Cao Thủ Kề Bên

Lượt đọc: 1139 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 540
Kiếp sau cũng đừng mong chờ

❊ ❊ ❊

Trần Phi hỏi rõ Sách Phỉ Đức ở đâu xong cũng không vội đi tìm hắn. Hắn vừa mới rời đi, cũng chưa đến mức quay lại nhanh thế, đợi tối đến rồi hãy ra tay. Cho tên Sách Phỉ Đức này chút giáo huấn, nếu hắn thức thời thì tốt, còn nếu không thức thời... hừ hừ, câu nói lúc nãy của Trần Phi muốn hắn sống không bằng chết không phải là nói đùa!

Thường Hân Hân tiễn Hoa Chi Dung đi không lâu liền quay lại, vào phòng không nói hai lời đã nhào tới trước mặt Trần Phi trao một nụ hôn nóng bỏng. Nụ hôn bất ngờ này khiến Trần Phi có chút ngơ ngác. Sau khi hôn xong, Trần Phi hỏi: "Em bị sao vậy?"

"Thưởng cho anh đó, hôm nay anh thể hiện xuất sắc quá. Anh không nhìn ra ý của mẹ em sao? Bà ấy đã đồng ý anh rồi, nếu không phải Sách Phỉ Đức gây rối thì chuyện này cơ bản đã thành. Ông xã, Sách Phỉ Đức anh định giải quyết thế nào? Nhìn bộ dạng hắn chắc chắn sẽ không bỏ qua đâu. Hay là anh đi báo với Xảo Nhi một tiếng? Ngộ nhỡ đến lúc đó có chuyện gì, chúng ta cũng kịp thời ứng phó."

Sắc mặt Thường Hân Hân có chút lo lắng, lúc nãy ra ngoài mẹ cô đã nói với cô. Nếu Sách Phỉ Đức thực sự làm chuyện bất lợi với Trần Phi, Thường gia tuyệt đối sẽ không ra tay giúp đỡ mà bắt buộc Trần Phi phải tự giải quyết. Nếu ngay cả chuyện này cũng không giải quyết được, thì chuyện giữa hai người bọn họ cơ bản cũng chẳng còn hy vọng gì nữa.

Đây cũng coi như là một bài kiểm tra vậy.

"Chuyện này em đừng lo, cứ giao cho anh xử lý. Nếu ngay cả chút chuyện này anh còn xử lý không xong thì làm sao làm đàn ông của em, làm sao dám cướp vợ với vương tử chứ." Trần Phi cười cợt nói.

"Em không phải là vợ hắn, em là vợ anh, nếu có cướp thì cũng là hắn cướp." Thường Hân Hân cười khúc khích.

"Ai cướp cũng được, tóm lại em chính là vợ anh!" Trần Phi ôm Thường Hân Hân hôn một cái. Thường Hân Hân đang định đáp lại nồng nhiệt thì điện thoại lại rung lên không đúng lúc. Trần Phi bực bội cầm điện thoại lên, thấy là một số lạ. "Ai đấy?"

"Tôi là Bạch Thiên Hải của Bạch gia."

"Cậu chỉ được cái mạnh miệng lúc này thôi, có bản lĩnh thì đến Bạch gia đi, tôi đợi cậu ở đây. Nếu cậu không dám đến thì cậu là kẻ nhát gan, sau này đừng có khoác lác nữa."

"Ồ, chủ động khiêu khích tôi? Thú vị thật. Vốn dĩ tôi còn định một thời gian nữa mới đi thu dọn các người, đã các người muốn chết như vậy thì tôi toại nguyện cho các người vậy. Chờ đó, tôi đến lấy mạng chó của các người đây!" Trần Phi hừ một tiếng, cúp điện thoại.

"Điện thoại của Bạch gia gọi tới à? Họ định làm gì?" Thường Hân Hân tò mò hỏi.

Trần Phi bĩu môi: "Chắc là cảm thấy tìm được chỗ dựa nào đó nên muốn tới báo thù, nếu không thì bọn họ cũng không có gan khiêu khích tôi đâu. Được rồi, em đừng lo, dù hắn có tìm chỗ dựa gì thì đối với anh cũng chẳng ảnh hưởng gì cả, bản lĩnh của chồng em, em còn không rõ sao."

"Vậy anh định làm thế nào? Thực sự muốn giết sạch bọn họ sao? Dù sao bọn họ cũng là Bạch gia, căn cơ thâm sâu lại còn là lãnh đạo quốc gia, ngộ nhỡ..." Thường Hân Hân có chút lo lắng, đám làm quan này không phải cứ nói giết là giết được, đặc biệt là loại đại quan như Bạch gia.

Thường Hân Hân lo lắng Chủ tịch bên kia sẽ có phiền phức.

"Không có cái 'ngộ nhỡ' nào cả, nếu Bạch gia không còn nữa, một vài người hẳn sẽ cảm ơn anh." Trần Phi mỉm cười nói một câu, rồi bảo: "Anh đi đây, tối đợi anh ăn cơm. Còn nữa, nhớ thay bộ quần áo em mới mua nhé, đã hứa là mỗi ngày thay một bộ rồi đấy!"

