Chiến Tranh Và Chiến Tranh

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 2 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Vii. Không Đem Theo Mình Thứ Gì
1.

❊ ❊ ❊

Không hề nhìn lại, gã bước ra khỏi nhà đi trên vỉa hè đóng băng về phía bến tàu điện ngầm Washington Avenue, gã không nhìn lại sau dù chỉ một lần không phải vì, sau này gã kể, gã đã quyết định trước, mà vì tất cả đều ở phía sau gã, phía trước không có gì, gã nói, trống rỗng, và cái vỉa hè đóng băng, và trong lòng gã là trống rỗng và trống rỗng, tất nhiên là có bốn người trong bọn Kasser, gã đem theo họ về phía Washington Avenue, đó là tất cả những gì gã nhớ lại sau giờ đầu tiên khi gã rời khỏi ngôi nhà ở phố 159, mới tinh mơ, trời còn tối, chỉ có một hai người trên phố, và ở mấy trăm mét đầu tiên gã đang nhớ lại những việc đêm qua, sau bao nhiêu lần đóng dấu cho liên minh tình bạn giữa họ, ngài Sárváry, vị cứu tinh của gã cũng đã yên lặng và gã có thể về phòng mình, gã đóng cửa nằm dài trên giường, gã quyết định sẽ không đem theo một thứ gì, rồi gã nhắm mắt lại, nhưng giấc mơ không đến, lúc sau cửa khẽ mở, đó là cô người tình của ngài Sárváry, người nghe trung thành của gã suốt mấy tuần liền, thị nhẹ nhàng đến bên giường gã, rõ ràng không muốn làm gã thức giấc, vì gã làm như gã đã ngủ say, vì gã không muốn chia tay, nếu chia tay thì gã biết nói gì, nói gã sẽ đi đâu, dẫu sao gã cũng không thể nói gã đi đâu, và thị cứ đứng đó bên giường gã rất lâu, chắc thị xem gã có ngủ thật hay không, sau thấy không có dấu hiệu gì chứng tỏ gã không ngủ, thị quỳ xuống bên giường, và chỉ một lần rất nhẹ nhàng, vừa hơi chạm, thị vuốt lên bàn tay gã, bàn tay trái, Korin nói, đây, gã giơ lên cho cử tọa xem, bàn tay có vết sẹo này, chỉ thế thôi rồi thị đi ra, cũng lặng lẽ như khi vào, thế là gã chỉ còn có việc kiên nhẫn chờ cho đêm qua đi, nhưng đáng tiếc thời gian trôi rất chậm, gã cứ nhìn đồng hồ luôn, ba giờ mười lăm, ba rưỡi, năm giờ kém mười lăm, gã nhớ rõ, và nhớ gã đã dậy, mặc áo quần, rửa mặt và vào nhà vệ sinh, xong việc bỗng nhiên gã nhớ nó, gã đứng lên nắp nhà vệ sinh, xem những cái gói có còn đấy không, chẳng là, gã giải thích, hôm trước gã thấy một chỗ cất giấu sau viên gạch lát, và thấy mấy gói nhỏ đầy thứ bột mịn màu trắng, gã đoán ngay đó là gì, và lúc này gã xem lại, cũng không biết vì sao, có lẽ do tò mò, nhưng khi tháo viên gạch ra gã không thấy những gói kia nữa, chỉ thấy một bọc tiền lớn, rất nhiều tiền, và gã đẩy viên gạch kín lại ngay và lẩn nhanh về phòng, sợ có người ở tầng dưới nhìn thấy, và như vậy nhỡ người đã đặt nó vào đây nhìn thấy, gã lẩn về phòng, khẽ kéo cửa lại, rồi gã gập chăn và ga trải giường, xếp thành chồng kéo ra cạnh giường, sau đó gã nhìn quanh lần nữa, lần cuối cùng, và gã bỏ lại tất cả, gã động đến làm gì, ngoài chiếc áo khoác và năm trăm đô mà gã sẽ còn cần đến gã chẳng cần đến thứ gì khác, bỏ lại tất, laptop, từ điển, cảo bản và sổ ghi chép, những thứ lặt vặt, vài chiếc sơ mi và quần lót mà gã sẽ không khi nào giặt nữa, tóm lại là không có cuộc chia tay long trọng, đầy nước mắt, để làm gì, Korin nhún vai, gã không muốn làm đau lòng cô tiểu thư và ông chủ, chắc chắn họ sẽ đau lòng vì đã quen có gã, không, điều đó gã không muốn, gã tự nhủ, gã sẽ đi như đã đến, và gã bước ra đường, và đúng là chỉ có sự trống rỗng trong đầu và bốn người trong bọn Kasser, và nỗi buồn: không biết đưa họ đi đâu.

2.

Gã gõ vào file và lưu vào máy với cái tên War and War, và gã kiểm tra một lần nữa, rồi gã nhấn nút cuối cùng, tắt máy, đóng lại và thận trọng đặt lên giường, loáng cái gã đã ra khỏi nhà, đã chạy trên hè phố mà không biết đi đâu, nhưng lát sau gã đã dừng bước, quay lại đi về phía đối diện, cũng nhanh như lúc trước, và cũng lúng túng như thế, cách nhà chừng hai trăm mét thì gã đi chậm lại, bắt đầu xoa bóp cổ và xoay đầu, rồi gã nhìn trước nhìn sau như muốn tìm một người nào đó, nhưng gã không tìm thấy người này, vì còn sớm, vắng người qua lại, có ai thì cũng xa, cách gã chừng hai con phố, gần Washington Avenue, ở chỗ gã chỉ có vài người vô gia cư trong một papundekli[1] đối diện với gã ở phía bên kia, và một chiếc Lincoln cũ màu xanh đang từ một phố nhỏ vòng vào phố 159, sau đó nó chuyển sang số hai, số ba và vút về phía sau ngay bên cạnh gã, bây giờ gã đi đâu, nét mặt gã hiện rõ vẻ lúng túng, gã cứ đứng đó, có thể thấy gã biết nhưng lại quên không biết đi đâu, gã cứ vò một mảnh khăn giấy trong túi áo khoác, hắng giọng và lấy mũi giày đá đá một hộp Orbitos rỗng trên băng tuyết, chiếc hộp gần như đã nát vữa hết, rất khó hất sang bên cạnh, nhưng cuối cùng Korin cũng đã hất được nó ra xa một chút, thậm chí còn lật được nó sang mặt bên kia: bằng một chân, bằng mũi giày, trong khi vừa hắng giọng vừa vân vê mảnh khăn giấy trong túi, và nhìn hết bên này sang bên kia, biết đâu gã chẳng nhớ ra mình muốn đi về đâu.

3.

