CHIẾN TRANH VÀ CHIẾN TRANH

Chiến Tranh Và Chiến Tranh

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 2 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
I. Như Một Ngôi Nhà Cháy
1.

❊ ❊ ❊

Tôi không còn quan tâm đến việc mình sẽ chết, Korin nói, rồi sau một lúc lâu im lặng, gã chỉ khu mỏ ngập nước ở gần đó: Kia là những con thiên nga?

2.

Bảy đứa trẻ vây lấy gã giữa cây cầu đi bộ vắt qua đường sắt, thành nửa vòng tròn, chúng ngồi xổm, gần như ép gã sát vào lan can, đúng như nửa tiếng trước, khi chúng tấn công gã để trấn lột, đúng như thế, chỉ có điều lúc này không đứa nào còn muốn tấn công hay trấn lột gã, bởi rõ ràng như diễn biến bất ngờ đã cho thấy, có thể tấn công và trấn lột hạng người như gã, nhưng chẳng bõ, vì có lẽ đúng là gã không có thứ gì thật, còn cái mà gã có, đó là một gánh nặng không thể nhìn thấy, và vì vậy - tại một điểm nhất định của màn độc thoại hấp tấp, rối tinh rối mù, nhưng đối với chúng “thực chất chán mớ đời” của Korin - điều đó đã ngã ngũ, hơn nữa gần đúng vào thời điểm gã bắt đầu nói về sự mất trí của gã, chúng không đứng dậy và bỏ gã ở đó như một kẻ điên, mà chúng cứ yên vị như cũ, nửa vòng tròn, ngồi xổm, bất động, vì trời đang tối dần, vì bóng tối đang buông xuống trong sự yên tĩnh của buổi hoàng hôn trên khung cảnh công nghiệp khiến chúng câm lặng, và vì cái trạng thái câm lặng, không động đậy này diễn đạt một cách sâu sắc nhất sự tập trung của chúng, Korin đã bơi ra ngoài sự chú ý ấy, mục tiêu còn lại chỉ là những đường ray ở phía dưới.

3.

Không ai yêu cầu gã nói, chúng muốn gã đưa tiền cho chúng, nhưng gã không đưa, mà bảo gã không có tiền, rồi gã nói, lúc đầu còn lắp ba lắp bắp, sau trơn tru hơn, cuối cùng không dừng lại được, gã cứ nói, và có thể thấy rõ gã nói vì sợ những cặp mắt của bảy thằng nhóc, hay như sau này gã tự nhận: vì gã sợ thắt ruột, và, gã nói nếu nỗi sợ hãi bắt đầu bóp nghẹt ruột gan, thì gã nhất thiết phải nói, thậm chí vì nỗi sợ hãi không qua đi, vì không thể biết chúng có vũ khí hay không, càng lúc gã càng bị lôi cuốn vào câu chuyện, nghĩa là mỗi lúc gã càng thêm sa đà vào việc phải kể hết cho chúng nghe, kể tất cho một ai đó, bởi từ khi - và vào giây phút cuối cùng! - gã bí mật bắt đầu “chuyến đi vĩ đại”, như gã gọi, gã chưa trò chuyện với ai, một lời cũng không, gã nghĩ điều đó quá nguy hiểm, hơn nữa cũng chẳng có ai để nói, vì trên đường gã không gặp một ai khả dĩ có thể coi là vô hại, hoặc người gã không cần phải dè chừng, nên biết rằng đối với gã không có ai đủ vô hại, và gã phải coi chừng tất cả mọi người, và gã, gã đã nói lúc đầu, gã thấy mọi người đều là người hoặc trực tiếp, hoặc đứng đằng sau, nhưng có quan hệ với những kẻ đang săn lùng gã, có mối liên hệ không thể nghi ngờ gần hay xa nào đó với những kẻ biết về hầu như mọi bước đi của gã, chỉ có điều gã nhanh chân hơn, sau này gã kể, bao giờ gã cũng nhanh hơn “ít nhất là nửa ngày đường” so với chúng, tuy nhiên những thắng lợi của gã về thời điểm và vị trí có một cái giá: không được nói với ai một lời, chỉ đến giờ mới nói do sợ hãi, bởi vì chỉ dưới áp lực tự nhiên của nỗi sợ hãi gã mới đánh liều đi vào những đoạn quan trọng nhất của cuộc đời gã, đánh liều tiến càng lúc càng sâu hơn, gã kể các chi tiết càng lúc càng cá nhân hơn, càng lúc càng máu thịt hơn, lấy lòng mua chuộc để bọn chúng đứng về phía gã, để đơn giản là gột rửa xu hướng tấn công khỏi bọn tấn công gã, và để thuyết phục cả bảy đứa: ở đây một người nào đó không chỉ đầu hàng, mà bằng sự đầu hàng này gã đã vượt lên trước bọn tấn công gã.

4.

Có mùi hắc ín trong không khí, mùi hắc ín gây buồn nôn, nồng nặc khắp nơi, và ngay cả gió mạnh cũng chẳng giúp được gì trong chuyện này, vì gió đã thấm vào xương tủy chúng, nó chỉ cuốn cái mùi kia lên và xoay tròn, chứ không thay đổi được, vì cả vùng này, suốt mấy cây số, và chủ yếu là ở đây, giữa giao lộ của các đường ray từ phía Đông và tẽ ra ngay lập tức như chiếc quạt nan, và ga hàng Rákos nhìn thấy ở phía sau chúng, không khí đầy cái mùi này, mùi hắc ín, cái mùi khó có thể nói là được cấu thành từ mùi than khói lắng đọng xuống, mùi của hàng trăm ngàn đoàn tàu sầm sập lao qua, của những thanh tà vẹt bẩn thỉu, của đá dăm và những đường ray và tất cả những thứ gì gì nữa, nhưng rõ ràng không chỉ những thứ đó, mà còn thứ khác, bí ẩn hơn, khó tả hoặc không thể gọi bằng tên nữa, trong đó chắc có cả số lượng khổng lồ sự hoang vắng của con người mà hàng trăm ngàn đoàn tàu đã chở qua đây, nhìn từ độ cao của chiếc cầu vượt... hàng triệu ý chí đã hợp thành sự vô đích đáng sợ, cũng như cả cái bóng ma lửng lơ của sự trơ trụi, hoang sơ, sự tù hãm công nghiệp ma quái đã đè nặng dần dần lên khu vực này trong hàng thập niên chắc đã nuôi dưỡng nó, và trong bối cảnh ấy, giờ đây Korin đang cố tìm chỗ đứng thích hợp, gã, kẻ ban đầu trong khi chạy trốn chỉ định sang phía bên kia - một cách kín đáo, nhanh, lặng lẽ - để đi về phía mà gã cho là trung tâm của thành phố, thế mà bây giờ, có thể nói gã phải tìm vị trí ổn định tại cái điểm gió lạnh này của thế giới, gã phải bám - lan can, vỉa hè, nhựa đường, kim loại - vào những tình tiết dĩ nhiên là ngẫu nhiên nhưng trong mắt gã có vẻ như quan trọng, và như vậy một chiếc cầu vượt, nằm phía trước ga tàu hàng Rákos vài trăm mét, từ một lát cắt không tồn tại của thế giới trở thành một lát cắt hiện hữu, trở thành một trong những cột mốc quan trọng đầu tiên của cuộc đời mới của gã, hay như sau này gã gọi là “cuộc chạy điên cuồng”, một chiếc cầu vượt, mà trên đó, nếu chúng không bắt gã dừng lại, thì gã đã mù quáng đi vội qua.

5.

Sự việc bắt đầu bất chợt, không có khúc dạo đầu, không có sự linh cảm, chuẩn bị, diễn tập, đúng vào một khoảnh khắc đặc biệt của ngày sinh lần thứ bốn mươi tư, sự nhận thức đã giáng xuống đầu gã, và một cách đau đớn ngay lập tức, đúng như bảy đứa bọn chúng ập xuống gã ở đây lúc nãy, chỗ giữa cây cầu vượt, gã nói, cũng bất chợt và không thể dự báo trước đúng như vậy, gã ngồi trên bờ một con sông, nơi thỉnh thoảng gã vẫn ngồi, vì không muốn về căn hộ trống vắng đúng vào ngày sinh nhật mình, và đúng là bất chợt, nó giáng xuống gã, gã kể, lạy Chúa! gã không hiểu chút gì hết, ôi, ôi, ôi, gã chẳng có khái niệm về một điều gì, Jesus Maria, gã chẳng hiểu gì về thế giới, và sự việc thành hình trong gã như vậy khiến gã sợ, ở mức độ như thế của sự tầm thường, của sự ngây thơ chếnh choáng, nhưng đúng là thế, gã nói, gã bỗng thấy mình cực kỳ đần độn, ở tuổi bốn mươi tư, một cái bong bóng, rỗng, ngu ngốc, theo cái cách gã đã hiểu về thế giới suốt bốn mươi tư năm, trong khi, lúc đó gã nhận ra ở bên bờ sông, không những gã không hiểu, mà hoàn toàn chẳng hiểu một tí nào về tất cả, điều tồi tệ nhất là suốt bốn mươi tư năm gã tưởng rằng gã hiểu, trong khi gã chẳng hiểu gì hết, đó là điều tồi tệ nhất vào buổi tối sinh nhật ấy, một mình bên bờ sông, tồi tệ nhất, vì cùng với sự nhận thức này không đi kèm việc vậy thì từ nay gã đã hiểu, bởi thay vì cái cũ gã không nhận được hiểu biết mới, mà nhận được một sự rắc rối đáng sợ nào đó, nếu từ đây trở đi gã nghĩ về thế giới, mà dĩ nhiên buổi tối hôm ấy gã đã nghĩ về thế giới cực kỳ mãnh liệt, và gã đã hành hạ bản thân để cố hiểu, nhưng không xong, sự phức tạp chỉ mỗi lúc càng bùng nhùng hơn, đến nỗi gã có cảm giác sự phức tạp chính là ý nghĩa của cái thế giới mà gã đã hành hạ mình để cố hiểu, gã đang nghĩ đến đó, và gã không bỏ cuộc, khi vài ngày sau gã nhận ra đầu óc gã bắt đầu có vấn đề gì đó.

6.

Dạo đó gã đã sống độc thân từ lâu, chính gã cũng ngồi xổm và tựa lưng vào hàng lan can trong làn gió tháng Mười một rú rít trên cây cầu vượt, gã kể cho bảy đứa trẻ nghe, độc thân, gã bảo, vì cuộc hôn nhân của gã đã tan vỡ từ trước bởi vụ Hermes[1] (và gã dùng tay ra hiệu là gã sẽ giải thích sau, đó là vụ gì), sau đó thì “gã đã đốt cháy mình trong một mối tình rất nồng nàn”, để rồi gã quyết định, không bao giờ, không bao giờ lại gần đàn bà nữa, điều đó dĩ nhiên không có nghĩa là sự cách ly hoàn toàn, vì bao giờ cũng có những người đàn bà trong một đêm khó khăn, Korin nhìn bọn trẻ, hơn nữa dù thực chất sống một mình, tất nhiên do công việc lưu trữ gã có quan hệ đồng nghiệp, do hàng xóm gã có quan hệ láng giềng, do đi lại ngoài phố gã có quan hệ đường phố, do mua bán và ngồi quán rượu gã có quan hệ mua bán và quan hệ quán xá với những người khác nhau, và cứ như vậy, cuối cùng bây giờ nghĩ lại, gã nói, gã ở gần nhiều người, dẫu chỉ là hiểu theo nghĩa hẹp nhất, khá nhiều người, cho tới khi cả những người này cũng xa lánh gã, đại khái kể từ lúc ở trong phòng lưu trữ, trên cầu thang, ngoài phố, ở nơi mua bán và quán rượu gã dần dần buộc phải kể rằng theo gã nghĩ gã sẽ mất trí, vì khi họ hiểu rằng không phải là bóng gió, gã nghĩ theo nghĩa gián tiếp, mà sự thật đúng như gã nói, nghĩa là từ cổ gã trở lên tới đầu, mà đầu với cổ gã vốn đã chẳng có quan hệ tốt đẹp, đáng tiếc, có lẽ gã sẽ mất trí, thế là, như thể chạy trốn khỏi một ngôi nhà cháy, họ lao ra tránh xa gã, và xung quanh gã mọi thứ biến mất rất nhanh, và gã đứng đó, như một ngôi nhà cháy, vì họ bắt đầu bằng việc tránh xa gã, không hỏi han gì gã trong phòng lưu trữ, rồi họ tiếp tục bằng việc không đáp lại lời chào của gã, không ăn cùng với gã một bàn, và cuối cùng, nếu nhìn thấy gã ngoài phố, thì họ chuyển sang vỉa hè bên kia, các cậu có hiểu không? Korin hỏi bảy đứa trẻ, nhìn thấy gã đi tới là họ tránh xa, điều này khiến gã đau đớn nhất, đau đớn hơn cả chuyện đã xảy ra với cái đốt sống cổ, bởi vì trong trạng thái như vậy gã cần nhất một sự cảm thông nào đó, gã nói, và có vẻ, điều này có thể thấy rõ trên mặt gã, như gã muốn tiếp tục kể tiếp sự việc tới những tình tiết nhỏ nhất, cũng như có thể thấy trên mặt lũ trẻ, rằng đối với chúng là vô ích, vì bảy đứa bọn chúng đằng nào cũng không đáp lại một điều gì, chúng không quan tâm gì hết, đặc biệt kể từ chỗ “lão già bắt đầu mất trí”, như sau này chúng kể cho những đứa khác, với chúng thế là đủ, chúng nói, chúng nhìn nhau, đứa lớn tuổi nhất gật đầu đồng ý với những đứa khác, đại loại có nghĩa là “cho qua, không bõ”, rồi chúng cứ im lặng ngồi xổm thế, và chúng nhìn điểm giao của những thanh ray, thỉnh thoảng, khi một đoàn tàu hàng lao qua dưới chân chúng, một đứa nào đó hỏi chúng sẽ ở đây bao lâu nữa, bao giờ cũng là đứa bé tóc vàng cạnh thằng lớn tuổi nhất nhìn đồng hồ, và nó chỉ nói rồi nó sẽ bảo nếu đến lúc, còn từ giờ đến khi đó hãy im mồm.

7.

Nếu như Korin biết chúng đã đi đến quyết định, và đặc biệt là cái quyết định này, nếu như gã nhận thấy cái gật đầu, thì dĩ nhiên chẳng có điều gì đã xảy ra như nó đà xảy ra, nhưng gã không biết, vì gã không nhận ra, và có thể thấy là gã hiểu mọi việc theo cách khác hẳn so với bọn chúng, đối với gã tình hình - ngồi ở đây trong gió lạnh với lũ trẻ - mỗi lúc một căng thẳng hơn, chính là vì chẳng xảy ra chuyện gì, và không rõ ra được điều gì, hoặc thực chất chúng muốn gì, và liệu chúng có muốn điều gì chăng, gã phải tìm ra lời giải thích, sao chúng không buông tha gã, hay là sao chúng không bỏ mặc gã ở đó, nếu như gã đã thuyết phục được chúng rằng gã không có tiền, và tất cả đều vô ích, cần có lời giải thích, và gã đã tìm ra, chỉ tội đối với bảy đứa trẻ đó không phải là lời giải thích đúng, vì đối với gã, kẻ biết đích xác có bao nhiêu tiền được khâu trong vạt bên phải của chiếc áo khoác, thì sự bất động này, sự câm lặng này, cái sự chúng không làm gì hết này, và sự không xảy ra chuyện gì này, mỗi lúc lại có ý nghĩa lớn hơn và đáng sợ hơn, thay vì đối với gã mỗi lúc lại có ý nghĩa nhỏ hơn và an ủi hơn, vì vậy trong khi cứ mỗi nửa đầu của một khoảnh khắc gã chuẩn bị bật dậy và bỏ chạy, cho tới cuối nửa sau của các khoảnh khắc gã vẫn còn đó, như thể gã muốn đúng điều này, và gã nói, như người mới chỉ bắt đầu mọi chuyện, nghĩa là gã cùng lúc sẵn sàng chạy trốn và ở lại, nhưng quyết định thì gã luôn quyết định ở lại, tất nhiên vì sợ hãi, nhiều lần gã thông báo rằng gã rất thích thú: lọt vào cái vòng tròn tin cậy nhất, cuối cùng người ta đã nghe gã nói, ở đó gã có điều muốn nói, thậm chí gã có vô khối điều muốn nói, vì nếu gã nghĩ kỹ, gã nói, theo đúng nghĩa của ngôn từ thật ra gã cần kể vô khối chuyện, để sáng tỏ ra: thứ Tư, vào mấy giờ thì gã không biết, nhưng là cách đây ba hay bốn mươi tiếng, cuộc đời gã đã đảo lộn, khi gã hiểu mình phải thực hiện chuyến đi vĩ đại, khi gã hiểu ra rằng tất cả, từ Hermes đến sự cô đơn, đối với gã đều hướng về một phía, khi gã hiểu ra rằng thực chất gã đang trên đường đi, vì mọi thứ đã được sắp đặt sẵn và sụp đổ, nghĩa là trước gã mọi thứ đều được sắp đặt sẵn và sau gã mọi thứ đều sụp đổ, theo cách, Korin nói, vẫn hay xảy ra trong những “chuyến đi vĩ đại”.

8.

