Cao Thủ Kề Bên

Lượt đọc: 1139 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 508
Không lợi lộc, không hứng thú

❊ ❊ ❊

"Trần Phi anh làm gì vậy, mau dừng tay."

Thấy Trần Phi lại xách Hoàng Thiên Hành lên, Âu Dương Hỏa Vũ và Âu Dương Băng Ngưng vội vàng hô lên. Mặc dù Hoàng Thiên Hành đúng là rất đáng ghét, nhưng dù sao cũng là lãnh đạo của tổ chức. Xung đột bằng lời nói thì không sao, nhưng một khi đã động thủ thì xung đột sẽ bị đẩy lên mức khác.

Trần Phi hừ lạnh một tiếng: "Hai người đi ra ngoài đi."

"Không được, nếu chúng tôi đi ra ngoài rồi anh giết ông ta thì sao, Trần Phi anh đừng có xúc động." Âu Dương Hỏa Vũ sao có thể đi ra ngoài được, với tính cách của Trần Phi, nếu họ đi ra mà Hoàng Thiên Hành lại nói lời gì đó kích thích Trần Phi, Trần Phi thật sự nổi nóng giết chết Hoàng Thiên Hành thì sao.

Nếu Hoàng Thiên Hành chết, chuyện này sẽ trở nên rất lớn.

Cho dù nguyên nhân là do Hoàng Thiên Hành không đúng, nhưng một khi Trần Phi giết ông ta, thì dù anh có lý cũng không nói rõ được, chuyện này chắc chắn sẽ khó giải quyết. Âu Dương Hỏa Vũ và Âu Dương Băng Ngưng cố hết sức kéo Trần Phi lại, tránh để anh xúc động.

"Buông tay đi, có chuyện gì từ từ nói." Âu Dương Băng Ngưng cũng khuyên can.

Hoàng Thiên Hành lúc này đang cố gắng vùng vẫy thoát ra, nhưng tay Trần Phi giống như cái kìm kẹp chặt cứng, căn bản không thể thoát ra được. Mặt ông ta đã tím tái, tròng mắt như sắp lồi ra ngoài, hai tay túm lấy tay Trần Phi, hai chân quẫy đạp trên không trung, hoàn toàn không nói được câu nào.

"Ta cảnh cáo ngươi, không hài lòng thì nhắm vào ta, đừng liên lụy người khác." Trần Phi hừ một tiếng rồi buông tay, Hoàng Thiên Hành lập tức rơi "bịch" xuống đất rồi ho sặc sụa.

Thấy Trần Phi buông Hoàng Thiên Hành ra, hai chị em họ Âu Dương mới thở phào nhẹ nhõm.

"Hai người đi ra ngoài chờ tôi đi, tôi nói chuyện tử tế với ông ta." Trần Phi quay đầu nói với Âu Dương Hỏa Vũ và Âu Dương Băng Ngưng. Hai người ở đây không tiện lắm, lỡ như Hoàng Thiên Hành lại yêu cầu họ bắt giữ mình, mình chẳng lẽ lại xách Hoàng Thiên Hành lên lần nữa sao?

Âu Dương Hỏa Vũ và Âu Dương Băng Ngưng hơi do dự, dù sao lúc này đi ra ngoài cũng không ai biết Trần Phi sẽ làm ra chuyện gì. Nhưng thái độ của Trần Phi rất kiên quyết, Âu Dương Hỏa Vũ há miệng muốn nói gì đó nhưng cuối cùng vẫn không thốt nên lời, thở dài kéo Âu Dương Băng Ngưng xoay người đi ra ngoài.