Với gã cả xe số 1 đỏ và số 9 đỏ đều được vì từ Washington Avenue cả hai đều đưa tới Times Square, ở đó gã phải chuyển sang tuyến đen, và đi theo nó đến Grand Central gã có thể tới các chuyến xe xanh chạy về phía Upper East Side, vì gã muốn tới đó càng sớm càng hay, Korin giải thích với người nghe, từ tối hôm qua khi nghe chủ nhà nói gã đã biết ở New York có khu Hung, khi đó gã đã quyết định sẽ mua súng lục ở đó, vì không biết tiếng Anh, gã cần được chỉ dẫn bằng tiếng Hung, nên câu chuyện của chủ nhà đối với gã thật đúng lúc, gã không thể nhờ y vì gã đã làm phiền y quá nhiều, vì không thạo tiếng Anh gã không thể nhờ người khác, chỉ một người Hung mới có thể hiểu rõ gã muốn gì, có thể giải quyết chuyện đó ở đâu, và người gã có thể tin cậy ở đây, do ngôn ngữ, gã nghĩ ngay, có lẽ chỉ có thể là một người Hung, nhưng sau khi lên một xe số 9 đỏ, ngồi đối diện với một phụ nữ da đen cao to, và bắt đầu xem xét tấm bản đồ các tuyến giao thông gắn phía trên đầu người phụ nữ, gã quyết định sẽ đi bộ đoạn giữa Times Square và Grand Central, vì gã không hiểu đường ký hiệu màu đen ứng với cái gì, vậy là ngẫu nhiên, hoàn toàn ngẫu nhiên, điều đó đã quyết định chứ không phải gã, gã cứ ngồi đối diện với người đàn bà cao lớn và nhận ra rằng dù có cố gắng đến đâu gã cũng không thể biết cái vạch đen giữa tuyến đỏ và xanh kia nghĩa là gì, thôi đi bộ, gã cả quyết và đã đi bộ thật, nhưng khi đó gã còn chưa hề biết rằng trong ngày cuối cùng này gã còn nhận được món quà cuối cùng từ ý muốn không thể nắm bắt của số phận, gã không mảy may biết gì về chuyện đó, lúc này gã hào hứng kể, nhưng ở đây, gã giải thích, trong cái ngày cuối cùng này, bằng cách nào đó mọi sự đều hanh thông, gã đi về phía những mục tiêu cuối cùng, như thể có cái gì đó nắm tay dẫn gã đi, gã xuống bến Times Square, lên khỏi metro và đi bộ về hướng Đông, có thể nói là gã đi thẳng về phía tháp, và dường như tất cả quanh gã bỗng dồn dập hơn, điều này thì gã nhận ra ngay, cảm thấy ngay sau khi lên khỏi metro, xung quanh gã thế giới như tăng tốc lên khủng khiếp, gã đi giữa những tòa nhà chọc trời, trên vỉa hè khi đó người đã khá đông, trên đường xe cộ tấp nập, gã rướn cổ lên nhìn các tòa nhà, và một ý nghĩ lóe lên trong đầu gã: gã hoài công tìm ý nghĩa của những tòa nhà này, vô ích, gã kể, từ khi gã nhìn thấy toàn cảnh khu Manhattan nổi tiếng qua cửa kính một chiếc taxi, gã liên tục thấy ở đó một cái gì đó, mà gã cảm thấy nó có một tầm quan trọng đặc biệt, và gã liên tục nghiên cứu, khảo sát, phỏng đoán xem điều đó là gì, khi hằng ngày, khoảng năm giờ chiều, sau khi đã hoàn thành công việc, và đi dạo ngoài phố giữa các tòa nhà, đa phần gã đi dạo suốt dọc đường Broadway - gã thử diễn đạt điều này nhưng vô ích, đầu tiên dường như tất cả gợi nhớ đến một điều gì đó, sau này gã cảm thấy như đã đến đây, đi trên con đường này, cuối cùng gã cảm thấy như bức tranh toàn cảnh này, những ngôi nhà chọc trời nghẹt thở của Manhattan gã đã nhìn thấy ở đâu đó, vô ích, gã đi mãi cũng vô ích, thử mãi cũng vô ích, gã không tìm ra lời giải, và cả sáng sớm hôm nay nữa, gã nói, khi gã đi về phía tòa tháp từ đám đông trên Times Square, gã nghĩ ngay rằng, thế là gã sẽ phải đi khỏi đây mà không hiểu, không tìm ra, không đạt tới, vì gã không đoán trước được gã chỉ còn vài phút nữa để đạt tới sự hiểu, chỉ vài phút, để gã nhận ra, ý thức được, đạt được, chỉ mấy phút, Korin nói, để gã lao về phía Grand Central giữa những ngôi nhà chọc trời.

4.

Chúng ta đi cạnh một thứ gì đó mà không biết chúng ta đi cạnh cái gì, Korin quay về phía người nghe, liệu người khác có biết cảm giác này không? còn đối với gã chính điều này đã xảy ra, thậm chí đúng theo nghĩa đó, vì khi gã đi qua cái gì đó, gã chưa ý thức được, chỉ vài bước chân sau đó khi đi chậm lại, một cảm giác lạ xâm chiếm gã khiến gã phải dừng lại, lúc đầu gã không biết đó là gì, liên quan đến điều gì, gã chỉ chững lại, và suy nghĩ rất lung, sau đó gã bước vài bước trở lại, lần trở lại tới khi thấy mình đứng trước một cửa hiệu lớn, à, hóa ra gã vừa đi qua đây, gã nói, đây chính là thứ gã vừa đi lướt qua, và trong cửa hiệu chất đầy màn hình ti vi, suốt mấy tầng theo chiều dài hai chục mét toàn ti vi và ti vi, và tất cả đều bật, đều đang hoạt động, và mỗi cái phát một chương trình khác nhau, gã cảm thấy chúng có ý nghĩa rất quan trọng đối với gã, nhưng khó biết tại sao, các quảng cáo, các clip phim, những lọn tóc vàng và những đôi ủng cao bồi, đảo san hô ngầm dưới biển, các bản tin, phim hoạt hình, các trích đoạn hòa nhạc, những trận không chiến, cái gì thế nhỉ, gã nghĩ trước mặt kính cửa hàng, gã đi lên đi xuống, nhưng khá lâu không thấy, rồi bỗng nhiên, hình như nó, gã bước lại gần, cúi sát hơn, và ở hàng thứ hai, đúng ngang tầm mắt bỗng nhiên gã nhìn thấy một hình ảnh, một bức họa thời Trung cổ, không nghi ngờ gì nữa, gã đã đi cạnh nó và nó đã khiến gã dừng lại, nhưng tại sao nhỉ, gã cúi xuống mỗi lúc một gần hơn, một tác phẩm của Brueghel[2] vẽ công trường xây dựng tháp Babel[3], mà gã biết rất rõ vì từng là sinh viên lịch sử, ống kính camera dừng lại ở chỗ vua Nimrod[4] đến thăm công trình xây dựng, nom ngài rất nghiêm khắc, đĩnh đạc, rất đáng sợ, bên cạnh ngài là ông cố vấn chính có gương mặt khuôn trăng, xung quanh họ là vài vệ sĩ, trước mặt họ là bốn thợ xẻ đá, rõ ràng đây là một phim phổ biến kiến thức, Korin nhận xét, gã nghĩ vậy nhưng qua lớp kính không thể nghe thấy thuyết minh, chỉ có tiếng ầm ĩ trên đường phố: tiếng còi hú, tiếng xe hãm, tiếng còi xe, sau đó camera bắt đầu dần kéo xa khỏi nền và Nimrod, và toàn cảnh bức họa mỗi lúc một hiện lên nhiều hơn, cuối cùng Korin đứng đó, đối diện với tòa tháp vĩ đại trên nền cảnh, với bảy tầng đồ sộ, dang dở, hoang phế, nguyền rủa hướng lên bầu trời, giờ thì gã đã hiểu, chính tháp Babel đã khiến gã dừng lại, nào, gã tự nhủ, nếu tất cả chỉ đơn giản như vậy: Babel và New York, thế thì gã đã không phải lang thang vô ích mấy tuần liền theo dấu vết của một bí ẩn - gã nhìn bức họa, gã còn đứng trước nó một lúc nữa, sau đó vì từ đám đông người đi đường bỗng một gã choai mặc áo da, cao lớn tách ra và bắt đầu nhìn cái mà gã đang nhìn đầy vẻ khiêu khích, gã buộc phải đi tiếp, và sự việc cũng lắng xuống dần theo mỗi bước chân gã, gã tiếp tục đi về hướng Grand Central, các cửa hiệu đã bắt đầu mở lác đác, đặc biệt là các hiệu tạp hóa và rau quả, cả một hiệu sách nho nhỏ, đúng lúc ấy người bán sách kéo ra một giá bày sách có bánh xe bày sách hạ giá, thấy thế Korin dừng lại, gã có nhiều thời gian, vì chưa bao giờ gã tự do thế này, gã xem các cuốn album màu, điều trước đây gã vẫn thường làm nếu trong các chuyến đi dạo lúc năm giờ gã đi qua hiệu sách, gã nhấc lên một cuốn sách, vì thấy trên bìa nó có hình một ngôi nhà quen quen, nhan đề cuốn sách là Ely Jacques Kahn[5], phía dưới là dòng chữ nhỏ hơn New York Architects, với lời giới thiệu của Otto John Teegen năm 1931, gã lật giở cuốn sách, rất nhiều ảnh đen trắng chụp những tòa nhà lớn ở New York, đúng như những tòa nhà mà khi đi dạo gã đã chú ý, gã xác định, những bức ảnh từ trò chơi nhà chọc trời New York - trò chơi nhà chọc trời New York, gã lẩm bẩm và trong đầu gã cứ vang lên cụm từ này, sau đó gã giở tiếp, nhưng không tuần tự từng trang mà cứ ngẫu nhiên, có khi từ cuối nhảy lại, có khi từ đầu ra sau, bỗng ở trang 88 gã thấy một bức ảnh, dòng chữ ghi bên dưới: View from East River. 120 Wall Street Building. New York City, và khi đó, chiều hôm ấy gã kể trong một nhà ăn tên là Mokka, như bị sét đánh, gã bắt đầu xem lại từ đầu, và gã lật hết tất cả các trang, Insurance Building, 42-44 West Thirty-Ninth Street Building, Number Two Park Avenue Building, NW. Corner Sixth Avenue at Thirty-Seventh Street Building, International Telephon and Telegraph Building, Federation Building, SE. Corner Broadway and Forty-First Street Building và tiếp tục nữa, đến hết tất cả, sau đó gã nhìn lại tên sách ở đầu, Ely Jacques Kahn, rồi lại một lần nữa, Ely Jacques Kahn, sau đó gã rời mắt khỏi bìa sách và bắt đầu tìm ngôi nhà như vậy ở gần nhất của Lower East Side và về phía Lower Manhattan, và khi nhìn thấy, gã nói, gã không muốn tin vào mắt mình nữa, vì trước mắt gã là tòa nhà ấy trong thực tế, và những tòa nhà khác có trong cuốn sách, không nghi ngờ gì là chúng có họ hàng với nhau, nhưng đồng thời với cả tháp Babel trong tranh của Brueghel nữa, và thế là gã cố tìm thêm những tòa nhà như thế, gã lao ra ngã tư tiếp theo để nhìn cho rõ hơn, hay nhìn ra khu Lower Manhattan cho dễ hơn, và gã đã phát hiện ra chúng ngay, nhưng gã ngạc nhiên đến mức vô tình bước xuống khỏi vỉa hè đứng ra ngã tư, suýt thì bị xe đâm, ô tô còi inh ỏi, gã nhảy lên vỉa hè cứ nhìn và nhìn Lower Manhattan ở phía xa như thể bị thôi miên, và gã thấy rõ ràng rằng, cả New York có rất nhiều tháp Babel, lạy Đức Cha, các vị hãy tưởng tượng xem, chiều hôm ấy gã kể lại giọng vẫn còn cực kỳ hồi hộp, gã đã lang thang giữa những ngọn tháp ấy, đi lên đi xuống mấy tuần liền ở đây, và gã biết là cần phải nhận ra, nhưng gã đã không nhận ra được, thế mà bây giờ gã đã hiểu, gã nói trang trọng, bây giờ gã đã biết trung tâm của thế giới, thủ đô quan trọng nhất, nhạy cảm nhất, kỳ vĩ nhất của thế giới đã được một ai đó xây dựng bằng rất nhiều tháp Babel, bảy tầng, gã nheo mắt lại quan sát toàn cảnh từ xa, và cả bảy tầng, giống như các Ziggurat[6], có hình bậc thang, gã hiểu về lĩnh vực này, gã kể với người nghe, khi chừng hai chục năm trước gã học lịch sử ở đại học, tụi gã đã phân tích các tháp Lưỡng Hà, và không chỉ họa phẩm của Brueghel, mà cả các tài liệu của Koldewey, vì tên nhà khảo cổ học không chuyên nghiệp người Đức đó là Robert Koldewey[7], đến tận bây giờ gã vẫn còn nhớ rõ, người đã tìm thấy Babel, Esagila và cả Etemenanki, ông đã khai quật một phần và tái hiện chúng trên mô hình, thế nên chẳng có gì lạ khi mới tới sân bay John Fitzgerald Kenedy, lên taxi và ngay lần đầu nhìn qua cửa xe và thấy toàn cảnh nổi tiếng của thành phố này, gã đã biết ngay lập tức, chỉ không gọi được thành tên, nó lấp ló trong một góc khuất bộ óc đau đớn của gã, nhưng nó không bật ra, không, gã nói, chỉ đến hôm nay, nói thật gã không hiểu, sao lại thế, sao lại chỉ đến ngày cuối cùng này, vì có vẻ như người ta đã bày sẵn ra cho gã, vì từ sáng sớm tới giờ gã luôn cảm thấy cóngười nắm tay gã, dắt gã đi, cả cái cuốn sách đó nữa, Ely Jacques Kahn, gần như người ta đã đặt vào tay gã, vì tại sao là nó chứ không phải một cuốn khác, và tại sao gã đã dừng lại ở đúng cái hiệu sách ấy, sao gã đã đi vào đúng con phố ấy, mà lại đi bộ - hoàn toàn chắc chắn, gã gật gật đầu cười trong quán Mokka, rằng họ ở bên cạnh gã, họ nắm tay và dắt gã đi.