Chỉ có hai ngọn đèn mắc phía trên các bậc thang, tỏa luồng ánh sáng hình trụ trần trụi và run rẩy trong ngọn gió quất liên hồi xuống gã và lũ trẻ, giữa hai ngọn đèn trên khoảng cách chừng ba chục mét tất cả các bóng nê ông đã bị đập vỡ, vì thế chỗ gã và lũ trẻ đang ngồi ánh sáng gần như không tới; vậy mà: chúng vẫn cảm nhận được nhau, được sức nặng ghê gớm của bầu trời tối đen phía trên những bóng đèn nê ông đã vỡ, bầu trời đen tối có thể nhìn thấy sự phản chiếu của cái khối lượng ghê gớm rung rinh bởi các vì sao của nó qua khung cảnh rộng lớn của các thanh ray đường sắt chạy bên dưới, nếu như giữa những vì sao run rẩy và ánh sáng đỏ mờ âm u của vô số các đèn tín hiệu rải rác giữa các thanh ray có thể có một mối liên hệ nào đó; nhưng giữa chúng không có mối liên hệ, bởi không có một trật tự chung, không có sự phụ thuộc lẫn nhau, chỉ có trật tự riêng, sự phụ thuộc riêng ở trên và ở dưới, ở mọi nơi, vì những ngôi sao và rừng đèn tín hiệu nhìn nhau như mù lòa, và tất cả mọi khoản mục lớn của sự tồn tại đều mù lòa đối với nhau, bóng tối mù lòa và sự chói lóa mù lòa, đất mù lòa và trời mù lòa, và như thế cuối cùng trong cái nhìn đã mất của một mặt chiếu cao hơn xuất hiện một đối xứng chết của cõi bao la, và trong đó dĩ nhiên là một cái chấm nhỏ xíu: như Korin... trên cầu vượt... và bảy đứa trẻ.

9.

Một gã điên hoàn toàn, hôm sau chúng kể với ai đó trong vùng, một gã điên tuyệt đối, đơn giản là một kẻ ngu nảy nòi, chúng nói, lẽ ra dẫu sao cũng phải cho gã đi đời, vì với những gã như thế không thể biết những gã như thế có phun ra không, gã đã nhìn rõ mặt cả bọn, chúng nói thêm với nhau, gã có thể nhớ buổi chiều hôm ấy chúng mặc áo, đi giày và bận những đồ khác thế nào, đúng, hôm sau chúng mới thấy lẽ ra phải khử gã, chỉ có điều lúc đó không đứa nào nghĩ ra, cả bọn đã bình thản ngồi trên cái cầu vượt, vì mọi thứ đã được chuẩn bị cẩn thận từ trước, chúng chỉ nhìn vào khu vực tối đen trên khoảng giao của các đường ray, chúng đợi tín hiệu từ xa của chuyến tàu sáu giờ bốn tám, để lập tức lao xuống ta luy ven đường sắt, chiếm chỗ của chúng giữa các bụi cây, để vũ điệu bắt đầu, chúng nhận xét, tóm lại là không một đứa nào nghĩ ra là lần này trò chơi có thể kết thúc theo một cách khác, theo cách khác, nghĩa là với thắng lợi trọn vẹn, đó là kết thúc vĩ đại nhất, hoàn hảo nhất, đó là cái chết, dĩ nhiên một gã ngốc như thế vẫn là hiểm họa hiển nhiên, vì gã có thể lên tiếng, chúng nói, rất bất chợt gã có thể hót với bọn cớm trong cơn thần kinh, và tất cả chuyện này vì vậy mà thành ra thế, và vì vậy mà chúng đã có thể suy nghĩ theo cách ấy, vì chúng hoàn toàn không chú ý, nếu không thế thì chúng đã nghĩ ra, rằng gã thực sự không thể gây bất cứ nguy hiểm nào đối với chúng, vì sau đó gã cũng chẳng biết rằng đã xảy ra chuyện gì vào lúc sáu giờ bốn mươi tám, gã càng lúc càng chìm sâu vào nỗi sợ hãi, và vì sợ hãi, câu chuyện gã kể, không thể phủ nhận, ngay từ khoảnh khắc đầu tiên đúng là tuyệt đối hỗn loạn, không có gì có thể gây chú ý, chỉ có nhịp điệu và sự ào ào, vì gã muốn nói tất cả cùng một lúc, và vì cùng một lúc trong đó có tất cả những gì đã xảy ra với gã, tất cả những điều gã nhận biết, chúng hợp thành cái duy nhất vào cái buổi sáng thứ Tư ấy, trong một văn phòng du lịch cách đây hai trăm hai mươi cây số, khi đúng vào lúc đến lượt gã, và lẽ ra gã đã hỏi, chuyến bay sớm nhất từ Budapest là khi nào, giá bao nhiêu, lúc đó trước quầy bán vé gã bỗng nhiên cảm thấy, gã không được hỏi điều này ở đây, và cũng trong khoảnh khắc ấy gã hãy nhìn thấy một thứ gì đó phản chiếu trên tấm biển quảng cáo của quầy vé, hai người của Phòng điều duỡng thần kinh huyện, ăn mặc giả như hai mụ ngốc nhân từ, hai ả hộ lý mà từ lỗ chân lông cũng bốc hơi ra mùi hung hãn, ở phía sau gã, chỗ cửa ra vào.

10.

Người của Phòng điều dưỡng thần kinh huyện, Korin nói, họ không khi nào giải thích được cho gã tại sao gã bắt đầu đến đó, rằng cả hệ thống ấy, từ đốt đội tới dây chằng, hoạt động thế nào, họ không đưa ra lời giải thích, và họ không đưa ra vì họ không biết, vì họ chẳng hiểu gì hết, vì trong đầu họ ngự trị sự tăm tối không thể tả xiết nào đó, lúc đầu họ chỉ nhìn gã như một chú bê non nhìn chiếc cổng mới, rồi họ làm như thể câu hỏi là ngu ngốc, như thể đó là dấu hiệu, là bằng chứng có thể nắm bắt được về sự mất trí của gã, chỉ việc hỏi điều đó đã là chứng cứ, rồi họ nhìn nhau, khẽ gật đầu với nhau, thế là đã rõ, đúng không, rồi họ tránh không nói đến, dĩ nhiên hậu quả duy nhất của việc đó là gã không bao giờ đặt ra những câu hỏi liên quan đến việc ấy nữa, chỉ tiếp tục kiên định cõng tất cả vấn đề trên lưng, tự gã bắt đầu giải mã xem cái đốt sống cổ ấy có ý nghĩa gì, và cái dây chằng kia có ý nghĩa gì, rằng vậy thì mối ghép quan yếu ấy nom nó thế nào, Korin thở dài, người ta đã đặt hộp sọ của gã lên đốt đội của cột sống đơn giản như thế nào, nếu lúc đó gã đã nghĩ về việc này, bây giờ gã nói, rằng các mấu xương chẩm tì lên đốt đội, gã nghĩ hộp sọ gã đã được gắn chặt vào cột sống bởi các dây chằng, và đó là cái giữ tất cả, và chỉ vì hình ảnh mà gã thấy từ bên trong này, chỉ cần gã nghĩ đến, đã làm gã nổi da gà suốt dọc sống lưng, đến tận hôm nay vẫn nổi da gà, vì chỉ sau khi khảo sát tương đối ngắn và sau sự tự theo dõi tương đối ngắn cũng đã sáng tỏ ra rằng chỗ lắp ghép này là một trong những chỗ kết nối tinh vi nhất, nhạy cảm nhất, dễ bị tổn thương nhất và hiểm yếu nhất trên cơ thể, và từ đó suy ra vấn đề nguy hiểm bắt đầu từ đây, từ chỗ kết nối này, gã khẳng định, và kết thúc ở chỗ kết nối này, vì nếu như từ các phim chụp tia X các bác sĩ không thể đọc nổi được kết luận gì đáng chú ý, và điều này đã xảy ra, thì đối với gã không còn mảy may nghi ngờ gì, khi gã vùi đầu vào trật tự sâu hơn một chút của sự khảo sát và sự tự theo dõi, rằng đúng vậy, nỗi đau đớn chắc chắn ở chỗ này, chỗ nối kết này, chỗ khớp vào nhau này, giữa đốt đội và xương chẩm, vì vậy mà dễ hiểu là cần tập trung mọi chú ý vào đây, hoặc chú ý tới các dây chằng, khi đó gã còn chưa biết điều này một cách chính xác, điều này thì chưa, nhưng gã biết đích xác điều mà gã cảm nhận được rõ ràng - qua nỗi đau đớn ở cổ và lưng tăng dần từ ngày này qua ngày khác, tuần này sang tuần khác, tháng này sang tháng khác đó là quá trình đã bắt đầu, và tiến triển lên phía trước không thể kìm hãm nổi, và rồi tất cả, nhìn một cách khách quan, gã nói, dẫn đến sự hư hại hẳn của mối liên kết giữa hộp sọ và cột sống, nghĩa là cuối cùng, nói một cách hoàn toàn không hình tượng - bởi tại sao? Korin chỉ lên cổ gã, phải chăng là cuối cùng cái mẩu da mỏng này sẽ giữ nó?! - sẽ dẫn tới sự mất trí không thể tránh khỏi.

11.

Từ trên cầu vượt có thể đếm được một, hai, ba, bốn, năm, sáu, bảy, tám, chín cặp ray, và bảy đứa trẻ không biết làm gì khác hơn là đếm đi đếm lại chúng, và ánh mắt lướt đi lướt lại về phía chỗ các thanh ray giao nhau trong bóng tối chỉ nhấp nhóa các đèn tín hiệu đỏ, trong khi chúng chờ chuyến tàu sáu giờ bốn tám xuất hiện ở phía xa, vì vẻ căng thẳng sau sự bình tĩnh lúc trước bất chợt hiện lên trên mặt mỗi đứa ngoài chuyến sáu giờ bốn tám ra không liên quan đến thứ gì khác, với lão già, như cách cuối cùng chúng gọi gã sau mấy lần thử nghiệm đầu tiên trong các câu chuyện kể lại ngày hôm sau, những hy vọng ban đầu liên quan tới lão già, rằng với việc trấn lột lão những giây phút chờ đợi sẽ trôi nhanh hơn, đã tan biến mười lăm phút sau khi ép lão vào lan can, và dù có muốn chúng cũng không thể chú ý tới dù là một lời lão nói trong bài độc thoại bùng nhùng, vô tận của lão, mà lão cứ tuôn ra không thể ngăn cản được ở đó, giữa vòng tròn, bị ép vào lan can, hôm sau chúng kể, đơn giản là chúng đã ngơ đi, không thế thì không thể chịu đựng nổi, phải làm ngơ đi hết, nếu không, nếu để ý đến lão, chúng nói thêm, thì chắc phải khử lão dù chỉ để chúng khỏi điên đầu, và đáng tiếc là chúng đã lơ đi để cho đầu óc tỉnh táo, tuy nhiên như vậy thì chúng đã bỏ qua việc thiến lão, mà lẽ ra không cần phải bỏ qua, chúng lên án nhau, dù sự thể đã thế này là không hay, chúng nhắc đi nhắc lại với nhau, vì trong trường hợp bình thường bảy đứa chúng đều biết rõ nhất, nếu một nhân chứng kiểu này không biến mất hẳn sẽ có các nguy cơ, chưa nói đến chuyện trong các khu chính yếu của thành phố chúng đã bắt đầu gây dựng uy tín dưới cái tên “bọn cắt cổ”, giết lão là việc không mới, cũng chẳng có gì mạo hiểm lắm.

12.

Điều đổ ụp lên gã, đến giờ Korin vẫn lắc đầu nghi ngờ, ban đầu không thể hiểu và gần như không thể chấp nhận nổi, vì sau khi nhận ra và xác định được sự phức tạp của sự việc, tiếp theo sự trực diện đầu tiên, trước hết, trong một thời gian ngắn, gã phải thanh toán với “thế giới quan thứ bậc bệnh hoạn” của gã, phải đánh đổ “kim tự tháp giả”, phải giải phóng mình khỏi ảo ảnh rất hữu hiệu, nhưng cũng rất con trẻ về cái niềm tin an toàn, rằng thế giới là một tổng thể không thể phân chia, một tổng thể bất biến vĩnh cửu và ổn định vĩnh cửu, trong đó có cấu trúc thống nhất, có sự phụ thuộc chặt chẽ giữa các chi tiết, còn cả hệ thống thì có một định hướng rõ rệt nào đó, có sự phát triển, có sự tiến bộ, có tốc độ, nghĩa là nó có một nội dung tròn trịa, dễ coi, đáng lẽ ngay từ đầu gã phải nói không với tất cả những thứ đó, nếu thế thì sau này, chẳng hạn như, gã nói, sắp tới bước đi thứ một trăm, gã sẽ không phải sửa đổi cái mà gã gọi là thanh toán cách suy nghĩ có thứ bậc, nhưng sự sửa đổi và thanh toán này cần thiết không phải để gã vĩnh viễn đánh mất cái trật tự thế giới đã được nâng lên thành kim tự tháp, phủ nhận ý nghĩa riêng của nó như một điều lầm lạc và bất ổn, vì không phải vậy, bằng cách lạ lùng, rất lạ lùng, gã nói, gã không mất thứ gì hết, điều xảy ra là vào cái tối hôm sinh nhật ấy, đó không phải là mất mát, mà là xuất phát điểm của một món lời lãi, hơn nữa là của khoản lời lãi gần như không thể hiểu nổi, gần như không thể chấp nhận nổi, bởi vì ở đó khi ấy, trong quá trình chậm chạp giữa bờ sông và bước đi thứ một trăm của sự trăn trở, qua việc nhận ra sự phức tạp ghê gớm, gã thấy rằng thế giới có vẻ như không có, nhưng lại cả điều này nữa, rằng tất cả luồng ý nghĩ liên quan đến nó thì rõ ràng là có, và thậm chí, thế giới chỉ tồn tại như thế, trong cả ngàn biến thể: trong hàng ngàn sự tưởng tượng của trí tuệ con người miêu tả bản thân thế giới, nghĩa là, gã nói, như ngôn từ trần trụi, như động từ lơ lửng trên mặt nước, nghĩa là, gã nói thêm, bỗng nhiên mọi sự trở nên rõ ràng, rằng suy nghĩ như vậy là sai lầm, điều kiện là phải lựa chọn đúng, bởi vì chúng ta không cần lựa chọn, mà phải chấp nhận, không lựa chọn giữa đúng và sai, mà phải nhận rằng chẳng có gì được giao phó cho chúng ta, phải hiểu rằng sự đúng đắn của một lập luận dẫu là kỳ vĩ đến đâu cũng không tùy thuộc vào việc nó chính xác hay không, vì không có gì để so sánh với nó, mà phụ thuộc vào vẻ đẹp của nó, và vẻ đẹp này sinh ra niềm tin, rằng vẻ đẹp ấy: đúng đắn - điều này đã xảy ra, Korin nói, điều này đã xảy ra vào tối hôm sinh nhật ấy và ở khoảng bước thứ một trăm của sự suy tư, hiểu ý nghĩa vô biên của niềm tin, hiểu theo cách khác cái tri thức cũ ấy, rằng đã sáng tạo ra và duy trì thế giới, và sự kết thúc niềm tin vào nó sẽ xóa nó đi, dĩ nhiên hệ quả của việc đó, gã nói, một sự giàu có hoàn toàn làm tê liệt, khủng khiếp nào đó sẽ ập lên đầu gã, vì từ đó trở đi gã biết rằng, tất cả những gì đã từng có, hiện nay vẫn có, và gã bất chợt lạc vào một nơi nặng nề khủng khiếp, từ đó nhìn thấy rõ, ôi, gã bắt đầu thế nào nhỉ, gã thở dài, chẳng hạn như... vẫn còn Zeus, và tất cả các thần của Olympus vẫn sống, rằng trên trời vẫn còn đó Jahweh[2] và Đức Ngài, phía sau chúng ta là tất cả ma quỷ của các xó xỉnh; rằng chúng ta không cần sợ hãi, và chúng ta phải sợ hãi, vì chẳng thứ gì mất đi mà không để lại dấu vết, vì cái không cũng có hệ thống của nó đúng như cái có; và bao giờ cũng vẫn có Allah và có ông hoàng nổi loạn và tất cả các ngôi sao chết của vũ trụ, nhưng cũng có cả Trái Đất trần trụi với các quy luật vô thần của nó, cũng như sự hiện hữu của địa ngục khủng khiếp và đế chế ma quỷ nữa: thực tế, hàng ngàn thế giới, Korin nói, mỗi cái đều riêng biệt - cao thượng hay hãi hùng - theo trật tự, hàng ngàn cái, gã cao giọng, chẳng hề có chút liên hệ nào với nhau - chính vào lúc nghĩ đến đó, lúc đang tận hưởng sự phong phú bất tận của các tồn tại, thì đầu gã bắt đầu có vấn đề, mà kết cục có thể dự đoán được của nó lúc nãy gã vừa kể, có lẽ do gã không chịu nổi sự giàu có này, sự vô cùng vô tận nhất định này của các bậc thánh và của quá khứ, cuối cùng gã cũng chẳng biết, đến nay cũng không rõ, chính xác là thế nào, dẫu sao song song với những đau đớn ở cổ và ở lưng đã bất chợt bắt đầu: quên, từng khoản một, không phân biệt, không có quy luật và cấp tập, đầu tiên chỉ là gã quên đã để chiếc chìa khóa cầm trên tay ở đâu, và hôm qua gã đã đọc đến trang nào, sau đó là điều gì đã xảy ra ba hôm trước vào một ngày thứ Tư từ sáng đến tối, rồi đến điều quan trọng, khẩn cấp, buồn phiền và vô nghĩa, cuối cùng gã quên tên mẹ, quên quả đào có mùi vị ra sao, quên mặt người quen, không biết đã quen họ ở đâu, quên công việc đã làm, tóm lại, gã nói, mọi thứ bắt đầu chui ra khởi đầu gã, cả thế giới, từng bước từng bước một, nhưng ngay cả ở đây nữa, lần này nữa cũng không có sự phụ thuộc và ý nghĩa gì, như thể những gì còn lại như thế cũng vẫn đủ, hoặc như thể một điều gì đó liên tục quan trọng hơn, như một sức mạnh cao hơn, không thể hiểu nổi bắt gã phải quên.

