Cao Thủ Kề Bên

Lượt đọc: 1109 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 600
Đắc tội tôi không sao, đắc tội Trần Phi mới là chuyện lớn (4 chương)

❊ ❊ ❊

Người đến phòng Trần Phi vào đêm khuya chính là Hoàng Thiên Bá. Lúc này, vết thương trên người Hoàng Thiên Bá tuy chưa hoàn toàn bình phục nhưng đi lại đã không còn khó khăn. Hoàng Thiên Bá lắc đầu nói: "Tôi không hề trêu chọc cậu, các người đều là những hán tử có khí phách, khiến người ta cảm động và khâm phục. Nếu lúc này tôi còn đến trêu chọc cậu thì thật sự là quá không phải rồi."

"Bất kể có phải trêu chọc hay không, ông đến đây làm gì?" Trần Phi phất phất tay, không muốn dây dưa quá nhiều vào chủ đề này, "Vết thương của ông chắc đã khỏi rồi, nếu muốn đi thì tôi cũng chưa từng ngăn cản ông. Chẳng lẽ ông muốn nuốt lời, đến lúc đó sẽ làm nội ứng ngoại hợp với Thiên Quang Thành sao?"

"Tôi, Hoàng Thiên Bá, tuyệt đối không làm ra loại chuyện bội tín khí nghĩa này." Hoàng Thiên Bá hừ giọng nói: "Sở dĩ tôi chưa đi là vì tôi cảm thấy người của Tiềm Long Thôn các người rất có khí phách, rất đáng được tôn trọng. Mặc dù tôi là người của Thiên Quang Thành, nhưng tôi đã nói với cậu là sẽ không can thiệp vào trận chiến lần này, vì vậy tôi chỉ muốn ở lại để tận mắt chứng kiến trận chiến của các người."

"Tùy ông." Trần Phi không biết trong lòng Hoàng Thiên Bá nghĩ gì, nhưng hắn tin Hoàng Thiên Bá là người giữ lời hứa. Hơn nữa, đại chiến sắp đến, Trần Phi cũng không có thời gian rảnh rỗi để ngồi tán gẫu, thảo luận về khí phách với Hoàng Thiên Bá ở đây.

Thấy Trần Phi dường như không mấy chào đón mình, Hoàng Thiên Bá cũng không nói gì, xoay người đi ra ngoài. Sau khi Hoàng Thiên Bá rời đi, Trần Phi đăng xuất khỏi trò chơi.

Dương Quỳnh vẫn đang ở trong biệt thự, La Ngọc Lâm và Hạ Băng đều đã ngủ rồi. Nhìn dáng vẻ thì ba người họ chung sống với nhau khá ổn. Như vậy thì Trần Phi cũng thấy yên tâm, chỉ cần mấy ngày tới không làm phiền đến hắn là được.

Trong lúc Trần Phi đang dốc toàn lực chuẩn bị đón tiếp cuộc chiến thành bang, Hạ Vũ cũng không hề nhàn rỗi. Lần trước tới chỗ Hướng Đông Lưu bị hắn ta gào thét một phen, sau khi trở về Hạ Vũ lập tức bắt tay vào việc chuẩn bị đối phó với Hướng Đông Lưu. Những phú nhị đại kiểu như Hướng Đông Lưu, nếu là người cứng rắn thì không sao, nhưng nếu thực sự muốn gây khó dễ cho hắn thì chỉ cần tùy ý tìm cũng ra đầy rẫy vấn đề.

Hướng Đông Lưu vốn tưởng rằng Hạ Vũ chỉ nói suông để dọa mình, không ngờ hành động của Hạ Vũ lại nhanh đến vậy. Sáng sớm hôm sau, nhà của Hướng Đông Lưu đã bị một nhóm cảnh sát vây kín, nói rằng Hướng Đông Lưu dính líu đến vụ cưỡng hiếp nên muốn áp giải về đồn cảnh sát để điều tra. Hướng Đông Lưu sao có thể đồng ý, liền gào thét vài câu, nhưng những cảnh sát đó đều là người của Hạ Vũ, nào có khách khí với hắn, xông lên vài chiêu là Hướng Đông Lưu trở nên ngoan ngoãn ngay, bị áp giải thẳng về đồn cảnh sát.