5.

Nhà vua giữa những người thợ xẻ đá, điều này làm mọi người ở Babylon kinh ngạc, không có luật lệ[8] nào chỉ dẫn, những gì từng là nền tảng của một trật tự[9] đã sụp đổ, và với sự việc này đúng là đã đến một thời, trong đó cái bất thường, cái giật gân, cái phi lý sẽ lên ngôi, vậy mà đi giữa những người thợ xẻ đá, đi bộ, như một con người, dọc con đường Marduk[10] qua cổng Istar[11] tới quả đồi đối diện, bất chấp những tập tục cuối cùng, và chứng tỏ sự tàn lực của đế chế bằng cách này, ra khỏi cung điện không có bầu đoàn thê tử đi theo, vỏn vẹn có bốn vệ sĩ và dĩ nhiên với ngài tổng cố vấn có gương mặt khuôn trăng khét tiếng ở bên, điều này quá sức chịu đựng của Babylon, Đức Vua đến! ông tổng cố vấn hét lên từ xa, Đức Vua đến! đám vệ sĩ phía sau lặp lại với giọng hách dịch, nhưng những người thợ đá bên sườn đồi tưởng chỉ có ai đó trêu đùa với họ, lúc đầu họ không cả đứng dậy, cứ tiếp tục công việc, nhưng sau thấy đúng là nhà vua đến thật, họ mới vội phủ phục xuống đất, nhưng ông cố vấn truyền lời của Đức Vua cho họ đứng dậy tiếp tục công việc, cứ tiếp tục, tiếp tục làm đi, lệnh của Đức Vua vang lên như thế, bộ mặt ngài nghiêm khắc và đáng sợ, nhưng ánh mắt ngài lúng túng, đôi mắt ngờ nghệch, Nimrod mặc áo bào tay cầm quyền trượng đi giữa đám thợ thuyền: chỉ thế đã đủ để các giáo sĩ của Marduk hiểu rằng ngày phán xử cuối cùng đã tới gần, trong các thánh đường vì thế lễ hiến tế không khi nào ngừng, Đức Vua hỏi chuyện những người thợ đá bên sườn đồi: đó là một cái tin hủy diệt, nó khiến ngay cả những người vì sự hưởng lạc và ru ngủ bằng quên lãng trốn giữa những bức tường dày vô nghĩa của thành phố dưới kia cũng khiếp sợ; bốn người lại phủ phục xuống sát đất, nhưng không ai trong số họ dám đáp lời, họ cũng chẳng hiểu câu hỏi, tim họ đập loạn xạ trong lồng ngực, vua Nimrod vĩ đại đứng trước mặt họ như một hành động điên rồ, Đức Vua hỏi liệu đá có đủ cứng để chịu nổi không, ông cố vấn sau khi rỉ tai nói thầm với vua quay ra giục họ, chịu được, chịu được, những người thợ đá cúi đầu, không thấy Đức Vua biểu hiện ngài có nghe được câu trả lời hay không, ngài bước đi tiếp giữa đám vệ sĩ không giấu nụ cười, và dừng lại ở một sườn dốc, từ chỗ đó tầm nhìn tuyệt vời, dưới chân ngài là vực, phía đối diện là tòa tháp Etemenanki sừng sững, Nimrod đứng im, từ phía sông một làn gió khô nóng bỏng nhè nhẹ thổi tới, ngài quan sát công trình xây dựng phía bên kia, công trình đồ sộ khủng khiếp đang cao dần, công trình hi hữu sắp hoàn thành, phía sau ngài hoàn toàn yên tĩnh, những người thợ đẽo đá cầm đục và búa trong tay đứng im như trời trồng, Đức Vua nhìn công trình ông đã sáng tạo ra, một công trình tầm cỡ thế giới, một kiệt tác khải hoàn của sự vĩ đại không có Chúa, vĩnh cửu trường tồn - ít ra là ngài tưởng tượng mọi việc xảy ra như vậy, Korin nói khi cùng người bạn mới - vì có thể gọi anh ta bằng gì khác - ngồi vào hàng ăn Mokka, điều đó không thể khác nếu ta tin vào Brueghel chứ không tin Koldewey, mà gã thì gã tin vào Brueghel chứ không tin Koldewey, gã xuất phát từ chỗ họa phẩm của Brueghel là thật, vì nhất thiết đã phải và phải xuất phát từ một điều gì đó, ngay cả sự chỉ dẫn bí ẩn đã dẫn gã đến chính đây, đến New York này, cũng phải có lý do của nó, để sau khi hoàn thành công trình khiêm nhường của mình, gã phải tìm được lời giải thích rõ ràng về các mối liên hệ với Babel, và vậy thì lý do và lời giải thích là gì? Korin lắc lắc đầu cười, nếu không hiểu và truyền đạt tiếp, rằng con đường vô thần dẫn tới đây, tới chỗ con người tuyệt vời, kỳ diệu và đầy thuyết phục, con người không còn nữa khả năng và cũng sẽ không bao giờ có khả năng chỉ đối với một việc duy nhất, đó là làm chủ cái mà nó sáng tạo ra, bởi đúng là không có gì tuyệt vời hơn con người, đấy, chúng ta hãy nghĩ tới máy tính, tới các trung tâm vũ trụ, tới điện thoại di động, tới các micro chip, tới ô tô, tới thuốc men, tới ti vi và những phi cơ tàng hình, và còn có thể kể tiếp vô cùng nhiều thứ nữa, đấy, có lẽ đó là nguyên nhân và lời giải thích, điều đã dẫn dắt gã tới New York, để tách biệt cái cơ bản khỏi cái tầm thường, nghĩa là cái quá lớn đối với chúng ta nhìn chung là quá lớn, hiểu điều này và truyền lại cho người khác, bởi vì gã nói và nhấn mạnh mãi cũng chưa đủ, rằng điều này đúng là như thế, điều này gã, Korin, giờ đây không chỉ tưởng tượng, mà cảm thấy rõ ràng: người ta nắm tay gã, và dắt gã đi.

