Chiến Tranh Và Chiến Tranh

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 2 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Asaia Đã Đến

❊ ❊ ❊

Mặt trăng, thung lũng, giọt sương, cái chết.

Vào tháng Ba năm Công lịch 1992, chính xác hơn là vào lúc giữa bốn giờ và bốn giờ bốn lăm đêm thứ ba của tháng, gần tám năm trước kỷ niệm lần thứ hai nghìn của kỷ Công nguyên và theo một ý nghĩa nhất định được coi là bắt đầu của thời đại mới, nhưng còn xa mới tới không khí lễ hội, Dr. Korin György hãm xe lại trước cửa quầy buýp phê NON STOP của bến xe buýt, gã tắt động cơ, bước ra vỉa hè, sau đó - như người biết chắc chắn tại sao sau ba ngày say xỉn chạy điên cuồng mình lại tới đây, với bốn từ này trong đầu đúng là gã đã tìm được điều đó ở chỗ này - gã đẩy cửa vào không hề do dự, lảo đảo bước tới bên người đàn ông duy nhất đứng cạnh quầy, và thay vì ngã gục ngay bởi trạng thái lúc đó của gã, bằng một nỗ lực ghê gớm, gã phát âm từng âm tiết để tạo các từ, gã nói với người đàn ông:

Thiên thần quý mến, ta tìm người đã từ lâu.

Người đàn ông từ từ quay đầu về phía gã. Không thể biết ông ta có hiểu gã nói gì. Nét mặt ông ta mệt mỏi, ánh mắt vô hồn, mồ hôi chảy ròng ròng trên trán.

Ta tìm ngươi đã ba hôm - Korin giải thích. - Vì... vì cuối cùng ngươi phải biết, rằng lại kết thúc... rằng ở đây... con mẹ thối tha của chúng nó... - Korin nghỉ một lúc lâu, và chỉ nhờ điều này tiết lộ - nét mặt gã rắn đanh - gã phải kìm cơn tức giận tới mức nào, đến khi gã lại nói ra được những lời cay đắng đã chuẩn bị trước cả ngàn lần - ... lại kết thúc.

Người đàn ông, cũng từ từ như lúc trước đã nhìn gã, quay lại phía quầy, nhẹ nhàng đưa điếu thuốc lên môi rít một hơi thật sâu, một hơi sâu nhất có thể, tới tận những phế nang tận cùng của phổi, rồi không thể rít sâu hơn được nữa, ông ta chúm môi lại, giữ tất cả trong lồng ngực rất lâu, và chỉ nhả ra những tia khói mỏng khi mặt đã đỏ lựng và các mạch máu hai bên thái dương đã căng phồng lên. Korin căng mắt nhìn, không thể biết chính xác vì gã chờ đợi ở người đàn ông câu trả lời nào đó sau hơi thuốc, hay vì đầu óc gã bất chợt đơ lại trong một phút, dẫu thế nào gã cũng cứ nhìn người đàn ông hơi ngây ngất trong đụn khói, sau đó, không rời mắt hay không thể rời mắt khỏi người đàn ông, gã mò mẫm với tay được một chiếc cốc trống không, và như muốn gọi người bồi bàn tới, gã gõ gõ cái cốc mấy lần lên mặt quầy. Nhưng chẳng thấy bồi bàn đâu, và khách cũng chẳng có ai ngoài họ trong cả quầy buýp phê hình bán trụ, không kể ở phía sau, bên trái nhà vệ sinh có một box hai người, trong đó có một đôi dáng như ăn mày ngồi sát nhau: một ông già không thể xác định tuổi, bẩn thỉu, râu ria lồm xồm, trên mặt là những u mỡ to bằng quả trứng chim cút, và một người đàn bà cũng già như thế, nhìn gần khó đoán tuổi, gầy guộc, răng rụng, mồm móm mém, nhưng ánh mắt có vẻ vui. Nhưng đúng là không thể tính họ là khách ở đây, vì họ ngồi khá xa, có lẽ chỉ vượt quá giới hạn một chút xíu, nhưng chỗ ấy là không gian phía sau quầy buýp phê, cứ như hình hài họ cũng tương đồng với vị trí họ ngồi: dưới chân họ là giày cao cổ buộc bằng sợi gai hay dây thép, trên thân thể họ là chiếc áo khoác đông rách nát, đứt cúc, được quấn kín bằng khăn, trước mặt họ là một chai rượu vang cỡ một lít, xung quanh họ trên nền là vô số các túi nhồi căng phồng. Họ ngồi im lặng không nói một lời, chỉ nhìn ra phía trước, và khẽ nắm tay nhau.

Tất cả đã hư hỏng, và tất cả đã suy đồi - Korin tiếp tục.

Nhưng gã cũng có thể nói - gã nói thêm với cách nói khó hiểu, nhát gừng để giải thích ý gã, với mạch suy nghĩ hoàn toàn rõ ràng đối với một viên thư lại của trời và đất, rằng người ta đã làm hư hỏng và làm suy đồi tất cả, vì ở đây, gã nói, ít ra người đàn ông mà gã bắt chuyện phải biết bằng mọi giá và chính xác rằng, không phải là lời phán xét thần thánh tồn tại cùng sự trợ giúp ngây thơ của con người - và ở cuối từ “phán xét thần thánh” chiếc cốc trống không run lên trong tay gã - mà là ngược lại, ở đây sự phán xét nhục nhã không thể hiểu nổi - mà con người tự đưa ra đối với bản thân - với hậu thuẫn và sự cộng tác của thần thánh, hay là: ở hình dạng cuối cùng của nó là một sinh linh tầm thường nhất có thể tưởng tượng nổi, là sự sắp đặt theo một kế hoạch hạ đẳng không thể hơn của một thế giới được gọi là nhân đạo, sự sắp đặt đầy đủ và hoàn hảo, theo gã đã thành công một cách ghê tởm. Theo gã, thật đáng ghê tởm, gã nhắc lại, và có lẽ để nhấn mạnh gã phát âm cụm từ “thật đáng ghê tởm” cực kỳ chậm, gã đã hãm lại giữa chừng tới mức gần như dừng lại ở cuối, và đó là một cố gắng rất đặc biệt, bởi cho tới lúc đó, trong suốt quá trình, kể từ khi bắt đầu, gã đã nói với tốc độ thấp nhất, với nhịp điệu nhỏ nhất có thể mà người ta còn có thể nói được, đơn giản là gã nhả từng âm tiết ra khỏi miệng, như thể phải đánh vật với từng âm tiết, để chính là nó chứ không phải một âm khác bật ra, như thể có một cuộc kịch chiến ở đâu đó sâu trong cuống họng, như thể phải tìm thấy, phải vớt lên và rũ bỏ khỏi những thừa thãi, giật nó ra khỏi đám bầy nhầy lúc nhúc sống động của các luồng âm tiết, đúng nó, đúng cái âm tiết duy nhất ấy, đem nó ra khỏi cuống họng, dẫn nó dọc theo vòm họng, ép nó đi tới hàm răng và cuối cùng nhổ nó ra ngoài, vào không gian đậm đặc của quầy buýp phê, ngoài âm thanh duy nhất là tiếng rên rỉ bệnh hoạn không thể dập tắt của chiếc tủ lạnh, phun tới người đàn ông bất động đang nhìn chằm chằm vào cạnh bàn, theo gã thật-đáng-ghê-tởm, Korin nói chậm lại, và lúc đó không phải là gần như, mà đúng là gã thôi không nói nữa, và lúc này rõ ràng từ sắc thái của đôi mắt bỗng nhiên trở nên mờ nhòa, đã bỏ mất mục tiêu, có thể xác định rằng tại thời điểm này, khi nói thật-đáng-ghê-tởm, đầu óc gã đã đơ lại hẳn, gã cứ đứng đó, và điều này có nghĩa là gã không đổ vật xuống, mặc dù xét tới lực hấp dẫn kéo cơ thể gã sang phải thì lẽ ra gã đã đổ vật xuống rồi, gã cứ đứng đó, dựa phía bên phải thân mình vào thành quầy, và hướng mãi đôi mắt đã mờ dại vào người đàn ông, như thể gã nhìn thấy, nhưng gã chẳng thấy gì hết, gã chỉ nhìn mà không thấy như thế một lúc lâu, không hề có dấu hiệu nhỏ nhất của ý thức, cả thân mình ngật ngưỡng tựa vào cạnh quầy, thật-đáng-ghê-tởm.

Chúng đã làm hư hỏng thế gian này - sự sống đã trở lại trong ánh mắt gã chừng một phút sau, trong mắt gã lại thấy màu vũng nước bùn lúc trước.

