Cao Thủ Kề Bên

Lượt đọc: 1109 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 579
Hắn chính là Trần Phi

❊ ❊ ❊

[NỘI DUNG]:

"Đuổi theo!"

Điền Quang trầm giọng gầm lên một tiếng rồi dẫn người đuổi theo. Đây là trận chiến đầu tiên của hắn sau khi trở thành Tứ Chiến Thần, không thể để mất mặt được. Khi nhận được tin tức, hắn đã chủ động xin tới viện trợ, mục đích chính là muốn một trận thành danh, ít nhất cũng phải lập được chút chiến công. Trái lại, Tuyệt Nhất và Trình Quỳnh căn bản không hề đả động đến chuyện này, vui vẻ để Điền Quang làm tiên phong. Hắn không biết sự lợi hại của Trần Phi, đợi đến khi tận mắt chứng kiến rồi mới biết hành động này của mình chẳng khác nào tự rước lấy nhục.

Điền Quang thân làm tướng đi đầu, đuổi theo hướng về phía Tiềm Long Thôn, phía sau dẫn theo khoảng bảy tám cận vệ có thực lực khá. Chẳng bao lâu sau đã nhìn thấy Trần Phi và những người khác đang chạy trốn.

Trần Phi bị thương, người của Thiết Xưởng tốc độ lại không nhanh, cộng thêm việc phải cõng Hoàng Thiên Bá đang hôn mê, tốc độ của cả nhóm muốn nhanh cũng không được. Thấy phía sau có quân truy đuổi, Lý Phong Duệ lập tức nói: "Các ngươi đi trước đi, ta tìm cách trì hoãn bọn họ."

"Người đến hẳn là Điền Quang, một trong những Tứ Chiến Thần mới của Thiên Quang Thành, ngươi ở lại một mình e là có nguy hiểm. Ta ở lại cùng ngươi, hai người chúng ta chắc là có thể trì hoãn một lát." Võ Đằng Lan cười hì hì nói.

Lý Phong Duệ và Võ Đằng Lan dừng lại, nhìn nhau rồi cùng cười.

"Muốn đi thì cùng đi, hai người các ngươi ở lại quá nguy hiểm, vạn nhất Thiên Quang Thành tăng viện thì hai người các ngươi rất khó thoát thân." Trần Phi không đồng ý bọn họ làm vậy, lập tức cũng dừng lại theo.

"Hai chúng ta tự có cách thoát thân, các ngươi đi trước đi, không đi nữa thì ai cũng không thoát được đâu." Lý Phong Duệ có chút sốt sắng nói.

Trần Phi hừ một tiếng nói: "Các ngươi cũng quá coi thường ta rồi, tuy rằng ta hiện tại không có khả năng chiến đấu nhưng không có nghĩa là ai cũng có thể tùy ý bắt nạt. Lôi Siêu, Đóa Đóa, các ngươi dẫn người đi trước, Võ Đằng Lan, Lý Phong Duệ, các ngươi cũng theo đi, một mình ta ở lại đây là được."

"Sao có thể như vậy được, tuyệt đối không được." Nghe Trần Phi nói vậy, tất cả mọi người đều lắc đầu từ chối.

Trần Phi hắc hắc cười cười: "Các ngươi hình như quên mất ta còn có Bát Kỳ Đại Xà mà, ngay cả Tứ Hoàng còn chẳng dám manh động, mấy tên này còn chưa đủ nhét kẽ răng nữa là. Căn bản không cần ta ra tay là có thể tiêu diệt bọn chúng, các ngươi đi trước đi, ta sẽ theo sau ngay."

Bát Kỳ Đại Xà? Mọi người có chút do dự.

"Hay là chúng ta cứ giải quyết bọn chúng rồi hẵng đi." Hàn Lôi Siêu đề nghị nói.

Trần Phi lắc đầu: "Như vậy quá tốn thời gian, hơn nữa cũng không biết tình hình bên thôn làng thế nào rồi. Các ngươi cứ cán về trước, nếu Thiên Quang Thành tấn công thôn làng thì các ngươi còn có thể giúp đỡ, mấy tên tạp nham này cứ giao cho ta là được. Được rồi, ai cũng đừng nói nữa, cứ quyết định vậy đi, đi thôi!"

Hàn Lôi Siêu và những người khác nhìn nhau, cuối cùng vẫn đồng ý với cách nói của Trần Phi. Lập tức xoay người tăng tốc rời đi, Trần Phi nhìn họ đi xa, hắc hắc cười khẽ, rồi đặt mông ngồi xuống đất, ngón tay cử động lấy điếu thuốc ra châm lửa hút. Trong game lẽ ra không có thiết lập về thuốc lá, không biết thứ này có đáng giá hay không nhỉ.

Trần Phi cứ nghĩ ngợi như vậy, ung dung thản nhiên hút thuốc, tĩnh lặng chờ đợi.

Đúng lúc này Điền Quang dẫn người đuổi theo tới nơi, thấy Trần Phi ngồi một mình ở đây thì lập tức dừng lại. Điền Quang trầm giọng hỏi: "Ngươi là người của Tiềm Long Thôn phải không, gan cũng lớn đấy, dám ở lại đây một mình. Nhưng người ta muốn tìm không phải ngươi, đừng ở đây lãng phí thời gian của ta."

"Ồ? Người ngươi muốn tìm là ai vậy?" Trần Phi thản nhiên hỏi.

