Cao Thủ Kề Bên

Lượt đọc: 1139 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 507
Kiêu căng hống hách

❊ ❊ ❊

Trần Phi cùng chị em nhà Âu Dương tới căn cứ phân bộ Kinh Thành, nơi họ từng dưỡng thương trước đây. Lãnh Sâm đang đợi họ ở đó. Ngoài Lãnh Sâm ra còn có Hạ Nhược Tích và một trong những người lãnh đạo của Đặc tổ là Hoàng Thiên Hành.

Lúc trở về, Âu Dương Hỏa Vũ đã kể cho Trần Phi nghe về Hoàng Thiên Hành. Danh tiếng của Hoàng Thiên Hành ở Đặc tổ không mấy tốt đẹp, thuộc loại không được người khác yêu mến, chủ yếu là vì tính khí của gã này quá cố chấp, hơi thiếu tình người, làm việc gì cũng rập khuôn theo quy định, động một chút là nâng cao quan điểm.

Lần này đụng phải gã, có thể coi là Trần Phi không may. Suốt dọc đường, Âu Dương Hỏa Vũ không ít lần khuyên nhủ Trần Phi nhất định phải nhẫn nhịn. Hoàng Thiên Hành tuy con người chẳng ra sao nhưng quyền lực lại rất lớn, cho nên dù sau lưng có nhiều người chửi bới gã nhưng chẳng ai dám chống đối. Trần Phi tuy miệng đồng ý nhưng Âu Dương Hỏa Vũ vẫn cảm thấy không yên tâm, tính cách Trần Phi thế nào nàng hiểu rõ, đâu phải loại hồng mềm cho người khác tùy ý nắn bóp.

Nếu thật sự xảy ra xung đột thì chuyện sẽ lớn lắm.

Trong lòng Âu Dương Hỏa Vũ cũng oán trách tổ chức tại sao lại để Hoàng Thiên Hành xử lý chuyện này, nhưng oán trách thì oán trách, cũng đành chịu thôi.

Sau khi đến căn cứ phân bộ Kinh Thành, Trần Phi cùng chị em nhà Âu Dương trực tiếp đi đến phòng họp. Trước khi đến, Lãnh Sâm đã thông khí với họ, báo cho họ biết Hoàng Thiên Hành đang đợi ở phòng họp, bảo họ xuống máy bay liền đến đó ngay.

Đến cửa phòng họp, Âu Dương Hỏa Vũ khẽ gõ cửa.

"Vào đi."

Bên trong truyền ra một giọng nói khá trầm.

Đẩy cửa ra, ba người Âu Dương Hỏa Vũ bước vào. Phòng họp không lớn lắm, chỉ chứa được chừng mười người. Người ngồi ở trong cùng là một nam tử trung niên, để đầu đinh, vóc người rất vạm vỡ, hẳn chính là Hoàng Thiên Hành. Nhìn tướng mạo gã là loại người làm việc gì cũng chỉn chu, không nể mặt mũi ai.

"Âu Dương Hỏa Vũ, Âu Dương Băng Ngưng, Trần Phi, nhiệm vụ lần này các người hoàn thành rất tốt, cấp trên sẽ dựa vào cống hiến trong nhiệm vụ lần này của các người mà ban thưởng." Câu đầu tiên Hoàng Thiên Hành nói là khen ngợi, điều này khiến Âu Dương Hỏa Vũ hơi thở phào nhẹ nhõm. Nhưng hơi này còn chưa kịp thở ra đã bị chặn lại, vì câu thứ hai Hoàng Thiên Hành đã bắt đầu phê bình.

"Nhưng điều này không có nghĩa là các người làm đúng. Tại sao các người không trở về cùng Lãnh Sâm và những người khác mà lại trì hoãn lâu như vậy? Nếu lúc này xảy ra ngoài ý muốn, chí bảo bị người khác cướp mất thì phải làm sao? Các người có biết làm vậy là phải đối mặt với rủi ro lớn thế nào không!"