Nhưng gã nói gì cũng thế thôi, gã nói, vì con người đã làm hỏng hết, vì con người đã hủy hoại những thứ họ giành được, và vì con người đã giành được tất cả qua cuộc tranh đấu hèn hạ, họ đã hủy hoại tất cả, bởi vì thứ gì con người động đến, mà họ động đến chẳng thiếu thứ gì, là họ làm hỏng tất, và cứ thế diễn ra mãi đến thắng lợi hoàn toàn, giành giật và hủy hoại, hủy hoại và giành giật, cứ như thế đến kết cục vinh quang, đối với họ là kết cục vinh quang ầm ĩ, hay nói chính xác hơn: chạm tới, làm hỏng và giành lấy, hay chạm tới, giành lấy và làm hỏng, đã diễn ra hàng trăm năm như thế, lúc ngấm ngầm, lúc công khai, lúc tinh vi, lúc thô bạo, nhưng đã diễn ra hàng thế kỷ, và bao giờ cũng vậy, theo gương loài chuột cống rình rập cắn trộm, vì để đạt được thắng lợi toàn diện và hoàn hảo này đương nhiên đối thủ của họ - những gì cao quý, xuất sắc và tuyệt hảo - do những lý do nội tại đừng bao giờ tham gia cuộc tranh đấu, đừng bao giờ tham gia trận chiến diễn ra vì một thế giới con người ổn định hơn chút ít chỉ nhờ sự có mặt của nó, để đừng bao giờ có bất kỳ cuộc chiến tranh nào, chỉ có sự biến mất bất chợt của một phía, cụ thể là sự biến mất của những gì cao thượng, xuất sắc và tuyệt vời khỏi cả cuộc tranh đấu, cả sự tồn tại, thậm chí trong trường hợp hậu quả nghiêm trọng nhất, điều này thì chúng ta không biết, Korin nói, là sự tiêu vong toàn bộ và hoàn hảo, vì một lý do bí ẩn nào đó, ngoài chúng ra đối với tất cả những người khác là không thể hiểu nổi, không hé lộ ra tại sao lại diễn ra như thế và tại sao lại có thể diễn ra, để tới nay những kẻ chiến thắng bằng cắn trộm thống trị Trái Đất, không còn một hang hốc duy nhất nào có thể che giấu khỏi chúng điều gì, tất cả là của chúng, Korin nói với tốc độ đã quen, của chúng những gì có thể giành giật được, của chúng cả phần lớn những gì không thể giành giật được, của chúng khoảnh khắc yên tĩnh trong tự nhiên, và của chúng, như người ta thường nói, sự bất tử, dĩ nhiên là sự bất tử dung tục tầm thường được che đậy, nghĩa là tất cả, như những kẻ cay đắng nói không hẳn đúng, nhưng có lý, tất cả đã mất, và vĩnh viễn. Và quyền lực rơi vào tay chúng đúng là không nhỏ, gã tiếp tục nói không thể ngắt lời, bởi do vị trí và sức mạnh điên rồ của chúng, chúng không giảm nhỏ các kích thước và tỷ lệ cho phù hợp với chúng, vì một quyền lực như vậy sẽ chỉ tồn tại trong thời gian rất ngắn, mà với sự cẩn trọng đặc biệt chúng tạo ra sự đầy đủ nhất có thể của các kích thước và tỷ lệ bằng các kích thước và tỷ lệ của riêng chúng, nghĩa là chúng mở rộng bản thân chúng ra những kích thước và tỷ lệ không xứng đáng với chúng, chúng đã tổ chức - từ những tình tiết nhỏ nhất cũng với sự chú ý nghiêm ngặt nhất, để đặt nền móng, để bảo đảm và như thế để duy trì bước ngoặt lịch sử này của thế giới - cuộc cách mạng đê tiện và điên rồ của sự giả tạo các kích thước và nội dung, các tỷ lệ và quy mô. Dù với đối thủ vô hình, hay chính xác hơn với đối thủ không hiện hữu, nhưng cuộc đấu tranh mà chúng là kẻ thắng cuộc kéo dài, gã nói, và trong cuộc đấu tranh lâu dài đó chúng đã hiểu ra rằng thắng lợi đó chỉ không thể đảo ngược nếu chúng không hủy diệt hoặc đày ải tất cả những gì chống lại chúng, mà dung nạp những thứ đó vào sự tầm thường phản cảm của thế giới mà chúng ngự trị, nghĩa là không hủy diệt và đày ải, Korin nói, cái tốt và cái nổi bật, mà sở hữu và hạ nhục, không nói không một cách kiêu ngạo với cái tốt và cái nổi bật, chúng đã hiểu, mà nói đồng ý với sự cân nhắc hèn hạ nhất, duy trì, công khai, dung dưỡng cái tốt và cái nổi bật, chúng đã nhận ra chúng phải làm gì, nghĩa là không chà đạp, chế giễu và biến nó thành không có, mà ngược lại nâng đỡ, chấp nhận và khai thác những nội dung đó, để tạo ra một thế giới mà trong đó cái duy nhất có cơ hội đối nghịch và phản kháng, cái có cơ hội tỏa sáng và có thể thay đổi cuộc sống của con người, sẽ là cái bị ô nhiễm nhất... nói thế nào cho dễ hiểu nhất nhỉ, Korin ngừng giữa chừng câu nói, có vẻ lúc này gã hơi suy nghĩ,... có lẽ nếu gã nhắc lại, cuối cùng gã kết thúc... thành cái gì nhỉ... sự thiếu vắng của cái cao thượng. Với sự nâng đỡ cái tốt và cái nổi bật, gã tiếp tục, ánh mắt không rời khỏi người đàn ông, chúng đã biến cái tốt và cái nổi bật thành điều đáng khinh sợ nhất ngày nay, chỉ cần nói ra hai từ ấy người ta đã thấy hổ thẹn, chúng trở nên đáng ghét, đáng khinh bỉ đến nỗi chỉ cần nói ra một lần tốt và nổi bật là đủ để người ta đã thấy buồn nôn, không phải vì nghĩ tới một điều gì đó, không, chỉ cần phát âm ra hai từ này, và còn bao nhiêu nữa, thế là hết! mỗi lần nói lên hai từ này là những kẻ chiến thắng của thế giới lại ngồi vững chắc hơn trên vị trí của chúng thêm chút ít, hay trên ngai vàng của thế giới, so với trước đó, con đường dẫn tới ngai vàng trần thế này của thế giới được trải bằng thứ đó và trải như thế, vì kippi-kopp, tốt và tốt, những bước chân của Cô bé quàng khăn đỏ, những vó ngựa, các bánh xe, các pittông động cơ ô tô đều vang lên như thế, tốt và tốt, kippi-koppi! - vô vọng, Korin lại nói chậm lại, nhưng thực ra gã không thể nói thế, vì sự thất vọng cũng là phần của cái xấu, và từ cái cơ cấu chết người này không có lối ra, vì nó đã được cấu thành, hoàn hảo theo cách của nó, và nó không hủy hoại sự vận hành mà liên tục gọt giũa trong quá trình hoạt động. Một cơ cấu tự mài giũa, Korin hơi cao giọng, và gã nhìn lên trần nhà sáng lạnh; gã nhìn lên như thể trần nhà thiếu sáng, trong khi trên trần buýp phê ánh sáng gần như không thể chịu nổi. Trần lắp kín bóng nê ông, bóng đèn nê ông chạy sát nhau, ít nhất tới trăm chiếc, từ phải sang trái, từ trái sang phải, với mật độ dày đặc ma quỷ như những nấm mồ một nghĩa địa lính, đến nỗi trên trần không còn lại khoảng trống nhỏ nào, tất cả kín đặc bóng đèn nê ông và tất cả đều sáng, không hỏng một chiếc nào, tất cả đều sáng, không một bóng nào tối, nhờ đó mà cả cái buýp phê sáng rực; người đàn ông - ngồi quay lưng lại với tất cả, trên tay phải là điếu thuốc lá đang nhả khói, ông ta nhìn vào cạnh bàn và không nhìn thứ gì khác - cũng sáng rực; bên cạnh ông ta Korin sáng rực, dán đôi mắt màu vũng nước vào người kia, tựa vào cạnh quầy hàng và quay về phía người đàn ông, lời nói cứ tuôn ra không dứt với nhịp điệu chậm rãi, nhát gừng; và cả đôi ăn mày ngồi trong cái box cạnh nhà vệ sinh cũng sáng rực: họ cứ ngồi đó, sát bên nhau như hai bóng đèn nê ông, ông già vuốt ve bàn tay trái đặt trên bàn của bà già, bà không rút tay lại, như thể bà cứ để tay như thế để được vuốt ve, họ cứ ngồi sát bên nhau, và nhìn nhau với ánh mắt dịu dàng, và thỉnh thoảng bà cụ lại đưa bàn tay phải lên sửa lại một đôi lọn tóc dính bết, xơ xác trên đầu.