Sau khi về đến đồn cảnh sát, đương nhiên là phải nếm mùi bị chỉnh đốn một trận. Hướng Đông Lưu lúc đầu vẫn còn gào thét đòi thế này thế nọ, nhưng sau khi bị đánh đau quá cuối cùng cũng ngoan ngoãn. Kể từ khi Hướng Đông Lưu bị bắt về đồn, điện thoại của Hạ Vũ không hề ngơi nghỉ, hết vị quan này đến vị đại gia kia gọi điện tới, tóm lại một câu chính là muốn xin cho Hướng Đông Lưu ra ngoài, hy vọng Hạ Vũ nể mặt.

Nếu là ngày thường, Hạ Vũ tuyệt đối sẽ không bỏ qua cơ hội kiếm tiền và bán nhân tình tốt như vậy. Nhưng lần này thái độ của Hạ Vũ lại vô cùng kiên quyết. Hơn nữa, Hướng Đông Lưu bình thường ngang ngược hống hách, căn bản không nghĩ tới việc sẽ có người đối phó với mình, nên bằng chứng bị bắt quả tang đầy một nắm.

Ban đầu Hướng Đông Lưu còn tưởng rằng mình chẳng bao lâu nữa là có thể ra ngoài, nhưng sau đó phát hiện Hạ Vũ đã chuẩn bị sẵn sàng bằng chứng, hoàn toàn là muốn chỉnh mình tới chết, lúc này hắn mới hoảng sợ.

Hắn cứ kêu gào đòi gặp Hạ Vũ, đòi tìm luật sư, nhưng Hạ Vũ căn bản không cho hắn cơ hội đó, bất kể là ai cũng không được phép vào thăm nuôi.

"Hạ gia, tỉnh... tỉnh trưởng tới rồi." Hạ Vũ đang gác chân lên bàn trong văn phòng hút thuốc, bỗng nhiên một cảnh sát nhỏ hoảng hoảng hốt hốt chạy vào nói.

Hạ Vũ sững sờ một chút, chửi thề: "Mẹ kiếp, nhà họ Hướng này đúng là có bản lĩnh, tìm được cả tỉnh trưởng đến đây. Người đâu rồi? Mau mời vào đây ngay."

Cảnh sát nhỏ gật đầu rồi đi ra ngoài. Hạ Vũ chỉnh đốn lại quần áo một chút, không bao lâu sau, một người đàn ông trung niên bước vào. Người trung niên này trông vô cùng nghiêm nghị, mang lại cho người ta cảm giác không giận mà uy.

Người này chính là Tỉnh trưởng Trương Mậu.

Nói đến Trương Mậu cũng coi như là một nhân vật truyền kỳ, từng làm tài xế cho cố tỉnh trưởng suốt năm năm, sau đó mới bước vào biên chế, từng bước leo lên vị trí tỉnh trưởng như ngày nay. Tuy không thể rời xa sự nâng đỡ của cố tỉnh trưởng, nhưng bản thân ông ta cũng rất có năng lực, đặc biệt trong việc quản lý kinh tế. Về cơ bản, thành phố hay tỉnh thành nơi ông ta từng công tác đều có thể đạt được sự phát triển vượt bậc chỉ trong vài năm ngắn ngủi, là một tay quản lý kinh tế cừ khôi.

Đối với Trương Mậu, Hạ Vũ vẫn có chút hiểu biết. Thứ nhất, người này có năng lực và thế lực đứng sau lưng không hề đơn giản. Thứ hai, mối quan hệ giữa Trương Mậu và nhà họ Hướng luôn rất tốt, có thể nói sở dĩ ông ta có thể thúc đẩy phát triển kinh tế của các địa phương là nhờ không thể tách rời khỏi nhà họ Hướng, mỗi khi đến một nơi nào đó để phát triển kinh tế thì chắc chắn nhà họ Hướng là người ủng hộ đầu tiên.

Mối quan hệ giữa nhà họ Hướng và Trương Mậu có thể thấy rõ, cho nên lần này chuyện của Hướng Đông Lưu, Trương Mậu mới đích thân tới.

