Cao Thủ Kề Bên

Lượt đọc: 1109 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 601
Tâm tư của Hạ Vũ

❊ ❊ ❊

Trương Mậu ngẩn người hồi lâu, ông ta nằm mơ cũng không ngờ tới người mà Hướng Đông Lưu đắc tội lại là vị đại phật này. Cái tên Trần Phi dạo gần đây trong quan trường nổi như cồn, chuyện Bạch gia gây ra động tĩnh lớn như vậy, thử hỏi có mấy kẻ không biết? Ngay cả Bạch gia, một gia tộc đứng hàng đỉnh cao ở kinh thành cũng bị Trần Phi làm cho suy tàn từ đó, ông Trương Mậu đây có bản lĩnh gì mà đòi đối đầu với Trần Phi chứ.

Vốn dĩ Trương Mậu còn tưởng rằng thân phận tỉnh trưởng của mình đủ sức giải quyết chuyện này, giờ xem ra cái chức tỉnh trưởng của ông ta trong mắt người ta chẳng là cái đinh gì cả!

“Chuyện này thật sự không còn đường nào để xoay chuyển sao? Vụ án của Hướng Đông Lưu nếu đã định tội rồi thì e rằng... e rằng phải lãnh án tử hình. Hướng gia cũng là gia tộc lớn, nếu họ nổi giận thật sự, e là kinh tế toàn quốc sẽ bị ảnh hưởng mất. Hơn nữa, Hướng Đông Lưu hình như chỉ quấy rầy phụ nữ của Trần Phi chứ cũng chưa làm gì quá đáng, chẳng lẽ không thể nương tay sao?” Trương Mậu do dự hồi lâu mới lên tiếng hỏi.

Hạ Vũ tỏ vẻ khó xử nói: “Chuyện này tôi không quyết định được. Trần Phi là người cái gì cũng tốt, chỉ có một điểm, tuyệt đối đừng đụng vào phụ nữ của cậu ấy. Nhất là tên Hướng Đông Lưu này, một lần đụng chạm mà đụng ngay hai người, Trần Phi không nổi giận mới là lạ! Nhưng đã là ông mở lời, tôi sẽ giúp ông thăm dò khẩu phong xem sao.”

Hạ Vũ mỉm cười thấu hiểu: “Tôi sẽ cố gắng hết sức.”

“Vậy tôi không làm phiền cậu nữa, tôi đi trước đây.” Trương Mậu lúc này đối với Hạ Vũ vô cùng khách khí, không chỉ vì thân phận của Hạ Vũ mà còn vì mối quan hệ giữa cậu ta và Trần Phi. Chuyện này Trần Phi đã giao cho Hạ Vũ xử lý, chứng tỏ mối quan hệ của hai người không hề tầm thường. Cho dù chuyện của Hướng Đông Lưu không thành công, sau này vẫn cần phải kết giao tốt với Hạ Vũ mới được.

Trương Mậu tuy không mong mỏi gì việc nhờ Hạ Vũ để con đường quan lộ của mình thuận lợi hơn, nhưng ít nhất nếu chẳng may đắc tội với Trần Phi vào lúc nào đó, thì vẫn có người giúp đỡ nói đỡ cho một câu.

Trong quan trường chính là như vậy, không phải cứ có việc cần mới cần kết giao, mà còn phải biết lo xa. Nói là “bước từng bước sợ hãi” cũng chẳng ngoa chút nào, bởi chẳng biết lúc nào có thể đắc tội với người ta! Trương Mậu có thể leo lên đến vị trí này, đạo lý đó ông ta đương nhiên hiểu rõ.

Sau khi Trương Mậu rời đi, Hạ Vũ suy nghĩ một lát rồi quyết định gọi điện cho Lưu Thành Phong. Chuyện Hướng Đông Lưu bị bắt đã gây chấn động không nhỏ, Lưu Thành Phong đương nhiên cũng biết, chỉ là chuyện không liên quan đến mình nên Lưu Thành Phong cũng không hỏi thêm.

Thực ra Lưu Thành Phong cũng nhận được không ít cuộc điện thoại nhờ vả xin xỏ cho Hướng Đông Lưu, nhưng khoảng thời gian này quan hệ giữa cậu ta và Hạ Vũ đang rất tốt, nên cậu ta không tiện mở lời, hơn nữa cũng chẳng có lý do gì đáng để lên tiếng.

Đúng lúc này điện thoại của Hạ Vũ gọi tới, Lưu Thành Phong liền định qua xem sao.

Tại văn phòng của Hạ Vũ, Lưu Thành Phong và Hạ Vũ ngồi đối diện nhau, thưởng thức trà thượng hạng. Lưu Thành Phong cười nói: “Vẫn là Hạ đại công tử cậu nhiều tiền, đến trà uống cũng loại đắt đỏ thế này.”

Hạ Vũ bĩu môi nói: “Được rồi, Lão Lưu, ông đừng có mỉa mai tôi nữa. Ông biết tôi ở trong quan trường chẳng có chí hướng gì cao xa, chỉ cốt kiếm chút tiền tiêu xài cho sung sướng. Hơn nữa, ông còn thiếu chút trà này sao? Nếu muốn, lát nữa tôi cho người mang qua chỗ ông.”

“Cậu đây là muốn dùng trà để bịt miệng tôi, để tôi miễn mở lời xin xỏ cho Hướng Đông Lưu đấy à?” Lưu Thành Phong cười nói. “Tôi với tên Hướng Đông Lưu này chẳng có giao tình gì cả, nên cậu cứ yên tâm!”