"Hoàng chủ nhiệm, lúc đó Băng Ngưng bị thương, hành động bất tiện nên mới trì hoãn vài ngày." Âu Dương Hỏa Vũ giải thích.

"Chuyện này tôi biết, nhưng hiện tại nhìn qua thì hình như cũng không phải vết thương nghiêm trọng gì, mới vài ngày đã hồi phục rồi." Hoàng Thiên Hành phất tay ngắt lời Âu Dương Hỏa Vũ, nói một cách nhàn nhạt.

"Đó là vì có tôi ở đó!" Tuy Âu Dương Hỏa Vũ luôn dặn mình phải nhẫn nhịn, nhưng nghe Hoàng Thiên Hành nói vậy vẫn không kìm được.

"Tôi biết cậu hiểu y thuật, nhưng người hiểu y thuật đâu chỉ có một mình cậu!" Hoàng Thiên Hành nhìn Trần Phi, hừ lạnh nói. "Tôi biết cậu đánh bại Đạo Thiên Quân, cậy mình thực lực cao cường. Nhưng đừng quên núi cao còn có núi cao hơn, cậu không thể kiêu ngạo tự mãn như thế, bằng không sớm muộn gì cũng gặp chuyện. Đã là thành viên của Đặc tổ thì phải tuân thủ quy củ của Đặc tổ, Âu Dương Băng Ngưng bị thương cần trì hoãn vài ngày thì tôi có thể hiểu, nhưng cậu thì sao? Tại sao cậu không về trước rồi giao chí bảo lại?"

"Không muốn!"

Giọng điệu và thái độ của Hoàng Thiên Hành làm Trần Phi rất khó chịu. Dù sao nhiệm vụ lần này hoàn thành cũng coi như suôn sẻ. Không những lấy được chí bảo mà còn tiêu diệt được Anh Hoa Tổ, vậy mà Hoàng Thiên Hành này là cái thứ gì? Bản thân và mọi người vào sinh ra tử, hắn lại cứ chí bảo này chí bảo nọ, hoàn toàn là bộ dạng quan liêu.

Ngươi khách khí với ta, ta cũng khách khí với ngươi. Ngươi không khách khí với ta, ta cũng chẳng khách khí với ngươi.

Đây chính là tính cách của Trần Phi.

Đã Hoàng Thiên Hành vừa vào đã không khách khí mà chỉ trích mình, Trần Phi tự nhiên sẽ không cho hắn sắc mặt tốt.

"Thái độ của cậu là thế nào, không muốn! Cậu cũng quá coi mình là trung tâm rồi đấy, cậu coi tổ chức là cái gì hả?" Hoàng Thiên Hành dường như cũng hơi tức giận, đập mạnh tay xuống bàn quát lớn về phía Trần Phi.

"Thái độ của tôi vẫn tốt hơn ông. Đồ là tôi lấy được, Anh Hoa Tổ là tôi tiêu diệt, nhiệm vụ là tôi hoàn thành, ông có tư cách gì ở đây mà lên giọng với tôi?" Việc hắn đập bàn lại làm Trần Phi nổi giận, vốn dĩ giọng điệu và thái độ của tên này đã làm mình không vui, lại còn quát tháo mình.

Vốn Trần Phi còn định nghe lời Âu Dương Hỏa Vũ mà nhẫn nhịn một chút, giờ thì thật sự không cần thiết nữa.

Người khác sợ Hoàng Thiên Hành này chứ hắn thì không? Cùng lắm thì đuổi hắn khỏi Đặc tổ? Đó lại đúng là điều Trần Phi muốn! Đánh nhau? Vậy thì Trần Phi lại càng không sợ.

"Trước đây nghe người ta nói cậu kiêu căng hống hách, coi mình là nhất tôi còn không tin, giờ thì tôi tin rồi. Trần Phi, cậu đang khiêu khích tổ chức." Hoàng Thiên Hành trầm giọng quát.