"Đáng ghét, em biết rồi, anh đi sớm về sớm, cẩn thận chút nhé." Thường Hân Hân tức thì đỏ mặt, quan tâm nói.

"Biết rồi." Trần Phi cười cợt vỗ vỗ vòng ba của Thường Hân Hân, rồi xoay người đi ra ngoài.

Lúc Bạch Thiên Hải gọi điện cho Trần Phi, Đạo Thiên Quân cũng đang ở ngay gần đó, đồng thời trong toàn bộ biệt thự có ít nhất mấy chục đệ tử Thục Sơn Kiếm Phái! Đạo Thiên Quân trông có vẻ sắc bén hơn trước, có cảm giác bá khí ngoại lộ, xem ra tu vi đã tiến thêm một bước. Điều này còn phải nhờ vào Trần Phi, lần trước bị Trần Phi đánh bại, tu vi của Đạo Thiên Quân chẳng những không vì bị thương mà giảm sút, ngược lại còn tăng lên không ít.

Quả đúng là thiên tài hiếm có, Đạo Thiên Quân quả thực rất lợi hại.

Sau khi thương thế lành hẳn, Đạo Thiên Quân vẫn luôn muốn tìm Trần Phi rửa sạch sỉ nhục nhưng cha không cho phép. Lần này cha lại đột nhiên đồng ý cho mình giúp Bạch gia đối phó Trần Phi, hơn nữa còn phái không ít đệ tử tới, tuy điều này khiến Đạo Thiên Quân có chút khó hiểu nhưng cũng không để ý, chỉ cần có thể đánh bại Trần Phi rửa sạch sỉ nhục là đủ rồi.

"Hắn tới rồi."

Đạo Thiên Quân đang nhắm mắt dưỡng thần bỗng mở mắt ra, ánh mắt sắc bén tựa như hai lưỡi dao có thể xuyên thấu mọi thứ. Tiếp đó thân hình khẽ động, người đã biến mất trước mắt Bạch Thiên Hải. Bạch Thiên Hải vội vàng đuổi theo ra ngoài, khi hắn đi đến bên ngoài biệt thự, Đạo Thiên Quân đang đứng ở giữa, mà lúc này ở cửa có một người đang đi tới không nhanh không chậm.

Người tới chính là Trần Phi!

Chưa đi đến biệt thự, Trần Phi đã cảm nhận được Đạo Thiên Quân ở đây, còn mấy đệ tử Thục Sơn Kiếm Phái khác trực tiếp bị Trần Phi phớt lờ.

Đi vào biệt thự, ở khoảng cách còn vài mét với Đạo Thiên Quân, Trần Phi mới dừng lại, cười nói: "Tôi còn tưởng Bạch gia tìm được chỗ dựa lợi hại nào, hóa ra loay hoay mãi vẫn là ngươi, thương thế của ngươi khỏi rồi à?"

"Sỉ nhục lần trước, lần này ta sẽ trả lại cho ngươi!" Đạo Thiên Quân lạnh lùng đáp lại.

Trần Phi nhún vai, mỉm cười nhẹ: "Thực lực mạnh lên nên có tự tin rồi? Tiếc là, sỉ nhục này e rằng ngươi không những không rửa sạch được mà còn phải sâu sắc thêm, bởi vì hôm nay ngươi định mệnh vẫn sẽ bại trong tay ta."

"Vậy sao? Vậy thì thử xem." Đạo Thiên Quân hừ một tiếng, thanh kiếm sau lưng đã bắt đầu rục rịch như thể chuẩn bị ra tay.

Trần Phi lại xua tay: "Chờ chút."

"Ngươi sợ à?" Đạo Thiên Quân dừng lại, hừ giọng nói.

"Buồn cười, ngươi là bại tướng dưới tay ta, ta có gì phải sợ? Chỉ là trước khi đánh, ta có mấy lời muốn nói với Bạch Thiên Hải." Trần Phi bĩu môi khinh bỉ, rồi quay sang Bạch Thiên Hải phía sau Đạo Thiên Quân nói: "Lão già Bạch, lần trước vốn ta đã muốn diệt Bạch gia các người nhưng sau đó có chút việc trì hoãn, cho các người sống thêm một thời gian. Vốn dĩ ta định đợi xử lý xong việc của ta rồi mới tới tìm các người. Nhưng đã hôm nay ngươi chủ động tìm tới cửa thì ta tiện tay giải quyết các người luôn vậy. Có lòng nhắc nhở ngươi, bây giờ tốt nhất nên gọi điện bảo người nhà của ngươi trốn xa bao nhiêu thì trốn bấy nhiêu, may mắn thì có khi còn sống sót. Nhưng khả năng này rất nhỏ!"

"Ngươi... ngươi đừng quá ngông cuồng, hôm nay phải báo thù cho Bạch Tuấn Vỹ!" Bạch Thiên Hải hừ giọng nói, xem ra hôm nay ông ta rất có tự tin.

"Muốn báo thù, e rằng kiếp sau ngươi cũng đừng mong." Trần Phi nhún vai, nói với Đạo Thiên Quân: "Được rồi, chúng ta bắt đầu đi!"

[Dịch từ bản hv] ChuongId:513
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 17 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.