết Thiên Thần, nàng có oán hận mình hay không, Trần Phi không nghĩ tới.

Có những việc nghĩ cũng bằng không, chỉ chờ tới lúc đó mới biết. Thuận theo tự nhiên thôi!

Xác suất thành công của ánh sáng dụ hoặc không cao, nhất là khi đối phương đang đề phòng. Cho nên Trần Phi mới nghĩ cách khiến nàng mất tập trung, nhân cơ hội phóng ra ánh sáng dụ hoặc.

Từng đạo ánh sáng dụ hoặc phóng ra, cuối cùng nhận được thông báo thành công của hệ thống.

“Cuối cùng cũng thành công!” Nhìn Dược Sư Đế Quân đã an tĩnh dưới thân, Trần Phi đứng dậy.

Dược Sư Đế Quân chậm rãi mặc quần áo, sau đó giúp Trần Phi mặc lại đồ, ôn nhu như một tiểu nữ nhân, hoàn toàn khác với trước đó.

“Hy vọng sau khi ngươi tỉnh lại sẽ không trách ta.” Trần Phi thở dài, rồi hỏi: “Thiên Thần bảo ngươi tới bắt ta, định mang ta tới đâu?”

“Thần Đình!” Dược Sư Đế Quân trả lời. “Lần này ta tới chỉ để mang ngươi tới Thần Đình. Thần Đình là nơi Thiên Thần ở, ngoài Thiên Thần ra chỉ có ta biết nó ở đâu.”

“Thần Đình... Thiên Thần, cuối cùng ta cũng tìm được ngươi.” Trần Phi cảm thán.

Rõ ràng Thần Đình này chính là hang ổ của Thiên Thần!

“Đi, đưa ta tới Thần Đình.”

“Vâng.”

Dược Sư Đế Quân đáp một tiếng, Trần Phi dỡ bỏ kết giới, Dược Sư Đế Quân lại dẫn đường tiến về Thần Đình.

Đi khoảng nửa giờ, tuy dưới lòng đất không biết vị trí trên mặt đất, nhưng phương hướng đại khái hắn đã nhớ kỹ.

“Tới rồi!”

Dược Sư Đế Quân nói, rồi đưa Trần Phi trở lại mặt đất.

Trước mắt là một ngọn núi cao chọc trời, rõ ràng đã rời xa thành phố tới vùng ngoại ô. Không rõ núi cao bao nhiêu, nhưng rất giống núi Băng Sơn trên Thần Điện, cao lớn hùng vĩ, cao không thấy đỉnh.

“Thần Đình nằm trên đỉnh núi này, nhưng núi rất hiểm trở, gần như không ai có thể leo lên.” Dược Sư Đế Quân nói.

Trần Phi nhíu mày: “Ngươi chắc chắn Thiên Thần ở đây chứ? Vì sao ta không cảm ứng được hắn?”

Dò xét thuật mở ra, lại không phát hiện có người trên núi!

“Ta không biết Thiên Thần có ở đây không, chỉ là hắn bảo ta đưa ngươi tới đây.” Dược Sư Đế Quân trả lời. Rõ ràng nàng cũng không chắc, chỉ là làm theo mệnh lệnh.

“Ngươi biết Thiên Thần tên là gì không?”

Dược Sư Đế Quân lắc đầu: “Không biết, Thiên Thần chưa từng tiết lộ tên, chúng ta cũng không biết. Ta chỉ biết Thiên Thần là nam, trông như ngoài ba mươi tuổi. Từ ngày ta biết hắn đến giờ, dáng vẻ gần như không thay đổi!”

“Dáng vẻ không thay đổi cũng không có gì lạ, có thể là dịch dung, hoặc thủ đoạn khác. Có lẽ cái ngươi thấy không phải dáng vẻ thật của Thiên Thần!” Trần Phi nhàn nhạt nói, thủ đoạn này hắn cũng biết. Chỉ là chưa từng dùng tới.

“Vậy giờ làm sao, có leo lên không?” Dược Sư Đế Quân hỏi.

“Đã tới rồi, không thể về tay không, cứ lên xem thử.” Trần Phi nghi ngờ Thiên Thần có phương pháp đặc biệt che đậy dò xét thuật của mình. Dù không biết có loại vật phẩm đó không, nhưng trên núi Thần Điện có nhiều thứ kỳ lạ, khả năng cao có đạo cụ tương tự.

“Khởi!”

Dược Sư Đế Quân khẽ quát, mặt đất lập tức rung chuyển dữ dội. Như thể động đất, cúi đầu nhìn xuống mới thấy mặt đất dưới chân đang dâng lên. Như một thang máy đại địa, nhanh chóng vươn lên.

May mà xung quanh không có người, nếu không chắc chắn sẽ bị dọa chết khiếp, đây đúng là thần tích! Trần Phi biết đây là một trong những năng lực của "Đại địa hóa", dù Dược Sư Đế Quân không biết bay, nhưng có thể dùng cách này để tới đỉnh núi.

Đại địa hóa quả nhiên là nguyên tố thể không tồi!

Hiện tại hắn đang chuyên chú tu luyện Thổ nguyên tố, nhưng chưa lĩnh ngộ được Đại địa hóa.

Mặt đất nhanh chóng dâng lên, gió rít bên tai. Chỉ trong chớp mắt đã lên cao vài trăm thước, xuyên qua tầng mây.

Cuối cùng... cũng tới đỉnh núi, nhìn thấy cái gọi là Thần Đình!

[Dịch từ bản vi] ChuongId:1188
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 17 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.