13.

Bằng cách nào đó tôi đã uống nước sông Lethe[3], Korin giải thích, và vừa chán nản lắc đầu, cho thấy rằng có lẽ gã không bao giờ còn có thể biết hoàn cảnh diễn biến của sự việc, gã vừa rút ra một bao Marlboro: - Có ai có lửa không?

14.

Tất cả bọn chúng sàn sàn tuổi nhau, đứa nhỏ nhất mười một, đứa lớn nhất có lẽ chừng mười ba, mười bốn, nhưng mỗi đứa đều có ít nhất một lưỡi dao cạo nằm trong hộp, và nó không chỉ nằm đó, mà từ đứa bé nhất đến thằng lớn nhất đều sử dụng thành thạo cái lưỡi dao duy nhất chúng gọi là “đơn”, hay ba cái mà chúng gọi là “bộ” ấy, không một đứa nào trong bọn chúng không có khả năng trong một tích tắc rút lưỡi dao ra và vuốt nhẹm vào giữa hai ngón tay trên bàn tay thẳng căng, trong khi không hề chớp mắt, ánh nhìn chiếu thẳng vào nạn nhân, để rồi kẻ đến lượt nhanh như chớp cứa vào mạch máu cổ nạn nhân - đó là việc chúng thạo nhất, đặc biệt khi hợp lực cùng nhau, bảy đứa, cùng một lúc, điều này khiến chúng trở nên hết sức nguy hiểm, và đúng là từ giờ điều đó đã mang lại danh tiếng cho chúng, dĩ nhiên chúng thường xuyên luyện tập để đạt tới trình độ này, chúng tập luyện theo kế hoạch đào tạo chính xác, chúng đã thực hiện cả hàng trăm lần tại những địa điểm thường xuyên thay đổi, cho tới khi hành động của chúng trở nên nhanh nhẹn và ăn ý tới mức không thể bắt chước, không thể hoàn thiện hơn được nữa, rồi kể từ khi đạt đến trình độ hoàn hảo, từ đó trở đi mỗi cuộc tấn công được quyết định không cần lời nói, trong trường hợp nhất định đứa nào tiến lên phía trước, đứa nào ở sau và với thứ tự ra sao, đã không cần sự khoe mẽ, đơn giản là không cần nói tới chuyện đó, tất cả hoàn hảo tới mức, hơn nữa khi đó cảnh máu phun ra tự nó đã khiến chúng câm lặng, kỷ luật và nghiêm chỉnh, thậm chí theo nghĩa nhất định quá nghiêm chỉnh, đến nổi điều đó trở thành gánh nặng đối với chúng, thế là chúng cần đến một cái gì đó, đùa bỡn hơn, ngẫu nhiên hơn, nghĩa là dẫn chúng tới cái chết với chút mạo hiểm, vì mỗi đứa trong bọn chúng đều tìm cái đó, đã hình thành ra như thế, chúng quan tâm đến điều đó, và vì nó mà chúng tới đây, đó là nguyên nhân, chúng đã ở đây vài buổi chiều, để giải trí, từ vài tuần nay, đã mấy buổi chiều và chập tối.

15.

Động tác của gã, hôm sau Korin nói trong văn phòng MALÉV[4], không hề nhập nhằng nước đôi, tất cả đều chuẩn mực, bình thường, cái cách gã thò tay rút bao thuốc lá hiền lành và vô hại, thực chất chỉ là tự nhiên, là ý tưởng bất chợt, để bằng một việc gì đó, chẳng hạn như một cử chỉ thân thiện như thế gã có thể giảm bớt sự căng thẳng, với một phép thử đơn giản bằng việc mời cả bọn chúng hút thuốc gã có thể cải thiện chút ít tình cảnh của mình, tóm lại đúng là như thế, gã không nói quá, gã đã tính hết, chỉ không tính đến chuyện khi bàn tay cầm bao Marlboro vừa rút ra khỏi túi là trên cổ tay gã đã có một bàn tay khác, không siết chặt như một chiếc còng, mà làm tê liệt, và trong một khoảnh khắc chiếc cổ tay này nóng lên, gã cảm thấy, hôm sau khi kể lại gã vẫn bàng hoàng không hiểu sao các cơ của gã bỗng yếu hẳn đi, nhưng chỉ là các cơ nắm bao thuốc Marlboro và giữa chừng không có tiếng nói nào cất lên, thậm chí, ngoại trừ thằng bé gần gã nhất, do hiểu nhầm động tác của gã, đã chộp lấy gã bằng sự khéo léo nhanh nhẹn đến nghẹt thở, những đứa kia không hề nhúc nhích, chúng chỉ liếc nhìn bao thuốc lá rơi, rồi một đứa nhặt lên, rút ra một điếu, rồi nó chuyền tay cho đứa khác, và bao thuốc cứ thế đi hết lượt, trong khi gã, Korin, vì sợ, gã làm như không có chuyện gì xảy ra, như thể chỉ là một sơ suất nhỏ, nực cười nào đó, không đáng nói đã xảy ra, và chính gã cũng không để ý đến, theo phản xạ gã đưa bàn tay vô tội nắm lấy cổ tay bị thương, nhưng gã không hiểu ngay chuyện gì đã xảy ra, và khi dần dần ý thức được, gã lấy ngón tay trỏ gí vào vết thương nhỏ, vì đúng là vết thương rất nhỏ, gã kể, một vết cắt nhỏ xíu, và khi tiếng đập, tiếng ầm ầm bất chợt nổi lên trong đầu gã vào những lúc như thế này bắt đầu lắng dần, một sự bình thản lạnh lùng nào đó tràn ngập cũng cái đầu này, như máu tràn trên cổ tay lúc trước, nghĩa là, hôm sau gã tuyên bố dứt khoát, khi đó gã chắc chắn rằng, chúng sẽ giết gã.

16.

Công việc trong phòng lưu trữ, gã nói, sau khi đã chờ điếu thuốc trên tay thằng bé cuối cùng được châm, hoặc là nên nói thế này, gã diễn đạt bằng giọng run run, rằng theo cá nhân thì công việc của gã không thuộc vào những thứ công việc bẻ gãy, hạ nhục, bóc lột và vắt kiệt con người, không, đối với gã không có chuyện đó, thậm chí phải nói rằng sau khi “diễn ra bước ngoặt đáng buồn trong vai trò đã sắm giữa những con người” thì đối với gã chính nó đã trở thành nơi ẩn náu chủ yếu, duy nhất cả trong lĩnh vực bắt buộc, cũng như tự nguyện, nghĩa là công việc ngoài giờ, có tính chất riêng tư, vì một sự nhận thức cơ bản hình thành trong mấy tháng cuối và đối với gã có ý nghĩa quyết định, nên biết rằng lịch sử là bằng chứng không chỉ cay đắng nhất, mà đúng hơn là nực cười nhất của sự không thể tiếp cận sự thật, tất cả những gì gã đã làm với tư cách một sử gia địa phương vì mục đích làm sáng tỏ, tạo ra, sáng tạo và gìn giữ lịch sử này, đã nâng gã lên trạng thái ân huệ đặc biệt của tự do, vì khi gã đã có khả năng diễn đạt, rằng cái lịch sử này là một hỗn hợp đặc biệt - xét về xuất xứ là ngẫu nhiên, còn xét về mục đích chỉ có thể mô tả theo những nguyên lý hoài nghi - của ký ức về sự thật, của tri thức và hình ảnh của con người liên quan tới quá khứ, của sự hiểu biết và thiếu hiểu biết, của sự lầm lạc, sự giả dối, sự cường điệu, sự trung thành với số liệu, sự làm sai lạc số liệu, sự giải nghĩa đúng và sai, sự mách bảo và sự định hướng theo một chiều của niềm tin, thì công việc trong phòng lưu trữ - hay như cách họ gọi trong phòng là sắp xếp tài liệu theo từng loại và tất cả các dạng của nó, chính là tự do, bởi vì dù gã làm việc gì, dù đó là phân loại, dù là loại phổ thông, loại trung bình, hay sắp xếp theo đơn chiếc, dù đó là bất cứ việc gì gã phải làm, dù gã động đến bất cứ điểm nào trong gần hai nghìn mét tài liệu lưu trữ, thì bằng việc đó gã cũng chỉ gìn giữ lịch sử, nhưng gã luôn luôn đi chệch khỏi sự thật, cho phép gã diễn đạt sự việc như vậy, tuy nhiên vì biết điều này, trong khi hoàn thành công việc, gã luôn được ban tặng sự chắc chắn vô điều kiện của sự không thể bị phiền nhiễu và không thể xê dịch, thậm chí theo ý nghĩa nhất định không thể động chạm tới được, giống như người nhận ra rằng điều mình làm là vô ích, vì nó vô nghĩa, và cả điều này nữa, sự vô ích và vô nghĩa đó có tính chất ngọt ngào bí ẩn và không thể bắt chước nổi nào đó - đúng, không nghi ngờ gì nữa, gã nói, vì công việc mà gã tìm được tự do, chỉ có một điều đáng tiếc là tự do đó chưa đủ, vì trong mấy tháng cuối cùng nếm mùi vị hiếm có đặc biệt của sự tự do này, gã bỗng thấy nó ít ỏi, và gã bắt đầu khao khát, thèm muốn thứ tự do nhất trong các kiểu tự do, gã bắt đầu nghĩ mình phải làm gì, phải tới đâu để tìm thấy nó, nghĩa là câu hỏi liệu thứ tự do nhất ấy có thể tìm thấy ở đâu bắt đầu thiêu đốt gã trong phòng lưu trữ.

17.

Tất cả, dĩ nhiên, tất cả câu chuyện của gã bắt đầu từ trước đó khá lâu, Korin nói, từ khi lần đầu tiên gã tự nhủ, rằng bây giờ để người ta biến gã thành một kẻ điên đơn thuần trong cái thế giới điên rồ toàn diện này, điều đó thì dù sao cũng không thể được, vì dẫu gã từng thật ngu khi phủ nhận rồi một ngày kia “chuyện sẽ vậy thôi”, rằng một ngày chuyện ấy sẽ xảy đến, thì rõ ràng gã vẫn chưa điên, vả lại, phát điên, gã nói, gã không coi điều này là một sự đe dọa rủi ro, ngột ngạt nặng nề từ trước đó khá xa mà gã phải sợ hãi, không, hoàn toàn không, điều đó thì về mặt cá nhân gã không khi nào sợ hãi, một giây cũng không, đơn giản chỉ là, sau này gã giải thích cho bảy đứa trẻ, rằng đến một ngày “gã sẽ chập”, vì giờ đây nếu nghĩ lại, câu chuyện của gã đúng là không bắt đầu từ cái bờ sông ấy, mà trước đó nhiều, trước các sự kiện ở bờ sông khá lâu, khi một cảm giác cay đắng cho tới khi đó chưa biết tới, cho tới khi đó có độ sâu hoàn toàn xa lạ và làm rung động toàn bộ con người gã từ gốc rễ, đột nhiên gã thấy mình trở thành con người rất cay đắng, cay đắng chết người, theo cách khi đó gã diễn đạt là vì “trạng thái của thế giới”, và điều này không xuất hiện ở gã bởi một tâm trạng thoáng qua, mà nó như một tia chớp sắc nhọn kinh khủng, gã nói, nó khắc vào tâm trí gã, rằng trong thế giới, dù đã từng có đi nữa, thì nay không còn bất cứ cái gì cao quý nữa, gã không muốn nói quá, nhưng đúng vậy, nghiêm chỉnh mà nói quanh gã có lẽ chưa từng có, dẫu thế nào không bao giờ còn có cả cái đẹp, cả cái tốt nữa, nghe có vẻ trẻ con, cả những gì gã gạn lọc được liên quan tới lịch sử trong nỗi cay đắng của gã, nghe rất trẻ con, gã công nhận, và cả điều này nữa: với sự cay đắng này dạo ấy gần như gã đã đi tới các quán rượu hết ngày này đến ngày khác để tìm gặp một người nào đó, như cách gã gọi trong “nỗi tuyệt vọng tổng thể”, trong số “những thiên thần”, cho tới khi gã tìm ra, nói với người ấy mọi chuyện, rồi trong nỗi chán chường gã đã quay súng hướng vào chính bản thân mình, ơn Chúa, bây giờ gã nói, việc ấy không thành, tóm lại là tất cả đúng là rất ngốc nghếch, không nghi ngờ gì nữa, tuy nhiên mọi sự đã bắt đầu như thế, từ sự cay đắng ấy mà gã đã trở thành một “Korin mới” hoàn toàn, từ đó trở đi gã bắt đầu suy tư về mọi việc xem chúng ra sao, và nếu chúng thế này hay thế kia, thì điều gì sẽ chờ đợi cá nhân gã, rồi đến khi gã hiểu ra rằng trên thế gian này chẳng có điều gì chờ đợi gã hết, khi gã ý thức được rằng đối với gã thế là hết, thế thì, nào, thế thì gã quyết định, được rồi, gã hiểu, sự việc đối với gã là thế, nhưng thế thì bây giờ gã sẽ ra sao, bỏ cuộc, từ từ biến mất khỏi thế giới? hay thế nào?! và chính câu hỏi này, hay là cách gã đặt ra câu hỏi này theo kiểu “muốn ra sao thì ra”, đã đưa gã thẳng đến ngày quyết định cuối cùng, đến cái buổi sáng thứ Tư ấy, khi bỗng nhiên ngã ngũ rằng đúng lúc ấy, rằng không có sự tiếp tục, rằng phải hành động ngay lập tức, nó đã đưa gã đến thẳng băng, nhưng cũng qua những chặng cực kỳ gian nan, vì bảy đứa trẻ ở đây là những người có thể nói, gã nói trong khi vẫn ngồi giữa cây cầu vượt, gã đã trải qua những chặng đường ra sao, trước hết là trên bờ sông từ nhận thức về sự phức tạp của thế giới đến khi tiếp tục đào sâu, cho tới khi gã, một sử gia ở một vùng hẻo lánh phải nhìn nhận sự phong phú khủng khiếp của các luồng ý nghĩ liên quan tới một thế giới không tồn tại và nhìn nhận sức mạnh sáng tạo độc tôn của niềm tin, rồi tới khi chứng quên và nỗi sợ bị mất trí ập xuống gã, để cuối cùng mùi vị của tự do trong phòng lưu trữ đưa gã tới bến cuối cùng, nơi không còn tiếp tục đến đâu được nữa, nơi gã phải quyết định, nghĩa là nơi gã phải tuyên bố rằng về phía mình gã không làm tiếp nữa, và gã sẽ không để mọi việc tiếp diễn theo cách mà chúng muốn, mà gã “sẽ ra tay hành động”, nghĩa là gã sẽ hành động theo một cách khác, theo cách khác hẳn những người khác ở xung quanh gã, chẳng hạn như sau một ý nghĩ táo bạo sẽ không ở lại, mà sẽ ra đi, đi khỏi nơi đó, tới nơi gã được ủy thác, gã sẽ đi vĩnh viễn, nhưng không chỉ đi khỏi nơi đó, mà gã nghĩ, ý nghĩ chợt đến, rằng gã sẽ đi đến trung tâm thế giới, nơi mọi việc được định đoạt, nơi mọi việc diễn ra và định đoạt, như La Mã thời xưa, tức là gã quyết định thu xếp đồ đạc và đi đến “La Mã” ấy, vì tại sao, khi đó gã tự hỏi, gã ngồi trong một phòng lưu trữ ở phía Đông Nam cách Budapest hai trăm hai mươi cây số để làm gì, nếu như gã cũng có thể ngồi ở trung tâm thế giới, vì bất luận thế này hay thế kia, đằng nào đối với gã cũng là hết, đúng không? và đúng lúc ý nghĩ trong cái đầu lúc nào cũng đau của gã bắt đầu trở nên rành mạch, và gã bắt đầu học ngoại ngữ, thì vào một buổi chiều muộn, còn lại một mình trong phòng lưu trữ, gã bắt đầu đi lại, gã nói, giữa các giá, và đúng là hoàn toàn ngẫu nhiên gã tới một góc chưa bao giờ động đến, một cái giá chưa bao giờ lục lọi, và gã lấy xuống từ đó một chiếc hộp còn chưa bao giờ, từ Thế chiến II chắc chắn chưa bao giờ được đụng đến, và từ cái hộp đựng được ghi chép là để đựng tài liệu gia đình không hấp dẫn này gã lấy ra tập tài liệu đánh số IV.3/1941-42, gã lấy ra và từ đó cuộc đời gã đã thay đổi, vì cái gã tìm thấy trong đó đã vĩnh viễn quyết định gã phải làm gì, nếu muốn “thực hiện kế hoạch” trong “hoạt cảnh cuối cùng”, gã đã nói một lần và mãi mãi, gã làm gì sau từng ấy năm suy nghĩ, trăn trở, dằn vặt bỏ lại ở phía sau, nên biết rằng gã bỏ chúng lại sau lưng ngay lập tức, vì tập tài liệu mang số IV.3/1941-42 không để lại cho gã mối nghi ngờ về việc trong nỗi buồn vì sự cao thượng đã mất gã phải làm gì, hay công việc tới đây của gã sẽ là gì, hay là gã sẽ tìm ở đâu và chủ yếu trong cái gì, gã, con người bị tước đoạt mất thứ tự do mà gã hằng mong mỏi, thứ tự do tột đỉnh trên mặt đất này.

18.

