Cao Thủ Kề Bên

Lượt đọc: 1139 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 510
Đồng chí vẫn cần nỗ lực

❊ ❊ ❊

Trần Phi vốn định đi ra ngoài, thu hồi thuật tàng hình để tâm sự với Thường Hân Hân về chuyện mẹ cô ép hôn, nhưng kết quả lại nghe thấy Thường Hân Hân gọi điện thoại cho người khác. Nội dung cuộc điện thoại rõ ràng là đang bàn bạc chuyện này, thế nhưng lại không phải gọi cho mình. Phản ứng đầu tiên của Trần Phi là Thường Hân Hân định tìm người đóng thế mình.

Tuy nói làm vậy quả thực có thể giúp mình bớt đi không ít phiền toái, nhưng có vài phiền toái Trần Phi không định để người khác thay thế.

Trần Phi lập tức bước ra khỏi cửa, thu hồi thuật tàng hình, sau đó quay người bước vào nhà.

“Á……”

Thường Hân Hân vừa mới mặc xong quần áo liền giật bắn mình vì sự xuất hiện đột ngột của Trần Phi, sau đó định thần lại liền nhanh chóng nhào vào lòng anh.

“Làm em sợ chết đi được, anh về lúc nào mà em không hay biết vậy?” Thường Hân Hân xúc động nói. “Về mà chẳng báo cho em một tiếng, để em còn ra đón anh.”

“Nếu anh không về, e là em sắp dắt người đàn ông khác về nhà rồi.” Trần Phi mỉm cười nói.

Thường Hân Hân còn tưởng Trần Phi đang đùa rằng mình sẽ lén lút ở bên người đàn ông khác sau lưng anh, nhưng khi nhìn thấy nụ cười đầy ẩn ý của Trần Phi, cô mới hiểu ra không phải vậy.

“Anh… biết rồi sao?” Thường Hân Hân thông minh lập tức hiểu ra rằng chắc chắn Trần Phi đã về một lúc rồi, cuộc điện thoại lúc nãy của cô hẳn anh đều đã nghe thấy.

Trần Phi gật đầu: “Ừ, mẹ em nóng lòng muốn em gả đi, rồi em định dùng chiêu Lý mỗ hoán Thái tử (tráo thư đổi trống) đúng không? Cuộc điện thoại vừa rồi gọi cho ai?”

“Mục Tuấn.” Thường Hân Hân thành thật trả lời.

Trần Phi cười. “Anh đoán cũng là cậu ta, cậu ta quen biết hai anh em các người cũng đủ xui xẻo rồi. Chuyện gì cũng tìm tới cậu ta, mà còn không cho phép người ta từ chối.”

“Em đâu có bắt nạt cậu ấy, người bình thường muốn có cơ hội này còn chẳng được ấy chứ.” Thường Hân Hân bĩu môi phản bác. “Hơn nữa ngoài cậu ấy ra, em cũng không nghĩ ra ai có thể thay thế anh được, chẳng lẽ em lại tùy tiện kéo một người ngoài đường về được sao.”

“Tiểu thư Thường của chúng ta chỉ cần lên tiếng, đám đàn ông tình nguyện xếp hàng dài từ đây tới tận Thiên An Môn đấy, chưa đến mức phải lôi người ngoài đường đâu.” Trần Phi trêu chọc nói.

“Tất nhiên rồi!” Thường Hân Hân đắc ý hừ một tiếng, sau đó khổ não nói. “Vốn dĩ em không muốn nói cho anh biết, định kéo dài được lúc nào hay lúc đó. Nhưng bây giờ anh đã biết rồi thì anh bảo phải làm sao đây, là để Mục Tuấn đi cùng em hay là anh đi cùng em?”

“Việc này còn cần phải hỏi sao, tất nhiên là anh rồi. Anh là đàn ông của em, anh không đi thì ai đi? Để người khác đi thì còn ra thể thống gì.” Trần Phi không chút do dự đáp.

“Nhưng nếu anh đi thì phải nói thế nào, mẹ em lỡ chấm anh thì tính sao? Anh đâu thể thật sự kết hôn với em được.” Thường Hân Hân nói câu này, trong lòng ít nhiều vẫn mang theo chút mong đợi, mong đợi Trần Phi sẽ nói “vậy thì kết hôn đi”. Tuy nhiên cô cũng biết điều này là không thể, dù là về tình cảm hay quy tắc đến trước đến sau, nếu Trần Phi muốn kết hôn thì người đó chắc chắn không phải là mình.

Mặc dù thân phận địa vị của cô cao hơn những người khác, nhưng Trần Phi căn bản không bận tâm đến những thứ đó.

“Không có chuyện 'lỡ' đâu, anh ưu tú thế này, mẹ em sao có thể không ưng ý chứ? Chỉ cần bà ấy không phản đối chúng ta qua lại là được rồi, đâu thể nói hôm nay gặp mặt hôm nay phải chốt chuyện cưới xin ngay được, hơn nữa bây giờ anh quả thực chưa phải lúc để tính chuyện kết hôn, gần đây sự việc ngày càng nhiều, anh căn bản không có thời gian suy nghĩ tới mấy chuyện này.” Dù là chuyện của Đặc Tổ hay chuyện trong trò chơi đều đủ khiến Trần Phi bận bịu một hồi rồi.

Hơn nữa chuyện kết hôn, Trần Phi hiện tại thực sự chưa nghĩ kỹ.