6.

Ôi, Szabó Gyuri thì mọi người biết đấy, đêm hôm ấy cô chủ quán Mokka buôn với bạn gái qua điện thoại, khi cô về nhà, tắm rửa xong, bật ti vi và kéo điện thoại đến bên cạnh, cách đây một tuần anh ta cũng đặt một con búp bê vào quán của cô, người ta cho phép, cô ta đã chỉnh sửa chân tay cho nó, từ một tuần nay nó vẫn ngồi đó giữa khách khứa, anh ta là một người đàn ông tử tế, ít nói, dù có những ý nghĩ lạ lùng, nghĩa là anh ta thì thế, dĩ nhiên, nhưng thằng cha đến cùng với anh ta, cái gã đầu dơi ấy, gã ấy thì không, lần đầu tiên người ta nhìn thấy gã, một thằng cha dở người, người phụ nữ to tiếng, chỉ có gã nói từ đầu chí cuối, cô nói to, một gã loạn ngôn, gã nói gì thì cô không thuật lại được, họ uống Unicum[12] và bia, đúng kiểu Hung, mỗi người mười một chén Unicum, từ bốn giờ chiều tới hai giờ đêm, thử tưởng tượng xem, gã đầu dơi cứ nói và nói, còn Szabó Gyuri thì ngồi nghe, nhưng cả anh ta cũng say mèm, cả gã kia nữa, cô đã khuyên gã khi gặp gã từ trong nhà vệ sinh đi ra, nhưng vô ích, họ cứ tiếp tục, lẽ ra cô đã phải đóng cửa từ lâu, việc kiểm tiền nong cũng đã xong cả, nhưng họ vẫn chưa muốn đi, cuối cùng cô phải nhắc, rồi phải tắt điện, đó là chuyện cô rất ghét, cứ như thời họ còn ở bên Hung, ở bên đó thì phải làm thế luôn, tắt đèn, nhưng biết làm sao, cũng phải tắt đến vài lần, cuối cùng họ mới ngừng uống, mới đứng dậy và đi ra, cô thấy thương Szabó Gyuri, anh ta là con trai bác Szabó Béla, cậu biết không, cô nói qua điện thoại với bạn, người bây giờ đang là trưởng phòng ở Lloyd, tóm lại là con bác Béla, đúng đúng, bây giờ nom anh ta vẫn dáng nghệ sĩ thế, tóm lại là anh ta rất tử tế, nhưng về gã kia thì cô không biết chút gì hết, nói thật cô sợ những thằng như vậy, không thể biết đột nhiên chúng nghĩ ra chuyện gì, gã đó may là không có chuyện gì, ơn Chúa, gã đi ra sau khi trả tiền, gã xô đổ vài chiếc ghế trên lối đi ra cửa, nhưng gã đã ra, và gã nói với bạn là gã khó chịu và gã buồn nôn, thế thì nôn đi, tay kia bảo, Korin đi ra phía trước rồi ghé vào một hốc tường và nôn thốc nôn tháo, nôn xong gã thấy người nhẹ nhõm ngay, và sau khi dễ chịu gã ra chỗ xe định đẩy giúp, nhưng bạn gã lại bảo không cần, anh ta thường làm một mình, nhưng Korin không nghe anh ta, vì lần đầu anh ta cũng nói thế vào buổi chiều ở cách đây một góc phố, chỗ đường số 81 gã đã hỏi có cần đẩy giúp không, khi đó anh ta cũng trả lời đúng như vừa rồi, từ cách phát âm cả hai đã nhận ra họ đều là dân Hung, với Korin thì không khó, can I help you? với anh kia cũng vậy, no, thanks - cho tới lúc đó Korin đã cố lấy can đảm từ mấy tiếng trước để định hỏi một người nào đó, nhưng vừa chưa đủ can đảm, vừa chưa thấy ai có vẻ là người Hung, khi bỗng nhiên gã nhìn thấy một anh chàng kỳ quặc, và gã ngạc nhiên thấy anh ta đang dựa một hình nộm to bằng người thật vào cây cột đỡ bảng chỉ dẫn ở một bến xe trên phố 81, anh ta dựa vào đó như thể hình nộm cũng đang đợi xe buýt, rồi anh ta dùng một dây xích khóa một chân và một tay, anh ta còn xoay đầu hình nộm nhìn về phía xe buýt sắp tới, và nâng tay trái hình nộm lên để nom như nó đang vẫy xe, xong xuôi anh ta quay lại chiếc xe, Korin vội bước lại gần hỏi có cần đẩy không, gã sẵn sàng giúp.

7.

Anh ta thường làm một mình, và muốn từ nay về sau sẽ vẫn giải quyết một mình, người đàn ông nói với gã, nhưng rồi anh ta vẫn để Korin giúp, dù rõ ràng là không cần thiết, vì qua những cái tay chân nhựa thò ra từ đống hàng phủ vải bạt có thể thấy tất cả đều là hình nộm, và chúng chẳng có trọng lượng gì đáng kể, thôi kệ, Korin bắt đầu đẩy từ phía sau, còn người đàn ông thì cầm càng xe kéo ở đằng trước, tất cả cứ rung lên bần bật, đến chỗ đường xấu vì tuyết đóng băng, xe nhảy chồm chồm, khi đó từ phía bên này hay bên kia một hình nộm lại tụt ra ngoài, lúc đó Korin hay anh kia lại phải ấn vào giữa những con khác, họ cứ đẩy và kéo và đẩy và sau vài phút họ đã phối hợp với nhau khá tốt, lát sau họ ra đến dòng xe cộ trên Second Avenue, đến lúc ấy Korin mới đủ can đảm để hỏi người kia, rằng anh ta vô tình có biết khu Hung ở đâu không, vì gã đang đi tìm khu đó, đây chính là khu Hung, người kia đáp, vậy anh có biết, gã tiếp tục, có thể tìm đâu ra một người Hung trong khu này để chỉ dẫn gã một việc, việc gì, Korin hạ giọng, gã muốn mua một khẩu súng ngắn, súng ngắn à, người đàn ông đáp với vẻ mặt bỗng trở nên đăm chiêu, cái đó thì ở đây mua đâu chẳng được, và với câu trả lời này anh ta coi như câu chuyện kết thúc, khá lâu sau cả hai không nói thêm gì nữa, cuối cùng người đàn ông dừng xe lại, hạ càng xe xuống nền đá, quay lại đối diện với Korin, như định hỏi xem gã muốn gì? một khẩu súng ngắn, gã nhắc lại, loại nào cũng được, nhỏ, to hay trung bình đối với gã không quan trọng, gã có năm trăm đô và đây là số tiền cuối cùng, và số tiền này cũng chỉ để mua súng ngắn, nhưng gã không muốn anh ta phải e ngại về tất cả chuyện này, gã nói thêm như thanh minh, gã hoàn toàn vô hại, gã sẵn sàng nói rõ đầu đuôi câu chuyện, nhưng có chỗ nào để gã có thể nói cho anh ta rõ được không, chỗ nào họ có thể ăn uống cái gì đó, Korin nhìn quanh, vì gã ra đường từ sáng sớm và đã hết tất cả mọi thứ, giá được ngồi chỗ nào ấm áp, gã muốn ăn uống chút gì đó; tóm lại là một khẩu súng ngắn? người đàn ông hỏi, và anh ta nhìn Korin từ đầu đến chân, gã thì cứ khăng khăng là gã vui lòng mời anh ta, hãy nhận lời gã, và khi đó gã sẽ kể chân tơ kẽ tóc chuyện này, ăn uống à, người đàn ông suy nghĩ, cái đó thì ở đây có vài chỗ, anh ta chỉ vòng quanh, và mấy phút sau họ đã ngồi trong nhà hàng Mokka, trên tường treo mấy chiếc đĩa sơn họa tiết dân gian, trần lát nhựa tấm đúc, tường lắp gương chạy suốt, trong quán ba vị khách nom dáng vẻ buồn buồn, sau quầy là cô chủ mặt nom như mặt quạ, đeo kính mắt hình ô van, tóc cắt kiểu frufru[13], các anh ăn đi nữa chứ, sau một lúc cô ả tỏ vẻ thân thiện, nhưng chỉ có Korin nghe theo cô, gã ăn một bát xúp gulyás[14] với mì viên, người đàn ông không ăn, thỉnh thoảng anh ta lấy một túi đường nhỏ đặt trên bàn, xé ra rồi ngửa đầu ra sau dốc sạch vào miệng đến những hạt cuối cùng, anh ta không ăn, chỉ uống, nhưng uống ra trò, họ uống Unicum với bia, Unicum với bia, lại Unicum với bia, và Korin kể, anh ta nghe.