Tôi không điên đâu - đôi mắt màu vũng nước của Korin lóe lên một tia hăm dọa - nhưng tôi thấy rõ ràng tới mức như tôi đã bị điên vậy.

Và hơn nữa, gã nói thêm, từ khi nhìn thấy tất cả những thứ đó, não bộ gã như được chằng dây để giữ nguyên vị trí trong đầu, gã có thể nói như thế, dĩ nhiên là nói một cách hình tượng, và vì gã nhìn tất cả rõ ràng tới mức gã luôn luôn cảm thấy các dây chằng kia có thể đứt bất cứ lúc nào, bởi thế mà gã không cử động cái đầu, chỉ giữ nguyên không động đậy nếu có thể, cái đầu gã, rõ ràng có thể thấy, nó cứng ngắc như thế nào, chính vì thế, nhưng điều đó không có gì quan trọng, gã bất chợt kết thúc câu chuyện, với giọng hơi bực bội, gã cũng không hiểu tại sao gã lại nói ra tất cả những chuyện này, việc gã đi chệch khỏi lối mòn mà gã đã vạch ra là không đặc trưng cho tính cách của gã, rõ ràng vì gã say, về phía mình gã không phủ nhận điều đó, rõ ràng chuyện gã say là nguyên nhân, vì điều quan trọng ở đây là gã có thể mô tả một cách cơ bản nhất, đơn giản nhất, và dễ hiểu nhất có thể điều gì đã xảy ra trong thực tế, và gã có thể diễn đạt một cách rõ ràng nhất có thể câu hỏi, câu hỏi quan trong sống còn, rằng tại sao lại xảy ra như vậy, gã không có khả năng tìm ra câu trả lời, vì cá nhân gã không mảy may đoán biết được tại sao sự cao cả lại biến mất khỏi thế giới, những cái cao thượng, xuất sắc, tuyệt vời đã biến đi đâu, làm sao gã có thể đoán biết được bất cứ điều gì, tất cả tuyệt đối không thể hiểu nổi, vì vậy mà hoàn toàn không thể hiểu được, cũng như trong mọi trường hợp nếu một cái gì đó hoàn toàn không thể hiểu được, bất quá người ta chỉ phỏng đoán, gã cũng đã thử, nhưng không đi đến đâu, vì đi về bất cứ hướng nào cuối cùng cũng tới một chỗ, gã nói, tới sự đơn điệu nhạt nhẽo của những ý tưởng nông cạn và những lời giải thích sơ sài, đôi khi gã tưởng mình đi đúng hướng, nhưng cuối cùng bao giờ cũng nông cạn, đôi khi gã cảm thấy, nào, lần này chắc là gã đi đúng hướng, nhưng cuối cùng cũng chỉ là sự nông cạn và nông cạn, vì sự biến mất hay tiêu vong này, gọi thế nào nhỉ, là sự bí ẩn vượt tầm của gã, và gã nghĩ nó vượt tầm của cả những người khác, và chỉ có điều chắc chắn đây là một trong những bí ẩn kỳ lạ nhất của lịch sử loài người, sự xuất hiện và biến mất của cái cao thượng trong lịch sử, chính xác hơn là sự xuất hiện và biến mất của cái cao thượng đối diện với lịch sử, bởi vì có thể khẳng định rằng lịch sử - mà về nó lại chỉ có thể nói một cách hình tượng, nhưng lúc này chỉ hơi hình tượng, không vô cớ có thể nói về nó như nói về chuỗi vô số những cuộc ẩu đả trên đường phố, thậm chí về một cuộc ẩu đả đường phố duy nhất kéo dài vô tận - rằng lịch sử này không đồng nhất, bất chấp mọi quy mô đặc biệt của nó, bất chấp sự lan tỏa có vẻ vô hạn của nó, cũng không đồng nhất với toàn bộ lịch sử của vũ trụ con người. Lấy ví dụ ngay như, gã nói, con người bình thường, cái con người hoặc là máu chiến, hoặc là hèn nhát, nhưng dẫu sao cũng là một chiến binh đường phố bẩm sinh, người mà trong khi bò lên phía trước trong cuộc chiến đường phố nhất định kia tới nơi ẩn nấp tiếp theo và tiếp theo, ít nhất có một đặc tính mà lịch sử không có hiệu lực, cụ thể là, Korin nói, cái bóng của nó, hiệu lực không lan tới cái bóng ấy, như vậy, không phụ thuộc vào việc cái gì sinh ra nó, ngày hay đêm, cái bóng đó vượt ra ngoài mạng lưới vô cùng phức tạp của cuộc chiến đường phố, nghĩa là nó vượt ra ngoài lịch sử, vì ông thử nghĩ xem, Korin ra hiệu cho người đàn ông bằng chiếc cốc không, ông kia không tỏ ra dấu hiệu nào là đã nhận ra, hay đã nhận ra ở đây bất cứ thứ gì, ông cứ thử nghĩ xem, ví dụ liệu có thể bắn vào cái bóng kia không? không thể, Korin đáp, đạn không bắn nổi cái bóng kia, và gã chắc chắn rằng, gã tuyên bố, chỉ chừng nấy đã đủ cho người kia hiểu: gã, tức Korin, am hiểu việc này, và hiểu đúng, đạn không bắn nổi, thế thôi! thế là quá đủ, cái bóng của con người không phải là bộ phận của cái cơ cấu cực kỳ rắc rối và có vẻ bao hàm tất cả của lịch sử, thế thôi! nói gọn lại là thế, không có gì phải nói chi tiết nữa, không cần khẳng định nhiều lần, nó thế, và có thể khép lại tất cả điều gì cho tới lúc này đã nói về cái bóng, đã gọi tên và miêu tả nó, và với việc gọi tên và mô tả này đã định hướng cho nó, nó đấy, tất nhiên, Korin nói, và gã lại giơ chiếc cốc không ra hiệu vẻ hăm dọa người bồi bàn, người mà, có thể nói, đang ló ra khỏi cái cơ cấu sáng lóa của đêm nay, nghĩa là đang vươn qua quầy bán hàng, và có vẻ như mãi mãi là thế, nó đấy, tất nhiên, gã nói, nó là thi ca. Cái bóng và thi ca, Korin lại lên cao giọng, gã chỉ muốn nhấn mạnh rằng, có những thứ mà lịch sử không thâu tóm được, những thứ đối nghịch lịch sử hiện tại, chiến thắng bởi sự rình rập đúng theo nghĩa của nó, thì chỉ có một, đó là sự hiện hữu của cái cao cả, xuất sắc và tuyệt vời, vì chỉ có khái niệm của cái cao cả, cái cái xuất sắc, cái tuyệt vời mới có thể đặt, có thể đứng đối nghịch với thứ lịch sử này, bởi một lý do đặc biệt là chỉ có cái cao cả, cái xuất sắc và cái tuyệt vời là không thể dẫn ra được từ thứ lịch sử định hướng như vậy, thứ lịch sử định hướng như vậy không cần tới chúng, Korin nói, nó không cần một thứ gì kiểu này hết, vì chỉ có lịch sử duy trì trong trường hợp có sự hiện hữu của cái cao cả, và hình thành trong sự hiện hữu này, và cân bằng hơn đôi chút là cần tới những thứ kiểu đó, và cũng chỉ vì để nó không quay về với xu hướng định mệnh hiện nay, cái xu hướng hiện tại, với sự thiếu vắng bi kịch của cái cao cả, trong mê lộ nhiễu loạn của sự hợp lý trần tục, hiện đang diễn ra không thể ngăn cản nổi, và qua những kẻ sinh ra nó bản thân nó cũng biết rõ rằng nó đã chiến thắng, và nó không thể làm gì khác trong cái mê lộ kia là chiến thắng, mài giũa, mài giũa mãi cho tới khi tự phát triển bản thân thành hoàn hảo, đến tột cùng. Điếu thuốc lá trên tay người đàn ông nãy giờ vẫn cháy, và vì ông ta không hút, chỉ giữ yên trong tay, nên tàn thuốc còn nguyên vẹn, và nó bị trọng lượng vít cong xuống từ chỗ đầu lọc, phía trên một chiếc gạt tàn. Để giữ nguyên được trạng thái này tất nhiên người đàn ông phải nâng từ từ điếu thuốc lên từng li, từng li một, thật cẩn thận tới gần vị trí thẳng đứng, hơn nữa phải nâng và nhích dần phù hợp với tốc độ cháy của điếu thuốc, để đoạn tàn thuốc dài dần. Và ông ta nâng điếu thuốc, nhích nó dần tới chiều thẳng đứng, cho tới khi nó cháy hết, và đoạn tàn thuốc còn nguyên vẹn trong không khí, phía trên chiếc gạt tàn, vì khi không còn tiếp tục được nữa, ông phải thả nó xuống, gõ nhẹ cho tàn rơi nếu không muốn để nó ngẫu nhiên rơi xuống, và rõ ràng ông ta không muốn, ông đã hạ nó xuống, và gõ nhẹ cho nó rơi xuống gạt tàn, ở đó do trọng lực, đoạn tàn thuốc tan vụn ra ngay, chỉ còn lại hơi mờ mờ hình hài trước đó của nó, của điếu thuốc lá thẳng, của đoạn tàn thuốc cong cong sau đó, của vết tro bụi tàn lụi. Ông ta bỏ mẩu đầu lọc vào gạt tàn, rút ra một điếu thuốc mới, và lại châm lửa. Nhưng lần này ông ta hít sâu, nuốt khói thật sâu và giữ khói rất lâu trong phổi. Ông ta hút, thêm một lần thật sâu và giữ khói trong lồng ngực: lâu và căng đến nghẹt thở. Đến lúc đó ông ta bắt đầu nhả ra rất chậm từng tia khói mỏng mảnh, đúng như lần đầu tiên ông ta đã làm, và trong khi những làn khói lan tỏa chốc lát che khuất gương mặt ông ta trước Korin, ông ta lại đưa ánh mắt trở lại cạnh quầy, đúng chỗ mà từ đó ông vừa ngước lên, như thể ở đó có một thứ gì đó buộc ông phải nhìn nó, một thứ gì đó không quan trọng, một vết thương, một vết sẹo hay một thứ gì đó thường thấy, một thứ gì đó không đáng kể gì, chỉ là một vệt sáng nhỏ.