Vật duy nhất mà chúng quan tâm, chúng kể ở Bingo Bar ngày hôm sau, là khẩu súng cao su mà dân câu cá dùng để rải mồi nhử cá, chứ không phải là sự ngu ngốc đậm đặc đến phát điên tuôn ra liên tục từ gã, không có kết thúc, gã cứ nói không dừng, thậm chí mỗi lúc càng rõ ràng ra hơn, sau gần một giờ trôi qua, là thực chất gã hoàn toàn bị cuốn vào câu chuyện rùng rợn của chính gã, nhưng đối với chúng, chúng nói, là vô ích, gã cố gắng vô ích một cách tuyệt đối, đối với chúng gã cũng giống như gió trên cầu vượt, cứ thổi mãi thổi mãi, không thể chặn lại được, nhưng chúng cũng không nghĩ đến chuyện đó, để làm gì, đơn giản là chúng không quan tâm đến gã, cũng như chúng không để ý đến gió, cứ mặc cho nó thổi, vì đối với chúng chỉ có ba khẩu súng cao su là quan trọng, xem chúng hoạt động thế nào nếu chuyến tàu sáu giờ bốn tám tới, khi đó, vài phút trước khi tàu khách tới tất cả bọn chúng đều nghĩ đến điều đó, đến ba khẩu súng cao su bắn mồi cho cá loại xịn, chúng kể, chúng mua chui ở chợ trời Ba Lan trên phố Jozsef Attila, ba khẩu súng cao su bắn mồi cho cá loại xịn của Đức này đang nằm trong áo khoác của chúng, và chúng nóng lòng muốn biết loại súng này bắn chác ra sao, vì nghe nói loại súng này bắn mạnh hơn nhiều lần so với súng Hung, chưa nói tới ném tự do bằng tay, theo một vài đứa loại súng Đức này không chỉ mạnh hơn, mà lấy đích và bắn trúng cũng gần trăm phần trăm, nghĩa là không phải bàn cãi, đây là loại tốt nhất, có tin đồn là do cái thanh dẫn để giữ bàn tay, thanh này được lắp trực tiếp lên chỗ tay cầm ngạc, nó giảm thiểu rung động và sự bất ổn định của tay cầm ngạc, vì nó giữ cho cánh tay luôn căng tới khuỷu, nghe người ta nói vậy, nhưng trong thực tế thế nào thì ngay trong mơ chúng cũng không nghĩ tới, vì công dụng của vật này đúng là đáng nể, phi thường, người ta nói, hay chủ yếu là bốn đứa trong bọn chúng, những đứa chưa được sử dụng ở lần đầu tiên này, phi thường tuyệt đối.

19.

Phía dưới chúng, lại một đoàn tàu hàng dài ầm ầm lao qua, cầu vượt lại rung nhẹ, và nó rung đến khi toa cuối cùng qua hẳn, để lại phía sau hai chấm đỏ nhảy nhót, và khi đó bắt đầu trở nên yên tĩnh, tiếng gõ bánh xe cũng nhỏ dần rồi im lặng hẳn, theo vết hai chấm đỏ đang xa dần, ngay trên gần mặt đường ray, không cao hơn một mét, một đàn dơi xuất hiện bay theo đoàn tàu về phía ga Rákos; không hề có một tiếng động, hoàn toàn lặng thinh, chúng bay theo một hàng khép kín như một hình dạng ma quỷ thời Trung cổ nào đó, sát vào nhau, với tốc độ không đổi, một hằng tốc bí ẩn, chúng lướt nhẹ giữa hai thanh ray, tạo nên một hình ảnh như chúng bị kéo về Budapest, như thể chúng tận dụng hành lang chân không do đoàn tàu tạo ra, cái hành lang ấy vạch đường cho chúng, lôi kéo, cuốn hút chúng, và chúng không cần cố gắng gì, cứ thế dang thẳng cánh, bay tới Budapest trong bóng tối, ở tầm cao cách các thanh tà vẹt chừng một mét.

20.

Lúc khác gã không hút thuốc, Korin nói, bao Marlboro này gã có vì giữa đường một lần gã phải đổi tiền ở chỗ máy bán cà phê tự động, và người bán hàng trong quầy mà gã ghé vào ở một nhà ga chỉ đồng ý đổi nếu gã mua một bao thuốc lá, và không biết làm thế nào khác, gã đã mua một bao, sau đó gã không ném bỏ, vì nghĩ rồi chắc sẽ dùng được vào việc gì đó, và thấy chưa, gã nói, đúng là hay, bây giờ có nó mới hay làm sao, đúng không, lúc trước, dù gã không cần đến nó, có một lần, Korin giơ ngón tay trỏ, điều này gã phải nói thật, chỉ một lần duy nhất gã cảm thấy muốn châm thuốc hút, đó là khi gã ra khỏi văn phòng IBUSZ[5] mà chưa xong việc vì hai nhân viên Phòng điều dưỡng thần kinh; gã đi ra bên cạnh họ, hai người rõ ràng đã nhìn theo gã, rồi nhìn nhau đầy hàm ý, nhưng họ không nhảy xổ vào gã, ít ra là không ngay lập tức, mà bắt đầu đi theo gã, gã biết chắc điều này, dù không hề ngoảnh lại phía sau, bằng mọi tế bào trong cơ thể gã biết rằng hai nhân viên kia đi theo gã, và thế là, Korin nói, gã đi về nhà, không suy nghĩ gì gã đi về nhà, và bắt đầu thu xếp đồ, và tuy gã đã bán xong nhà, bán tống bán tháo đồ đạc, hủy xong đống giấy tờ, nhật ký, ghi chép, bản sao và thư từ khổng lồ tích tụ trong bao nhiêu năm, gã đã đốt hết - trừ cuốn hộ chiếu, từ các bức ảnh, văn bản giấy tờ chính thức, bằng cấp, giấy khai sinh, thẻ TB[6], chứng minh thư vv., dù đã làm xong các việc trên và không còn phải lo lắng bởi bất cứ gánh nặng thừa nào khác, ở đó, khi bước vào nhà gã trở nên hoàn toàn lúng túng, vì gã cảm thấy, lúc này, khi phải lên đường ngay, vì vô khối thứ cần chuẩn bị gã không thể quyết định thế này, nghĩa là quyết định đi ngay, chỉ có điều, gã nói, gã đã nhầm, vì hóa ra không có chuyện “vô khối thứ cần chuẩn bị”, chỉ hơn một tiếng là đủ, là gã đã sẵn sàng lên đường, bây giờ các cậu thử nghĩ xem, gã cao giọng, một tiếng duy nhất là đủ, để sau từng ấy tháng trời gã bắt đầu chuyến đi vĩ đại, và bước ra khỏi cửa một căn hộ, nơi gã không bao giờ quay lại nữa, một tiếng, để từ một dự định sẽ trở thành sự thật, rằng gã sẽ vĩnh viễn bỏ lại đây tất cả, và khi đã sẵn sàng cho chuyến lên đường gã đứng giữa căn hộ trống không, gã nhìn quanh, gã lướt qua hết sự trống rỗng của căn nhà mà không hề thương xót, không hề thấy đau thắt con tim, và gã hiểu: một tiếng là đủ để chúng ta thanh toán hết, để chúng ta đứng giữa căn nhà trống rỗng, để biến mất tăm, Korin nói, lúc đó gã vui lòng bật lửa hút một điếu thuốc, cũng lạ, nhưng lúc đó bỗng nhiên gã thèm hơi thuốc, gã có thể hít một hơi dài, thật sâu và nhả khói, thật từ từ, nhưng đó là lần duy nhất gã thèm, cả trước đó, cả sau này, không khi nào, một lần cũng không, gã cũng chẳng hiểu tất cả ra làm sao.

21.

Một người làm lưu trữ, Korin nói, đặc biệt một người ứng cử chân chuyên viên lưu trữ trưởng như gã, phải am hiểu nhiều thứ, nhưng gã có thể tiết lộ một điều: có một khả năng cả với tư cách là chuyên viên lưu trữ, cả với tư cách là người sắp thành chuyên viên lưu trữ trưởng gã đều không có, khả năng không thể thiếu được khi đi trên toa xe đệm hay toa nhân viên trên tàu hàng, vì vậy, khi gã quyết định với tư cách một kẻ thực chất đang bị săn đuổi gã không lựa chọn cả xe buýt, cả tàu khách, cả việc vẫy xe đi nhờ, bởi vì với tư cách một nạn nhân của “tuyến đường cố định và có thể kiểm tra ở bất cứ điểm nào” người ta sẽ phát hiện được, nhận dạng được và dễ dàng tóm được gã, thế là bắt đầu một cực hình, các cậu thử tưởng tượng xem, Korin nói, gã, người mà các cậu biết đấy, người đã hàng chục năm nay sống trong hình tứ giác tạo nên nhà gã, quán rượu, phòng lưu trữ và cứ cho là cái cửa hàng gần nhất và chưa bao giờ, gã không nói quá, rời khỏi cái tứ giác ấy dù chỉ một tiếng đồng hồ, thế mà lúc này bỗng nhiên gã lại thấy mình ở cái xó sau hoang vắng, lạ hoắc chưa khi nào biết tới của một nhà ga, thấy mình đi khật khưỡng trên đường ray, lấy thăng bằng trên những thanh tà vẹt, chú ý đến những đèn tín hiệu, đến các thiết bị bẻ ghi, và khi một chuyến tàu hay một công nhân đường sắt xuất hiện là phải lập tức nhảy xuống rãnh hay nấp sau một bụi cây, vì sự việc đúng là đã xảy ra như thế, những thanh ray, tà vẹt, đèn tín hiệu, thiết bị bẻ ghi và những cú nhảy nằm bẹp sát đất, và ngay từ đầu nhảy lên toa xe đang chạy, rồi nhảy ra khỏi toa xe đang chạy, nỗi lo lắng thường xuyên suốt hai trăm hai mươi cây số, sợ người gác đường sắt, trưởng ga hay người kiểm tra hãm và trục xe phát hiện ra, thật kinh khủng, gã nói, đến tận lúc này khi những chuyện ấy đã qua, nghĩ lại vẫn thấy sợ, với chuyến đi này gã đã đánh liều ra sao, vì gã không biết nên coi cái lạnh thấu xương trong toa xe, hay việc gã không ngủ được và không dám ngủ là mệt mỏi hơn và khổ sở hơn; chỗ ngồi chật tới mức gã không duỗi được chân ra, vì vậy gã liên tục phải đứng lên ngồi xuống, khiến gã mệt rũ người, và đại loại như vậy, hoặc việc gã chỉ mua được bánh nướng, cà phê và sô cô la ở các quầy nhỏ đến nỗi hai ngày sau đó gã vẫn buồn nôn; nhưng bây giờ thì đúng là tất cả rất tồi tệ, gã nói với bảy đứa trẻ, các cậu hãy tin gã, và không chỉ có cái lạnh và sự mất ngủ và tê chân và buồn nôn, không, mà là chẳng hạn như tàu có chạy đúng hướng hay không, điều này lúc nào cũng khiến gã lo lắng, nếu lúc đầu gã biết qua tấm giấy chỉ dẫn dán trên thành toa xe rằng hướng đi là đúng, thì sau khi đi qua chỗ đó, bỏ lại phía sau một thành phố hay một làng, như Békéscsaba, Mezőberény, Gyoma hay Szajol, là gã trở nên thiếu chắc chắn, và sự nghi ngờ cứ tăng dần theo từng cây số, và chẳng bao lâu thiếu chút nữa gã đã nhảy xuống và bám lên một đoàn tàu chạy về hướng ngược lại, nhưng rồi gã không làm như vậy, với lời tự nhủ để rồi tới một ga lớn hơn, ở đó sẽ có nhiều cơ hội hơn, gã quyết định như vậy, nhưng rồi lại ân hận ngay, ân hận đã không nhảy xuống đúng lúc, ân hận sao vẫn ở lại, và lúc ấy gã gần như bấn loạn hoàn toàn, nhưng vẫn phải thường xuyên tỉnh táo, để khi đến một khu vực nguy hiểm, nơi bất kỳ ai đó có thể tới, những người gác, các công nhân đường sắt, những người lái tàu, hay người nọ người kia, lúc ấy thì đứt, phải nhảy khỏi cabin xuống chỗ ẩn nấp, dưới rãnh, sau một tòa nhà hay bụi cây, tùy lúc, như thế, Korin nói, gã đã tới đây như thế, lạnh cóng, gã muốn ăn thứ đồ mặn nào đó, hay có khi cũng không đến mức ấy, dẫu sao, nếu các cậu cho phép, lúc này gã muốn đi vào nội thành, vì từ giờ đến sáng mai, khi văn phòng MALÉV mở, gã nhất thiết phải tìm được chỗ nghỉ qua đêm.

22.

Thật sửng sốt, viên đá được lựa chọn to bằng chừng nắm tay trẻ con, ngay từ phát đầu tiên đã làm vỡ tan một cửa kính, chúng không chỉ nghe thấy tiếng kính vỡ trong tiếng rầm rập của đoàn tàu, mà còn nhìn thấy, một trong những cửa kính vút qua đã vỡ vụn ra thành hàng ngàn mảnh nhỏ trong một tích tắc, vì đoàn tàu đã đến, hôm sau chúng kể, chậm một chút, nhưng nó đã đến, và ngay từ tín hiệu đầu tiên chúng đã lao xuống chỗ ẩn náu chuẩn bị sẵn ven ta luy, và khi con tàu lao về phía chúng, chúng nhảy dựng lên, và bắn! ba đứa bắn bằng súng bắn thức ăn cho cá, ba đứa bằng súng truyền thống, một bằng tay, cùng trong một khoảnh khắc, và bắn! chúng nhất loạt bắn vào chuyến tàu sáu giờ bốn tám, chúng bắn và ngay phát đầu tiên một cửa sổ đã vỡ, nhưng chúng không thỏa mãn với chừng ấy, mà bắn tiếp loạt thứ hai, chỉ cần chú ý đến tiếng rít có thể vang lên nếu đoàn tàu hãm khẩn cấp, mà phải chú ý bằng mọi đường gân thớ thịt của cơ thể, và ngay lập tức phải xác định được là người ta không kéo tay hãm khẩn, không có tí tẹo nào của thứ tiếng rít chói tai, có lẽ ở trên tàu, người ngồi cạnh cái cửa sổ vỡ rõ ràng đã đi toi, nỗi hốt hoảng quá lớn, và tất cả, dĩ nhiên điều này khó hiểu, nhưng đúng là, tất cả, chúng cũng kể chi tiết hơn ở Bingo Bar, đã diễn ra trong khoảng hai mươi giây của một phút, hoặc là, chúng nói thêm, còn nhanh hơn, cực khó xác định chính xác, có điều chắc chắn là tất cả bọn chúng đều tỉnh táo, và cũng cần phải tỉnh táo để chú ý đến tiếng hãm khẩn, nhưng vì chẳng xảy ra chuyện gì trong khoảng thời gian hai mươi giây của một phút kia, chúng thử bắn loạt thứ hai, và chúng nghe thấy loạt này cũng ổn, chúng nghe thấy những viên đá đập vào thành tàu với tốc độ kinh người, ta-ta-ta-ta-ta-ta-ta, bên thành toa, rồi một trong những viên đá trong loạt cuối cùng lại trúng đích, lại một cửa sổ vỡ tan với tốc độ và âm thanh khủng khiếp trong tiếng lao rầm rầm của đoàn tàu, khi chúng lùi lại một khoảng cách an toàn, và theo cách của chúng, nghĩa là với sự phấn chấn mỗi lúc một tăng chúng bắt đầu phân tích sự việc, thì ý kiến chung là phát trúng thứ hai chỉ có thể là toa bưu điện, nhưng phát đầu, giọng chúng nghẹn lại vì phấn khích, phát đầu: trúng đích, và sau đó chúng nhắc lại điều này, từ này chạy vòng quanh như một ngón tay cù vào chỗ nhạy cảm, đứa nọ truyền cho đứa kia và cứ thế tiếp tục, và đến cuối thì tất cả bọn chúng cười ngặt nghẽo, sằng sặc, cười lăn cười lộn trên mặt đất, trận cười mà mỗi lần ập xuống là chúng không thể dừng lại, lần này cũng không, bởi vì chúng nói: trúng đích! và chúng vỗ vai nhau nói: quả này, mẹ kiếp, trúng đích, mày thấy thế nào hả, thằng cu, thằng cu, thằng cu, thằng nọ đập thằng kia, vì quả này bây giờ: trúng đích! và cứ kéo dài như thế đến kiệt sức, cách đường ray và sự kiện mà chúng phỏng đoán một khoảng an toàn, đó là một ai đó đã chết trên toa xe, dĩ nhiên là về chuyện này Korin không mảy may nghi ngờ gì, bởi gã chẳng bao giờ biết điều gì xảy ra sau khi bảy đứa trẻ bỗng nhiên nhảy dựng dậy và biến mất hút, như thể chúng chưa từng tồn tại, cả bảy đứa vĩnh viễn biến mất, còn gã thì như một viên đạn được bắn ra khỏi nòng, không cả nhìn lại đằng sau, cứ thế co cẳng chạy theo hướng ngược lại, chạy khỏi chỗ này, mỗi lúc một xa hơn, gã thở hổn hển, quan trọng nhất là gã không được lạc hướng, vì cái đích là khu nội thành Budapest, và một chỗ nghỉ đêm nào đó, nơi gã có thể tạm trú và sưởi ấm, nơi gã có thể ăn chút gì đó, hay không, nhưng dù sao cũng cần có chỗ trú, một chỗ ở qua đêm không mất tiền, vì gã không thể tiêu tiền, vì không thể biết hôm sau cần bao nhiêu tiền để mua vé, một chỗ vắng vẻ yên tĩnh, gã kể trong văn phòng MALÉV, gã chỉ mong có thế, khi bỗng nhiên gã được tự do, khi chẳng hề nói năng gì bọn chúng bỗng nhiên biến mất, còn gã, với đôi chân đã tê dại, và vết thương trên cổ tay - lúc đó đã hết chảy máu, nắm lấy cái co hội không hề trông đợi, gã chạy và chạy cho đến khi còn sức chịu đựng, gã cứ chạy về phía ánh sáng đậm đặc, lê lết vì mệt mỏi và hoàn toàn kiệt sức vì sợ hãi, chẳng để ý người khác sẽ nói gì, mặc xác họ, gã nói, liệu gã có lao vào những kẻ đang đuổi gã hay không, gã cứ nhìn những người đi ngược chiều, cứ nhìn thẳng vào mắt họ, để tìm thấy con người duy nhất, người đáng để gã, trong lúc đói khát và tơi tả này, cất tiếng gọi.