8.

Hình nộm ngồi một mình bên một chiếc bàn gần quầy, trông giống hệt một người đang ngồi, đó là một hình nộm cũng được đúc từ thứ nhựa màu hồng, to bằng người thật, thân trần để bày hàng như bất cứ cái nào trên chiếc xe kéo ngoài kia, chỉ có điều ở trong này, trong ánh sáng, màu da hồng của nó có vẻ trong suốt hơn, ánh mắt mơ màng hơn những con ở ngoài kia; nó ngồi ngay ngắn trên ghế, chân gập lại ở thế ngồi, một tay đặt lên lòng, một tay để trên bàn, đầu được người ta hơi xoay lên để có cảm giác như nó đang nhìn lướt qua mọi người ra xa xa - người đàn ông đến thẳng cái bàn này, và khi Korin cởi xong áo khoác, anh ta đã ngồi xuống đó, thế là gã cũng ngồi xuống cạnh hình nộm, và lúc đầu có vẻ gã khó kiềm chế để không hỏi điều gì đó về nó, nhưng lúc sau gã quen đi, gã chấp nhận, và không hỏi đến nó nữa, chỉ thỉnh thoảng lại liếc nhìn người nộm, rồi sau cả liếc cũng thôi, thậm chí một lúc sau nữa, sau chén Unicum thứ năm, thứ sáu gì đó gã đã bắt đầu nói với cả hai người, vì dĩ nhiên là gã nói, gã bắt đầu ngay để nói rõ cho anh bạn đầu đuôi câu chuyện là gì, gã bắt đầu từ những cơn đau đầu và sự khám phá liên quan đến tháp Babel của gã, sau đó gã tiếp tục nói về phòng lưu trữ, về Sárváry và cô người tình của y, về đường đi đến Mỹ, rồi đến tập cảo bản, sự vĩnh hằng và khẩu súng lục, cuối cùng đến Kasser, Bengazza, Falke và Toót, đến con đường ra mà họ không tìm thấy, và bây giờ gã đem theo họ trong mình đây, nhưng gã rất căng thẳng, ngay lúc này gã cũng không bình tâm như trước đây gã tưởng rằng đến một ngày gã sẽ bình tâm, vì gã không bỏ họ được, họ bám vào gã, và gã cảm thấy dù sao cũng không thể đem theo tất cả đi thế này, nhưng gã biết làm gì, ở đâu, giải quyết thế nào, gã thở dài đi ra nhà vệ sinh, rồi trên hành lang hẹp giữa nhà vệ sinh và phòng ăn, khi gã quay trở lại thì gặp người đàn bà tóc frufru đứng chặn, cô xin lỗi, và cô nói với gã vẻ trách móc, rằng đừng ép bạn gã uống nữa, vì ở nhà hàng này họ biết rõ anh ta, và anh ta không hay uống, cũng không uống được rượu đâu, Korin bảo gã cũng không uống được, thế thì thôi đi, người đàn bà giận dữ ngắt lời gã, sẽ không tốt cho bạn anh đâu, cô biết điều đó, cô nói một cách tin cậy rồi sửa lại mái tóc, đó là một chàng trai nhạy cảm, tốt bụng, anh ta chỉ bị ám ảnh bởi những hình nộm bày hàng này thôi, anh ta đặt chúng kín cả khu này, không chỉ riêng trong hàng của cô, cả ở nơi khác nữa, những chỗ người ta cho phép, và người ta cho phép anh ta vì anh ta rất ít nói, hiền lành, tử tế, ở Grand Central đã có ba hình nộm, rồi ở Public Library, ở McDonald’s, ở một rạp phim trên phố 11, và ở gần đây trước các giá bày báo của một ki ốt bán báo, cả ở nhà anh ta cũng có, người ta nói có một con ngồi trên ghế bành trong phòng anh ta và xem ti vi, một con ngồi ở bàn bếp, và một con ngồi bên cửa sổ nhìn ra ngoài, tóm lại là, cô chủ nhà hàng không phủ nhận ở anh ta có sự ám ảnh này, nhưng anh ta không điên, anh ta làm thế vì một cô gái, vì thấy người ta bảo cô ta rất xinh, anh ta rất yêu cô ta, và vì thế... hãy thông cảm cho anh ta, thậm chí gã, Korin hãy chú ý đến anh ta, đừng ép anh ta uống nữa, sẽ nguy đấy, được, Korin vui vẻ đáp, bây giờ gã đã hiểu và dĩ nhiên gã sẽ để ý đến anh ta, vì đối với gã, anh ta có vẻ rất dễ mến, gã thú nhận là vừa nhìn thấy anh ta gã đã thấy thích, gã sẽ chú ý, gã hứa, nhưng rồi gã không giữ được lời, vì sau khi quay lại bàn anh ta lại yêu cầu một chầu nữa, và không thể can anh ta cả những chầu sau, và đúng là vì thế mà sinh chuyện không hay, dù không hẳn như cô chủ quán dự đoán, anh ta khó chịu, Korin còn khó chịu hơn, sau khi nôn ra gã đã dễ chịu đôi chút, nhưng chỉ trong một hai phút, sau đó mỗi lúc một khó chịu hơn, gã không còn đẩy mà đúng hơn là bám vào xe, gã cứ luôn miệng nói với người đàn ông khi đó gã đã gọi là bạn, rằng gã không quan tâm đến cái chết, và gã cứ bám vào cho cỗ xe gần như kéo gã đi, chân gã liên tục trượt trên tuyết đông cứng, lúc đó đã là bốn giờ, bốn rưỡi sáng.

9.

Họ đi trong tuyết về phía nào đó, với Korin thì đi đâu cũng được, lúc này có vẻ như người kia cũng vậy, thỉnh thoảng anh ta chằng lại dây buộc các hình nộm, rồi cúi người ra phía trước kéo chiếc xe đi vô định; gió thổi mạnh, nhất là trên các đường chạy theo hướng Bắc-Nam, thế là nếu cứ đi nhầm vào một đường phố nào như vậy, họ lại vội vàng trốn sang lối khác, lâu lắm chẳng ai nói một lời, rồi bỗng nhiên người đàn ông, như thể đã suy nghĩ lung lắm, hướng về phía sau nói điều gì đó, nhưng Korin không nghe thấy, thế là anh ta buộc phải hạ càng xe xuống, quay lại gần để gã nghe rõ anh ta nói gì, điều mà ở trong tiệm ăn Mokka gã nói với anh ta về tập cảo bản rất hay, hay lắm, người đàn ông gật gật đầu với ánh mắt vô hồn, nhưng có đúng là gã chỉ bịa ra tất cả chuyện đó, hãy nói thật đi, vì chuyện ở Crete, Venice và La Mã hay thật đấy, nhưng hãy cứ yên tâm thú nhận rằng nó chỉ có trong trí tưởng tượng của gã, không, Korin khật khưỡng phản đối, không, không phải gã bịa ra, tập cảo bản có thật, nó vẫn nằm trên chiếc giường ở đường 159, nếu anh ta muốn, Korin bám nhanh vào đuôi xe vì gã vừa buông ra trong một tích tắc, muốn, người đàn ông chậm rãi nói, vì nếu đúng thế thì quả là tuyệt vời, anh ta ngẩng đầu, và phải làm một điều gì đó với cái lối ra kia, vì vậy ngày mai họ hãy gặp nhau khoảng sáu giờ chiều ở nhà anh ta, hãy đem tập cảo bản đến, nếu nó tồn tại thật, nếu vậy thì tuyệt quá, anh ta nhìn những hình nộm dưới tấm bạt, và anh ta muốn cho người yêu anh ta coi một hai tờ, sau đó anh ta rút trong túi ra một tấm danh thiếp, địa chỉ đây, anh ta chỉ cho Korin, và nhét vào túi áo khoác gã, dễ tìm thôi mà, chốt lại là sáu giờ chiều mai, anh ta nói, và đổ vật về phía trước như một chiếc bao tải, và anh ta nằm đó bất động trên tuyết, Korin cứ đứng lặng một lúc, rồi gã buông tấm thành xe, bước một bước về phía trước để giúp anh ta, nhưng gã mất thăng bằng và cũng ngã soài xuống cạnh người kia, cái lạnh khiến người đàn ông tỉnh ra trước, và dù có chưa tỉnh thì anh ta là người đứng dậy trước, và anh ta kéo Korin dậy, khi đó họ đứng đối diện nhau, cả hai đều giạng chân, và cùng loạng choạng tới một phút, sau đó người đàn ông bất chợt nói Korin là một gã đáng yêu, nhưng không có tâm điểm ở bất kỳ chỗ nào, nói xong anh ta quay về phía đầu xe, nâng càng xe lên và lại khởi hành trong tuyết, nhưng lần này Korin không đi theo, gã không còn đủ sức bám vào sau xe, thế là gã cứ đứng đó nhìn theo người đàn ông và đám hình nộm mỗi lúc một xa, rồi gã bò đến cái cổng gần nhất, đẩy cánh cổng ngoài, và nằm xuống chân cầu thang, sát tường.