"Tôi kiêu căng hống hách, coi mình là nhất? Hừ, cái này hay đây. Đây là lần đầu tiên tôi hợp tác với người của tổ chức, không biết đánh giá kiêu căng hống hách, coi mình là nhất này truyền ra từ đâu thế? Hay là ông vì muốn bôi nhọ tôi mới nói vậy! Khiêu khích tổ chức? Cái mũ to đùng này chụp xuống ghê thật, tôi khiêu khích tổ chức chỗ nào? Là vì tôi chữa bệnh cho Băng Ngưng nên về muộn vài ngày, hay là vì tôi chống đối ông?" Trần Phi nhếch mép cười lạnh. "Tôi không giống bọn họ, hoàn thành nhiệm vụ rồi vẫn phải khúm núm nghe ông lên giọng. Ông không phải lo lắng đồ ở chỗ tôi bị người khác cướp mất sao? Giờ tôi lấy đồ ra đây, nếu ông có bản lĩnh cướp được từ tay tôi thì tôi sẽ tạ lỗi với ông."

Nói xong, Trần Phi lấy Hỏa Dương Châu ra tùy tiện ném lên bàn. Hỏa Dương Châu vừa chạm vào bàn, nhiệt độ cao mãnh liệt trong tích tắc đã làm cái bàn gỗ thịt đó tan chảy, "phịch" một tiếng rơi xuống đất.

Trần Phi tiện tay kéo một cái ghế, ngồi xuống dáng vẻ oai vệ ngang tàng, khiêu khích nhìn Hoàng Thiên Hành.

Không ai ngờ Trần Phi lại chơi một vố như vậy, Âu Dương Hỏa Vũ vội vàng lo lắng kéo Trần Phi, sợ hắn làm căng với Hoàng Thiên Hành. Tuy Hoàng Thiên Hành thực sự rất đáng ghét nhưng dù sao cũng là chủ nhiệm, là lãnh đạo của tổ chức, làm căng thì chẳng có lợi lộc gì cho Trần Phi.

"Kéo tôi làm gì, kẻ gây hấn trước là hắn. Hắn không phải thấy mình giỏi sao, không phải thấy tôi kiêu căng hống hách sao? Hôm nay tôi kiêu căng một lần cho xem." Trần Phi thậm chí không nhìn Âu Dương Hỏa Vũ, hừ lạnh một tiếng.

Âu Dương Hỏa Vũ thở dài, biết là không khuyên nổi Trần Phi nữa.

"Cậu có ý gì, đây là công khai khiêu khích lãnh đạo." Mặt Hoàng Thiên Hành không giữ nổi vẻ bình tĩnh, người kiêu ngạo gã gặp nhiều rồi, nhưng trước mặt gã, ai mà không phải nhẫn nhịn? Người dám công khai chống đối, thách thức gã như Trần Phi thì đây là kẻ đầu tiên!

Sau khi Hỏa Dương Châu xuất hiện, nhiệt độ trong phòng lập tức tăng cao rất nhiều, nhiệt lượng tỏa ra khiến Hoàng Thiên Hành biết rõ vật này tuyệt đối không tầm thường.

"Tùy ông nói thế nào, tóm lại đồ ở đây, ông tự liệu mà làm. Nếu ông không lấy thì tôi coi như tổ chức đã ban thưởng vật này cho tôi, vậy thì tôi xin nhận mà không khách khí." Trần Phi thản nhiên nói.

Bình thường Trần Phi rất hòa nhã, nhưng giờ phút này bá đạo lên thật khiến người ta cảm thấy kinh ngạc. Âu Dương Hỏa Vũ và Âu Dương Băng Ngưng đều cảm thấy Hoàng Thiên Hành đang tự rước lấy nhục, rảnh rỗi không có việc gì làm lại bày đặt ra oai với Trần Phi. Giờ hay rồi, cưỡi hổ khó xuống nhé.

"Cậu... cậu đây là tạo phản!" Hoàng Thiên Hành tức giận gầm lên.

"Đừng có động một chút là nâng cao quan điểm chụp cái mũ to đùng lên đầu tôi, tôi đang sống những ngày tháng thoải mái như vậy, rảnh rỗi không có việc gì làm mà tạo phản à? Hơn nữa chỉ dựa vào ông mà cũng xứng để tôi tạo phản sao?" Trần Phi khinh khỉnh cười lạnh.