Sau khi họ đi ra, Trần Phi kéo ghế ngồi xuống, nhìn từ trên cao xuống Hoàng Thiên Hành đang thở dốc, thản nhiên nói: "Tôi không quan tâm ông có phải là lãnh đạo gì hay không, cũng không quan tâm người khác có cung kính với ông hay không, chuyện đó chẳng liên quan gì tới tôi cả. Tính cách của người này tôi là vậy, nếu ông khách khí với tôi, đương nhiên tôi cũng khách khí với ông, mọi người hòa hòa thuận thuận. Nếu ông không khách khí với tôi, vậy thì xin lỗi, tôi sẽ đối đãi với ông một cách không khách khí gấp trăm lần. Lão tử không quan tâm cái tính đó của ông! Hiểu chưa? Nếu ông muốn thuận lợi bàn giao thì đứng lên nói chuyện đàng hoàng với tôi, nếu không tôi không ngại đổi người khác để tiếp tục bàn, dù sao đồ ở trong tay tôi, nếu tổ chức muốn thì kiểu gì cũng sẽ tìm người tới nói với tôi thôi."

Hoàng Thiên Hành ho sặc sụa đứng dậy nhìn Trần Phi, biểu cảm trên mặt không nhìn ra rốt cuộc ông ta có ý gì. Mãi một lúc sau ông ta mới nói: "Ta có thể tiếp tục bàn chuyện với cậu, nhưng việc làm của cậu ta sẽ nói với cấp trên. Cậu đây là điển hình của ích kỷ tự đại, hống hách ngang ngược, hơn nữa còn ra tay với lãnh đạo. Tất cả những điều này ta sẽ báo cáo đúng sự thật."

"Nếu ông mà biết thế nào là sự thật thì đã không khiến người khác ghét như vậy rồi." Trần Phi bĩu môi, đối với việc ông ta muốn báo cáo hoàn toàn không để trong lòng.

"Một tổ chức thì bắt buộc phải có quy củ của tổ chức, nếu mọi người đều không làm theo quy củ thì chẳng phải là loạn hết cả rồi sao, đặc biệt là một tổ chức đặc biệt như Đặc Tổ thì càng phải như vậy. Ta không cho rằng mình làm sai, chuyện ngày hôm nay ta sẽ nói với cấp trên. Bây giờ cậu giao chí bảo cho ta!" Hoàng Thiên Hành nghiêm nghị nói.

Nhưng nghe vào tai Trần Phi lại thấy không hề đồng tình. Có quy củ là đúng, nhưng quy củ là chết, người là sống. Trường hợp đặc biệt phải đối đãi khác biệt, quan trọng nhất là có quy củ không có nghĩa là có thể tùy tiện lấy quyền đè người, không giảng đạo lý. Nhưng Trần Phi bây giờ thực sự lười tranh cãi với ông ta, tránh cho mình lại bị ông ta chọc giận, đến lúc đó không khống chế được lại làm ra chuyện gì đó. Trần Phi thì không sợ, chỉ sợ làm hai chị em họ Âu Dương lo lắng.

Trần Phi vung tay nói: "Tôi lười nói nhảm với ông, Hỏa Dương Châu này tôi chẳng có chút hứng thú nào, nhưng lúc đó tình huống đặc thù, tôi chỉ có thể dùng cách đặc thù khiến nó thuộc về mình, nếu không thì chẳng ai lấy được cả. Nhưng bây giờ tình huống xuất hiện chút thay đổi, thứ này hình như không thể giao cho người khác được nữa."

"Cậu nói cái gì, không thể giao cho người khác là có ý gì, cậu không muốn giao nộp cho tổ chức?" Nghe thấy câu này Hoàng Thiên Hành lập tức lại kích động lên.

"Ồn ào cái gì, chẳng phải tôi vừa nói rồi sao, không phải tôi không muốn mà là không thể." Trần Phi liếc nhìn Hoàng Thiên Hành: "Lúc đầu ý định của tôi là để Lãnh Sâm mang về trước, nhưng ông cũng thấy đấy, năng lượng mà thứ này tỏa ra căn bản không phải người bình thường có thể tiếp cận được. Không thể tiếp cận thì tôi không thể giao nó ra, hiểu chưa?"

"Cậu không thể khống chế nó?" Hoàng Thiên Hành hơi hiểu ý nghĩ của Trần Phi.