23.

Tôi là loại người như thế và như thế đấy, Korin dang tay, khi tới chỗ một đám đông và nhìn thấy một đôi thanh niên, rồi bỗng nhiên cảm thấy rằng không thể nói ra được với họ mình là ai, và rằng điều này chẳng hề khiến ai quan tâm, gã chỉ nói thêm: - Các bạn có biết chỗ nào... nghỉ qua đêm?

24.

Âm nhạc, địa điểm, đám đông, hay có nghĩa là vô số gương mặt trẻ trung; ánh sáng lờ mờ, cường độ âm thanh, khói thuốc; đôi trai gái mà gã hỏi, cái cách họ đã giúp gã ở chỗ khám người và chỗ trả tiền, cách họ dẫn gã vào, cách họ giải thích cho gã cái gì ở chỗ nào, trong khi họ thân thiện nhắc đi nhắc lại rằng tất nhiên là họ biết cách giải quyết, vì đúng đây là giải pháp tốt nhất, vào và ở lại Almássy, hứa hẹn một cuộc vui tới bến, Balaton, họ nói, và ban nhạc Víg Mihály, và cuộc vui kiểu này thường kéo đến sáng, đừng sợ; thế rồi sự chen lấn, mùi hôi thối, và cuối cùng là những đôi mắt vô hồn, trống rỗng, u buồn ở khắp mọi nơi, tóm lại tất cả ập xuống gã cùng lúc và bất ngờ, hôm sau Korin nói ở văn phòng MALÉV, sau những ngày đơn độc kéo dài, rồi đến giờ nguy hiểm của cuộc tấn công trên cầu vượt đã khiến gã kiệt sức, ở đó chưa đầy một phút gã đã thấy chóng mặt, đinh tai nhức óc, và không thể quen với bất cứ thứ gì, mắt gã không quen với bóng tối lờ mờ và khói thuốc, đôi tai gã, sau bao nhiêu tiếng động ầm ầm điên dại của tàu hỏa giờ không thể chịu nổi tiếng ồn quá mức này, lúc đầu gã không thể nhúc nhích nổi - như gã diễn đạt hôm sau - trong “cái đám đông chen lấn giải trí điên loạn” ấy, lúc đầu gã cứ đứng đó, sau gã bị xô qua đẩy lại giữa đám nhảy nhót chen chúc nhễ nhại mồ hôi, rồi bằng cách nào đó gã dạt ra phía ngoài, nơi gã thấy mình lọt vào giữa hai nhóm người đứng im, chỉ đến lúc đó và ở đó gã mới quay lại đối diện được với âm thanh phát ra, mới lấy được một tư thế tự vệ nào đó, vì đúng là gã đã thủ thế tự vệ đối với tất cả những gì bất chợt ập xuống gã, và gã bắt đầu trấn tĩnh lại, bắt đầu sắp xếp lại các ý nghĩ, vì lúc này, dù gã đã tìm được nơi ẩn nấp tuy chắc chắn, nhưng cực kỳ nhiễu loạn, các ý nghĩ tản mát trong đầu gã, và gã không sắp xếp nổi chúng, càng lúc chúng càng loạn xạ hơn, gã muốn mặc xác mọi thứ và nằm vào một cái xó nào đó, nhưng gã không thể làm thế, và đại thể đó là quyết định cuối cùng của gã mà gã đưa ra được trong một thời gian dài, gã tiếp tục đứng đó, nhìn ban nhạc trên sân khấu, rồi nhìn đám đông, rồi lại nhìn ban nhạc với những ý nghĩ cứ tiếp tục tản mát trong đầu, gã cố hiểu một chút gì đó từ lời các bài hát liên tục tiếp nối nhau, nhưng không thể hiểu nổi, gã chỉ nghe thủng được một đoạn là “tất cả thế là xong” và “mọi thứ đều kết thúc”, và nỗi buồn lạnh như băng tỏa ra từ các ca khúc, điều này gã nhận ra ngay, dù ồn náo đến đâu, gã nhìn ba nhạc công trên sàn diễn, phía sau là tay trống tóc xanh gõ trống với đôi mắt nghiêm trang, nhìn chằm chằm về một phía, một bên là tay chơi ghita bass tóc vàng lười nhác lắc lư theo điệu nhạc, và đằng trước, cạnh micrô là một ca sĩ trạc tuổi Korin, với ánh mắt nghiêm nghị, như thể anh ta muốn nói về một sự mỏi mệt chết người nào đó, thỉnh thoảng bằng đôi mắt nghiêm nghị ấy anh ta lướt nhìn khắp lượt đám đông phía dưới, tưởng như bởi những gì nhìn thấy ở dưới anh ta sẽ nhảy ngay khỏi sàn diễn và vĩnh viễn biến mất, nhưng anh ta vẫn đứng đó và tiếp tục hát, tóm lại, Korin kể, gã nhìn đám đông và bất lực vì nỗi buồn tàn nhẫn kia, nó đã khiến gã mụ mị, quật ngã gã, siết chặt lấy cổ gã, nghĩa là đối với gã, cái Câu lạc bộ trung tâm ở quảng trường Almássy ấy cùng với cuộc vui dữ dội của nó, đơn giản không phải là nơi ẩn nấp.

25.

Trái tim không thể hàn gắn, họ hát cùng với chàng ca sĩ, nhưng ngay sau đó THC[7] tác động và không còn vấn đề gì nữa, chỉ còn sự vật vờ chếnh choáng ngây ngất như thường lệ, thế là, hôm sau họ nói qua điện thoại với một người thân quen, sau khi gã đi vào với họ và mất dạng giữa đám đông, họ không nhìn thấy gã, tuy gã là một kẻ kỳ quặc khi gã đến chỗ họ ngoài quảng trường và nói gã là người như thế và như thế, và hỏi xem họ có biết chỗ nào có thể nghỉ qua đêm? hãy tưởng tượng xem, họ nói với người quen kia, gã nói đúng chừng ấy, gã là người như thế và như thế, nhưng gã không nói như thế là thế nào, chỉ là như thế và như thế, và nom gã mới khủng khiếp làm sao chứ, với chiếc áo khoác dài màu xám thẫm bốc mùi thuốc diệt nhậy và so với thân hình cao là cái đầu trọc tròn rất nhỏ với đôi tai vểnh ra như hai chiếc xẻng, đúng là nom gã rất hay, họ nói đi nói lại, nom gã giống như một con dơi già đi hai chân, dĩ nhiên họ nói về Korin, nhưng qua sự mô tả đó gã không nhận ra bản thân mình, và mặc dù gã không quên họ, cậu trai trẻ và cô gái, những người đã đưa gã vào đây, dẫu sao gã cũng không thấy cơ hội còn gặp họ một lần nữa trong đời, hay ít nhất là trong đám đông này, vì một lúc lâu nữa, sau hai hay ba tiếng, khi gã đã hết lạnh hẳn, và đã hơi quen với không khí bên trong phòng, gã rời khỏi bức tường, đi tìm xem có căng tin không, để trước hết là uống thứ gì đó, dĩ nhiên, gã nói thêm, là trừ rượu ra, từ cách đây mấy tháng gã đã bỏ hẳn rượu, tóm lại là gã len vào giữa đám đông, đến uống Coca-Cola, lúc đầu là một cốc nhỏ 0,2 l, sau đó là cốc to 0,3 l, rồi thêm một cốc to nữa, không có loại đóng chai, chỉ có loại lấy ra từ máy, nhưng uống cũng ngon, và sau cốc thứ ba gã không muốn ăn nữa, bụng đã no căng, gã bắt đầu xem xét căn phòng, lúc ấy đêm đã về khuya, và gã đã thấy những chỗ có thể tính đến của Câu lạc bộ trung tâm trên quảng trường Almássy, vì tất nhiên gã đã thử xem có thể qua đêm ở chỗ nào mà các nhân viên bảo vệ không phát hiện ra gã, nếu như cuộc vui tàn bạo này kéo dài đến gần lúc trời sáng; gã đi đi lại lại, trèo lên cả bậc cầu thang, thỉnh thoảng ấn một tay nắm cửa, nhưng chẳng ma nào thèm để ý đến gã, vì cuối cùng, gã nói, tất cả mọi người, không loại trừ đứa con trai con gái nào, đều đã say mèm, rất say, mỗi lúc càng thêm nhiều cặp mắt trống rỗng nhìn gã, và càng lúc gã càng vấp nhiều hơn vào những thân người đổ ngã vào gã như những bao cát lúc gã đi qua phía này phía nọ, và không thể dựng chúng dậy, cuối cùng thì tất cả nom thật kinh khủng, cả cái câu lạc bộ Almássy, trước sau gì cả lũ sẽ gục xuống sàn nhà, xuống cầu thang hay nền toa lét, như một bãi chiến trường kỳ dị nào đó, nơi sự thất bại đang chín muồi chậm chạp từ bên trong, chàng ca sĩ vẫn tiếp tục hát, sau đó anh ta ngừng, và gã, Korin, thấy rõ ràng là anh ta không dừng ở cuối một bài hát, mà ở giữa chừng, anh ta bất chợt thôi không hát nữa, như chết hẳn, anh ta tháo cây đàn ghita khỏi người, vẫn cứ im lặng không nói gì, với cái nhìn còn nghiêm khắc và cau có hơn lúc đầu, anh ta đi đâu đó về phía bên cạnh sân khấu, và vì gã, Korin đã biết chính xác gã sẽ “qua đêm” ở đâu, nếu gã cảm thấy ở trong này khi nào sẽ bắt đầu kết thúc, vì thế khi anh chàng ca sĩ chấm dứt hát một cách bất thường, gã nhanh chóng ra khỏi căn phòng qua một cửa phía bên trái, sau đó lên cầu thang một chút, bởi trước đó gã đã nhắm cho mình một chỗ kiểu như buồng chứa đạo cụ chất đầy đồ đạc, những bức bình phong, đồ gỗ và các tấm gỗ dán, nơi có thể chui vào ẩn nấp, và đúng lúc gã đang đi trên hành lang dẫn tới cái buồng chứa, thì bỗng nhiên chàng ca sĩ xuất hiện với nét mặt cau có, anh ta chỉ liếc gã, nhìn Korin, bằng cái nhìn sắc lẹm, Korin nói, gã nghĩ ngay, hôm sau gã nói thêm, rằng có lẽ chính anh ta là Víg Mihály, anh ta lướt nhanh bên gã bằng những bước dài, và mái tóc dài của anh ta bồng bềnh theo những bước chân sải dài, còn gã trở nên lúng túng mất một lát, nhưng rồi thấy chàng ca sĩ chẳng hề quan tâm xem gã, một kẻ xa lạ, tìm kiếm thứ gì ở chỗ này, gã tiếp tục đi, gã chui vào buồng chứa đạo cụ, tìm một chỗ sau chiếc tủ và tấm bình phong, gã thấy một tấm vải gì đó giống như một tấm rèm cửa khá dày, gã nằm xuống và cuộn mình lại, và ngay trong khoảnh khắc vừa đặt mình nằm xuống, không phải là gã chỉ ngủ, mà gần như gã ngất lịm đi vì mệt mỏi.

26.

Bao quanh gã là quang cảnh đẹp không thể diễn tả nổi và thanh bình không thể tin nổi, và gã cảm nhận điều này trong từng tế bào, gã cảm thấy, hôm sau gã giải thích, gã không nhìn thấy, vì mắt gã nhắm tịt, còn hai tay thì duỗi ra nhẹ nhàng, và chân thì hơi giạng ra thoải mái; và dưới tấm thân gã là thảm cỏ dày như lớp đệm lông, và những làn gió nhẹ như bàn tay mơn man, và ánh nắng dập dờn như từng hơi thở nhẹ phả tới từ rất gần... và sự mịn màng của cỏ cây bao qưanh, và những con vật nằm nghỉ ngơi dưới bóng mát phía xa, và bầu trời, tấm vải màu xanh trên cao, và mặt đất, cái đống vô tận thơm tho phía dưới, rồi thứ này, thứ kia, gã nói, trong sự liên tiếp bên nhau không có tận cùng, không thể khép kín, không thể kết thúc, tất cả mọi sự nằm trong một thế bất biến không thể xê dịch được, cả gã cũng vậy, gã cũng ở trong sự bất biến và không thể xê dịch ấy, trong cái cách gã nằm đó, duỗi dài chân tay, như găm xuống đó, cái cách gã nằm dài, lún sâu xuống, chìm xuống, cái cách gã dán mình vào sự ngọt ngào ngây ngất của sự thanh bình, như thể có thật một sự thanh bình và ngọt ngào như thế, như thể có thật một quang cảnh và sự yên tĩnh như thế, dường như, Korin nói, dường như... có thể.

27.

Gã không thể nói, hôm sau gã bảo cô tiếp viên hàng không ngồi cạnh gã ở văn phòng MALÉV, đúng là gã không thể nói rằng gã thuộc số những kẻ không ngần ngại gì dám liều mạng đánh tiếng bắt chuyện với những người xa lạ, với nguyên cớ là họ cùng phải chờ một điều gì đó, nhưng cô tiếp viên bên cạnh gã đây, với nụ cười có đôi má lúm đồng tiền nhỏ đúng là quá đẹp, đến nỗi gã, mấy phút vừa rồi, từ lúc ngồi xuống, cứ chốc chốc lại phải liếc nhìn cô, rồi lại phải cố quay đi, và điều này thật bất nhã, gã không làm chuyện đó, tốt hơn hết là gã thú nhận, rằng tình thật là như vậy, theo gã như thế là đỡ xúc phạm hơn, và không đến nỗi hèn, và gã, có lẽ cô không giận gã vì thế, và không coi đó là chỉ để bắt chuyện, và cô không coi đó là cách làm quen, cũng không phải cách bắt chuyện thô thiển, ngu ngốc, cả hai thứ ấy đều xa lạ đối với gã, đơn giản là cô tiếp viên không chỉ đẹp, mà tuyệt đẹp, đến nỗi bên cạnh cô đằng nào thì gã cũng không thể im lặng, không phải gã muốn tán tỉnh, nếu cô thứ lỗi cho gã, đây không phải, dù thế nào cũng không phải, gã không còn tán tỉnh ai nữa, mà do cái đẹp, cái đẹp đặc biệt, mà gã, Korin thấy ở cô tiếp viên, đã đánh gục gã, thế đấy, sự là thế, cô có hiểu không? Korin nói, không phải gã, Korin đã tấn công cô, mà vẻ đẹp của cô đã đánh gục gã, và vì đã nói đến đây, gã nói thêm ở chỗ này, vậy thì ít ra gã phải xin cô thứ lỗi, đúng thế, vì đến tên mình gã cũng chưa nói ra, tên gã là Korin György, về nghề nghiệp thì đúng vào lúc này gã không muốn bày tỏ điều gì hết, bởi lúc này gã chỉ có thể nhắc đến nó bằng thì quá khứ, dù về bản thân gã, đúng vào ngày hôm nay, và chỉ riêng cho cô, gã chỉ và chỉ muốn nói ở thì tương lai, mà điều đó thì gần như không thể, bất quá gã chỉ có thể tiết lộ, gã dám bắt chuyện với cô để kể cho cô nghe, đêm qua gã đã có một giấc mơ kỳ lạ như thế nào, gã thường không bao giờ mơ, hoặc thường không bao giờ nhớ các giấc mơ, nhưng đêm hôm qua là một ngoại lệ, gã không chỉ đã mơ, mà còn có thể nhớ lại chính xác giấc mơ ấy, cô hãy tưởng tượng một khung cảnh đẹp không thể diễn tả nổi và thanh bình không thể tin nổi, mà gã, Korin, đã cảm nhận được trong từng tế bào, mặc dù mắt gã nhắm tịt, nhưng gã cảm thấy hai tay gã duỗi ra thoải mái, chân gã hơi giạng rộng, rất dễ chịu, và cô hãy tưởng tượng một thảm cỏ dày mềm mại như lớp đệm lông, hãy tưởng tượng một làn gió ấm áp, như bàn tay âu yếm, và cuối cùng hãy tưởng tượng ánh nắng dập dờn như những hơi thở nhẹ phả tới từ rất gần, và thêm vào đó, Korin nói tiếp, sự mượt mà của cây cỏ bao quanh, những con vật nằm nghỉ ngơi dưới bóng mát phía xa, và bầu trời xanh như một tấm vải trên cao, rồi mặt đất thơm tho ở phía dưới, rồi thứ này thứ kia trong sự kế tiếp bên nhau vô tận, và tất cả sắp đặt trong một thế bất biến không thể xê dịch được, cả gã cũng vậy, gã cũng ở trong sự bất biến và không thể xê dịch ấy, gã nằm đó, duỗi dài chân tay, như găm xuống đó, gã nằm dài, lún sâu xuống, chìm xuống, biết nói thế nào nhỉ? thật khó tin và dựng tóc gáy, cái cách gã dán mình vào sự ngọt ngào ngây ngất của sự thanh bình, như thể có thật một sự thanh bình và ngọt ngào như thế, cô hiểu không? như thể có thật một quang cảnh và sự yên tĩnh như thế, cô hiểu chứ? tất cả dường như, Korin nói, dường như... có thể! dù nếu có một ai đó, thì người đó chính là gã, Korin, có thể nói rằng ngay chỉ là một giấc mơ cũng phi lý, mặc dù tất cả những gì liên quan đến gã ngay từ ban đầu đã là phi lý, bởi cô cứ thử nghĩ xem, thử tưởng tượng một con người, là gã, Korin György, tại một thành phố nhỏ, cách đây hai trăm hai mươi cây số về phía Đông Nam, gã bắt đầu từ đâu, bắt đầu tất cả chuyện này đúng là cực kỳ khó, nếu câu chuyện của gã không làm cô chán, đằng nào cũng phải ngồi chờ, gã sẽ kể một vài tình tiết nhỏ, để ít ra cô cũng có thể biết, người đang nói là ai, ai đã bắt chuyện với cô, hay để cuối cùng cô biết mình chịu nghe chuyện của ai, khi người đó, chẳng đầu đuôi xuôi ngược gì, bỗng nhiên bắt chuyện với cô.