Thái độ này khiến Hoàng Thiên Hành cảm thấy mất mặt già, gã liều lĩnh: "Được, cậu giỏi! Chuyện này tôi sẽ kiến nghị với cấp trên xử lý nghiêm cậu. Giờ tôi lệnh cho cậu giao chí bảo này cho tôi, nếu không thì tôi sẽ coi như cậu cố ý chiếm đoạt vật phẩm nhiệm vụ để xử lý cậu."

Trần Phi cười ha ha, vẫy vẫy tay, Hỏa Dương Châu lập tức bay vào tay hắn, sau đó hắn đứng dậy, từng bước một đi về phía Hoàng Thiên Hành. Hoàng Thiên Hành dường như hơi căng thẳng nhưng vẫn cứng rắn không lùi bước, ngược lại còn nhìn thẳng vào Trần Phi.

Theo từng bước chân lại gần của Trần Phi, năng lượng của Hỏa Dương Châu càng lúc càng mạnh liệt, Hoàng Thiên Hành tuy đang cố gắng chống đỡ nhưng mồ hôi trên người đã chảy ròng ròng, gần như làm ướt đẫm cả quần áo.

"Cậu... cậu muốn làm gì, đứng lại!" Hoàng Thiên Hành không kìm được quát.

Trần Phi dừng lại, cười tủm tỉm nói: "Không phải ông bảo tôi đưa đồ cho ông sao? Giờ sao lại bảo tôi đứng lại. Rốt cuộc ông muốn thế nào? Ông thật sự tưởng cả thế giới này đều phải nghe ông à? Bảo tôi đi thì đi, bảo tôi dừng thì dừng?"

"Cậu..." Hoàng Thiên Hành tức giận đến mức thẹn quá hóa giận. "Tôi là bảo cậu giao thứ này cho tôi, nhưng không phải giao kiểu này, mà là dừng nó tỏa năng lượng lại. Nếu cậu còn cố tình giở trò, tôi sẽ coi như cậu có ý đồ mưu sát lãnh đạo tổ chức."

"Có phải không chụp cái mũ to đùng lên đầu người khác thì ông không biết nói chuyện không? Nhai đi nhai lại mỗi một chiêu này, ông không thấy phiền à?" Trần Phi bĩu môi chế giễu. "Muốn tôi giao đồ cho ông đúng không? Được! Chỉ cần ông xin lỗi tôi thì tôi sẽ giao đồ cho ông, nếu không thì cứ dựa vào bản lĩnh mà lấy. Nhưng tốt nhất đừng chụp cái mũ linh tinh gì cả, tuy tôi không có ý đó, nhưng nếu ông còn như vậy thì tôi cũng không ngại làm thật đâu, dù sao chẳng phải ông nói rồi sao, tôi là kẻ kiêu căng hống hách mà!"

"Cậu uy hiếp tôi... Cậu dám uy hiếp lãnh đạo!" Hoàng Thiên Hành tức đến mức trợn mắt phồng mang, chỉ vào Âu Dương Hỏa Vũ và Âu Dương Băng Ngưng nói: "Tôi ra lệnh cho các cô mau bắt lấy cái tên to gan làm càn Trần Phi này!"

"Ông chán sống rồi!"

Trần Phi nghe thấy lời này lập tức nổi giận, khuôn mặt vốn đang cười cợt trong tích tắc trở nên âm trầm. Hoàng Thiên Hành lại dám khiến chị em Âu Dương thành kẻ địch với mình, nếu họ không làm thì chắc chắn sẽ bị liên lụy, nếu họ làm thì hoặc là mình bị bắt, hoặc là họ bị thương, Trần Phi tự nhiên sẽ không để chuyện đó xảy ra.

Trần Phi đầy phẫn nộ ra tay trước một bước, vươn tay ra liền túm lấy cổ Hoàng Thiên Hành nhấc bổng lên.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:498
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 17 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.