Trần Phi gật đầu nói: "Có thể khống chế nhưng không thể khống chế hoàn toàn. Tôi có thể điều khiển nó di chuyển nhưng không thể khiến nó thu lại năng lượng, đó hình như là một loại năng lực vận hành vốn có của nó, giống như màng bảo vệ vậy. Tóm lại tôi đã thử rất nhiều lần mà cũng không thành công. Cho nên lúc đó tôi chỉ có thể để Lãnh Sâm bọn họ về trước, bây giờ ông hiểu rồi chứ."

"Vậy bây giờ làm thế nào, chí bảo này không thể cứ để bên cạnh cậu mãi được." Hoàng Thiên Hành hơi lo lắng và còn chút do dự, có lẽ là không tin mấy lời Trần Phi nói.

Trần Phi vung tay giữa không trung, trực tiếp nắm lấy Viêm Kiếm Chiến Long, năng lượng do Viêm Kiếm Chiến Long giải phóng lập tức chặn đứng năng lượng của Hỏa Dương Châu. "Đồ tốt tôi có nhiều lắm, ông thấy tôi có cần phải tham lam Hỏa Dương Châu này không? Hơn nữa tôi còn không muốn rước họa vào thân vô cớ, nếu Hỏa Dương Châu này không nằm trong tay tôi, bây giờ tôi đã về nhà với vợ con rồi, đâu phải ở đây mài răng với ông?"

"Tóm lại, nếu các người nghĩ ra cách, tôi rất sẵn lòng và phối hợp giao Hỏa Dương Châu cho các người."

Hoàng Thiên Hành suy nghĩ một chút rồi nói: "Chuyện này ta không quyết được, ta cần thảo luận với cấp trên. Cậu tạm thời đừng rời khỏi căn cứ này, nếu có tin tức ta sẽ thông báo cho cậu."

"Nếu các người mãi không nghiên cứu ra cách nào, tôi cứ ở đây mãi à? Tôi không có thời gian lãng phí ở đây đâu, các người cứ từ từ thảo luận đi, có kết quả thì tìm tôi." Trần Phi bĩu môi đứng dậy xoay người rời đi ngay. Thái độ này khiến Hoàng Thiên Hành vô cùng bực bội, nhưng cũng không làm gì được.

Bên ngoài cửa, Âu Dương Hỏa Vũ và Âu Dương Băng Ngưng vẫn luôn lo lắng chờ đợi, thấy Trần Phi mở cửa bước ra, Âu Dương Hỏa Vũ lập tức căng thẳng nhìn vào phòng họp. Trần Phi cười nói: "Yên tâm đi, tôi không làm gì ông ta cả."

"Vậy thì tốt, tôi thực sự sợ anh nhất thời xúc động làm ra chuyện không thể cứu vãn." Âu Dương Hỏa Vũ vỗ ngực, thở phào nhẹ nhõm.

"Chủ nhiệm Hoàng nói sao?" Âu Dương Băng Ngưng hỏi.

"Bảo là phải nghiên cứu với cấp trên, để tôi chờ tin tức. Giờ không có việc gì nữa tôi về trước đây, có việc thì thông báo cho tôi là được." Trần Phi tùy ý nói.

"Vậy để tôi đưa anh ra ngoài." Âu Dương Hỏa Vũ nói.

Trần Phi gật đầu rồi cùng đi với Âu Dương Hỏa Vũ. Âu Dương Hỏa Vũ tìm xe riêng đưa Trần Phi đi.

"Đi đâu? Là về chỗ La Ngọc Lâm hay là đi chỗ Thường Hân Hân?" Trên xe, Âu Dương Hỏa Vũ mỉm cười hỏi.

"Đi chỗ Thường Hân Hân đi, vấn đề Hỏa Dương Châu này không giải quyết thì về cũng không yên tâm, tạm thời ở lại Kinh Thành một thời gian đã." Trần Phi hơi khó chịu nói.

"Chuyện Hỏa Dương Châu rốt cuộc là thế nào?" Âu Dương Hỏa Vũ tò mò hỏi, với sự hiểu biết của cô về Trần Phi, chắc chắn anh sẽ không tham lam thứ này. Dù sao đồ tốt của Trần Phi nhiều như vậy, Hỏa Dương Châu này đối với người khác có thể là báu vật nhưng với Trần Phi thì chưa chắc đã lọt vào mắt xanh.