10.

Bốn trăm bốn mươi đô la, đó là điều làm cho nó điên tiết nhất, khi tìm thấy tiền trong người gã, vì một thằng bẩn thỉu khố rách áo ôm thế này lấy đâu ra bốn trăm bốn mươi đô la, tao đây, thằng mặc chiếc áo khoác vàng chỉ vào mình, dọn cứt trong nhà, lắp ống nước thải, kéo rác ra, quét băng tuyết bẩn ngoài đường cũng chỉ kiếm được một trăm tám một tuần, nó làm mửa mật để kiếm được chừng nấy, thế mà đồ súc sinh này lại có bốn trăm bốn chục trong túi áo khoác, nó bước xuống cái cầu thang bẩn thỉu ấy, và lại thấy, đúng hơn là cảm thấy, một gã vô gia cư bẩn thỉu, bé nhỏ nằm nôn ra đấy, hôi thối, thế là nó điên tiết lên, đến nỗi nó có thể bắn chết gã ngay, nhưng nó chỉ đá cho gã một phát và bắt đầu lôi gã ra ngoài, và đúng lúc ấy nó tìm thấy bốn trăm bốn mươi đô la, nó đếm và bỏ vào ví, rồi nó đá một cú nữa, mạnh đến nỗi bàn chân nó tới giờ còn đau, có lẽ nó đã đá vào chỗ xương, vì tới giờ gã vẫn cảm thấy đau ở bàn chân, bốn trăm tư, hãy tưởng tượng xem, giọng nó run lên vì giận, nó lôi gã ra cổng, lấy chân gạt gã qua vỉa hè lăn xuống đường như gạt một cục phân mà người ta ghê tởm, vì nó ghê tởm thật, thằng mặc áo vàng túm lấy tay một người ở trên tầng một, và nó nghĩ, nó đã làm thế với gã kia là đúng, cứ để gã chết cóng ngoài đó, mặt gã đỏ lên, cứ để gã nằm đó cho đến khi nào một chiếc ô tô sẽ cán qua, và gã nằm đó thật, và gã không mở mắt ra nổi, gã đau quá, rồi sau thế nào mà gã vẫn mở mắt ra, và trong tiếng còi ô tô kinh khủng gã thấy mình đang nằm ở đâu, gã cố bò lên vỉa hè, nhưng mãi gã vẫn chưa hiểu điều gì đã xảy ra với gã, và vì sao bụng gã đau khủng khiếp đến thế, cả ngực và bụng, gã nằm một lúc lâu trên mép vỉa hè, sau đó hình như có người hỏi gã có sao không, biết trả lời thế nào, gã bảo không sao, rồi gã thoáng nghĩ trong đầu, nếu không muốn cảnh sát lôi đi, thì gã phải biến khỏi đây thật nhanh, đầu gã ong ong, và gã bò dậy, trời đã sáng, có hai đứa học trò nhìn gã ái ngại, và chúng lại hỏi một lần nữa, gã có sao không, có cần chúng gọi xe cấp cứu không, ôi, cấp cứu thì không, Korin cố nói, đừng, nhất thiết không cần, gã không sao đâu, chỉ có chuyện gì đó đã xảy ra, gã không hiểu, nhưng bây giờ thì tất cả đã ổn, cứ mặc gã, giờ thì gã tự liệu được, bỗng nhiên gã nhận ra gã đang nói tiếng Hung, thế là gã định nặn ngay ra một câu tiếng Anh nào đó, nhưng không thành, thế là gã đứng dậy, bắt đầu đi trên hè phố, cực kỳ khó nhọc, nhưng bằng cách nào đó gã tới được ngã tư Second Avenue và đường 51, ở đó gã khập khễnh bước xuống bến tàu điện ngầm, dưới đó dễ chịu hơn, người đi nườm nượp, chẳng ai để ý đến một kẻ rách nát thành từng mảnh như gã, sau này gã kể với bạn gã, gã vỡ ra từng mảnh đến nỗi gã không thể tưởng tượng nổi rồi sau làm sao gã lại lành lặn thành một con người, gã bước lên tàu, nhưng còn chưa biết đi đâu, cứ đi khỏi đây cái đã, gã nghĩ, và khi cảm thấy đã đi khá xa thì gã xuống, lê lết đến chỗ bản đồ, xem tên bến này là bến gì, gã đang ở đâu đó trong khu Brooklyn, nhưng làm gì bây giờ, gã đắn đo, sau này gã kể, và lúc ấy gã chợt nhớ ra họ đã hẹn nhau trước khi chia tay, thật lạ là gã quên hết những gì xảy ra trong mấy giờ cuối cùng, nhưng lại nhớ sáu giờ chiều phải đem cảo bản tới chỗ người bạn mới, tập cảo bản, gã nói một mình, và gã quay lại bằng tàu số bảy về phía đường thứ 42, nhưng gã rất sợ, gã nói, vì có thể thấy gã bị đánh tơi tả, bẩn thỉu, hôi thối, quần áo dính đầy chất nôn mửa, gã sợ có người sẽ chặn gã lại trước khi về đến nhà, nhưng chẳng ai chặn gã lại, người ta né tránh, chẳng ai dây vào gã, cho tới khi gã đến đường West 47, và chuyển sang tàu số 9 để về nhà, về nhà, gã lẩm bẩm một mình như một câu niệm chú, về nhà, gã lết cái thân thể rã rời, và khi cuối cùng về đến căn nhà, gã lên cầu thang, thấy người vẫn đau như dần, đến nỗi gã cũng chẳng nghĩ ra, rằng hôm qua gã đã đi khỏi đây vĩnh viễn, lẽ ra phải như thế, sau này gã nói với người đàn ông, vì nếu thế thì gã đã hiểu rõ hơn vì sao gã cảm thấy mình như một xác chết.

11.

