Dưới sự dẫn dắt của Diệp Vân, Clarice đã mất gần một tiếng đồng hồ mới dần dần nắm bắt được cách sử dụng năng lực của bản thân. Tuy nhiên, vì mới bắt đầu tập luyện nên vẫn chưa được thành thục, mười lần mới thành công được bốn năm lần, hơn nữa cổng không gian mở ra cũng chỉ lớn bằng nắm đấm. Nếu cô muốn mở cổng lớn hơn thì năng lượng trong tay sẽ tiêu tán, chỉ có thể ngưng tụ lại từ đầu.
Trong lúc Diệp Vân từng chút từng chút dẫn dắt Clarice sử dụng năng lực, Lisa vì rảnh rỗi không có việc gì làm lại chạy lên lầu ngâm mình trong bể bơi. Cũng đúng lúc này, cô mới phát hiện thời gian đã trôi qua được hai ngày hai đêm.
Qua từng lần thử nghiệm, khả năng kiểm soát năng lực của Clarice ngày càng mạnh mẽ, cuối cùng đã có thể đạt tới tỷ lệ thành công một trăm phần trăm. Trong quá trình đó, Diệp Vân cũng đã thành công ngộ thấu năng lực dịch chuyển không gian. Không những có thể tùy ý mở cổng không gian, mà còn có thể thông qua thuật thuấn di để xuất hiện tức thời ở bất kỳ nơi nào trên Trái Đất, nếu dốc toàn lực thi triển thì thậm chí có thể trực tiếp di chuyển lên Sao Hỏa.
Khi Clarice còn đang đắm chìm trong niềm vui vì làm chủ được năng lực, Diệp Vân đã tản thần thức của mình ra rồi khởi động năng lực thuấn di. Trong chớp mắt, dấu chân của Diệp Vân đã bao phủ khắp phạm vi mà thần thức che phủ. Khi hắn quay trở lại nhà của Clarice, hắn cũng đã hiểu rõ những hạn chế của thuật thuấn di.
Đầu tiên, thuấn di có hai cách thi triển. Cách thứ nhất là nơi nào mắt thấy hoặc thần thức quan sát được đều có thể tới, nghĩa là chỉ cần khoảng cách nằm trong phạm vi thuấn di, hắn có thể dịch chuyển đến bất cứ nơi nào mà hắn nhìn thấy hoặc quan sát bằng thần thức.
Cách thứ hai là di chuyển trực tiếp, cách này không cần "nhìn thấy", chỉ cần ước tính bao nhiêu năng lượng thì di chuyển được bao nhiêu khoảng cách, rồi trực tiếp khởi động năng lực dịch chuyển không gian là được. Tuy nhiên, cách này cũng có một nhược điểm, đó là trước khi tới nơi, ngươi hoàn toàn không biết tình hình tại đích đến, rất dễ di chuyển vào những nơi hiểm địa.
Ban đầu Diệp Vân cũng định tới Sao Hỏa xem thử, nhưng nghĩ lại đây là thế giới điện ảnh Marvel, quỷ mới biết trên Sao Hỏa có thứ gì. Ngộ nhỡ trên Sao Hỏa có đại lão cấp bậc như Odin, hoặc nguy hiểm chưa biết nào đó, thì lúc ấy hắn chỉ sợ khóc cũng không kịp, chỉ có thể quay đầu chạy trối chết, như vậy thì quá mất mặt.
Việc sử dụng năng lực không gian luôn đi kèm với sự tiêu hao năng lượng rất lớn. Clarice vừa mới thức tỉnh năng lực đã nhanh chóng trở nên mệt mỏi vì sử dụng quá thường xuyên, cô chào Diệp Vân một tiếng rồi về phòng nghỉ ngơi. Còn Diệp Vân thì vừa ngâm nga giai điệu nhỏ vừa đi lên lầu.
Khi Diệp Vân tới bể bơi, Lisa đang bơi lội như một nàng tiên cá, trông vô cùng bắt mắt. Thế là hắn nằm xuống ghế dựa bên cạnh hồ bơi, nhâm nhi ly rượu vang đã được ướp lạnh.
Với rượu vang, Diệp Vân từ trước tới nay đều lười xem giá cả hay nhãn hiệu, bởi vì trong mắt hắn, loại rượu này cũng như nước khoáng mà thôi, ngoài khác cái tên ra thì bản chất thực sự chẳng khác nhau là mấy. Vì hắn vốn không biết thưởng thức, nên uống loại nào cũng như nhau, cùng lắm là thấy vị nào trôi xuống cổ họng dễ hơn một chút.
Thứ Diệp Vân thích uống nhất vẫn là rượu trúc do chính tay mình ủ ở thế giới Tru Tiên. Gạo trúc làm rượu được hắn tỉ mỉ hái về, bên trong chứa đầy linh khí, nước suối dùng để ủ rượu cũng là linh tuyền tràn đầy linh khí. Cho nên không chỉ hương vị đậm đà mà còn chứa đầy linh khí, chỉ tiếc là hắn đều để lại cho sư phụ mình rồi.
Tuy không rành thưởng thức rượu vang, nhưng vào ngày nóng bức mà được uống một ngụm rượu ướp lạnh thì vẫn rất sảng khoái. Hơn nữa rượu vang nhà Lisa cũng rất chính gốc, uống vào cảm giác cũng khá ổn, còn mấy cái khác thì hắn lười nhâm nhi thưởng thức từ từ.