“Nghe giọng điệu này, chắc hẳn cũng có không ít người tìm ông xin giúp Hướng Đông Lưu rồi nhỉ?” Hạ Vũ cười ha hả, lắc đầu nói: “Nhưng ông đoán sai rồi, tôi không có cái tâm tư như ông, làm gì cũng phải đoán già đoán non. Nếu tôi không muốn ông can thiệp thì tôi sẽ nói thẳng với ông, chuyện vòng vo tam quốc kiểu đó tôi không làm được.”

“Cũng đúng!” Lưu Thành Phong cười cười. “Vậy cậu gọi tôi đến có chuyện gì?”

“Vẫn là chuyện của Hướng Đông Lưu. Tên này đắc tội với phụ nữ của Trần Phi, Trần Phi bảo tôi dạy dỗ hắn một chút. Nhưng không ngờ gia đình tên này cũng khá có bản lĩnh, tìm không ít người đến nói đỡ, tỉnh trưởng Trương Mậu vừa mới rời đi xong.” Hạ Vũ cười khổ nói.

Lưu Thành Phong ngẩn ra: “Đây là ý của Trần Phi? Thảo nào lần này cậu cứ cắn chặt không buông.”

“Ý của Trần Phi đương nhiên là muốn dạy dỗ Hướng Đông Lưu, chỉ là dạy dỗ cũng có năm bảy loại mà, đúng không?” Hạ Vũ cười hì hì.

Lưu Thành Phong nghe vậy liền hiểu ngay. “Có phải có kẻ nào hứa hẹn lợi lộc gì khiến cậu động lòng, nên cậu định tha cho Hướng Đông Lưu một con đường sống? Theo lý mà nói thì chuyện này tôi không tiện nói nhiều, nhưng tôi nghĩ cậu cũng rất rõ Trần Phi là người thế nào, làm gì thì cũng nên có chừng mực.”

“Vẫn là ông hiểu tôi nhất, không uổng công hai đứa mình đấu đá nhau bao lâu nay.” Hạ Vũ cười hì hì nói. “Tình hình hiện tại nếu tôi cắn chặt không buông thì thằng nhãi Hướng Đông Lưu này chết chắc rồi. Cho nên ý của Hướng gia là liệu có thể nới lỏng chút không, tôi nghĩ Trần Phi chắc cũng không đến mức muốn lấy mạng Hướng Đông Lưu, nên tôi mới có tâm tư này, gọi ông tới hỏi thử xem.”

“Tôi nghe nói lần này Trần Phi trở về là định mở chi nhánh nhà hàng ở kinh thành, lúc đó chắc chắn sẽ cần dùng nhiều tiền. Tôi làm thế này ít nhiều cũng có chút tác dụng, ông thấy sao?”

Lưu Thành Phong nghiêm túc suy nghĩ một hồi. “Tôi thấy ý của Trần Phi là không định dấn thân vào quan trường. Đã không dấn thân vào quan trường thì chắc là sẽ kinh doanh, cậu làm vậy đúng là có thể giúp Trần Phi được một chút. Hơn nữa tính cách Trần Phi cũng không đến mức tàn bạo, cũng không nhất định phải lấy mạng Hướng Đông Lưu, nhưng cũng không thể tha cho hắn dễ dàng được.”

“Đó là đương nhiên. Thế có nghĩa là ông tán thành cách làm của tôi rồi?”

Lưu Thành Phong lắc đầu: “Tôi không có tán thành, chuyện này là cậu tự làm, không liên quan gì đến tôi. Nhỡ đâu đến lúc đó Trần Phi nổi giận, cậu đừng có lôi tôi xuống nước theo đấy.”

“Yên tâm, yên tâm, Hạ Vũ tôi là loại người không biết điều đến thế sao? Ha ha, chưa ăn cơm đúng không? Tìm chỗ nào làm bữa đi.”

“Không cần đâu, lát nữa tôi còn có việc.” Lưu Thành Phong lắc đầu từ chối. Hạ Vũ nói: “Được, vậy tôi không giữ ông lại, khi nào rảnh anh em mình tụ tập sau.”

“Tôi đi đây.” Lưu Thành Phong gật đầu, rời khỏi chỗ Hạ Vũ.

Sau khi Lưu Thành Phong đi rồi, Hạ Vũ vừa hút thuốc vừa đăm chiêu suy nghĩ xem chuyện Hướng Đông Lưu nên xử lý thế nào. Giết thì chắc chắn là không thể giết, tù chung thân ư? E là Hướng gia cũng không muốn kết quả này. Nếu không còn cách nào khác thì cứ phán ba năm, năm năm đi, như vậy Trần Phi coi như cũng hả giận, Hướng gia chắc cũng không có lời oán trách gì.

Nghĩ tới đây, Hạ Vũ liền gọi điện cho Hướng gia để bắt đầu dàn xếp chuyện này.

Chuyện giữa Hạ Vũ và Hướng Đông Lưu, Trần Phi không hề hay biết, cũng không ngờ mọi chuyện lại bị thổi phồng lên lớn như vậy. Thực ra theo ý ban đầu của Trần Phi thì chỉ cần dạy dỗ một trận là xong. Nhưng hiện tại Trần Phi không còn tâm trí nào để cân nhắc mấy chuyện này nữa.

Còn một ngày nữa!

Trận chiến thành phố sắp bắt đầu rồi.

Trần Phi lúc này đang tìm mọi cách để vũ trang cho lực lượng của mình, nâng cao sức chiến đấu và khả năng sinh tồn của anh em.

Đối với Trần Phi mà nói, không có việc gì quan trọng hơn việc này. Hiện tại... đây mới là việc đại sự hàng đầu.

Lát nữa tôi sẽ tính toán số chương cần thêm do các bạn tặng quà, sơ bộ ước tính là khoảng hơn 20 chương, tính toán chi tiết xong sẽ thông báo.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:584
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 17 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.