Hoàng Thiên Bá nhướng mày cười nói: "Đã ngươi nói thế, ta sẽ cho ngươi thấy thực lực của ta. Nhưng trước đó, ta sẽ không chiếm lợi thế của ngươi. Trông ngươi chắc cũng tiêu hao không ít thể lực, đợi ngươi khôi phục xong ta lại đánh với ngươi." Nói xong, Hoàng Thiên Bá lớn tiếng ra lệnh cho những người xung quanh: "Tất cả nghe đây, không ai được phép tấn công hắn."
"Nhưng nếu đợi hắn nghỉ ngơi xong thì khó mà bắt được hắn nữa, tại sao không nhân cơ hội này giải quyết hắn luôn?" Đại đội trưởng kia nghe Hoàng Thiên Bá nói vậy, không khỏi lo lắng đề nghị.
Hoàng Thiên Bá tự tin đáp: "Cho dù hắn nghỉ ngơi xong cũng không phải đối thủ của ta, huống hồ ta chưa bao giờ thừa nước đục thả câu. Ta muốn hắn thua một cách tâm phục khẩu phục."
"Nhưng mà..." Đại đội trưởng kia còn muốn nói thêm gì đó nhưng đã bị Hoàng Thiên Bá phất tay cắt ngang. Thấy Hoàng Thiên Bá quyết liệt như vậy, đại đội trưởng cũng không tiện nói gì thêm, dù cảm thấy hắn có chút bảo thủ nhưng dẫu sao thực lực và thân phận của người ta bày ra đó rồi.
Tuy Hoàng Thiên Bá mới gia nhập Thiên Quang Thành và trở thành một trong tứ chiến thần, nhưng thực lực của hắn có thể nói là mạnh nhất trong tứ chiến thần, thậm chí áp sát cả thành chủ Tư Đồ Ngạo Thiên. Ngay cả Tư Đồ Ngạo Thiên cũng phải khách khí với Hoàng Thiên Bá.
"Ngươi cũng khá nguyên tắc đấy, nhưng giờ ta không cần nghỉ ngơi, ta chỉ muốn chiến đấu thỏa thích thôi." Không biết vì sao hôm nay Trần Phi cảm thấy đặc biệt nhiệt huyết sôi trào, thanh kiếm chỉ thẳng về phía Hoàng Thiên Bá, khí tức trên người hắn nháy mắt bùng lên tới đỉnh điểm.
Ngọn lửa dường như đã bao vây lấy toàn bộ thân người Trần Phi, tựa như con hỏa long gầm thét đang càn quét đại địa.
Hoàng Thiên Bá lắc đầu: "Ta chưa bao giờ chiếm tiện nghi của người khác, chiến đấu nên quang minh chính đại, dựa vào thực lực để khiến đối phương tâm phục khẩu phục. Trước khi ngươi chưa khôi phục, ta sẽ không ra tay."
"Tên bảo thủ." Trần Phi cười hừ một tiếng, vung tay chém kiếm xuống. Trong phút chốc, con hỏa long gào thét lao thẳng về phía Hoàng Thiên Bá.
Nhìn con hỏa long ập tới, Hoàng Thiên Bá chỉ nhẹ nhàng vươn lòng bàn tay ra. Khi ngọn lửa đánh vào lòng bàn tay hắn, nó lập tức bùng nổ, luồng lửa lướt qua bên người hắn. Dưới ánh lửa soi rọi, biểu cảm của Hoàng Thiên Bá hoàn toàn không thay đổi.
Ngọn lửa dần tan đi, tay Hoàng Thiên Bá vẫn không chút tổn hại.
Trần Phi không khỏi kinh ngạc thốt lên một tiếng "hừm". Uy lực của Liệt Hỏa Kiếm Pháp hắn rất rõ, huống hồ hiện tại chiến ý của hắn đang tràn đầy, có thể nói uy lực còn mạnh hơn bình thường mấy phần, vậy mà lại không thể đả thương được Hoàng Thiên Bá.
"Độ phòng thủ của ngươi rốt cuộc cao đến mức nào?" Trần Phi tò mò hỏi.
"Tấn công ở mức độ này của ngươi không thể phá nổi phòng thủ của ta đâu." Hoàng Thiên Bá thản nhiên đáp.
"Trên người ngươi có trang bị phòng ngự cao cấp gì sao?" Trần Phi nghi hoặc nhìn Hoàng Thiên Bá, trên người hắn dường như chẳng có trang bị gì đặc biệt cả.
"Trang bị chỉ là phụ trợ, không phải tất cả. Dù là trang bị cực phẩm cũng vẫn có thể bị phá vỡ. Phòng thủ của ta cao không phải vì trang bị, mà là vì kỹ năng của ta: Kim Chung Tráo Thiết Bố Sam." Hoàng Thiên Bá thản nhiên giải thích, trong giọng điệu đầy vẻ tự phụ.
"Điểm này thì suy nghĩ của ngươi khá giống ta, nhưng khác biệt ở chỗ ta không tin có kỹ năng nào là vô địch, cho nên Kim Chung Tráo Thiết Bố Sam của ngươi cũng không phải là không thể phá giải." Trần Phi nói xong liền cưỡng ép nâng cao khí thế của bản thân thêm lần nữa, mũi chân dậm mạnh xuống đất, người đã lao tới.