28.

Cô đã đứng thứ hai trong một cuộc thi hoa hậu, cô miễn cưỡng trả lời, và mặc dù khi đó cô chưa hề nghĩ đến việc sẽ trò chuyện với người đàn ông ngồi bên cạnh, thậm chí mấy lần cô đã cố làm cho anh ta hiểu là cô không có hứng thú gì để làm việc đó, vậy mà cô vẫn bị lôi cuốn vào, vì đã trả lời anh ta, đáng ra cô phải im lặng, có lẽ vì cô đã không quay đi khi nghe thấy một câu hỏi, mà dù nó chỉ gồm một hai từ, cô đã phản ứng, và đúng là cô cũng chẳng cả nhận ra mình đã dính vào câu chuyện mà cô muốn né tránh với một người xa lạ, cô kể cô đã chán ngấy vì ai mà biết còn phải đợi đến bao giờ, và cô phải đợi ở đây theo cách tuyệt đối bất thường, tới khi cô có thể nhận một người khách ngồi xe đẩy yêu cầu có người đưa kèm, một bà người Thụy Sĩ nào đó mà cô phải chở ra sân bay và đưa lên chuyến bay đi Roma buổi tối, tóm lại là mặc dù đã quyết định không, nhưng vì đã nói ra chừng ấy, nên cô đã dính vào câu chuyện mà cô hoàn toàn không muốn; hay là vì thế, hay vì lý do khác, mặc lòng, cuối cùng thì cô cũng không quá ân hận, cô nói với những người khác khi đã ở trên máy bay, chỉ lúc đầu cô lấy làm lạ, cô tưởng anh ta mất trí, hay đại loại thế, một kẻ độc thoại, nhưng người này không phải thế, người này khác, người này hoàn toàn vô hại, với đôi tai to dễ coi, cô thì lúc nào cũng thích những đôi tai to, và với đôi tai như thế khuôn mặt ấy cũng trở nên dễ mến, khuôn mặt mà người ta có thể bỏ qua không để ý đến, và anh ta có khuôn mặt như thế, và cái cách anh ta kể, thực chất là về cả cuộc đời mình, đơn giản là không thể cưỡng lại, là phải nghe, và cô nói thật, cô đã nghe, thú thật đến giờ cô cũng không biết chắc là người đàn ông có nói thật hay không, chẳng hạn liệu có thật không việc một người ở tuổi này, bốn mươi hay cô không biết là bao nhiêu, lại bán tống bán tháo đi mọi thứ mình có, và quyết định đi New York, nhưng không phải để bắt đầu cuộc sống mới, mà là để kết thúc, đúng ở nơi ấy, người đàn ông liên tục nói thế này: ở “trung tâm thế giới”, liệu điều đó có đúng không, cô cũng không biết nữa, cô tiếp tục kể trên máy bay, dù sao anh ta có vẻ rất thuyết phục, không thể nghĩ là không, chỉ có điều con người ta hay nghi ngại, thời buổi này nghe đủ chuyện, chẳng biết thực hư ra sao, dĩ nhiên anh ta, người đàn ông ấy không có vẻ đáng ngờ, thậm chí chính cô, cô chỉ vào mình, vì phải chờ đợi lâu kinh khủng, cô kể nghiêm túc, đã nói với anh ta những điều cô chưa khi nào nói với ai khác, bằng cách nào đó cô đã cởi mở với anh ta, thế là anh ta cũng trở nên thành thật, đúng ra là anh ta lúng túng, cô luôn luôn cảm thấy như cô là người cuối cùng mà người đàn ông ấy kể chuyện cho nghe, đúng là tất cả thật buồn, với lại cái cách anh ta khen cô đẹp, và anh ta hỏi vì sao với vẻ đẹp này cô không đăng ký dự thi hoa hậu, cô sẽ đăng quang, người đàn ông nói với cô, và cô, cuối cùng cô đã tiết lộ rằng có lần trong một lúc mềm lòng cô đã thử, cô đã đến dự một cuộc thi như thế, và cô thấy những gì nhìn thấy ở đó rất chán ngán, cô đã thất vọng ra về sau một lần đăng ký dự một cuộc thi như vậy, và cô thấy rất thích, khi người đàn ông bảo: không, vị trí thứ hai không xứng đáng với cô, điều đó thật phi lý và bất công, anh ta nói, lẽ ra cô phải đoạt giải nhất.

29.

Tôi cần một vé cho chuyến bay gần nhất, Korin nói lúc đứng trước bàn bán vé, rồi khi gã nhoài người qua bàn giải thích cho nữ nhân viên đang dán mắt vào máy tính đầu đuôi câu chuyện, rằng cô cần biết đây không phải là chuyến đi đơn giản, còn gã không phải một hành khách bình thường, nghĩa là gã không là du khách, cũng không phải người đi thăm thân, cũng chẳng phải doanh nhân, thì gã được nữ nhân viên hậm hừ và lắc đầu đáp lại rằng nếu như gã có thể thôi không soài người qua bàn, thì gã có một tia hy vọng duy nhất, đó là cái gọi là “lahsminih”, nhưng còn phải chờ đến lúc biết rõ có đáng chờ hay không, thế nên xin gã vui lòng ngồi chờ đã, cô bảo sao? Korin hỏi, lahs-min-ih, cô nhân viên dằn giọng, còn gã thì cố vắt óc nhớ lại các bài học tiếng Anh trong mấy tháng vừa rồi, mẹ kiếp, có lẽ đó là “last minute”, à, hiểu rồi, gã nói, nhưng gã đâu có hiểu, gã chẳng hiểu cái cóc khô gì hết, điều này cũng do cô tiếp viên giải thích cho gã khi gã ngơ ngác quay lại ghế ngồi, hóa ra còn cần đến “cái gọi là thị thực” nữa, thứ mà dĩ nhiên gã không có, lúc đó cả khuôn mặt xinh đẹp của cô tiếp viên cũng thoáng lo ngại, thị thực ư? người ta nhìn gã qua bàn bán vé, gã muốn nói rằng gã không có thị thực? cái đó, gã, tức Korin, có biết muốn có cái đó có thể mất một tuần, vậy thì gã muốn mua vé cho chuyến bay gần nhất làm gì? đúng thế đấy, cô tiếp viên buồn bã lắc đầu, rồi khi thấy Korin thất vọng ngồi phịch xuống ghế bên cạnh, cô bảo để cô thử xem sao, Korin không được để mất hy vọng, rồi cô bước tới một buồng điện thoại, cô bắt đầu gọi điện đi hết chỗ này chỗ khác, do ồn ào quá Korin chẳng hiểu cô nói gì, nhưng dù sao khoảng nửa tiếng sau một người xuất hiện, và anh ta nói ổn rồi, thưa ông, ông cứ coi như việc đã được giải quyết, Korin trịnh trọng tuyên bố: cô tiếp viên không chỉ chinh phục gã bằng sắc đẹp của mình, mà bằng cả phép lạ của cô nữa, vì đúng là con người ấy đã tới, mười lăm nghìn forint[8], anh ta nói với Korin, mười lăm nghìn ư? gã đứng dậy, tái mặt, đúng từng ấy, người kia đáp, nhưng ông có thể tự đến phòng lãnh sự một mình, có thể tự xếp vào một hàng dài, rồi tự mình quay lại đó khoảng ba, bốn hôm sau, có thể làm như vậy, nếu ông có thời gian, còn nếu không, thì cái giá là bấy nhiêu, đúng thế đấy, cô tiếp viên nhìn gã, gã không còn khả năng nào khác, nghe nói thế Korin đi vào toa lét, moi từ vạt áo khoác ra ba tờ năm nghìn, ra đưa cho anh kia, anh ta bảo gã cứ yên tâm, anh ta sẽ điền mọi thứ cần thiết, anh ta sẽ nộp thứ cần nộp, anh ta sẽ đứng vào nơi cần đứng, đừng lo, việc của gã sẽ được lo chu tất, và chỉ đến chiều nay cái thị thực khốn nạn ấy sẽ xong, anh ta nheo mắt trước khi mất hút cùng các số liệu cá nhân của gã, vậy là gã có thể ngủ ngon cả chục năm, gã lại tới bàn vé thông báo gã vẫn đặt vé cho chuyến bay gần nhất, rồi gã quay lại ngồi xuống bên cô tiếp viên, và gã thú nhận: gã không biết, gã không thể tưởng tượng nổi điều gì sẽ xảy ra với gã, nếu người đàn bà ngồi xe lăn đến, đúng là gã không biết, và không chỉ vì gã chưa bao giờ ngồi trên máy bay, và vì thế gã không thông thạo, gã thường xuyên cần sự hướng dẫn, mà đúng hơn là vì bầu trời vừa hé mở ra trên đầu gã từ khi cô tiếp viên xuất hiện sẽ lập tức khép lại trên đầu gã, nếu đúng là cô phải đi theo người đàn bà ngồi xe lăn kia.

30.

Mọi con mắt trong văn phòng đều đổ dồn về phía hai người, từ các nữ nhân viên ngồi sau các bàn phục vụ, các nhân viên thư ký ngồi trên cao ở phía sau đến những người khách chờ mua vé bay đứng thành từng nhóm nhỏ, không ai là không nhìn họ, không có lời giải thích cho những gì họ nhìn thấy ở hai người: cho vẻ đẹp kỳ lạ của cô gái mặc bộ đồ tiếp viên, nghĩa là sao lại có một vẻ đẹp của nữ tiếp viên như thế, hay là làm sao một nữ tiếp viên có thể đẹp đến thế; cho hình ảnh anh chàng Korin mặc chiếc áo choàng bẩn thỉu, hôi hám, nhàu nát, một hành khách đi Mỹ làm sao lại có thể có diện mạo như thế, hay một người có vẻ bề ngoài như thế làm sao lại có thể là hành khách đi Mỹ; nhưng điều đặc biệt khó tìm ra lời giải thích là hai con người ấy lại liên quan đến nhau, quan tâm chú ý đến nhau, trò chuyện thân mật với nhau đến nỗi không thể suy ra nội dung câu chuyện của họ, vì cuộc trò chuyện say sưa của họ không hé lộ một điều gì ngoài nỗi đam mê, ngay cả việc liệu họ có quen biết nhau hay không, xét theo giác độ của văn phòng thì cả hai khả năng đều có thể, tóm lại là việc cô gái có vẻ đẹp của một nữ hoàng kia và anh chàng nhếch nhác như ăn mày kia ngồi bên nhau ảnh hưởng nghiêm trọng tới công việc trong văn phòng, thậm chí có thể đang hình thành một vụ bê bối trong khoảng không gian này, vì có vẻ chắc chắn cô tiếp viên không phải là nữ hoàng và Korin không phải là gã ăn mày, và như vậy thì không thể làm gì khác hơn là nhìn họ, và chờ đợi: đợi cho bức tranh tĩnh vật lạ lùng này đến lúc tan chảy và biến mất, vì không nghi ngờ gì nữa, hình ảnh trên chiếc ghế kia là một bức tranh tĩnh vật, Korin với hình hài một gã hành khất và với vẻ yếu đuối như người trên trời rơi xuống kia, và cô tiếp viên với vóc dáng tuyệt vời đầy vẻ gợi cảm kia đúng là một bức tĩnh vật, bức tranh ứng với những quy tắc đặc biệt, và dĩ nhiên sự chú ý đặc biệt của môi trường xung quanh, sau này cô tiếp viên nói trên máy bay, rằng cuối cùng cô đã nhận ra, và cô đã lúng túng khi nhận ra mọi người đều nhìn họ, thậm chí có điều gì đó đáng sợ, cô nói thêm, trong những cái nhìn ấy, mỗi đôi mắt, cô nói, đều nhìn họ với ánh mắt giống nhau, như thể một gương mặt duy nhất nhìn họ, đúng là đáng sợ, đáng sợ và nực cười, cô kể trên đường bay đến Roma.

31.

Các bậc tiền bối của tôi thực chất là những người điềm tĩnh, Korin lên tiếng sau một lúc lâu im lặng, rồi gã nhăn nhó đưa tay lên gãi gãi trên đỉnh đầu, và nhấn nhá từng từ một, gã nói: - Tôi thì lúc nào cũng căng thẳng.

32.

Đôi núm vú hơi hằn lên qua lớp vải áo blouse ấm, trắng muốt là cứng, đường viền khoét sâu quanh cổ và vai tôn lên nét mảnh mai, quý phái của chiếc cổ, những chỗ lõm dịu dàng của đôi vai, và đôi bầu vú đầy đặn, phập phồng của cô, nhưng không thể biết liệu điều đó đã đủ để khiến mọi con mắt lúc lúc lại đổ dồn về phía cô, hay tại chiếc váy ngắn xanh thẫm bó sát lấy eo cô, khép hai đùi dài của cô khít vào nhau, cũng như nếp váy làm rõ đường nét trên bụng cô; hoặc tất cả những thứ đó, hay mái tóc đen huyền bóng mượt chảy xuống vai cô, vầng trán cao trong sáng, chiếc cằm tuyệt đẹp, đôi môi dày mềm mại, chiếc mũi hơi hếch lên, hay đôi mắt sáng từ sâu thẳm lấp lánh hai giọt sáng vĩnh hằng không thể nào dập tắt, tóm lại: đúng là không thể xác định nổi tại sao, và đám đàn ông đàn bà ngồi trong văn phòng cũng không xác định nổi, họ chỉ nhìn cô, nhìn hết thứ này đến thứ khác, từng nét riêng biệt của vẻ đẹp khiêu khích kia - và bởi sự tương phản của vẻ đẹp trang trọng ấy và bản thể tầm thường của họ - họ nhìn cô không e ngại, đàn ông nhìn cô với vẻ khao khát, thèm muốn, thô lỗ không che giấu nổi, đàn bà thì nhìn cô với ác ý, thậm chí lòng thù ghét mỗi lúc thêm sâu sắc trong kỳ sát hạch kỹ lưỡng này, trong khi xét nét cô từng li từng tí, từ trên xuống dưới, từ dưới lên trên, họ như u mê đi vì xúc động mạnh, vì bị dẫn dắt bởi những ý nghĩ ghen ghét xấu xa, vì như họ nói, khi tất cả kết thúc, nghĩa là khi hai con người ngang tai chướng mắt kia, dù không cùng một lúc, nhưng đã đi khuất hẳn sau cánh cửa văn phòng MALÉV, họ nói, đầu tiên là đám phụ nữ, rằng không, họ hoàn toàn không định kiến, hoặc họ cũng là phụ nữ, và người phụ nữ này bao giờ cũng nhìn người phụ nữ khác theo cách như thế, không có chuyện đó, nhưng cái cách con bé tiếp viên này, con đĩ, một vài người trong số họ chỉnh lại, cứ làm như cô ta là một thiên sứ thánh thiện nhất thiên hạ, một cô công chúa hiền lành, phúc hậu, đáng yêu nào đó, trong khi, đám phụ nữ trong văn phòng ồ lên, khi có thể đứng túm tụm lại một chỗ sau chiếc bàn, và có thể bàn tán về mọi việc, trong khi với cái áo blouse bó sát người như thế, với cái váy ngắn cũn bó sát mông như thế, với cặp đùi dài và chiếc quần lót trắng lấp ló giữa hai đùi, và hơn nữa, trên cái thân thể ấy mọi thứ đều được phô bày, đơn giản là cô ta chỉ muốn khêu gợi, họ đã nhìn thấy ối ả ngây thơ như thế, và những tiểu xảo khéo léo như thế để những gì hấp dẫn trên cơ thể phát lộ ra, những gì cần che đậy biến mất đi, không, họ không nói gì hết, ha! nhưng đây là sự giả dối trơ trẽn, để cho sự nhơ nhuốc đĩ thõa hiện ra như thể chúng ta đối diện với sự cao cả hiền lành, không đâu, chuyện này vào thời của họ, họ đồng thanh nói, chẳng lừa dối được ai, và sau đó, trước khi về nhà họ còn dừng lại ở đâu đó trong một công viên hay quán rượu nào đó để trò chuyện, những người đàn ông đã trở thành nhân chứng, nghĩa là một hai người khách mua vé hay nhân viên cấp trên còn nói thêm, rằng loại phụ nữ như thế bao giờ cũng đạt được mục đích, một thân hình tuyệt hảo nào đó, cặp vú to nhô ra phía trước, và họ nói, một cặp mông tròn nẩy tâng nhè nhẹ, đôi vú như thế, một cặp mông như thế, và giả sử, họ nói, một hàm răng trắng muốt với nụ cười duyên, một eo lưng thon thả, một dáng đi nhẹ nhàng, cuối cùng một cái liếc mắt đúng lúc, cái liếc mắt báo cho mi, kẻ đã khô cổ vì những gì nhìn thấy, rằng mi đã nhầm, đã nhầm to, nếu mi tin rằng mi sẽ được sở hữu, bởi vì, cái liếc mắt ấy bảo rằng mi đang đối diện với một gái đồng trinh, thậm chí với cô gái trinh tiết nguyên thủy, chẳng biết sinh ra để làm gì, tóm lại nếu tất cả là như thế, thì mi thế là xong, đám đàn ông tuyên bố thế ngoài công viên hay trong quán rượu, thế là mi rồi đời, họ chỉ những người nghe, và họ bắt đầu miêu tả cô gái nhìn thấy trong văn phòng MALÉV, từ hai núm vú tới gót chân xinh, họ bắt đầu nhưng không khi nào kết thúc, vì người phụ nữ này, họ nhắc đi nhắc lại, thực chất không cách nào có thể miêu tả được, vì bây giờ biết nói gì, rằng chiếc váy bó sát eo với cặp đùi dài, biết nói gì, rằng mái tóc chảy xuống vai, đôi môi mềm, vầng trán, chiếc cằm, cái mũi, bây giờ biết nói gì, đúng vậy không?! họ hỏi - không thể, đơn giản là không thể nắm bắt nổi người phụ nữ này, vì như thể trong vẻ đẹp của cô, ta phải nắm bắt được điều gì đó xảo trá và không thể cưỡng lại nổi, hoặc là, để họ nói hoàn toàn thật lòng: cô ta là một con cái đích thực, lộng lẫy và sang trọng trong một thế giới trần trụi, thê thảm và giả tạo.