Trí tuệ và sự khai sáng, Korin nói.

Và điều này, Korin tiếp tục nói, theo gã có nghĩa là sự không thể cưỡng lại nổi của trí tuệ và sự khai sáng không thể tránh khỏi suy ra từ sức mạnh huyền bí của nó; chính ở sự không thể cưỡng lại nổi và không thể tránh khỏi này cần phải có gốc rễ của thứ, theo ý gã, đã dẫn đến tình trạng ngày nay. Dĩ nhiên gã không thể biết thực chất ở đây xảy ra điều gì, làm sao gã có thể biết, vấn đề vượt quá khả năng của một sử gia địa phương ở một vùng khỉ ho cò gáy, nhưng cứ nghĩ đến chiến thắng ác mộng mấy thế kỷ đã thấy kinh khủng, cái cách thức mà trí tuệ đã từng bước từng bước một, không khoan nhượng tẩy rửa thế giới con người khỏi mọi thứ không hề có, cái cách nó lột bỏ khỏi thế giới con người mọi thứ mà người ta đã giả định sự tồn tại của chúng một cách sai lạc, nhưng dễ hiểu, hay cách thức nó lột trần không thương xót toàn bộ thế giới, và đến lúc còn đó một bên là một thế giới bị lột trần với thành tích cho tới khi đó không thể tưởng tượng nổi của trí tuệ, và bên kia là sự thức tỉnh với sự tàn phá kinh hoàng của nó, vì nếu chúng ta nói tới thành tích kỳ vĩ từ một phía, Korin nói, thì chúng ta hoàn toàn có quyền nói tới sự hủy hoại kinh hoàng từ phía bên kia, bởi cơn bão từ phía trí tuệ đúng là đã quét sạch tất cả mọi thứ cho tới nay là nền tảng của thế giới, đơn giản là nó đã hủy hoại nền tảng của thế giới, hơn nữa theo cách nó cho người ta biết: không có cái nền tảng đó, theo cách nó thông báo: cái nền tảng đó chưa từng có, và cũng sẽ không hồi sinh từ sự không tồn tại, một lúc nào đó, một khi nào đó, trong tương lai người ta hoài công chờ đợi. Mất mát, theo gã, Korin, là cực kỳ to lớn, không thể tưởng tượng nổi và không thể khắc phục nổi. Những gì cao thượng, xuất chúng, siêu việt đều chỉ đứng đó để lại tự diễn đạt mình theo cách ấy, chỉ đứng ở vị trí không thể bao quát nổi xét về độ sâu thực tế của nó, và nó cần phải kiểm lại bao nhiêu thứ còn thiếu, những thứ chưa hề có bao giờ. Nó phải hiểu và chấp nhận, rằng trước hết: không có thần thánh và các đấng thần thánh, và điều này họ - những người cao thượng, xuất chúng, siêu việt - ngay từ đầu phải hiểu và phải chấp nhận, khốn nỗi họ không có khả năng làm việc này, theo gã, Korin nói, đơn giản là họ không thể hiểu nổi điều này, tin thì họ tin đấy, chấp nhận thì họ chấp nhận đấy, nhưng họ không hiểu, họ cứ đứng đó, không hiểu và không chịu, và lẽ ra từ lâu họ đã phải bước lên nấc thang tiếp theo, nghĩa là nếu dùng cách diễn đạt cũ, gã nói, nếu không thần thánh, cũng không đấng thần thánh, thì không có cả cái tốt, cái siêu việt, nhưng họ không di chuyển, vì theo gã mường tượng, không có thần thánh và các đấng thần thánh thì họ không thể rời khỏi chỗ đó, cho tới khi một điều gì đó, có lẽ là cơn bão từ phía trí tuệ đẩy họ về phía trước, khi đó thì họ bỗng nhiên hiểu ra: không có thần thánh, cũng không có các đấng thần thánh, khi đó họ bỗng nhiên hiểu ra: không có cái tốt, cũng không có cái siêu việt, khi đó thì họ đã hiểu và ý thức được rằng, nếu sự việc là như vậy, thì ngay cả họ cũng không tồn tại! Theo gã, Korin nói, đây có thể là khoảnh khắc bắt đầu sự biến mất của họ khỏi lịch sử hay đối với lịch sử, theo gã đây có thể là thời điểm mà kể từ đó trở đi chúng ta có thể đánh dấu sự lụi tàn từ từ của họ, vì điều đó đã diễn ra: sự lụi tàn dần của họ, gã nói, họ tàn lụi như ngọn lửa bị bỏ mặc ngoài vườn, và từ hình ảnh khu vườn đến bất chợt này gã bỗng có cảm giác khủng khiếp, rằng có khi đây không phải quá trình xuất hiện và biến mất liên tục, mà chỉ là sự xuất hiện và biến mất một lần, nhưng ai có thể biết được chính xác điều này, không một ai hết, gã nói, ít ra gã thì không, nhưng gã đã biết chắc chắn nhất có thể sự giành chính quyền từ từ, nhưng kiên nhẫn hơn thế của các ông chủ hôm nay đã diễn ra như thế nào, vì điều này đã diễn ra như vậy, bên cạnh nhau, trong một phép đối xứng ký sinh nội tại: trong khi một đằng tàn úa, tan rữa dần rồi biến thành hư không, thì đằng kia mạnh lên dần, thành hình hài và cuối cùng khống chế tất cả; trong khi một đằng từ từ rút vào bí mật, thì đằng kia từng bước từng bước một tiến tới sự công khai hoàn toàn; một đằng liên tục thất bại, đằng kia liên tục chiến thắng, thất bại và chiến thắng, thất bại và chiến thắng, sự thể cứ diễn ra như thế, Korin nói, và bằng cách đó đã diễn ra sự biến mất không để lại dấu vết của một phía, và sự chiếm đoạt ngôi báu đáng ghét của phía bên kia, và gã, gã nói, đến một ngày gã phải nhận ra rằng, gã đã nhầm, đúng là gã đã nhầm to, khi tin rằng, trên mặt đất chưa từng có và cũng không thể có bước ngoặt, bởi bước ngoặt này, gã xác nhận vào ngày hôm đó, đúng là đã diễn ra và đã diễn ra không thể rút lại được. Trong khoang phía sau, ông già ăn mày đã buông tay bà lão. Nhưng chỉ trong một khoảnh khắc, vì ngay sau đó ông kéo bà lại gần và áp sát môi mình vào cái miệng hóm hém của bà, ông bắt đầu hôn bà cuồng nhiệt. Bà già không có vẻ chấp nhận, cũng không tỏ ra từ chối, bà không cưỡng lại nhưng cũng không đáp lại. Nom bà có vẻ quá mệt mỏi, như một con chim trúng đạn: bà ngả đầu về phía sau, hai mắt mở to, hai tay như đôi cánh buông thõng hai bên, nói cách khác bà như rũ xuống trong vòng tay ôm của người kia, khi ông già kéo bà lại gần, áo khoác của bà dồn thành từng lớp ở phía sau chỗ gần cổ nom rất kỳ. Kỳ, và điều đó có nghĩa là vì cú ôm bất chợt cái áo khoác đông quá rộng của bà trượt lên phía trên, cổ áo nhô cao hơn đầu bà, và cú ôm khiến đầu bà già chìm khuất vào cổ áo, do cú ôm này cả thân thể bà như được bọc kín trong chiếc áo khoác, và nhìn từ xa thấy giống như ông già đang ôm một chiếc áo khoác to, và chỉ sau đó mới thấy trong áo là một thứ gì đó, vì từ chiếc áo chỉ thấy ló ra mái tóc xơ xác, và một khuôn mặt hốc hác, gầy guộc trong ánh sáng chói lóa, và từ khuôn mặt đó cũng chỉ thấy một bên má thấp thoáng, khi lưỡi ông già đưa qua đưa lại một cách đam mê.