Lúc đầu tâm nguyện lớn nhất của anh là cưới Chị Bình, nhưng bây giờ anh thực sự không nói rõ được nữa. Phụ nữ bên cạnh quá nhiều, thiên vị người này bỏ rơi người kia không phải tính cách của Trần Phi, cũng không phải việc mà một thằng đàn ông nên làm, cưới ai cũng không hợp lý. Trước khi tìm được cách giải quyết, cách tốt nhất là không cưới ai cả.

Thường Hân Hân cười nói: “Anh cứ tự đề cao bản thân đi, lỡ mẹ em không vừa mắt anh thì xem anh tính sao.”

“Việc đó tuyệt đối không thể xảy ra.” Trần Phi mỉm cười đầy tự tin, nắm lấy tay Thường Hân Hân đi xuống lầu. “Đi xuống lầu chờ Mục Tuấn đi, thằng nhóc này nghe thấy em nói vậy chắc là ngay lập tức bỏ dở việc đang làm mà chạy tới rồi, lại làm khổ cậu ấy một chuyến.”

Vì Trần Phi đã biết chuyện này và muốn đích thân đi, vậy thì chỉ có thể tùy cơ ứng biến. Thường Hân Hân tuy trong lòng có chút lo lắng, nhưng nếu thật sự không xong thì cùng lắm cô bỏ trốn với Trần Phi, dù sao cô cũng đã quyết tâm với Trần Phi rồi.

Khoảng hơn mười phút sau, Mục Tuấn tới. Thấy Trần Phi ở đây, cậu hơi ngạc nhiên, chào hỏi xong liền hỏi Thường Hân Hân rốt cuộc có chuyện gì, Thường Hân Hân kể lại mọi chuyện. Mục Tuấn nghe xong, biểu cảm trên mặt như muốn tuyệt vọng. Cậu có lẽ không ngờ rằng Thường Hân Hân vội vã gọi mình tới là để chuẩn bị cho mình làm Trần Phi giả mạo, mà cuối cùng lại còn chẳng thành!

“Này tiểu thư Thường, đùa người cũng phải có giới hạn thôi chứ. Hôm qua tôi vừa bị anh trai cô lừa một vố, hôm nay cô lại làm một lần nữa, hai anh em nhà cô có phải đã thông đồng với nhau rồi không đấy.” Mục Tuấn uất ức phàn nàn.

“Anh tôi lừa anh thế nào?” Đối với lời phàn nàn của Mục Tuấn, Thường Hân Hân căn bản không để trong lòng, cô biết Mục Tuấn cũng chỉ là nói đùa thôi.

“Đừng nhắc nữa, tôi phát hiện anh trai cô đúng là không ra gì! Quá cầm thú. Đã hứa giới thiệu bạn gái cho tôi, kết quả lúc tôi đến nơi thì hai người họ lại đang hú hí với nhau, đây chẳng phải là chơi xỏ tôi sao.” Mục Tuấn vô cùng uất ức.

“Thật sao? Vậy chuyện này anh tôi làm đúng là không ra gì thật. Đừng lo, chuyện này cứ giao cho tôi. Quay đầu lại tôi giúp anh giới thiệu hết những cô gái xinh đẹp còn khuê các trong kinh thành này, ưng ý thì mình cưới, chưa ưng thì mình lại tìm tiếp.” Thường Hân Hân vô cùng hào sảng nhận lấy việc này, cũng coi như là sự bù đắp gián tiếp cho Mục Tuấn.

Mục Tuấn cười nói: “Thế còn tạm được, vậy hạnh phúc cả đời của tôi đành trông cậy vào cô đấy nhé. À, dạo này không biết lão gia nhà tôi bị làm sao mà bắt đầu sốt sắng đòi bế cháu nội, cứ giục tôi mãi, cô thật sự phải giúp tôi tìm gấp đấy.”

“Đúng là cùng cảnh ngộ.” Thường Hân Hân cảm thán.

“Tôi với cô không giống nhau, cô là đã có ứng cử viên sẵn rồi, còn tôi thì chưa có.” Mục Tuấn cười cười, trước đây Thường Hân Hân thích Trần Phi, ai nhìn cũng thấy, nhưng mãi vẫn không có tiến triển gì, bây giờ xem ra mối quan hệ của hai người chắc là tiến triển thần tốc rồi. Mục Tuấn không hỏi tại sao Thường Hân Hân lại lo lắng chuyện gặp người lớn, chuyện của Trần Phi cậu ít nhiều cũng biết rõ.

Mục Tuấn từ tận đáy lòng khâm phục Trần Phi.

Đàn ông trăng hoa cậu gặp nhiều rồi, nhưng người có thể giải quyết ổn thỏa mọi việc đến mức độ này như Trần Phi thì là người đầu tiên. Nhìn tình hình này, Thường Hân Hân chắc là cam tâm làm vợ bé rồi, có thể khiến người có thân phận địa vị như Thường Hân Hân làm vợ bé, làm được đến mức này e là chỉ có một mình Trần Phi.

Chuyện này là tình nguyện, hai người họ đồng ý là được, nhưng Mục Tuấn cũng thấy lo thay cho Trần Phi. Tuy đã giải quyết được Thường Hân Hân, nhưng mẹ của Thường Hân Hân đâu phải dễ đối phó, dù sao người ta chắc chắn sẽ không đồng ý con gái mình làm vợ bé, huống chi chỉ riêng Thường Vũ Tâm đã không phải là dễ giải quyết rồi.

Chỉ có thể nói: Cách mạng chưa thành công, đồng chí vẫn cần nỗ lực.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:498
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 17 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.