Nhìn thấy Diệp Vân từ bể bơi lên, Lisa đi tới bên cạnh hắn, cầm ly rượu mà Diệp Vân vừa uống dở, lắc nhẹ rồi mỉm cười nói: "Thế nào? Đây là một trong những món bảo bối của em, xuất xứ từ hầm rượu Bordeaux, lượng lưu hành trên thị trường đã không còn đủ một trăm chai."
Nói xong, Lisa nở nụ cười quyến rũ với Diệp Vân, đưa ly rượu lên môi, nhắm ngay vị trí Diệp Vân vừa uống khi nãy, khẽ ngẩng đầu, chầm chậm uống hết chút rượu đỏ còn sót lại trong ly. Sau khi uống cạn, Lisa còn liếm liếm bờ môi đỏ mọng đầy vẻ thòm thèm, rồi ngã nhào vào người Diệp Vân.
"Vân, em say rồi, anh có thể đưa em về phòng không?" Lisa nằm trên người Diệp Vân, ghé sát vào tai hắn, hơi thở thơm tho như hoa lan, đôi mắt lờ đờ nói.
Cảm nhận hơi nóng từ cơ thể mềm mại của Lisa trong lòng, khóe miệng Diệp Vân nhếch lên, lộ ra một nụ cười đầy ẩn ý, đáp: "Phòng? Em không thấy ở đây kích thích hơn sao?" Nói rồi, Diệp Vân xoay người đè Lisa xuống dưới.
"Ở đây? Đừng mà, sẽ bị Clarice phát hiện mất." Nghe thấy lời Diệp Vân, trong lòng Lisa lập tức vui mừng, nhưng trên mặt lại lộ vẻ khó xử, đôi tay cũng vô lực muốn đẩy Diệp Vân ra, nhưng hành động đó chẳng khác nào đang mơn trớn.
Người phụ nữ này hết lần này tới lần khác dụ dỗ hắn, thậm chí còn trực tiếp bỏ thuốc cả ba người họ, điều này đã khiến Diệp Vân có chút tức giận. Cũng chính vì thế, Diệp Vân mới trực tiếp hòa tan một viên đan dược vào bể bơi, bây giờ "đồ bẩn" trên người cô ta đã được "rửa sạch" rồi, Diệp Vân cũng không còn kiêng dè gì nữa, trực tiếp cúi xuống chặn lấy đôi môi đỏ mọng của cô, hai tay cũng không rảnh rỗi, chẳng mấy chốc đã khiến Lisa mặt đỏ tía tai, đôi mắt mông lung.
Thấy đã đến lúc, Diệp Vân cởi bỏ "giáp trụ" của mình và Lisa, trường thương chấn động, trực tiếp phá thành, khiến Lisa kêu lên liên hồi. Toàn bộ tầng hai trở thành chiến trường của bọn họ, khi bọn họ chuyển chiến trường vào phòng của Lisa, cô đã không còn sức để cầu xin tha thứ nữa.
Sáng sớm ngày hôm sau, sau khi thức dậy, Diệp Vân ôm lấy thân hình quyến rũ của Lisa đi vào phòng tắm, hung hăng dạy dỗ cô ta một trận nữa mới đi làm bữa sáng. Trong năm ngày tiếp theo, mỗi ngày Diệp Vân đều trải qua việc dạy Clarice kiểm soát năng lực, sau đó là dạy dỗ Lisa.
Ngày thứ năm sau khi ăn tối xong, Diệp Vân nói ra việc mình sắp rời đi. Điều này khiến hai mẹ con Lisa và Clarice vô cùng không nỡ, đặc biệt là Clarice, mặc dù cô chỉ mới ở bên Diệp Vân có một tuần, nhưng Diệp Vân đã cho cô cảm nhận được sự ấm áp của tình thân, đây là điều cô chưa từng được trải qua. Nếu không phải vì mối quan hệ giữa Diệp Vân và mẹ cô, cô thậm chí đã muốn theo đuổi Diệp Vân rồi.
"Anh có thể đừng đi không?" Trên khuôn mặt Clarice đầy vẻ quyến luyến không nỡ, khuôn mặt xinh đẹp tràn đầy vẻ mị hoặc như nước của Lisa cũng không ngoại lệ.
Diệp Vân thấy vậy thì hơi cạn lời, thở dài bất lực nói: "Trên đời không có bữa tiệc nào không tàn, hơn nữa, tôi chỉ về chỗ ở của mình thôi mà, đâu phải sinh ly tử biệt gì. Nếu hai người nhớ tôi, hoàn toàn có thể tới tìm tôi, đi lại cũng chỉ mất có một tiếng đồng hồ. Ồ phải rồi, biệt thự của tôi ở phố Malibu, không xa biệt thự của Stark, giờ tính thời gian thì chắc cũng đã xây xong rồi."
Nghe thấy lời này của Diệp Vân, nỗi buồn ly biệt trên mặt hai người cũng vơi đi không ít. Ôm tạm biệt hai người, Diệp Vân chuẩn bị rời đi, nhưng vừa đi tới cửa thì hắn khựng lại. Hắn bỗng nhiên nghĩ tới một chuyện, chiến trường của Avengers 1 chính là New York, nhà của Lisa và Clarice lại nằm ngay trung tâm thành phố, chính là khu chiến sự chính hiệu. Thế là hắn quay đầu lại, trịnh trọng nói với hai người: "Trung tâm thành phố tuy giao thông thuận tiện nhưng lại rất nguy hiểm, hai người cứ chuyển nhà đi, tốt nhất là chuyển ra vùng ngoại ô thành phố."