"Thôn trưởng của thôn các ngươi, Trần Phi!" Điền Quang hừ giọng nói. "Lần này ta tới chính là để bắt hắn về, dám đối đầu với Thiên Quang Thành chúng ta, Điền Quang ta tuyệt đối sẽ không tha cho hắn."

Lúc này, một tên lính bên cạnh sắc mặt quái dị khẽ huých Điền Quang, nhưng Điền Quang căn bản không để ý. Có lẽ dù có để ý cũng chẳng phản ứng gì đâu, hắn đang đắm chìm trong sự phấn khích vì được ra oai.

"Ngươi hình như mới gia nhập Thiên Quang Thành không lâu nhỉ, nhanh như vậy đã tìm được cảm giác thuộc về rồi sao? Ta thấy ngươi là đang sốt sắng muốn thể hiện để lập công nhỉ? Tâm tình thì có thể hiểu được, nhưng tốt nhất là nên tự cân nhắc xem mình có bao nhiêu cân lượng, kẻo công chưa lập được mà đã mất mạng." Trần Phi bĩu môi cười, tên Điền Quang này thật sự rất thú vị.

Ngay trước mặt mình mà nói muốn bắt mình, lại chẳng biết mình chính là người hắn đang tìm, bài tập về nhà này làm cũng tệ quá rồi. Đến người cần bắt trông ra sao còn không biết, thì bắt cái rắm gì chứ.

"Hừ, ta lười nói nhảm với hạng nhân vật nhỏ bé như ngươi, đã tự tìm cái chết thì đừng trách ta." Điền Quang hừ một tiếng, trường kiếm trong tay đột nhiên đâm thẳng về phía Trần Phi, phải nói là tốc độ khá nhanh.

Nghề nghiệp của hắn là Tật Phong Chiến Sĩ, cùng nghề với Lý Phong Duệ. Ưu thế của nghề nghiệp này là tốc độ nhanh nhưng sát thương lại quá thấp, nhìn trang bị trên người Điền Quang cũng chỉ ở mức bình thường, hạng người này còn chẳng bằng Tuyệt Ngũ lúc trước, xem ra Thiên Quang Thành thật sự chẳng còn ai ra hồn.

"Cẩn thận!"

Đám lính Thiên Quang Thành đột nhiên hô lớn.

Điền Quang trong lòng lập tức khó chịu, lũ người này có nhầm lẫn gì không? Lại đi nhắc nhở người của Tiềm Long Thôn cẩn thận, hừ, đợi lão tử bắt được Trần Phi trở về nhất định sẽ bẩm báo Thành chủ. Hắn hiện tại đang cực kỳ tự phụ về thực lực của bản thân, hơn nữa người trước mắt này trông có vẻ bị thương, căn bản không phải đối thủ của mình, giết hắn cũng coi như là thắng lợi đầu tay.

Nhìn vẻ khinh thị của Điền Quang, dường như đối phó với mình chỉ là chuyện dễ như trở bàn tay, Trần Phi không nhịn được cong môi cười. Người mà vô tri đến mức độ nhất định thì muốn sống cũng khó, rõ ràng người của mình đã nhắc nhở cẩn thận rồi mà còn phớt lờ, thật sự là không dạy dỗ ngươi một trận thì không còn thiên lý nữa!

"Ra đây đi, Bát Kỳ Đại Xà!" Trần Phi khẽ thì thầm một tiếng, ngay sau đó một luồng sáng chói mắt đột nhiên xuất hiện. Điền Quang bị ánh sáng này làm chói mắt, không kìm được mà dừng lại. Vừa chưa kịp để mắt thích nghi thì đã cảm nhận được một luồng cự lực ập tới, ngay sau đó cả người không tự chủ được mà bay ra ngoài.

"Bịch!" Điền Quang ngã mạnh xuống đất, người của Thiên Quang Thành lập tức thi nhau chạy tới đỡ Điền Quang dậy. Điền Quang nhìn Bát Kỳ Đại Xà đột nhiên xuất hiện, cả người ngây dại ra.

"Đây... đây là thứ gì vậy." Điền Quang đau đớn lẩm bẩm.

Trần Phi thản nhiên cười nói: "Bát Kỳ Đại Xà, một con thú cưng nhỏ ta nuôi. Vừa rồi chẳng phải ngươi nói muốn bắt ta sao, chỉ cần ngươi đánh thắng được thú cưng của ta là có thể bắt được ta rồi."

"Phi, ai nói lão tử muốn bắt ngươi, người lão tử muốn bắt là Trần Phi, không phải ngươi." Điền Quang hừ một tiếng nhưng trong lòng lại có chút kinh ngạc, không ngờ ở Tiềm Long Thôn ngoài Trần Phi và Tử Phong ra còn có cao thủ như vậy, lần này mình thật sự đã bất cẩn rồi.

"Hắn... hắn chính là Trần Phi." Lúc này, một tên lính bên cạnh thực sự không nhịn nổi nữa, hành động ngu ngốc của Điền Quang chẳng khác nào bôi tro trát trấu vào mặt Thiên Quang Thành.

"Ngươi nói cái gì? Hắn... hắn chính là Trần Phi?" Điền Quang nghe vậy lập tức sững sờ, hoàn toàn không thể liên hệ người trước mắt này với Trần Phi.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:564
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 17 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.