Cả hai người đang ở giữa đống thùng trong bếp, người đàn bà nằm ngửa vặn mình, mặt bị đánh rách nát, người phiên dịch bị treo trên ống dẫn nước sưởi trung tâm, nhưng nhìn máu chảy trên đầu thì có thể thấy y bị bắn bằng loạt súng máy từ cự ly gần - gã không kêu lên được, cũng không nhúc nhích nổi, gã cứ đứng trên khung cửa mở, từ từ há hốc mồm, nhưng không thốt ra tiếng, rồi gã muốn bỏ đi, giật lùi ra phía ngoài, nhưng tứ chi cứng nhắc lại không theo ý gã, thậm chí đến khi gã cử động được, thì chân gã lại bước về phía trước, đến gần họ, mỗi lúc một gần hơn, và đầu gã bỗng đau khủng khiếp như bị một nhát búa, và khi đó gã dừng lại, đứng bất động một lúc lâu, gã cứ đứng đó không thể rời mắt khỏi hai xác chết, nét mặt gã hốt hoảng, thất thần và già nua, gã lại há mồm ra, nhưng vẫn không kêu thành tiếng, và lúc đó gã tiến lên một bước, nhưng gã vấp phải vật gì suýt ngã, đó là cái điện thoại, gã cúi xuống nhặt lên và bấm rất nhanh một số, rồi gã nghe tín hiệu máy bận rất lâu, cho tới khi gã nghĩ ra gã đã gọi đúng số máy của nhà này, gã bắt đầu lục tìm trong các túi, mỗi lúc một cuống quýt hơn, nhưng mãi không thấy thứ gã muốn tìm, nhưng cuối cùng gã đã tìm thấy, đó là tấm danh thiếp, trời ơi, gã nói vào điện thoại, trời ơi, trời ơi, gã nói như phát điên, họ chết rồi, chết cả hai, cô tiểu thư, ngài Sárváry, nói to lên, người đàn ông giục, đừng thì thầm như thế, hãy nói tử tế xem chuyện gì đã xảy ra, không thì thầm, Korin thì thầm, nhưng người ta đã giết họ, cả hai đã chết rồi, cô tiểu thư bị vặn xoắn ngang lưng, ngài Sárváry thì bị treo lên, hãy biến khỏi đó thật nhanh, người đàn ông quát vào máy, ôi, Korin nói, tất cả bị đập phá tan nát, rồi gã thả ống nghe điện thoại, hốt hoảng nhìn lên, gã lao đầu ra cầu thang, đẩy cánh cửa nhà vệ sinh, đứng lên đỉnh bồn cầu, và nâng viên gạch lát ra khỏi tường, rồi gã lôi chỗ tiền ra, cầm gọn lại và chạy vào nhà, gã cầm ống nghe điện thoại lên, gã đã biết rồi, gã nói với người đàn ông, gã biết điều gì đã xảy ra, và gã bắt đầu kể lể về công việc mới của ông chủ nhà, về đợt mua bán lớn và về chỗ tiền trong tay gã, về những gói bột trắng được giấu kín, về việc sao gã lại phát hiện ra, càng lúc càng rối mù hơn và mỗi lúc gã lại sợ hãi hơn bởi ngay những lời gã nói, đừng có nói thầm, người đàn ông lại nhắc, vì anh ta không nghe rõ, nhưng bây giờ thì gã đã biết rõ, Korin tiếp tục, gã không hề nghĩ đến chuyện này, lại đúng là ngài Sárváry, lẽ ra gã... và gã khóc, gã khóc rất to, người kia nói gì gã cũng chẳng nghe thấy nữa, gã cứ khóc nức nở, không cả cầm nổi ống nghe điện thoại, sau đó gã lại áp điện thoại lên tai, và nghe, a lô, anh còn đấy không? người đàn ông hỏi, còn, Korin đáp, thế thì biến khỏi đấy nhanh lên, còn chỗ tiền, cậu đã cầm vào nó rồi thì nhất thiết hãy mang nó theo, nhưng đừng động vào cái gì khác nữa, ra khỏi nhà ngay, hãy đến nhà tôi hay nơi nào cậu muốn, cậu có nghe không? còn đấy không? - câu hỏi còn vọng mãi trong sự yên tĩnh đáng sợ, nhưng không có câu trả lời, vì Korin đã buông máy, gã nhét tiền vào áo khoác, và bắt đầu đi giật lùi, cứ giật lùi, và lại khóc, gã ra khỏi nhà như thế, lần xuống cầu thang và ra phố, đi được khoảng hai trăm mét thì bắt đầu chạy, gã cứ chạy và chạy lên phía trước, trong tay là tấm danh thiếp, gã giữ tấm danh thiếp chặt đến nỗi tay gã cứ run lên không kìm lại được.

12.

Họ ngồi trên ba chiếc ghế bành; đối diện với ti vi là hình nộm, bên cạnh là người đàn ông và bên cạnh anh ta là Korin, không nghe thấy tiếng gì khác, chỉ có âm nền của chiếc TV vặn nhỏ và tiếng rền, tiếng gằn, tiếng lắc của chiếc máy giặt từ phòng tắm vọng ra, vì họ không nói với nhau một lời - khi Korin đến, người đàn ông bảo gã ngồi rồi anh ta cũng ngồi xuống cạnh gã, nhưng rất lâu sau anh ta không hỏi gã điều gì, anh ta cứ nhìn về phía trước, suy nghĩ rất lung, rồi anh ta đứng dậy uống một cốc nước, anh ta ngồi trở lại và nói, rồi họ sẽ tìm ra một cách gì đó, nhưng trước hết phải giặt quần áo cho gã đã, chứ thế này thì gã không thể đi đâu dù chỉ một bước, sau đó anh ta giúp gã lột quần áo, vì hình như gã không hiểu sao lại phải làm thế, và gã không cởi được cúc, cuối cùng thì quần áo gã cũng vứt một đống trước mặt gã, người đàn ông đưa cho gã một chiếc áo choàng, lấy các thứ ra và đem quần áo gã vào phòng tắm, sau đó anh ta bỏ tất cả từ áo khoác đến quần lót vào máy giặt, anh ta khởi động máy rồi quay ra ngồi vào chỗ cũ, và anh ta tiếp tục suy nghĩ rất lung, và họ ngồi như thế có lẽ suốt một tiếng đồng hồ, rồi đến lúc trong phòng tắm chiếc máy giặt hộc lên một tiếng nhỏ dần rồi tắt hẳn, người đàn ông nói anh ta phải biết đại thể chuyện gì đã xảy ra, nếu không anh ta không thể giúp gì được, Korin nói gã đã biết chỗ cất giấu bí mật trong nhà vệ sinh từ trước, nhưng gã nghĩ chắc của một ai đó sống ở tầng dưới, vì bất kỳ ai cũng có thể vào nhà vệ sinh, chỗ cất giấu gì lạ vậy? người đàn ông vặn, chỗ cất giấu thế đấy, Korin nói, gã còn phát hiện ra người ta đã đổi các gói và để tiền vào đó, gói gì? ngày nào? người kia ngắt lời, nhưng gã không nghĩ, Korin tiếp tục, rằng chúng lại liên quan đến họ, gã không nghĩ tới nó đến mức quên không nói gì về chuyện ấy, vì bất chợt cuộc sống của họ bị đảo lộn, một lô người đến nhà và đem đi mọi thứ, hôm sau họ lại đem một lô đồ đạc mới đến nhà, và việc này khiến cô tiểu thư lúng túng và gã phải đứng ra lo liệu, và đáng tiếc là gã quên hết, gã không nghĩ mấu chốt của mọi việc lại chính là cái này, và gã lại bắt đầu khóc trên ghế, và gã không trả lời thêm một câu hỏi nào của người đàn ông nữa, thế là anh ta phải làm mọi việc một mình, tìm hộ chiếu trong các thứ lấy ra từ quần áo gã, và kiểm tra xem nó có còn hạn hay không, sau đó phơi quần áo ướt trong buồng tắm, đếm xem số tiền gã có là bao nhiêu, và cuối cùng nghĩ xem nên xử lý vụ này như thế nào, rồi anh ta ngồi xuống cạnh gã, nhẹ nhàng bảo chỉ có một giải pháp duy nhất là gã phải đi khỏi đây càng nhanh càng tốt, nhưng Korin không trả lời, gã cứ nhìn ti vi với cái hình nộm, và khóc.

13.