33.

Nếu có ai đó thực sự thành tâm mong muốn cho anh ta thực hiện thành công điều anh ta muốn, thì đó là cô, cô tiếp viên khẳng định với những nhân viên khác trên máy bay, nhưng chắc chắn là, cô nói, người đàn ông sẽ không đi tiếp được tới đâu, khả năng lớn nhất là người ta sẽ chặn anh ta lại, khi cô đẩy người đàn bà Thụy Sĩ - đến muộn giờ hẹn gần ba tiếng rưỡi - tới từ biệt và chia tay anh ta ở cửa văn phòng; người ta sẽ chặn anh ta lại, cô tiếp viên nói dứt khoát, chắc chắn là thế, họ là ai thì cô không biết, họ là những người vào lúc như thế này thường làm việc đó, cảnh sát, các nhân viên trông coi người bệnh tâm thần, các nhân viên an ninh, thường là họ, một trăm năm mươi phần trăm là họ sẽ gạt anh ta lại, vì với diện mạo như thế anh ta tới được văn phòng MALÉV đã là điều kỳ lạ, còn anh ta có đi tiếp được không, điều đó thì không một ai quen biết anh ta có thể tin được, và cô cũng không tin, dù cô rất muốn tin vào điều đó: qua thành phố, tới sân bay Ferihegy[9], qua những người kiểm tra vé, hải quan, nhân viên an ninh, sau đó tới nước Mỹ, không, không, không, cô tiếp viên lắc đầu, điều đó hoàn toàn không thể tưởng tượng nổi, và lúc này, mấy tiếng sau, chính cô cũng nghĩ lại, dường như cô đã mơ thấy mọi chuyện, nhưng từ lâu cô chưa có giấc mơ nào lạ lùng đến thế, cô có thể thú nhận điều này, cô cũng chẳng biết xoay xở với nó ra sao, chỉ nói về nó, rồi xếp nó vào những ký ức kỳ lạ nhất, chỉ có điều cô không biết mình giữ lại được điều gì, cô nói, trong giây phút này tất cả còn nguyên trong cô, tất cả còn quá gần đến nỗi cô chưa thấy rõ điều gì, vì thế ngay cả người đàn ông ấy thực chất là ai, cô cũng không thể nói được, cô chỉ bào chữa, bảo vệ cho anh ta ngay, thay vì khẳng định một điều gì đó về anh ta, nghĩa là cô có thể giải thích để anh không bị lên án, chẳng hạn như thoạt tiên nhìn anh ta có vẻ đần độn, như cô đã nói, nhưng anh ta không phải là kẻ ngốc nghếch, mà cô biết nói thế nào nhỉ, cô thấy ở người đàn ông này, bằng cách nào đó mọi thứ đều nghiêm cẩn, và điều này bất thường đến nỗi - cô không sợ dùng ngôn từ - làm cô xúc động, sự nghiêm cẩn trong mọi việc, rằng có một người, một người đúng là đã cả quyết làm tất cả, và cô không nói giỡn, không làm bộ nói để mà nói rồi sau một giấc ngủ là hết, mà tất cả là thật thế, và mặt khác còn có cô, cô tiếp viên chỉ vào mình, với điều cô muốn nói, với sự hào hứng này, cuối cùng người ta lại nghĩ cô là con ngốc, đúng không? không, không, cô nói, cô hoàn toàn hiểu nếu như các nữ đồng nghiệp của cô nghĩ như thế, vậy nên cô thôi không nói nữa, cô sẽ ngừng kể về những ấn tượng của cô, xin lỗi, nếu câu chuyện tẻ nhạt, cô nói, và cả cô cũng cười với mọi người, và cô chỉ nói thêm rằng thật đáng buồn, ta vô tình gặp gỡ một người, trò chuyện, làm quen với người đó, người ấy có tác động đến ta, rồi ta mất người ấy, và không bao giờ, không bao giờ ta còn gặp người ấy nữa, điều này, dù ai có nói gì đi nữa, đáng buồn, nói nghiêm túc đấy, cô nhắc lại và cất tiếng cười, thật đáng buồn.

34.

Hermes, Korin nói, cái tên này nằm ở trung tâm của tất cả những điều mà gã coi là xuất phát điểm đích thực, là bước khởi đầu tinh thần sâu sắc nhất của cuộc đời gã, chưa bao giờ gã nói về điều này với một ai, nhưng lúc này nhất thiết gã muốn nói với cô tiếp viên hàng không, rằng đó là người mà cuối cùng gã đã tới được, Hermes, sau bao nhiêu lần gã cố tìm kiếm sự khởi đầu không thể lần ngược trở lại, sau bao nhiêu lần gã cố gắng hiểu, giải đáp, đi đến tận cùng, và không phải điều nhỏ nhất, kể cho những người mà số phận đã cho gã gặp gỡ trên chặng đường của gã cho tới khi đó, rằng sự việc đã ngã ngũ ở đâu: gã không trở thành một nhân viên lưu trữ bình thường, và ở đây vấn đề không phải gã không muốn trở thành một nhân viên lưu trữ, gã là một nhân viên lưu trữ trung thực, nhưng không bình thường, và chính xác là gã liên tục tìm kiếm nguyên nhân của điều đó, và gã cứ thường xuyên đi ngược lại thời gian, và bao giờ cũng tìm thấy một thứ gì đó, một điều gì mới mẻ trong quá khứ của gã, về điều đó gã nghĩ nó đây rồi, đây chính là nó, nghĩa là gã cứ tìm kiếm và tìm kiếm, xem điều gì có thể là cội nguồn, là gốc tọa độ của sự thay đổi trong cuộc đời gã, cuối cùng, trước đó ba bốn chục tiếng điều đó đã đưa gã bước vào con đường mới này, nhưng mỗi lúc gã lại tìm thấy những cội nguồn và những gốc tọa độ mới như thế, mỗi lúc lại thêm sự xuất phát và khởi đầu mới, cho tới khi gã đạt tới một điểm, nơi gã có thể nói, nào, đúng là cái điểm này, điểm mà ta tìm kiếm, và tên gọi của nó là Hermes, vì đúng thật: đối với gã thì Hermes, gã nói, là gốc tọa độ tuyệt đối, cuộc gặp gỡ với Hermes, ngày, giờ, khi lần đầu tiên gã trực diện với Hermes, khi mà - cũng có thể nói thế này: gã làm quen với ngài, và gã nhìn thấy thế giới của Hermes, vào nơi mà Hermes đã biến thế giới thành như thế, tức là nơi Hermes là chúa tể - và đó là Thần Hy Lạp, người thứ mười hai trong số mười hai vị thần, với sự bí ẩn, sự bất định, sự đa dạng thái quá, những đường nét bí hiểm của ngài, mặt tối tăm trong sự hiện hữu của ngài, tất cả những cái đó đã thôi miên trí tưởng tượng của gã, chính xác hơn: đã giam hãm trí tưởng tượng này, đã làm gã bất an, đã cuốn gã vào một vòng tròn không có lối ra, giống như một lời nguyền hay một lời niệm thần chú, đó là Hermes, không phải là Đức Thánh dẫn dắt, mà là Đức Thánh khiến ta lầm đường lạc lối, kẻ gạt gã ra, xô đẩy gã, vẫy gọi gã, kéo gã sang bên, quyến rũ gã, từ bên cạnh, rỉ vào tai gã từ phía dưới, và tại sao lại chọn chính gã, vì sao lại chọn một nhân viên lưu trữ cách Budapest hai trăm hai mươi cây số, điều đó không thể biết, và gã cảm thấy mình không được phép tìm hiểu vì sao, dù thế nào sự việc cũng đã diễn ra như thế, gã đã biết, có lẽ từ những Bài thơ Homer, có lẽ từ Kerényi[10], có lẽ từ Graves[11] kỳ diệu, ai mà biết được từ đâu, Korin nói, và đó là, nếu có thể nói như vậy, đó là giai đoạn tuyển lựa, không lâu sau đó đến giai đoạn thứ hai, giai đoạn dấn sâu, trong đó gã chỉ đọc tác phẩm đồ sộ, không gì sánh nổi của Walter F. Otto[12], đó là Die Götter Griechenlands[13], hơn nữa gã chỉ đọc chương liên quan đến vấn đề này qua bản dịch tiếng Hung, nhưng đọc kỹ đến nhàu nát! - và kể từ đó trở đi đời gã trở nên bất an, từ đó trở đi mọi việc không còn như trước nữa, từ đó trở đi gã nhìn mọi việc theo cách khác, mọi thứ đã thay đổi, và thế giới bắt đầu cho gã thấy bản chất gớm ghiếc nhất của nó qua các sự việc, cảm giác không bị ràng buộc, sự giải thoát hiểu theo nghĩa đáng sợ nhất, vì Hermes, Korin nói, điều đó có nghĩa là đánh mất cảm giác đươc sống ở nhà, cảm giác thuộc về một nơi nào đó, sự lệ thuộc, tin cậy, điều đó có nghĩa là đột nhiên xuất hiện một yếu tố bất định trong cái toàn thể, sau đó cũng đột nhiên như vậy mới rõ ra rằng sự không phải vậy, sự bất định này là yếu tố duy nhất, vì Hermes nghĩa là bản chất sự tồn tại tương đối và tạm thời của các quy luật, nghĩa là Hermes đem đến và mang các quy luật đó đi, nghĩa là thả cho chúng tự do, vì vấn đề là, Korin nói với cô tiếp viên, người nào đã thoáng nhìn thấy ông ta, sẽ không bao giờ trở thành tù nhân của cả mục đích lẫn kiến thức nữa, vì mục đích và kiến thức chỉ là tấm áo choàng rách nát, mà, nói một cách văn vẻ, người ta có thể tùy tiện khoác lên mình hay cởi bỏ, Hermes đã dạy gã điều đó như thế, Hermes vị chúa tể của các con đường đêm, với sự hiện hữu của Hermes, quyền lực của đêm bằng cách nào đó sẽ lan sang cả ban ngày, vì nếu xuất hiện ở đâu là nó lập tức biến đổi thế giới con người, hơn nữa bằng cách có vẻ như nó để mặc ban ngày, có vẻ như nó công nhận quyền lực của bè bạn ở Olympus, có vẻ như mọi việc tiến triển theo kế hoạch của Zeus, trong khi Hermes rỉ tai nói thầm với các bề tôi, rằng không hẳn như vậy, và dẫn họ đi vào đêm, chỉ cho họ thấy sự hỗn loạn phức tạp không thể hiểu nổi của các con đường, để họ đối mặt với sự bất chợt, bất ngờ, với điều không thể đoán định nổi và với sự ngẫu nhiên, với sự thô thiển mù mờ của hiểm họa và của sự sở hữu, của cái chết và tình dục, tóm lại là đưa các bề tôi của mình từ thế giới ánh sáng của Zeus đi tới thế giới tối tăm mịt mùng, cũng như đã đưa gã, Korin, tới đó, sau khi đã làm cho gã hiểu rằng sự bất an được đánh thức bởi cái nhìn kia trong trái tim gã, trái tim Korin, sẽ không khi nào chấm dứt, khi Hermes đã tiết lộ cho gã biết, và với sự tiết lộ đó đã làm gã sụp đổ, vì nếu muốn nói điều gì đó, thì dù thế nào gã cũng không muốn nói rằng, cái nhìn đó của Hermes, sự phát hiện đó của gã, sự gặp gỡ với Hermes đồng nghĩa với việc gã đã phải lòng Hermes, gã, Korin nói, gã không hề yêu Hermes, mà là gã sợ, điều đó đã xảy ra, tình huống là thế chứ không khác, gã hoảng, giống như người trong khoảnh khắc bị cám dỗ nhận ra mình sụp đổ, nghĩa là đã thành chủ nhân của một sự hiểu biết mà người đó hoàn toàn không muốn, đấy, gã, Korin cũng vậy, đúng như thế, bởi gã cũng có mong gì hơn so với những người khác, gã đâu muốn tách ra, đâu muốn trội lên, gã không có hoài bão như thế, gã muốn phụ thuộc và bình yên, muốn sự rành mạch và cảm giác ở nhà mình, nghĩa là chỉ những điều bình thường, nhưng gã đã mất chúng trong một khoảnh khắc, khi Hermes bước vào cuộc đời gã, và, có thể nói, biến gã thành kẻ bề tôi, vì kể từ giây phút đó kẻ bề tôi này đã nhanh chóng xa cách vợ, hàng xóm, đồng nghiệp, vì giải thích để mọi người hiểu, hay bộc bạch giãi bày cũng có vẻ vô vọng, rằng nguyên nhân sự thay đổi thái độ của gã là một vị thần Hy Lạp, không những không khiến họ ủng hộ gã, cô thử tưởng tượng xem, Korin nói với cô tiếp viên, cô tưởng tượng một bữa gã đến bên vợ, hoặc các đồng nghiệp ở phòng lưu trữ, và nói, tôi biết các người nhận ra ở tôi một sự thay đổi lạ lùng, đúng, đứng sau vụ này là một vị thần Hy Lạp, nào cô thử tưởng tượng xem, ảnh hưởng sẽ ra sao, Korin nói, vợ gã và một lời tự thú như thế, các đồng nghiệp của gã và lời giải thích như thế! nghĩa là không thể xảy ra điều gì khác so với những gì đã xảy ra: cuộc chia tay chóng vánh trong gia đình, còn trong phòng lưu trữ thì bắt đầu từ những cái nhìn khác lạ đến chỗ xa lánh hẳn, thậm chí họ còn tránh mặt gã, và không chào hỏi khi gặp gã ngoài đường, điều đó khiến gã rất đau đớn, Korin nói, những đồng nghiệp hằng ngày của gã! đơn giản là không thèm chào gã ngoài đường, vì Hermes mà gã đã đến nước ấy, gã nói không phải để than vãn, gã chỉ khẳng định sự việc, vì chẳng có lý do gì để gã than phiền, khởi thủy gã đã bắt đầu như một nhân viên lưu trữ bình thường nhất, và có đủ hy vọng để trở thành một chuyên viên lưu trữ chính, thay vì, Korin nói, lên Budapest, nếu có thể nhảy cóc một khoảng thời gian dài, tới một văn phòng MALÉV ở Budapest, nơi hiện gã tin, và đúng là gã tin rằng gã sẽ nhận được thị thực, và vé, và thế nghĩa là gã không chỉ sẽ thấy New York lừng danh thế giới, và cùng với nó là cả những mục đích lớn của gã đặt trong trạng thái bất định Hermes, có lẽ, gã hạ giọng, gã có thể đạt được, chưa nói tới việc, gã nói thêm, nếu gã muốn được đền bù, điều gã không muốn; hoặc nếu đổi lại gã thích một điều gì đó, điều gã không thích, thì như một sự đền bù, đổi lại việc gã không trở nên bình thường, điều đó cũng có thể là đôi khi gã tưởng gã nhìn thấy chính Hermes, vị Thánh: những lúc gã thật bình tâm, có lúc như thế, và gã nhìn vào một xó tối nào đó; những lúc, nếu gã ngủ vào buổi chiều, và khi thức dậy bởi một tia chớp sáng trong phòng; hoặc là lúc gã rất vội đi đâu đó khi trời bắt đầu tối, ngài sánh bước bên cạnh gã, cùng tốc độ với gã, như mặt trăng, bằng cây gậy Caduceus[14], ngài vẫy vẫy về phía xa xa đâu đó, không phải với gã, rồi biến mất.

35.

