Thường Khôn cười gượng một tiếng, sau đó dẫn người của đặc tổ rời đi. Uất Lâm Phàm cũng đi theo họ nhưng không hề phô trương, tránh để Trần Phi nhìn thấy lại nói mấy câu kiểu như “cậu thiếu đòn à” gì đó. Tính cách của Uất Lâm Phàm tuy hơi đáng ghét nhưng lại là người rất giữ lời hứa, cũng coi như là một trang nam tử hán.
“Cậu giết người của Bạch gia, liệu có phiền phức gì không?” Âu Dương Hỏa Vũ lúc này bước tới, lo lắng hỏi.
Lãnh Sâm lại cười nói: “Nếu tôi đoán không lầm, chẳng những không có phiền phức mà ngược lại còn có chút lợi lộc đấy chứ?”
“Có lợi lộc? Tại sao?” Âu Dương Hỏa Vũ rõ ràng không hiểu tại sao lại như vậy.
Trần Phi gật đầu nói: “Lãnh Sâm nói cơ bản là đúng đấy. Có lợi hay không thì tôi không biết, nhưng chắc chắn là không có phiền phức.”
“Không có phiền phức là tốt rồi, lần này Bạch gia coi như bị cậu nhổ tận gốc. Đệ tử Bạch gia trong biệt thự cơ bản đã chết sạch, những kẻ ở bên ngoài tuy vẫn còn sót lại vài tên nhưng cũng không thể làm nên trò trống gì.” Âu Dương Hỏa Vũ tuy không hiểu tại sao, nhưng Trần Phi đã nói không có phiền phức thì chắc là vậy.
Trần Phi cười nhạt: “Hỏa Vũ, Lãnh Sâm, hai người về trước đi, tôi còn có chút việc phải làm.”
“Là nhổ cỏ tận gốc sao?” Lãnh Sâm cười hỏi.
Trần Phi có chút ngạc nhiên nhìn Lãnh Sâm, nói: “Bây giờ tôi bắt đầu thấy tò mò về cậu rồi đấy.”
“Tò mò vì sao tôi có thể đoán được những điều này sao? Đó là vì tôi từng trải qua chuyện tương tự nên mới đoán ra được thôi.” Lãnh Sâm thản nhiên nói.
Nhìn dáng vẻ của Lãnh Sâm hình như cũng có một quá khứ riêng, nhưng Trần Phi không có cái kiểu tò mò bát quái muốn truy tận gốc rễ nên cũng không hỏi thêm. Cậu lắc đầu nói: “Nhổ cỏ tận gốc thì phải làm, nhưng không phải lúc này. Dù sao đám tôm tép còn lại cũng chẳng làm nên trò trống gì.”
“Vậy cậu còn có việc gì phải làm?” Âu Dương Hỏa Vũ hỏi.
Trần Phi do dự một lát, dường như đang cân nhắc có nên nói hay không, cuối cùng vẫn mở miệng nói: “Tôi phải tới Thục Sơn Kiếm Phái!”
“Cái... cái gì?” Nghe thấy lời Trần Phi, Âu Dương Hỏa Vũ và Lãnh Sâm lập tức sững sờ. Âu Dương Hỏa Vũ vội vàng nói: “Cậu tới Thục Sơn Kiếm Phái làm gì chứ? Đạo Võ Thành bọn họ khó khăn lắm mới đi, bây giờ cậu lại tự mình dâng tận cửa sao?”
Trần Phi cười ha hả: “Cô cho rằng tôi là loại người có thù không báo sao? Lần trước Đạo Võ Thành đả thương tôi, mối thù này tôi vẫn còn nhớ rõ, cộng thêm lần này nữa, nợ mới nợ cũ nếu tôi còn không hành động thì chẳng phải khiến người ta nghĩ tôi là kẻ chỉ biết nhịn nhục sao? Người không phạm ta, ta không phạm người; người nếu phạm ta... hừ hừ, tất báo gấp mười lần. Ông ta đã dám tới gây sự với tôi, tại sao tôi lại không thể đập phá sòng của ông ta?”
“Nhưng, nhưng làm vậy quá nguy hiểm.” Âu Dương Hỏa Vũ lo lắng nói.
Trần Phi cười nhạt: “Tuy vừa rồi tôi chưa nói, nhưng đợi các người đi rồi tôi sẽ tự mình đi, đến lúc đó dù có tệ thế nào tôi cũng có thể tìm cách thoát thân.”
“Phục rồi, tôi bây giờ thực sự phục rồi. Chuyện như thế này mà cậu cũng dám làm, tôi thật không biết cậu là kẻ điếc không sợ súng hay là quá tự tin nữa.” Lãnh Sâm giơ ngón cái lên, thán phục nói.
“Tôi đi cùng cậu!” Âu Dương Hỏa Vũ nói.
Trần Phi lắc đầu: “Cô không được đi, tôi đi một mình là được rồi. Cô đi theo tôi đến lúc đó tôi còn phải tìm cách chăm sóc cô, càng phiền phức hơn. Hơn nữa tôi đoán mối thù này phần lớn là không báo được, lão già Đạo Võ Thành kia thực lực quá mạnh, tôi chỉ qua đó để tìm lại mặt mũi thôi.”
“Nếu cậu nhất định phải đi thì tôi bắt buộc phải đi cùng cậu!” Thái độ của Âu Dương Hỏa Vũ vô cùng kiên quyết.
Lãnh Sâm lúc này lại lên tiếng: “Cô vẫn nên nghe lời Trần Phi, đừng đi nữa.”