Trong phòng ngủ chỉ có một chiếc giường, và cạnh cửa sổ có một hình nộm tựa vào tường, như người nhìn qua cửa sổ ra ngoài, trong bếp chỉ có một bàn và bốn ghế, và lại có một hình nộm ngồi trên một chiếc ghế, tay chỉ lên trần hay xa hơn, trong phòng khách có ba ghế bành, ti vi, hình nộm, người đàn ông và bây giờ thêm Korin chứ không có gì khác, căn hộ gần như trống rỗng, chỉ trên những bức tường là được dán gần như kín những bức ảnh, hơn nữa chỉ là một bức ảnh duy nhất nhưng kích thước khác nhau, cái nhỏ, cái to, cái trung bình, cái rất to, nhưng mọi nơi đều giống nhau, hình trên các ảnh đều như nhau, một cái bình bán cầu phủ các tấm gắn bằng kính, buổi sáng khi người đàn ông mở mắt ra bởi một tiếng động nhỏ anh ta thấy Korin đã mặc quần áo, khoác áo choàng, như người chuẩn bị đi, gã nhìn các bức tường, xem các bức ảnh, gã đi từ chiếc này sang chiếc kia, cúi xuống từng chiếc và xem xét chúng rất kỹ, rồi khi thấy người đàn ông đã thức, gã vội sang phòng khách, ngồi xuống cạnh hình nộm, và dán mắt vào ti vi - có uống cà phê không? anh ta hỏi gã qua cửa và ra khỏi giường, nhưng Korin không trả lời, gã cứ nhìn chằm chằm lên màn hình không tiếng của cái ti vi, thế là anh ta chỉ làm một suất trong bếp bằng cái máy tự động, anh ta đổ cà phê vào tách, cho đường rồi khoắng lên, và ngồi vào ghế bành bên cạnh Korin, người yêu anh đâu? Korin bất chợt hỏi, đi vắng, người kia trả lời sau một lúc lâu im lặng, thế còn đây? ở trong bếp? ngoài bến xe nữa? Korin quay đầu về phía các con búp bê, chúng rất giống cô ấy, người kia đáp, rồi uống từng ngụm cà phê nhỏ, sau đó anh ta đứng dậy mang tách ra bếp, nhưng khi anh ta quay lại thì Korin đang kể dở một câu chuyện khác, như thể gã không nhận ra sự vắng mặt của người kia, vì gã thấy mặt hai đứa trẻ cúi xuống nhìn gã, gã nói, và chúng dọa sẽ gọi xe cứu thương, đúng lúc ấy gã đã chuồn được, đã núp dưới tàu điện ngầm được một lúc, gã rất đau khắp người, nhất là phần bụng, ngực và cái gì đó trong cổ, đầu gã ong ong và chân thì không bước nổi, nhưng gã vẫn đi và tới một bến khác, rồi một bến nữa, một bến nữa, rồi một bến nữa, tôi không hiểu cậu nói gì, người đàn ông cắt ngang, nhưng Korin không giải thích mà im lặng, và cả ba cứ nhìn vào ti vi một lúc rất lâu, phim hoạt hình và các clip quảng cáo thay nhau, những hình chạy nhanh, giật cục, câm lặng, giống như tất cả chìm trong nước - cậu phải đi ngay khỏi đây, người đàn ông cúi đầu, đây là một thành phố rất nghiệt ngã, ở đây không có thời gian suy nghĩ đâu, vì hoặc chúng sẽ giết Korin, hoặc gã sẽ bị cảnh sát tóm, và hai việc đó chẳng khác gì nhau, gã có nhiều tiền, hãy quyết định xem muốn đi đâu, người đàn ông sẽ lo, tuy nhiên gã phải cố lên, nhưng Korin như kẻ mất hồn, gã chưa ý thức được người kia nói gì, gã cứ nheo nheo mắt rất lâu như đang tập trung rất dữ vào điều gì đó, mắt không rời cái màn hình nhấp nhoáng, rồi gã đứng dậy, lại gần những bức ảnh trên tường, chỉ vào một cái, rồi gã quay về phía người đàn ông hỏi, cái này ở đâu?

14.

Giường tạm trải cho gã ở phòng khách, nhưng gã chỉ nằm đắp chăn chứ không ngủ, gã đợi cho người đàn ông ở trong phòng ngủ thở đều và bắt đầu ngáy, rồi gã dậy đi vào buồng tắm, và sờ hết lượt quần áo phơi trên lò sưởi, rồi gã đến sát tường chăm chú nhìn các bức ảnh; gã phải cúi khá gần, vì ánh sáng chỉ lờ mờ trong bóng tối, gã cúi sát và nhìn hết lượt các tấm ảnh, gã cứ đi từ tấm này sang tấm kia và xem xét kỹ từng ảnh, rồi lại bước tiếp một bước, cứ thế gần suốt đêm, gã đi hết các phòng, sau buồng tắm là phòng ngủ, sau phòng ngủ đến phòng khách, rồi gã lại tiếp tục trong buồng tắm, thỉnh thoảng gã lại đến chỗ quần áo đang phơi, gã sờ nắn, xê đi dịch lại chúng trên lò sưởi, rồi lại quay sang xem các tấm ảnh, gã nhìn cái hình vòm lạ, trong suốt, những đường uốn cong bằng ống kim loại đơn giản, chúng tạo thành hình bán cầu trong không gian, gã xem những tấm kính nửa mét, một mét phủ gần như kín hình bán cầu, nhìn những chiếc kẹp giữ các khớp nối, gã cố nhìn xem những dòng chữ viết bằng các ống nê ông là gì, và càng cúi xuống sát gần chúng, càng căng mắt ra nhìn gã càng thấy mình tập trung sâu hơn vào một cái gì đó trong bức ảnh, về sau trời sáng dần, và nhìn các chi tiết đã dễ hơn, và Korin nhìn thấy: trong một không gian hoàn toàn trống rỗng được bao bọc bởi các bức tường trắng là một cấu trúc có vẻ cực nhẹ, vô cùng tinh tế, có thể là một ngôi nhà, gã tự nhủ, khi gã bước khỏi một khối và lại gần khối tiếp theo, một công trình cổ, sau này người đàn ông giải thích, một túp lều thời tiền sử, hay chỉ là một cái bình làm từ các ống nhôm và những tấm thủy tinh vỡ không đều nhau theo mẫu các igloo[15] của người Eskimo - cái này ở đâu? lúc đó Korin hỏi, ở Schaffhausen, người đàn ông trả lời, thế Schaffhausen ở đâu? ở Thụy Sĩ, người kia đáp, ở gần Zurich, nơi sông Rhine chảy qua dãy núi Jura, có xa không? Korin hỏi, Schaffhausen có xa không, xa không?

15.

Anh ta gọi taxi đến lúc hai giờ, và taxi đã đến đúng hẹn, anh ta gọi Korin, đi thôi, rồi sửa lại áo khoác cho Korin, và nói với gã, rất tiếc áo khoác còn chưa khô hẳn, anh ta lục túi trong, kiểm tra vé máy bay và hộ chiếu có ổn không, nhắc nhở gã một vài điều cần chú ý ở sân bay JFK, rồi họ im lặng đi xuống tầng trệt, bước ra khỏi nhà, người đàn ông ôm chầm lấy gã, trước khi gã ngồi vào taxi, chiếc taxi hướng về phía đường cao tốc đi Brooklyn, người đàn ông đứng trước ngôi nhà đưa tay lên vẫy, nhưng Korin không biết, vì gã không một lần nhìn lại phía sau, cũng không nhìn sang hai bên, gã cứ ngồi trên ghế sau, mắt đăm đăm về phía trước nhìn con đường qua vai người lái taxi, dường như gã không quan tâm tới gì nữa, chỉ một điều duy nhất: phía trước là gì, phía trước là gì, qua vai người lái taxi.

❀ ❀ ❀

[1] Từ chữ pappendeckel trong tiếng Đức: thùng các tông, thùng giấy.

[2] Tên họ của các họa sĩ Hà Lan trong cùng một gia đình gồm nhiều họa sĩ. Người vẽ bức tranh Công trình xây dựng tháp Babel là Pieter Brueghel (1525- 1569).

[3] Ngọn tháp vĩ đại được xây dựng ở thành phố Babylon thời cổ đại.

[4] Vua xứ Lưỡng Hà trong Kinh Thánh và trong chuyện kể dân gian, ông được coi là người đã cho xây dựng tháp Babel.

[5] Ely Jacques Kahn (1884-1972): kiến trúc sư người Mỹ, ông đã thiết kế nhiều nhà chọc trời ở New York.

[6] Tiếng Anh là Zsiggurat: đền thờ cổ Lưỡng Hà, có chớp cao trên đỉnh.

[7] Robert Koldewey (1855-1925): nhà khảo cổ học Đức.

[8] Ý ở đây là đã từng có luật lệ vạn năng có khả năng điều hành mọi người và mọi vật, nay không còn luật lệ này nữa (chú thích của tác giả).

[9] Trật tự: nghĩa là cấu trúc theo nghĩa thông thường của vũ trụ, ở đây hiểu là đã từng có một trật tự, và trật tự này giữa các yếu tố cấu thành vũ trụ không tồn tại nữa (chú thích của tác giả).

[10] Vị thần thế hệ cuối ở Lưỡng Hã, là thần bảo trợ của các thần của thành phổ Babylon.

[11] Nữ thần tình yêu và sinh nở trong huyền thoại phương Đông cổ đại.

[12] Một loại rượu ngâm dược liệu nổi tiếng của Hungary.

[13] Tiếng Hung, tiếng Anh là froufrou: kiểu tóc cắt thẳng trước trán, hai bên để dài xõa xuống trùm kín hai tai.

[14] Xúp thịt bò nấu khoai tây theo kiểu Hung.

[15] Tiếng Anh: lều tuyết của người Eskimo.

à những người xa lạ, các nhà bác học, các tài tử và các nhà sưu tầm, những kẻ nghiện ngập, bọn trộm cắp, đàn ông, đàn bà, trẻ con và người già, vì mọi người đều muốn tận mắt thấy, và ai cũng cố tiến lên trước để nhìn thấy chiếc bệ lớn được
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.