Mặt trăng, thung lũng, giọt sương, cái chết.

Chiếc tủ lạnh sau quầy hàng rung lên phát ra một tiếng to, như thể muốn thở hắt ra trước khi chết, nhưng không, nó lại khởi động lại, rên rỉ, ọt ẹt, khó nhọc chạy tiếp, và những chai COLA-COLA hai lít, có lẽ do cú rung mạnh, bị xô sát vào nhau trên đỉnh, bắt đầu rung lên leng keng.

Bước ngoặt - Korin tuyên bố, trong lúc bốn từ trong đầu gã, như bốn con quạ lượn vòng trong bóng tối, từ từ mất hút trong đường chân trời đang chìm dần.

Hơn nữa, bước ngoặt của lịch sử thế giới, gã nói, và song song với lời tuyên bố quan trọng này, gần như để đảm bảo cho nó, đến điểm này một bước ngoặt cũng đã diễn ra trong cách nói dị thường của gã, một bước ngoặt - xét tới những đòn đánh hủy diệt của sự say xỉn và công việc không thể đoán biết được của nó thực ra là đương nhiên, thậm chí có thể đoán trước được từ lâu - nó đi theo câu chuyện tàn bạo về sự phân rã của những từ nằm ở đâu đó giữa bộ óc được giữ bởi các dây chằng và cổ và cuống lưỡi. Vì nếu như cho tới giờ những từ ngữ này tan ra thành những mảnh vỡ riêng biệt của các âm tiết, thì từ đó trở đi cũng tại đó bắt đầu một quá trình trái ngược hẳn lại, sự dồn nén của các âm tiết, với sự cạn kiệt bất ngờ của sức mạnh cảnh báo và tạo lập trật tự cho tới lúc đó chỉ còn lại một sự thôi thúc cay đắng, không thể cưỡng lại tiếp tục vận hành, sự thôi thúc khiến gã sau ba ngày tìm kiếm những quyền năng thần thánh giờ đây nhất thiết phải nói ra hết, điều mà theo gã một sứ giả cuối cùng đã tìm được của các quyền lực này nhất thiết phải biết, và tự nó chỉ có khả năng giống như một chiếc đầu máy tai nạn lao vào các toa xe, đẩy các thành tố của từ dồn nén chồng chất lên nhau, buộc các công chứng viên của trời và đất, buộc người nghe phải từ “bưoặt” suy ra thành “bước ngoặt”, từ “lsưtegiơ” suy ra thành “lịch sử thế giới”.

Tôi... đanhìn... vào... tưlai... saco… - Korin khẳng định, theo cách nói mới của gã.

Và vì điều này có nghĩa là gã, từ sự thất vọng tột cùng về ánh sáng thiên đường, gã đã làm trong sạch nhận thức của mình, đúng là gã “đã nhìn vào tương lai sẵn có”, tương lai này, để gã lại nén sự việc vào một từ duy nhất, gã cao giọng, một cách đơn giản: đã làm gã ghê sợ. Nó làm gã ghê sợ, gã cao giọng nói, và khiến gã suy sụp, vì lúc trước gã chỉ nói rằng cái tốt và cái cao cả đã thất bại trong một cuộc nổi loạn đáng ghét, thì bây giờ sau khi nhìn vào tương lai gã cần phải nói ra: gã, Korin, đúng là đã nhìn thấy cái tương lai nảy sinh ra từ cuộc phản loạn này, và ở đó không chỉ thiếu vắng cái tốt và cái cao cả, mà thiếu cả các quan điểm của chúng, nghĩa là, gã tiếp tục với giọng nói mỗi lúc rõ ràng một căng thẳng hơn, theo gã, không phải trong tương lai thế vào chỗ của cái tốt và cái cao thượng sẽ là cái xấu và cái thấp hèn, mà vấn đề là một điều gì đó gốc rễ, khác đến bất ngờ, đó là rồi trong cái tương lai ấy cả cái xấu cũng sẽ thiếu vắng như cái tốt, ít ra là gã, Korin, nhận ra điều đó, khi gã nhìn vào tương lai với cái nhìn đã được làm sáng rõ, như người ta thường nói, nhìn tới tương lai đen tối, khi gã nhìn về phía trước, và tìm kiếm, và gã không tìm thấy trong tương lai ấy, bởi vì đã không còn nữa quan điểm mà từ đó có thể ứng dụng được các đơn vị đo của cái tốt và cái cao cả nhất định, cũng như của cái xấu và cái thấp hèn nhất định, các viễn cảnh rất mờ nhạt, mù mờ đến khó chịu rõ ràng có từ hàng ngàn năm này của sự đánh giá những quan điểm, những hành động và những dự định đã hết hiệu lực trong cái tương lai ấy, chiếc cốc trống không lại run lên trong tay gã, nói một cách so sánh hơi khập khiễng, chúng như thời hạn sử dụng thực phẩm đựng trong các tủ lạnh ám muội của đám buôn bán thịt ngoài chợ, và khi gã hiểu ra tất cả những điều đó, và khi cái cốt lõi của vấn đề tới được bộ não giữ bằng các dây chằng của gã, thì điều đó không chỉ làm gã thương tổn, mà đơn giản là gã đã gục ngã, vì trước mắt gã bất chợt là tấm bản đồ buồn nhất của trái đất, cả một lục địa biến mất, một Atlantis đích thực đã vĩnh viễn biến mất. Đây là lời nói của một người đã gục ngã, đã gục ngã, đến đây giọng Korin nhỏ dần, và để không còn nghi ngờ là gã nghĩ tới ai, gã dứ dứ chiếc cốc không vào mình. Nhưng động tác này quá mạnh, vì gã phải buông quầy hàng, rồi phải lấy lại thăng bằng, do đó dù ngẫu nhiên, nom gã ôm lấy gần như cả quầy buýp phê, trong đó dĩ nhiên vẫn chẳng có một ai cảm thấy điều đó liên quan đến mình, bởi người mà gã hướng tới vẫn ngồi gần như bất động, chìm trong khói thuốc, còn hai người dáng vẻ ăn mày hình như đã trượt ra khỏi không gian thực của buýp phê. Những chiếc khăn đã rơi xuống đất, áo choàng đã mở, và họ đã ở trạng thái nửa nằm nửa ngồi trong nỗi đam mê không thể dập tắt. Ông già nằm trên, râu ria đã ướt vì nhớt dãi. Ông hôn cuồng nhiệt, hổn hển và siết chặt người đàn bà, thỉnh thoảng mới nói nhẹ để rồi lại siết chặt lấy bà mỗi lúc một dữ dội hơn theo nhịp điệu ham muốn như từng đợt sóng. Và lúc này bà già không chỉ khiến người ta nhớ tới một con chim đã chết không thể cứu vãn nổi, mà bà đã chịu trận đúng như thế, như thể bà bị cái ôm của ông lão treo sát vào người ông, như người bất tỉnh được nâng dậy, bà cứ mềm oặt ra, như thể phó mặc, lạnh lùng, thuần phục, kệ muốn làm gì thì làm, chỉ tới khi cái hôn mỗi lúc một đòi hỏi hơn, cuồng nhiệt hơn, hổn hển hơn của ông già buộc bà không thể tiếp tục ở trạng thái thụ động kia, buộc bà có một tín hiệu yếu ớt đáp trả, khi đó bà mới từ từ, mỏi mệt đưa bàn tay trái buông thõng trên nền nhà lên làm một cử chỉ như định vuốt ve nhẹ mặt ông già. Nhưng trước khi đưa lên tới mặt ông, hai lần bàn tay bà chạm vào cái u mỡ lớn, vẻ như lúng túng, không thể hòa hợp cái u mỡ và sự vuốt ve, bà liền buông tay xuống ngay, nghĩa là sau cử động mang tính phản xạ ban đầu, cánh tay bà lại thõng dần xuống, qua cổ, qua ngực và bụng, để cuối cùng dẫu sao nó cũng dừng lại ngang chừng, giữa mặt và sàn nhà, rồi nó đưa vào giữa hai thân thể ép chặt của hai người, dưới bụng ông già, sau đó bàn tay trượt xuống lần sờ kết cấu đơn giản của chiếc khóa quần, và sau chút ngập ngừng nó luồn tới dương vật căng cứng của ông già. Ở trên nền những chiếc khăn đã bị giẫm nhàu nát, và những bàn chân thỉnh thoảng đá đi đá lại, lúc đưa lên trước, lúc cố bám chặt khiến mấy chiếc túi ni lông cũng bừa bãi lộn xộn. Không cái nào bị dốc ra hết, chỉ mới bị đổ ra, chính xác hơn là lòi ra thứ này thứ nọ, như một con chó bị đè bẹp lòi ruột ra ngoài, ống tay dính mỡ thò ra từ chiếc túi này, cái dây bàn là xơ xác thò ra từ một chiếc túi kia, một dây thắt ngang áo tắm ló ra từ túi thứ ba, một cái tay nắm cửa bằng nhôm xâu vào một đống vòng thò ra từ túi thứ tư, những chiếc quần lót bẩn ló ra từ túi thứ năm, một chiếc vòng hoa Advent[1] từ túi thứ sáu, và cứ thế tiếp tục từ túi thứ bảy tới túi thứ mười một, từ những chiếc nắp bút dạ tới cuộn giấy nhà vệ sinh, chúng tạo thành sự bề bộn bẩn thỉu quanh những bàn chân giẫm đạp, ở đúng chỗ ánh sáng yếu ớt chiếu xuống từ phía trên, và sự bừa bộn trong ánh sáng lờ mờ bẩn thỉu này đã xác lập trạng thái của chủ nhân những bàn chân và nâng họ ra khỏi cái không gian mà đối với họ đằng nào cũng không, trước đó cũng không thực của quầy buýp phê, để đưa họ tới một không gian thực khác với đống rác rưởi bề bộn và những tua rua bệnh hoạn của nó ở phía dưới, vì nom chúng đúng như mọc ra từ đống rác rưởi kia, và lúc này chúng vẫn đang mọc dài ra tiếp từng phút từng phút một; mỗi lúc chân họ càng lún sâu không thể cứu vãn nổi vào đống rác bẩn, việc cả hai ôm nhau, cách thức họ quấn chặt lấy nhau mỗi lúc một mạnh mẽ hơn trên sàn gỗ của quán, nom họ như một cái bóng trườn đi trườn lại giữa các ngọn mầm của một bụi cây. Họ gần như nằm hẳn trên sàn nhà, từ phía quầy bị mặt bàn che khuất gần như không còn nhìn thấy họ nữa, chỉ thỉnh thoảng thấy lấp ló lên một khuỷu tay đầy bí ẩn, khiến có thể đoán biết điều gì đang diễn ra ở phía dưới. Người đàn ông ngồi bên quầy dụi tắt điếu thuốc cũ, và châm một điếu mới.