Đến trước mặt Hoàng Thiên Bá, Trần Phi bất chợt nhảy vọt lên không trung, thanh Viêm Kiếm Chiến Long trong tay chém mạnh xuống. Hoàng Thiên Bá khẽ lắc đầu, Trần Phi kinh ngạc phát hiện tay hắn đã bắt lấy thanh Viêm Kiếm Chiến Long từ lúc nào.
"Không ổn." Trần Phi thầm kêu một tiếng, lập tức muốn biến chiêu, nhưng lại cảm thấy lồng ngực đau nhói, như thể linh hồn cũng rung chuyển theo. Ngay sau đó, một luồng cự lực truyền đến, hắn bị hất văng ra ngoài.
Trần Phi rơi mạnh xuống đất, bụi mù tung bay. "Khụ khụ." Trần Phi ho hai tiếng, cúi đầu nhìn xuống, trên ngực thế mà xuất hiện một cái lỗ nhỏ. Cái lỗ này chỉ to cỡ ngón tay nhưng đã xuyên thủng cơ thể hắn. Trông có vẻ như Hoàng Thiên Bá không có ý định giết hắn, nếu không cú đánh này chắc chắn đã nhắm thẳng vào trái tim rồi.
"Thuần Dương Chỉ có sức sát thương xuyên thấu mọi thứ. Công ta có Thuần Dương Chỉ, thủ ta có Kim Cang Tráo Thiết Bố Sam, ngươi không phải là đối thủ của ta." Hoàng Thiên Bá thản nhiên nói: "Vừa rồi ta không giết ngươi, vết thương mức độ này ta nghĩ không làm khó được ngươi. Ta khuyên ngươi vẫn nên đợi hồi phục rồi hãy đấu tiếp, nếu không ta sẽ không dùng toàn lực khiến ngươi thua một cách tâm phục khẩu phục đâu."
"Hì hì, quả nhiên là người có thể khiến Tử Phong phải để tâm, đúng là có chút thực lực. Được thôi, vậy cứ đợi ta hồi phục rồi chúng ta đánh một trận cho ra trò, ta rất muốn biết rốt cuộc ai mạnh hơn." Trần Phi nói xong liền thu lại khí thế, vận chuyển Hồi Sinh Chân Khí bắt đầu trị thương, toàn bộ quá trình không hề có chút phòng bị nào, cứ thế mà làm.
Thấy Trần Phi như vậy, Hoàng Thiên Bá mỉm cười. Trần Phi này lại tin tưởng mình đến thế sao?
Thời gian từng giây từng phút trôi qua, những người của Thiên Quang Thành đã bắt đầu dọn dẹp chiến trường, xử lý thi thể. Có kẻ đứng gần Trần Phi, thấy hắn không chút phòng bị thì không khỏi muốn rục rịch, nhưng nghĩ tới sự dũng mãnh vừa nãy của Trần Phi, vẫn chẳng ai dám động thủ.
Hiện trường nhanh chóng được dọn dẹp sạch sẽ. Đại đội trưởng kia cũng có chút tài cán, sau khi dọn dẹp xong chiến trường liền chỉ huy tất cả mọi người đi về phía cửa thôn. Một là để ngăn Trần Phi bỏ trốn, hai là nếu có người của Tiềm Long Thôn tới thì cũng có thể ngăn cản.
Động tĩnh lớn như vậy, gần như cả thôn Hoàng đều đã biết. Thiên Quang Thành muốn khai chiến với Tiềm Long Thôn đã không còn là bí mật gì, chỉ là không ngờ cuộc chiến còn chưa bắt đầu mà thương vong đã thảm liệt đến thế.
Lúc này trong lò rèn, huynh trưởng của Vương Nhị đang lo lắng. Thời gian này hắn vẫn luôn giao dịch quặng sắt với Tiềm Long Thôn, tình cảm với Tiềm Long Thôn không tệ, cũng có chút giao tình với Trần Phi. Trước kia khi Thiên Quang Thành muốn đối phó với Tiềm Long Thôn, hắn từng muốn tới Tiềm Long Thôn báo tin, nhưng lại bị người của Thiên Quang Thành khống chế. Giờ đây biết tin Trần Phi đánh nhau với người Thiên Quang Thành, hắn lo lắng Trần Phi sẽ gặp nguy hiểm. Hắn đang vô cùng khẩn thiết muốn truyền tin này cho người của Tiềm Long Thôn để họ tới cứu viện, nhưng tiếc là xung quanh lò rèn đều có người của Thiên Quang Thành canh giữ, căn bản không cách nào thoát ra.
"Sư phụ, người bên ngoài hình như cảnh giới không còn nghiêm ngặt như trước nữa, hay là con nghĩ cách lẻn ra ngoài tới Tiềm Long Thôn nhé?" Một đứa trẻ trông chỉ tầm tuổi lên mười, giọng nói non nớt cất tiếng, tuy người nhỏ nhưng giọng điệu và thần thái lại vô cùng kiên định.
"Không được, nếu để người Thiên Quang Thành phát hiện ra con thì con sẽ gặp nguy hiểm. Hơn nữa, dù con có thoát được khỏi thôn thì trên đường đi sơn tặc dã thú nhiều như vậy, thực sự quá nguy hiểm."
"Con không sợ, hơn nữa sư phụ quên là con đã học kỹ năng rồi sao ạ?"
"Tật Phong Thuật ư? Có lẽ có thể thành công. Thạch Đầu, con phải suy nghĩ kỹ, chuyện này vô cùng nguy hiểm, sơ sảy một chút là con có thể mất mạng đấy."
Gói quà tặng bùng nổ, còn nợ ba chương.