Đã có thị thực, nhưng họ vẫn ngồi đó, trên chiếc ghế băng dành cho khách chờ, vì bà già vẫn chưa tới, và người bán vé sau khi xem thị thực của gã không nói gì thêm so với trước đó về khả năng có vé hay không, gã nên biết rằng không nên sốt ruột hỏi han và chạy lăng xăng liên tục như vậy, hãy đợi đến lượt mình, rồi họ sẽ gọi nếu cần, hơn nữa những người khác chờ hàng tuần vì một việc như thế, gã còn đòi hỏi gì nữa, thế là dĩ nhiên Korin gật đầu, gã trấn an cô nhân viên là từ giờ sẽ không có chuyện gì đâu, vì gã đã hiểu, gã sẽ không làm phiền cô nữa, gã hứa thế và trở lại ngồi xuống bên cô tiếp viên, và mấy phút sau gã không nói gì, chỉ ngồi đợi với vẻ bồn chồn: liệu cách cư xử của gã có làm cho các nhân viên khó chịu, có làm cho tình hình của gã thêm xấu đi hay không, gã giải thích với cô tiếp viên, rồi bỗng nhiên như người chợt quên đi mọi chuyện, gã lại quay về phía cô, tiếp tục kể câu chuyện từ chỗ dừng lại lúc trước, gã bảo gã sẵn lòng ở đây cả tuần để chỉ kể và kể, chính gã cũng không hiểu rõ tại làm sao tự nhiên gã lại muốn kể đến thế, và hơn nữa lại chỉ kể về gã, trước đây gã chưa bao giờ làm vậy, chưa khi nào, Korin nhìn vào mắt cô tiếp viên, trước đây điều này không thể tưởng tượng nổi, thậm chí có thể nói chưa bao giờ gã kể cho một ai một lời nào về bản thân gã, thế mà lúc này, vì một điều gì đó, có lẽ vì nỗi sợ do bị bọn trẻ tấn công, sợ người ta theo dõi, nhưng không chắc vì thế, chỉ có lẽ vậy thôi, tóm lại là vì một lý do nào đó gã phải nói liên tục, gã cảm thấy phải nói ra tất cả, về việc diễn ra trên bờ sông, về liệu pháp tâm lý, về tôn ti trật tự, về chứng quên, về tự do và về trung tâm thế giới, để gã, người không bao giờ cảm thấy một sự thôi thúc nào cả, cuối cùng cần phải khai tâm cho một ai đó về câu chuyện của những năm cuối cùng, những tháng cuối cùng và những ngày cuối cùng, rằng điều gì đã xảy ra trong phòng lưu trữ, trong cabin tàu hỏa, trên cầu vượt và ở quảng trường Almássy, nghĩa là tất cả, hay nói đúng hơn, gã nói, là những gì thuộc về bản chất, chỉ có điều kể về bản chất càng ngày càng khó hơn, và không chỉ tại vì bản chất được cấu thành từ các chi tiết, và các chi tiết thì phong phú đến phát rồ, mà còn bởi một lý do bình thường là gã đau đầu, chính xác hơn là chứng đau đầu của gã đã đạt tới một mức độ thường xuyên, giờ đây đã vượt qua một ngưỡng mới, và bắt đầu trở nên không thể chịu đựng nổi, không chỉ đúng ở trên đầu gã, mà còn ở cổ, ở vai, ở phía trên gáy, gã chỉ cho cô tiếp viên thấy, và khi tất cả những thứ đó tác động cùng một lúc, nó trở nên không thể chịu đựng được, và gã hoài công làm mọi thứ ở những chỗ này, xoa bóp, vặn đầu vặn cổ, xoay vai, chẳng ăn thua gì, vì chỉ có ngủ và ngủ là đỡ, sự thư giãn trong trạng thái vô thức hoàn toàn, trong khi đối với gã đó là điều gay cấn nhất, bởi gã không thể nào thư giãn được cái trạng thái có ý thức kia, nói chính xác hơn là gã chỉ giữ nổi cái đầu, chỉ làm căng thẳng cái đầu này, dĩ nhiên là các cơ sẽ bị co cứng lại, dĩ nhiên là các dây chằng sẽ phản ứng, nghĩa là tất cả những thứ phía trên này sẽ nổi loạn, và lúc đó, cũng như lúc này đây, gã không còn khả năng nào khác hơn là nằm xuống chiếc ghế băng này một lát, nếu như cô không giận gã vì điều đó, chỉ một phút thôi, nhưng gã phải nằm xuống để các cơ và các dây chằng, các trapezius[15]splenius[16], các suboccipital[17] và các sternocleidomastodeus[18] được nghỉ ngơi, phải giảm tải cho tất cả những thứ đó, nếu không thì ngay ngày hôm nay sẽ xảy ra điều mà từ nhiều năm nay gã sợ, đó là gã sẽ phát điên, cả cái mớ hổ lốn này sẽ sụp đổ, và thế thì sẽ chẳng có New York, chẳng có gì hết, khi đó thì, Korin nói, trong một khoảnh khắc tất cả sẽ chấm dứt.

36.

Cô tiếp viên đứng dậy nhường chỗ cho gã, còn Korin thì ngả mình nằm ngửa xuống, gã từ từ, cẩn thận đặt đầu xuống ghế, nhưng gã vừa nhắm mắt đã lại phải mở chúng ra vì cánh cửa mở ra phía ngoài đường bỗng nhiên bật mở và một bọn người ùa vào, mặc dù có thể nói đúng hơn là họ xô cửa ập vào văn phòng, dữ dội như thể muốn đè bẹp tất cả, bất chấp mọi sự phản đối, với những chỉ dẫn to tiếng hết sang trái rồi sang phải, từ trước ra sau, rằng người mà họ đẩy vào trên chiếc xe đẩy đen bóng đang lăn vào giữa đám người mua vé và các nhân viên đây là lý do đặc biệt để họ xô cửa vào, người đó có quyền không thể kháng nghị nổi để họ ập vào, trong khi không một ai có lý do và có quyền khó chịu vì cái lý do và cái quyền đó, nghĩa là với sự chậm trễ gần nửa ngày, người đàn bà đứng tuổi kia đã đến từ Thụy Sĩ, trong nỗi cay đắng sâu sắc của Korin, và niềm vui lớn nhất của cô tiếp viên, và với cái thân thể nhỏ thó, da bọc xương khô đét, với khuôn mặt hốc hác đầy nếp nhăn sâu, với đôi mắt nhỏ màu tro sẫm tối và đôi môi khô nẻ mím chặt, nhưng với đôi hoa tai vàng to quá cỡ lủng lẳng xuống tận vai, ngay lập tức và không cần nói một lời bà khiến người ta hiểu rằng bằng chính cái thân thể, khuôn mặt, đôi mắt và cái miệng ấy, nghĩa là đúng bằng sự im lặng khinh thị ấy và đôi vòng tai quá cỡ ấy bà là người ra lệnh, là người điều khiển mọi việc sẽ diễn ra và không diễn ra ở đây trong vài phút tới, đúng là bà không nói một lời, dù cũng không thể nói rằng đám tùy tùng của bà đã đoán ra hay cảm thấy được các mệnh lệnh của bà, đúng hơn là có thể thấy họ đẩy bà về phía này, rồi đẩy về phía kia một chút, nhanh lên một chút, rồi chậm đi một chút, trong khi họ dán mắt vào bà, trong khi họ lủng lẳng bên bà như những chiếc khuyên tai vàng, rồi bỗng nhiên qua một động tác ra hiệu nhẹ nhàng của bà thấy rõ bà muốn điều gì, bà muốn đi đâu, họ phải chọn hướng nào về phía các quầy, các nhân viên và những người chờ vé cũng không cưỡng lại nổi sự thay đổi hướng này, bởi sau các bàn bán vé công việc chợt dừng lại, và những hàng người trước các bàn cũng rối tung lên, cũng như cái tình trạng mà Korin và cô tiếp viên rơi vào do cơn đau đầu của gã cũng kết thúc, vì ít ra thì Korin phải ngồi dậy, để sau cơn hốt hoảng ban đầu gã nhận biết được rằng người ta không đến vì gã, còn cô tiếp viên thì phải đi ngay, để cô thông báo với họ: chính cô là người của hãng hàng không Hungary và dịch vụ Helping Hands cử tới, sau khi làm các thủ tục cần thiết cô sẽ hướng dẫn người đàn bà đứng tuổi đến chuyến bay đã được bà lựa chọn, cô sẽ là người trợ giúp và hỗ trợ bà, theo đúng nghĩa của từ này là người dẫn đường cho bà tới sân bay Ferihegy.

37.

Món bánh cuốn nhân thịt vùng Hortobágy rất ngon, người ta dịch ý của bà cho các nhân viên căng thẳng ngồi đối diện, còn không khí thì, tất cả người đi theo bà đều mỉm cười, không khiến Frau Hanzl ưng ý, eure Luft[19], bà già nhắc lại bằng giọng đàn ông ồm ồm, và bà lắc đầu thất vọng, ist einfach unqualifizierbar, versteht ihr, unqualifizierbar![20], rồi ra hiệu hãy xoay màn hình máy tính về phía mình, bà chỉ vào một dòng trên màn hình, và từ lúc đó trở đi mọi việc diễn ra nhanh bất ngờ: chỉ sau một hay hai phút vé bay đã nằm trong tay đám người tháp tùng, rồi họ đã nói với cô tiếp viên khi cô vừa tự giới thiệu rằng việc của cô là gì bên cạnh bà Hanzl, người “bao giờ cũng tự lo liệu những chuyến đi của mình và là người rất nhạy cảm”, rồi họ đã quay ngược chiếc xe đẩy đen bóng như gỗ mun cùng với bà Hanzl cực kỳ nhạy cảm, đẩy nhanh qua căn phòng ra phía cửa, đến nỗi Korin chỉ còn biết hốt hoảng nhìn theo, gã chỉ còn đủ thời gian để chạy đến chỗ cô tiếp viên, và bằng cách nào đó cố tóm gọn trong một câu tất cả những điều mà theo gã cô cần phải biết, vì còn bao nhiêu điều gã chưa nói được, gã nhìn cô vẻ thẫn thờ, bởi chưa đủ thời gian để nói ra điều cốt lõi, bởi điều quan trọng nhất là thực chất gã muốn làm gì ở New York, gã còn chưa nói được, gã chỉ vào vạt áo khoác, tập cảo bản! về nó gã còn chưa nói một lời nào, nó mới là thứ quan trọng nhất trong số các thứ quan trọng, không có nó cô tiếp viên sẽ không hiểu gì hết, vì tập cảo bản này, gã nắm tay cô gái và cố kéo cô khỏi toán người đang lao về phía trước, là thứ tuyệt vời nhất mà người ta từng viết ra trên mặt đất này, nhưng đến lúc này thì gã đã có thể nói cho cô tiếp viên biết, nhưng cô gái không chú ý đến điều đó nữa, cô chỉ mỉm cười nói đáng tiếc là cô phải đi, Korin cũng không thể làm gì khác hơn là chạy lên phía trước, lấy người chặn cánh cửa trước chiếc xe đẩy đang lao tới với tốc độ lớn, và gã hét lên to hơn cả tiếng ầm ĩ của đám tùy tùng hớt hải quanh chiếc xe, gã thú nhận hôm nay là một ngày rất đẹp, không thể nào quên, và cô tiếp viên hãy cho phép gã được giữ mãi trong ký ức hai lúm đồng tiền nho nhỏ của cô khi cô mỉm cười - ông hãy giữ lấy, cô tiếp viên quay lại mỉm cười ra hiệu bằng đôi lúm đồng tiền, rồi cửa đóng lại phía sau lưng họ, và Korin đứng đó một mình với sự yên tĩnh bất chợt cùng với đôi lúm đồng tiền vĩnh viễn còn lại trong ký ức gã.

38.

119.000 forint cho một tuần đi Iceland, cô nhân viên buồn chán nhắc lại, 99 900 forint một tuần đi Nile, 98 000 forint một tuần Tenerife, 75 900 forint được 5 ngày đi London, 69 900 forint được một tuần đi Cyprus, 55 000 forint được một tuần đi Tunis hay Malorca, 49 900 forint được một tuần đi Riviera Thổ Nhĩ Kỳ, 39 900 forint được một tuần đi Rhodes, 34 900 được một tuần đi Corfu, 24 900 forint được một tuần đi Durovnik hay Athen Thesaloniki, một tuần với các tu viện Meteora hết 24 000 forint, Jesolo một tuần hết 22 900 forint, Salou Tây Ban Nha một tuần hết 19 900 forint, hoặc Kraljevica 8 ngày hết 18 200 forint, nhưng nếu khách không thích chuyến nào cả, cô nhân viên nói thêm với người khách hàng có vẻ còn đang lưỡng lự, thì, cô quay đầu sang một bên, thì, cô bĩu môi, quý khách cứ việc đi nơi khác, rồi bấm một cái nút trên máy tính, cô ngả người ra sau, và nhìn lên trần nhà với cái nhìn tỏ rõ về phía cô việc chỉ dẫn đến đây là chấm dứt, một lần và mãi mãi.

39.

Vé cho chuyến bay nào? sau đó Korin hỏi tại bàn bán vé khi người ta gọi gã lại để báo tin cho gã, rồi như người cố gắng tập trung lại những ý nghĩ đang phiêu diêu của mình, gã bắt đầu bóp trán, và cắt ngang lời cô nhân viên, gã hỏi tiếp: - Ngày mai? Ngày mai nghĩa là thế nào?

40.

Họ có tất cả bốn người, ba phụ nữ tuổi trạc năm mươi đến sáu mươi, và một cô gái nom chừng mười tám, nhưng chắc chắn không quá mười hai, và người nào cũng có một chiếc xô sắt đựng đầy các loại xà phòng lau nhà, tay trái họ cầm một chiếc bàn chải công nghiệp: bốn chiếc xô và bốn bàn chải, và họ đều mặc áo choàng lao công màu xám để không thể nhầm lẫn họ là ai, họ muốn gì, để không thể nghi ngờ vì sao họ đứng tại đây nhìn mọi thứ và mọi người hơi chếch từ phía dưới lên, đặc biệt chờ đợi tín hiệu của người giám sát họ, từ phía dưới này, trên bậu cửa mở ra từ phía văn phòng dịch vụ, để rồi khi tín hiệu cho phép cuối cùng được phát ra từ cái lồng thủy tinh ở phía trên là họ bắt đầu công việc, đầu tiên còn thận trọng làm các bước chuẩn bị nhất định, đến khi người khách cuối cùng đã đi khuất khỏi cửa ra vào, và rèm phía ngoài đã hạ xuống, họ trở nên nhanh nhẹn hẳn với những chiếc chậu và bàn chải lau nhà trong bốn bộ áo choàng lao công giống nhau: hai người tiến lên trước, hai người ở lại phía gần đường cái, sau đó họ nhúng những chiếc giẻ lau quấn vào bàn chải, cho chảy bớt nước xuống xô và bắt đầu lau, hai người nọ đối diện với hai người kia, với những bước dài, cẩn trọng và im lặng, không nghe tiếng gì khác, chỉ thấy tiếng bốn miếng giẻ lau trượt nhanh trên nền đá hoa nhân tạo, rồi tới khi họ đến giữa và đi lướt qua bên nhau, thấy có một hai tiếng xoẹt nhỏ, rồi lại nghe tiếng trượt trên mặt đá cho tới cuối cùng, ở đó họ nhúng khăn lau và cho nhểu bớt nước rồi quay lại, giống như trước và lặng lẽ, cho tới khi cô bé, không dừng lại, cho tay vào túi áo choàng và vặn to chiếc đài bỏ túi lên, từ đó trở đi họ tiếp tục bước đi trong tiếng nhạc đậm đặc, đơn điệu, lạnh lẽo, với chiếc bàn chải trong tay, họ dán những cặp mắt trống rỗng đục như sữa lên những tấm giẻ lau ướt bẩn thỉu.

❀ ❀ ❀

[1] Hermes là một trong mười hai vị thần trên đỉnh Olympus của Hy Lạp, vị thần đã tạo ra đàn lia, cũng là con của Zeus và Maia.

[2] Jahweh (cũng Jahveh): Giêhôva (từ người Do Thái chỉ Đức Chúa Trời); Đấng Toàn năng.

[3] Một dòng sông trong huyền thoại Hy Lạp, tiếng Hy Lạp có nghĩa là “quên lãng”. Theo truyền thuyết các linh hồn uống nước sông này để quên cuộc sống trần gian trước khi xuống địa ngục.

[4] Viết tắt của Magyar Légiközlekedési Vállalat: Hãng Hàng không Hungary (đã ngừng hoạt động từ tháng Mười hai năm 2012).

[5] Công ty cổ phần về du lịch, vận chuyển của Hungary.

[6] Bảo hiểm xã hội.

[7] Tức Tetrahydrocannabiol, một chất kích thích gây ảo giác ngây ngất.

[8] Đơn vị tiền tệ Hungary.

[9] Tên qọi trước đây của sân bay quốc tế Budapest, nay là sân bay Liszt Ferenc.

[10] Kerényi Károly (1897-1973): triết gia, nhà lịch sử tôn giáo, viện sĩ Viện Hàn lâm Khoa học Hungary.

[11] Robert Graves (1895-1985): nhà thơ, nhà văn, học giả nghiên cứu Hy Lạp và La Mã cổ đại.

[12] Walter Friedrich Gustav Hermann Otto (1874-1958): học giả, nhà nghiên cứu về tôn giáo và thần thoại Hy Lạp.

[13] Tiếng Đức: các vị thần Hy Lạp. Đây là tác phẩm của Otto (The Homeric Gods; 1929).

[14] Cây gậy có hai con rắn quấn nhau của thần Hermes; cũng là y hiệu (dấu hiệu hai con rắn quấn nhau).

[15] Tiếng Latin: hình thang; trapezius muscle: cơ hình thang.

[16] Tiếng Latin: cơ gối.

[17] Tiếng Latin: dưới chẩm.

[18] Tiếng Latin: cơ cổ dính vào các xương ức.

[19] Tiếng Đức: không khí của các người.

[20] Tiếng Đức: đơn giản là khó đào tạo, các người hiểu không, khó đào tạo!

à những người xa lạ, các nhà bác học, các tài tử và các nhà sưu tầm, những kẻ nghiện ngập, bọn trộm cắp, đàn ông, đàn bà, trẻ con và người già, vì mọi người đều muốn tận mắt thấy, và ai cũng cố tiến lên trước để nhìn thấy chiếc bệ lớn được
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.