Ônbaquý! - Korin cúi lại gần người đàn ông hơn. - Mọthứ... tôico... đềuơ... Atlntis!

Và ý gã là, gã nói nhỏ, rằng mọi thứ gã có đều ở Atlantis, mọi thứ gã có, gã nhắc lại mấy lần nữa, lúc nhấn mạnh từ này khi nhấn mạnh từ khác, rồi gã lại thẳng người lên, dùng tay phải lấy lại cân bằng trên quầy, sau đó có thể thấy gã loay hoay khổ sở một lúc lâu, để sau đó không phải thay đổi cách nói khách quan và vô cảm, ngay cả lúc này, tại chỗ rõ ràng hứa hẹn sự nhạy cảm này. Vì kể từ đây, với cách dùng từ xâu chuỗi đặc biệt của gã, và có lẽ chỉ có thể hiểu được đối với các công chứng viên của trời và đất, gã nói việc tiếp tục kể một cách tách bạch nhưng vẫn chi tiết dựa trên những gì đã xảy ra khó khăn tới mức nào, sau tất cả chuyện này, phải kể về cảm giác kinh khủng trong miệng gã, cảm giác đã lan tỏa đến từng chi tiết nhỏ nhất, khi gã rất khổ sở liệt kê tất cả những gì đã chìm xuống ở Atlantis. Bởi điều gì là kỳ diệu không thể nào quên, Korin nói, trong một vài giờ của các buổi sáng và buổi chiều, các buổi tối và đêm, những mùa xuân và mùa thu, điều gì trong hàng ngàn câu chuyện trước đây của sự ngây thơ và của lương tâm, của thiện ý và sự đồng cảm, của tình thương yêu và tự do khiến ta xúc động, và có thể là điều gì trong ánh mắt của một đứa trẻ hay một người đang yêu, một người đang rời xa hay đang lại gần, một người vừa thức dậy hay một người đang chìm vào giấc ngủ trở nên vĩnh hằng không thể nghi ngờ, điều đó, gã nói, không thể diễn đạt bằng lời, cũng như nỗi đau, nỗi đau gây nên bởi sự linh diệu của nó, sự bất tồn và không thể tái hiện của sự hiện hữu xúc động và vĩnh hằng của nó, đơn giản là không thể giới hạn nổi chiều sâu của nỗi đau này, chỉ có thể nhắc tới, nói về nó một chút, ám chỉ đến nó, và như vậy gã, Korin, bây giờ ít ra gã nhắc tới nó, nói về nó, ám chỉ nó, rằng cái nỗi đau nói tới kia đại thể đau đớn tới mức nào, sâu đến mức nào. Gã phải thú nhận, gã thú nhận, rằng khi gã quyết định sẽ kể về sự thay đổi thời đại có tính sống còn trong những công việc của con người trên các diễn đàn cao cấp nhất đối với gã, khi gã quyết định cuối cùng gã sẽ là người nói với các người trời, rằng ở dưới này cái tốt cũng đã hết thời, cũng như những câu nói thông báo điều này đã hết thời, khi gã ngấm ngầm hy vọng gã đủ khả năng để nói về vết thương không thể chữa lành của tâm hồn gã, về cú đánh đồng thời của sự săn đuổi và nỗi buồn mà số phận đã giáng xuống gã như sự trừng phạt hay như cái giá phải trả vì sự nhận thức này. Và giờ gã đứng đây, và gã biết rằng đây là dịp thích hợp, gã đứng đây, bộc bạch của gã đã đến lúc kết thúc, về phần mình gã đã xong hẳn. Gã không còn gì nữa, gã nói, và cũng không còn chỗ nào để chứa tất cả những gì đã mất, hay nóỉ cách khác, để sắp đặt những hồi ức cá nhân, nghĩa là gã cũng chẳng có cách nào để chôn vùi tất cả những thứ đã mất, khi mọi thứ thật sự đã chìm nghỉm, đã mất tích không còn dấu vết, như tri thức đơn giản quyến rũ của một đẳng cấp cao, bị nuốt chửng bởi đợt sóng cuối cùng trùm lên Atlantis, tóm lại, gã nói, đây đúng là lúc để tự thú, chỉ có điều dù gã có biết, có cảm thấy, nhưng gã không thể nói về nó. Và đây mới là một phần của nỗi đau cá nhân, của đòn đánh đồng thời bởi sự săn đuổi và nỗi buồn, sinh ra từ sự tàn lụi cay đắng của điều kỳ diệu, sự xúc động và vĩnh hằng đứng sau những buổi sáng và buổi tối, hay sau những câu chuyện và những ánh mắt đã nhắc tới như một ví dụ, một cội nguồn khác của nỗi đau đớn của gã, Korin nói, được nuôi dưỡng từ sự nhận thức có vẻ như bất khả: chính các buổi sáng và các buổi tối, các câu chuyện và những ánh mắt cũng biến mất, vì trong khi cái tốt kéo theo nó cái xấu, đến một ngày, sau khi thức dậy và lúc đi nằm ta bỗng nhận ra rằng việc phân biệt giữa sự thức dậy và sự đi nằm không còn ý nghĩa nữa, nghĩa là giữa buổi sáng và buổi sáng, giữa buổi tối và buổi tối, vì sự khác biệt này từ ngày nọ sang ngày kia, từ hôm qua sang hôm nay bỗng nhiên biến mất, chỉ có một buổi sáng và một buổi tối, con người ta hiểu ra, ít nhất là gã, Korin, và cái một này chia cho mọi người, một buổi sáng và một buổi tối, một câu chuyện và một ánh mắt - chỉ sự kỳ diệu ấy, sự xúc động ấy, sự vĩnh hằng ấy hoàn toàn không được chia sẻ, vì chẳng còn lại một thứ gì cả, thậm chí con người, Korin nói, gần như cảm thấy trong nỗi đau này, rằng anh ta chỉ là tưởng tượng, chứ chưa từng có bao giờ, chưa bao giờ. Nghĩa là, gã tiếp tục không thể ngăn lại nổi, và từ giọng nói thỉnh thoảng lại vấp của gã có vẻ như các ý nghĩ đang xô đẩy gã về phía nỗi xúc động mà gã không thể cưỡng lại nổi, nghĩa là, gã nói, gã không còn các buổi sáng và buổi tối, không còn câu chuyện và cả ánh mắt, đối với gã thì ở đâu cũng vậy thôi, như vậy nghĩa là thực ra gã chẳng ở đâu hết, giọng gã lại vấp đi vấp lại, gã buồn bã tuyên bố, rằng người của tương lai đã có đây trong con người gã, bởi vì gã đã sống trong tương lai, trong cái tương lai mà từ đó nhìn lại hoàn