“Nhưng...” Âu Dương Hỏa Vũ lập tức sốt ruột, Lãnh Sâm lại ngắt lời cô nói tiếp: “Nếu cô cũng đi theo đến lúc gặp phiền phức thì ai là người đi tìm cứu binh? Ngộ nhỡ đến lúc đó thực sự gặp khó khăn, cô có thể gọi người tới giúp.”
“Có cậu là đủ rồi mà, tôi đi cùng Trần Phi.” Âu Dương Hỏa Vũ lắc đầu nói.
Lãnh Sâm khẽ cười đáp: “Vì tôi định làm một tên thất phu một phen!”
“Ý gì? Cậu... cậu định đi theo Trần Phi?” Âu Dương Hỏa Vũ sững sờ, ngạc nhiên nói.
Lãnh Sâm gật đầu: “Dù sao tôi bây giờ vẫn là thành viên của Hỏa hệ tiểu đội, Trần Phi cũng là người của Hỏa hệ tiểu đội, tôi là đội trưởng đương nhiên không thể trơ mắt nhìn Trần Phi đi một mình.”
“Cậu cũng đừng đi, tôi một mình là đủ rồi.” Trần Phi không ngờ Lãnh Sâm lại muốn đi cùng mình, lập tức lắc đầu từ chối.
“Tôi là đội trưởng, lời tôi nói chính là mệnh lệnh, trừ khi cậu nguyện ý tiếp quản chức vụ đội trưởng này.” Lãnh Sâm cười nhạt nói, như thể đã nắm thóp được Trần Phi.
Cậu ta biết Trần Phi không thích phiền phức nên mới dùng thân phận đội trưởng để nói chuyện, cậu ta vừa nói thế, Trần Phi lập tức do dự.
“Chuyện này cứ quyết định vậy đi, tôi đi cùng Trần Phi. Âu Dương Hỏa Vũ, cô đợi tin của chúng tôi đi, nếu tình hình của chúng tôi nguy hiểm thì cô quay về căn cứ gọi người đến giúp.” Lãnh Sâm phân phó, thấy Trần Phi vẫn còn đang do dự liền cười nói: “Tôi không đi cùng, cậu có biết Thục Sơn Kiếm Phái nằm ở đâu không?”
“Cái này thật sự không biết. Thôi được, đã cậu muốn đi cùng thì cứ đi, nhưng đến lúc đó tôi chưa chắc đã lo được cho cậu đâu đấy.” Trần Phi bất lực nói.
Lãnh Sâm cười cười: “Khả năng tự bảo vệ mình tôi vẫn có, cậu cứ việc yên tâm chiến đấu là được.”
Lời đã đến mức này, Trần Phi thực sự không tìm ra lý do để từ chối. Thục Sơn Kiếm Phái là nơi thế nào, Lãnh Sâm còn rõ hơn cả cậu, chắc chắn là hung hiểm muôn phần. Thế nhưng Lãnh Sâm không hề do dự mà quyết định đi cùng mình, nghĩa khí này khiến Trần Phi cảm động.
Vỗ vỗ vai Lãnh Sâm, Trần Phi không nói gì, nhưng mọi thứ đã nằm trong lời nói không thành tiếng.
“Được rồi, nếu các người thấy tình hình không ổn thì lập tức thông báo cho tôi, tôi sẽ dẫn người đi giúp các người.” Âu Dương Hỏa Vũ lúc này cũng không kiên trì đòi đi theo nữa, dù sao nếu cả đám cùng đi, nhỡ gặp phiền phức thì biết làm sao.
“Ừm, đi đi.” Trần Phi gật đầu, Âu Dương Hỏa Vũ có chút luyến tiếc rời đi. Lúc đi, ánh mắt quan tâm của cô khiến Lãnh Sâm nhìn mà cũng thấy hâm mộ.
“Chúng ta cũng đi thôi!” Trần Phi quay đầu nói với Lãnh Sâm, Lãnh Sâm gật đầu, dẫn Trần Phi xuất phát.
Thục Sơn Kiếm Phái vốn là một sự tồn tại gần như huyền thoại, vị trí của nó trừ một số người trong giới tu hành ra thì rất ít kẻ biết tới. Lãnh Sâm với tư cách là đội trưởng Hỏa hệ tiểu đội từng tiếp xúc không ít với đệ tử Thục Sơn Kiếm Phái, nên vẫn biết rất rõ về vị trí của Thục Sơn Kiếm Phái.
Lãnh Sâm hai chân phun lửa, di chuyển nhanh như tên lửa, Trần Phi thì thi triển khinh công theo sát phía sau, tốc độ của hai người vô cùng kinh ngạc, gần như trong chớp mắt đã có thể di chuyển ra xa.
Vô tình mà đã chạy cuồng nhiệt hồi lâu, môi trường xung quanh ngày càng lạnh lẽo và hẻo lánh.
“Thấy ngọn núi phía trước không? Thục Sơn Kiếm Phái nằm trên ngọn núi đó. Tuy nhiên ngọn núi này đã bị một trận pháp bao phủ, chỉ có đệ tử Thục Sơn Kiếm Phái hoặc là người tu hành mới có thể cảm nhận được.” Lãnh Sâm chỉ vào ngọn núi khổng lồ cao tới tận tầng mây phía trước, giải thích với Trần Phi.
Trần Phi cười ha hả: “Tới rồi sao? Thục Sơn Kiếm Phái... ta tới đây!”