"Chào Tỉnh trưởng Trương." Hạ Vũ cười nói.

Trương Mậu gật đầu, lộ ra một nụ cười: "Nếu muốn tôi tốt thì phải nhờ cậu giúp đỡ mới được. Mục đích tôi đến đây chắc cậu cũng đoán được rồi, vậy tôi cũng không vòng vo nữa. Hướng Đông Lưu rốt cuộc đã đắc tội với cậu thế nào, mà lại khiến cậu kiên quyết muốn dồn hắn vào chỗ chết như vậy?"

Hạ Vũ mỉm cười nói: "Nếu hắn đắc tội với tôi thì chuyện này cũng dễ giải quyết thôi. Cách làm cho tôi nguôi giận đơn giản lắm, nhất là đối với Hướng Đông Lưu mà nói thì chuyện kiểu này chắc hắn đã làm không ít lần. Nhưng... đáng tiếc là chuyện lần này hắn không phải đắc tội với tôi, mà là một người ngay cả tôi cũng không dám đắc tội. Tôi cũng khuyên Tỉnh trưởng Trương một câu, vũng nước đục này tốt nhất là không nên nhúng chân vào, sơ sẩy một cái là có thể sẩy chân chết đuối đấy."

Trương Mậu nhíu mày. Trước khi đến, ông đã đoán có lẽ chuyện lần này không phải Hạ Vũ muốn đối phó Hướng Đông Lưu. Hạ Vũ là hạng người không có tham vọng lớn, chỉ biết đến tiền. Nếu hắn muốn kiếm một khoản tiền từ nhà họ Hướng thì có lẽ đã buông tay từ lâu chứ không đời nào lại kiên quyết áp chế như hiện tại.

"Có thể nói cho tôi biết rốt cuộc là ai muốn xử Hướng Đông Lưu không?" Trương Mậu thăm dò hỏi.

Hướng Đông Lưu gặp chuyện, ông không thể không quản. Cha của hắn là Hướng Đông Hải đã gọi điện nói chuyện này với ông. Nếu như không thể cứu được Hướng Đông Lưu ra, thì đối với thành tích và sự phát triển sau này của ông chắc chắn sẽ bị ảnh hưởng lớn, dù sao thì nhờ có sự ủng hộ của nhà họ Hướng ông mới có được vị thế như ngày hôm nay.

"Nói cho ông biết cũng chẳng sao. Hướng Đông Lưu không biết sống chết thế nào lại dám đụng vào người phụ nữ của Trần Phi, ông nói xem tôi có dám buông tay không?" Hạ Vũ cười nói.

"Trần Phi? Cái tên này nghe có vẻ quen quen." Trương Mậu nhíu mày. Cái tên này làm ông cảm thấy đặc biệt quen thuộc, dạo gần đây hình như thường xuyên nghe người ta nhắc tới, nhưng chợt nghĩ lại thì lại không nhớ ra.

"Nhà họ Bạch." Hạ Vũ tủm tỉm nhắc một câu. Trương Mậu lập tức nhớ ra, cả người kinh ngạc nhìn Hạ Vũ: "Ý cậu là... là Trần Phi đã diệt... diệt nhà họ Bạch đó sao?"

"Nếu không thì ông nghĩ tại sao tôi lại kiên quyết nắm thóp Hướng Đông Lưu? Hướng Đông Lưu người này tuy không mấy được lòng người nhưng với tôi cũng coi như là hợp ý. Nhưng phải trách thì trách hắn tự mình không có mắt đắc tội với Trần Phi. Trần Phi giao chuyện này cho tôi, ông nói xem nếu tôi không làm cho tốt thì ngày tháng của tôi e là cũng chẳng dễ chịu gì." Hạ Vũ tủm tỉm nói: "Vì vậy ông vẫn nên quay về đi, bảo nhà họ Hướng đừng có tính toán gì nữa. Hướng Đông Lưu đã xong đời rồi, nếu làm lớn chuyện thì e là chẳng có lợi ích gì cho họ đâu."

[Dịch từ bản hv] ChuongId:584
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 17 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.