toàn không thể nói về sự mất mát, vì thực chất không thể nói về bất cứ điều gì, vì tất cả sẽ ngay lập tức trở thành giả dối qua ngôn ngữ này, đặc biệt nếu một người nào đó thử nói đi nói lại về các buổi sáng và các buổi tối, về các câu chuyện và về ánh mắt, về sự ảo diệu, về sự xúc động và sự vĩnh hằng. Và đây là trạng thái, Korin nói, mà trong đó đối với gã, người thấy rõ rằng không cần phải gán bước ngoặt bi kịch đã diễn ra trong thế giới của chúng ta cho các thế lực siêu nhiên, cho các phán quyết thần thánh, mà cho sự hỗn tạp hi hữu đáng ghê tởm của con người, việc còn lại không gì khác hơn là sử dụng bài nói này, bây giờ, để kết thúc cái còn có thể, lời nguyền rủa, lời nguyền rủa cay độc nhất và không thể hóa giải nhất, nếu như thực tế không có khả năng, thì ít ra sức mạnh của ngôn ngữ nguyền rủa hãy sản sinh ra một đế chế, nơi mà đất dưới chân con người hi hữu đáng ghê tởm này ụp xuống bởi sức nặng của ngôn từ, nơi trời sập xuống, nơi mọi sự đày đọa sẽ đổ lên nó. Gã nguyền rủa, gã nói với giọng run run vì xúc động, gã nguyền rủa kẻ đểu cáng và độc ác, để nó xương tan thịt nát, gã nguyền rủa một lần, nguyền rủa ngàn lần cho nó sẵn sàng hư hỏng, cho nó suy đồi, cho con nó, đứa mồ côi của nó, góa phụ của nó phải lang thang trên mặt đất, cũng như trước đó nó đã lang thang, đói khát và lo sợ, cô đơn vĩnh cửu trong bóng tối dày đặc. Gã nguyền rủa, gã nói, kẻ chưa từng bị và không bao giờ bị lời nguyền ứng nghiệm, gã nguyền rủa kẻ tàn phá niềm tin, nguyền rủa kẻ lươn lẹo lạnh lùng trong chiến thắng và trong thất bại, và gã nguyền rủa cả chiến thắng và thất bại. Và gã nguyền rủa kẻ tàn ác, kẻ đố kỵ và kẻ hung hăng, và gã nguyền rủa tất cả trong ý nghĩ, nguyền rủa kẻ xảo trá và cách thức mà kẻ xảo trá luôn chiến thắng, và gã nguyền rủa kẻ ươn hèn, nham hiểm và đê tiện. Thế giới hãy bị nguyền rủa, gã nói nghẹn lời, thế giới trong đó không có Đấng Toàn năng và không có lời phán xét cuối cùng, nơi mọi lời nguyền rủa và người nói ra lời nguyền rủa đều lố bịch, nơi cái giá của vinh quang chỉ có thể là sự đểu giả. Và chủ yếu là, gã nói, bộ máy địa ngục cơ hội hãy bị nguyền rủa, bộ máy trong khi duy trì tất cả những thứ đó cũng tự vạch trần; hãy bị nguyền rủa cả ánh sáng, bằng việc chiếu sáng cũng làm hiển lộ: chỉ có một thế giới duy nhất, và trên thế giới này không có một thứ gì khác. Nhưng điều chính yếu nhất, gã nói, con người hãy bị nguyền rủa, con người tận hưởng quyền lực của thế giới và bộ máy này, để có thể biến bản chất những sự việc của chúng ta thành giả tạo, và có thể biến bản chất giả tạo này thành những luật lệ sâu sắc nhất của chúng ta. Ở đây, gã cay đắng lắc đầu, mọi thứ đã là dối trá, dối trá và dối trá, và sự dối trá này đã ăn sâu tới từng ngóc ngách sâu kín nhất của tâm hồn, đến độ sự chờ đợi và hy vọng thực sự không còn chỗ nữa, chính vì vậy nếu như điều đó tới, gã nói, điều không bao giờ tới, nhưng nếu nó lại tới một lần nữa, thì gã, Korin, nhắn với giống người đó rằng, đừng có chờ sự khoan dung, mà hãy lủi lẹ đi, rằng đừng có tin ở sự lãng quên và tha thứ, vì đối với chúng không có sự lãng quên và tha thứ; và đừng có phục thiện và hối cải, vì chắc chắn chúng sẽ bị gạt khỏi sự phục thiện và hối cải, vì đối với chúng không có một sự tha thứ nào, chỉ có hồi ức và sự trừng phạt, vì trong tay chúng cả cái tốt đẹp cũng trở nên xấu xa, chúng hãy bị tiêu hủy, gã nhắn với chúng, hãy suy đồi và tiêu vong, bởi dấu vết chúng để lại, dấu vết không thể nào quên và vĩnh viễn còn lại đã là quá đủ. Người đàn ông không gật đầu, cũng không lắc, ông ta không hề có động thái nào hết, ít ra cũng không có động thái nào chứng tỏ ông ta có chú ý tới việc Korin đang nói, và lúc này đây ông ta có ý thức được bất cứ điều gì gã nói hay không. Chỉ có thể khẳng định được rằng, ở phía ông ta tất cả đều không thay đổi, ông ta cứ hút thuốc và từ từ nhả khói, ánh mắt ông ta như nhìn mãi vào một điểm không đổi trên cạnh bàn quầy hàng, và cứ nhả ra từng làn khói mỏng mảnh, lúc này khói bay từ cạnh và từ trên mặt bàn lên tầm cao ngang đầu người đàn ông, dừng lại đó và cuộn thành một hình cầu duy nhất, và nó bơi lửng lơ, chầm chậm quay trở lại, về phía mặt người đàn ông. Một lúc lâu không thể hiểu điều gì đang diễn ra, quả cầu khói dừng lại, người đàn ông vẫn ngồi bất động, rồi bỗng nhiên, rất chậm, quả cầu khói bắt đầu di động tiếp, quanh đầu người đàn ông, như mây bay vòng quanh một đỉnh núi, và nó nhỏ dần, nhỏ dần. Dễ phải cần tới một phút để nhận ra vì sao, người đàn ông đang hút đám khói ngược trở vào, đám khói mà ông ta vừa nhả ra lúc trước và cuộn thành quả cầu, bây giờ ông lại hướng đám khói ấy quay lại phổi, và điều này, do sự lấy hơi khéo léo của ông, không chỉ thành công mà thành công rực rỡ, hoàn hảo, và quả cầu khói, trong khi không mất đi hình hài của nó, cứ hao hụt dần rồi biến mất, nó đã chảy ngược vào phổi ông ta, dĩ nhiên để sau đó chốc lát lại được nhả ra thành những tia mỏng.