Trần Phi bực bội nói: "Cụ thể tôi cũng không rõ là sao nữa, cách này là lần đầu tôi sử dụng. Nó giống như một loại kỹ năng giám định, sau khi giám định thì nó thuộc sở hữu của tôi, nhưng sau đó khi giao cho người khác thì có thể hủy bỏ quyền sở hữu. Thế nhưng bây giờ Hỏa Dương Châu lại căn bản không giao vào tay người khác được, như thể dính chặt lấy tôi vậy. Cái ông Hoàng Thiên Hành gì đó bây giờ cũng không có quyền quyết định, chỉ có thể nghiên cứu với cấp trên xem giải quyết thế nào. Theo suy đoán của tôi, phương pháp giải quyết không gì ngoài hai cách. Một là tìm một người thực lực mạnh có thể chống đỡ được năng lượng của Hỏa Dương Châu, như vậy tôi mới có thể giao Hỏa Dương Châu vào tay người đó. Hai là đưa Hỏa Dương Châu này cho tôi, nhưng chắc chắn sẽ không cho không mà sẽ có điều kiện đi kèm."

Âu Dương Hỏa Vũ gật đầu, thấy suy đoán của Trần Phi cũng khá hợp lý. "Lần này chúng ta thuận lợi hoàn thành nhiệm vụ chắc sẽ có phần thưởng, dù có điều kiện đi kèm, tôi nghĩ chắc cũng không quá đáng đâu."

"Dù có quá đáng cũng phải xem tôi có đồng ý hay không. Bức quá thì tôi không đưa nữa, dù sao nếu có bản lĩnh thì cứ từ từ mà cướp từ tay tôi đi, nếu không phải là tôi thì Hỏa Dương Châu này sớm đã nằm sâu dưới nham thạch rồi." Trần Phi hừ hừ nói.

"Không đâu, dù sao đa số người trong tổ chức vẫn rất thông tình đạt lý, chỉ có ông Hoàng Thiên Hành này..." Âu Dương Hỏa Vũ thở dài. "Ông Hoàng Thiên Hành này tuy người không ra sao nhưng phẩm hạnh vẫn khá tốt."

"Được rồi, cô đừng nói đỡ cho ông ta để khai thông tư tưởng cho tôi nữa, nếu không cần thiết tôi cũng không muốn gây chuyện." Trần Phi cười nói.

Âu Dương Hỏa Vũ mỉm cười: "Đó là đương nhiên, anh là người sợ phiền phức nhất. Nếu cho anh chọn lại, e rằng anh thà chọn để Hỏa Dương Châu này nằm sâu dưới nham thạch."

"Cô nói đúng thật đấy, nếu thực sự có thể chọn lại, tôi đúng là sẽ làm như vậy. Dù sao Hỏa Dương Châu này cho dù có lấy được cũng không phải cho cô hay Băng Ngưng dùng, tôi việc gì phải tự tìm cho mình bao nhiêu phiền phức như vậy. Hơn nữa, Hỏa Dương Châu này tuy tốt nhưng thứ tốt hơn cái này tôi không phải là không có, tôi thật sự không thèm để mắt đến!"

Hỏa Dương Châu này bản thân mình đã không coi trọng lại còn không đưa cho người bên cạnh mình, chuyện không có lợi lộc gì thì Trần Phi đương nhiên không có hứng thú.

Hôm nay cập nhật xong. Lải nhải hai chuyện, chuyện thứ nhất hôm nay là ngày kỷ niệm Vấn Xuyên, lời sướt mướt thì Thiếu Thiếu không nói nhiều, chỉ hy vọng tất cả mọi người ngày càng tốt hơn, ít thiên tai hơn, nhiều niềm vui hơn. Chuyện thứ hai ngày mai là Ngày của Mẹ, các anh chị em nếu ở bên cạnh mẹ thì đừng quên cùng mẹ ăn một bữa cơm, nếu không ở đó thì cũng phải gọi điện thoại nhé!

Cứ như vậy, ngày mai tiếp tục bốn chương.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:498
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 17 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.