Tôsẽ... tựắn... xuyêình... nămhỗ... - Korin nói.

Tức là bây giờ gã sẽ tự bắn xuyên mình năm chỗ, gã muốn thông báo trước rằng gã sẽ bắn năm phát, nghĩa là gã sẽ nổ năm phát vào người gã, và gã nói chân thành, gã không chuẩn bị trước sẽ làm điều này ở đâu và lúc nào, nhưng gã nghĩ ở đây và lúc này là thuận lợi nhất, không còn lý do gì để tìm kiếm một thời điểm khác và một nơi khác, chỗ này đây là thích hợp nhất, cuối cùng thì gã đã nói tất cả, gã không còn việc gì để làm thêm nữa, về phần mình đến đây là gã kết thúc. Một phát vào bàn tay trái, gã nói, một phát vào mu bàn chân trái. Một phát vào mu bàn chân phải, và một phát nữa, nếu thành công, vào bàn tay phải. Phát cuối cùng, phát thứ năm thì... gã nói, rồi gã ngắt câu nửa chừng và không nói nốt, bàn tay phải buông chiếc cốc, thò vào túi ngoài áo khoác rút ra một khẩu súng ngắn. Gã mở chốt an toàn, nâng tay trái lên thật cao, cao quá đầu, rồi gã gí mũi súng vào từ phía dưới và kéo cò. Đúng là viên đạn xuyên qua bàn tay, và găm lên trần chỗ giữa hai bóng đèn nê ông, nhưng Korin gục xuống và ngã soài trên nền nhà, như thể viên đạn không phải xuyên qua bàn tay mà xuyên vào đầu gã. Ở phía sau, tiếng súng nổ như một tia chớp dội xuống. Hai người dáng vẻ ăn mày hốt hoảng choàng dậy, đầu tiên họ rờ khắp mình, vì tưởng có lẽ người ta bắn họ, rồi họ chỉnh sửa lại quần áo, áo khoác, và như được ai đó ra lệnh, họ lập tức ngồi về chỗ cũ. Họ sợ sệt nhìn về phía quầy, nhưng cả hai không dám động đậy, cứ ngồi chết lặng, và có thể thấy họ còn ngồi bất động ở đó rất lâu vì sợ hãi. Ở đằng trước, người đàn ông không hề động đậy khi nghe tiếng súng nổ. Chỉ đến khi thấy Korin gục xuống và ngã soài trên nền nhà, khẩu súng ngắn nẩy ba cái trên nền nhà và cuối cùng yên vị ở chân quầy, ông ta mới quay đầu về phía đó. Ông ta nhìn một lát, với cái nhìn như nhìn một chiếc vung rơi khỏi nồi xuống nền bếp lát đá, sau đó ông ta dụi điếu thuốc vào gạt tàn, cài khuy áo khoác, quay đầu và chậm rãi bước ra khỏi buýp phê. Không gian trong buýp phê dưới ánh sáng đèn nê ông yên lặng khá lâu, sự yên tĩnh giống như tất cả bỗng chìm xuống nước, rồi phía sau quầy, trên tường từ từ hé mở một cánh cửa, một người đàn ông mặt đỏ đầu tóc bờm xờm thò đầu ra. Y cứ đứng im thế một lúc lâu, chỉ thò đầu nhìn ra, sau vì không thấy tiếng động lặp lại, y mở hẳn cửa và rón rén bước một bước về phía quầy - nơi ở phía bên kia Korin đang nằm, nhưng từ chỗ y không thể nhìn thấy - rồi y nhìn quanh với vẻ sốt ruột, và bắt đầu cài lại cúc quần. “Có chuyện gì thế?” một giọng đàn bà rè rè hỏi từ phía sau cánh cửa để mở. “Tôi không thấy gì cả...” “Em bảo này, tiếng nổ từ ngoài đường vọng vào! Ra ngoài xem nào!” Người đàn ông nhún vai, và đúng lúc y định từ phía sau quầy hàng đi về phía cửa ra vào để xem có chuyện gì xảy ra ở ngoài, vì trong này mọi thứ có vẻ đều ổn, thì bỗng nhiên gần như giữa chừng bước chân đầu tiên, y khựng lại nhìn chằm chằm lên chiếc gạt tàn nằm ở rìa quầy. Trong khoảnh khắc ấy y thôi cài cúc quần, tay y dừng lại trên một chiếc cúc, và có thể thấy y nhận ra điều gì đó, khiến y tức giận đến nỗi mặt y đã đỏ mỗi lúc càng đỏ hơn. “Mẹ kiếp!” Y cứ đứng đó bất động, và y nhắm nghiền mắt, bàn tay y từ từ nắm lại, và y đấm một phát rất mạnh lên mặt quầy. “Cái gì thế?” người đàn bà lo lắng hỏi từ bên trong. “Tổ sư đời khốn nạn, đểu cáng, đĩ bợm!” - y lắc lắc đầu sau mỗi từ. “Đồ con lợn ấy chuồn mất rồi! Thế đấy, Dettike yêu quý, thằng khách ấy lặn mất rồi, con đĩ mẹ nó chứ! Ông khách quý... mấy ngày nay mới có một đứa ra hồn... thế mà...” “Hay lão vào nhà vệ sinh?” Người đàn ông có vẻ chóng mặt vì giận dữ, y phải bám vào cạnh bàn. “Lại còn cha cố nữa chứ!” y lẩm bẩm. Lại còn Jerusalem! Sao tôi lại ngu thế không biết?! Đồ lợn! Một con lợn bẩn thỉu! Một gã thầy tu Jerusalem! Tôi đúng là một con vịt! “Béla, đừng làm ầm lên thế... anh còn chưa vào nhà vệ sinh...” “Này Detti! - y quay lại phía sau cười - Đừng có nói với tôi thế, khi thằng khốn nạn kia đã lừa chúng ta! Nó không để lại một đồng xu, cô hiểu chưa? Nó ăn uống ở đây suốt một ngày, và không trả một đồng xu rách nào, cô có hiểu không, Detti?” “Em hiểu, anh Béla, em hiểu hết chứ! - người đàn bà cố xoa dịu y từ bên trong, có lẽ từ trên một chiếc giường - Nhưng anh có cáu tiết lên, thì cũng có lấy lại được số tiền đó đâu... Hãy nhìn vào nhà vệ sinh xem!” “Tôi đã cảm thấy ngay mà - người đàn ông nói, và những ngón tay trên cạnh bàn như trắng bệch ra - Tôi còn tự bảo, này Béla, liệu thằng cha có nói dối nhăng dối cuội không? Vì bằng cách nào một cha cố từ Jerusalem lại dẫn xác tới đây?! Sao mình lại tin được những lời lẽ vớ vẩn ấy, Detti?!” “Béla của em, thôi đi mà...” Người đàn ông cứ đứng khật khưỡng mãi, có đến một phút sau y mới buông tay khỏi cạnh bàn, đứng thẳng dậy, vuốt mặt, như muốn xoa nhẵn hết những vết hằn cay đắng, sau đó, với những nếp nhăn không thể xóa nổi trên mặt, đúng lúc y định quay lại với người đàn bà, thì ánh mắt gã dừng lại trên hai người ăn mày đứng chết lặng bên cạnh nhà vệ sinh. “Mẹ cha chúng mày, lũ bẩn thỉu kia, chúng mày còn chưa cút khỏi đây à?!” Y gào lên với họ, và như thể đá vào lũ chó, và sự việc thế là xong, sau cú gào thét chẳng có chuyện gì, nghĩa là y không tiến đến và không đuổi họ ra đường, y chậm chạp quay lại căn buồng sau quầy hàng, dáng điệu buồn bã và ủ rũ, y nhẹ nhàng đóng cửa lại phía sau mình.

Buýp phê lại trở nên yên tĩnh.

Korin vẫn nằm bất tỉnh ở chân quầy.

Mặt trăng, thung lũng, giọt sương, cái chết.

Sau đó người ta đã mang gã đi.

HẾT

❀ ❀ ❀

[1] Thuật ngữ tôn giáo: kỳ trông đợi, bốn tuần trước ngày Chúa giáng sinh.

à những người xa lạ, các nhà bác học, các tài tử và các nhà sưu tầm, những kẻ nghiện ngập, bọn trộm cắp, đàn ông, đàn bà, trẻ con và người già, vì mọi người đều muốn tận mắt thấy, và ai cũng cố tiến lên trước để nhìn thấy chiếc bệ lớn được
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.