Whiplash và Killian đều đã bị nổ chết, nhà máy của Justin cũng tiêu đời. Diệp Vân ném Tony trở lại biệt thự của hắn, lúc tắm rửa xong đi ra, vừa vặn thấy trên tivi đang phát tin tức về vụ nổ nhà máy của Justin. Hắn cười nói nhà máy của gã đã bị phong tỏa, hơn nữa vì trước đó gã đã nhận không ít đơn hàng nên hiển nhiên là không thể hoàn thành nổi. Nói cách khác, thứ mà Justin phải đối mặt sắp tới là những khoản bồi thường khổng lồ, thậm chí có khả năng phải đối mặt với tù tội. Có thể nói, kẻ thù của Tony trong nháy mắt đã bị quét sạch.
Diệt trừ xong Killian, Diệp Vân lập tức trở nên nhàn rỗi. Hắn cười nói, Thor đang mặn nồng tình cảm với bạn gái Jane của mình, còn Loki thì đang ở Thần Vực cần mẫn cai quản nơi này, đồng thời để dành tặng cho người cha Odin đang ngủ say của mình một bất ngờ, gã đang vắt óc suy nghĩ xem làm sao để tiêu diệt Hàn Sương Cự Nhân. Có thể nói ngoài một vài nơi ra thì cả thế giới đều vô cùng an bình, ngay cả S.H.I.E.L.D cũng đang dốc toàn lực tìm kiếm tung tích của Captain America, điều này khiến Diệp Vân vô cùng rảnh rỗi.
Ban ngày ra bãi biển ngắm nhìn mỹ nữ, cùng Natasha bơi lội, lái du thuyền đi câu cá, buổi tối trở về biệt thự làm những chuyện tình cảm. Mấy ngày nay Diệp Vân sống vô cùng thoải mái, điều duy nhất không trọn vẹn là "bóng đèn" Tony Stark cứ thi thoảng lại xuất hiện, đặc biệt là vào giờ cơm tối, gần như đêm nào cũng đúng giờ dẫn theo Pepper xuất hiện.
Diệp Vân đổi tư thế nằm trên ghế bãi biển, để bản thân có thể thoải mái hơn mà ngắm nhìn những mỹ nữ đang chơi bóng chuyền bãi biển, rồi cất lời với Tony: "Này Tony, cậu đâu có thiếu tiền, thích ăn đồ Trung thì bỏ tiền ra thuê lấy một đầu bếp đi, đâu phải là không thuê được, cần gì phải đêm nào cũng đến ăn chực thế?"
Tony nhấp một ngụm đồ uống ướp lạnh, cũng nhìn về phía những mỹ nữ đang chơi bóng chuyền bãi biển không xa đó mà nói: "Tiền của tôi cũng đâu phải gió thổi tới mà có, sao có thể tiêu xài hoang phí được. Hơn nữa, đồ Trung do đầu bếp thuê về làm sao có thể so với cơm nhà cậu được? Đó là hai cảm giác hoàn toàn khác biệt, căn bản không thể so sánh."
Diệp Vân liếc nhìn Tony, lười không buồn cãi lại. Tên này hoàn toàn là đang tận hưởng cái thú vui được ăn chực, còn về hương vị món ăn thì là chuyện thứ yếu. Dù sao hắn vốn đã là nhân vật nổi tiếng toàn cầu, cộng thêm việc không thiếu tiền, đủ loại mỹ vị trần gian cơ bản đều đã nếm qua. Vả lại hắn cũng chẳng phải kẻ ham ăn, nên điều hắn tận hưởng hơn chính là cảm giác được chiếm tiện nghi của Diệp Vân.
Nhìn một lúc, Tony đã không nhịn được nữa. Hôm nay là cuối tuần, Pepper đã bị Natasha lôi đi dạo phố, tối nay còn có tụ tập của hội chị em, không biết bao giờ mới về. Thế nên, đã lâu không được nếm "vị lạ" như Tony lập tức không kìm lòng được, đứng dậy khỏi ghế bãi biển, đi về phía đám phụ nữ đang chơi bóng chuyền bãi biển kia.
Nhìn Tony đang tháo kính râm ra, bắt chuyện với đám phụ nữ kia, Diệp Vân có chút cạn lời. Mới có mấy ngày mà tên này đã không nhịn được rồi, nhưng tên này xưa nay vẫn vậy. Nếu không phải như thế thì hắn cũng đã chẳng phải là tay chơi Tony Stark lừng danh thiên hạ.
"Soái ca, tôi ngồi đây được không?" Đang cảm thán, một giọng nữ đột nhiên vang lên bên cạnh hắn. Diệp Vân quay đầu nhìn lại, phát hiện một cô gái mặc bikini, dáng người cao ráo, da màu bánh mật, có mái tóc vàng dài, khoảng hai mươi tuổi đang mỉm cười nhìn hắn.
Diệp Vân mỉm cười nói: "Tất nhiên là được, tôi nghĩ cậu ta sẽ không bận tâm nếu một mỹ nữ chiếm chỗ của mình đâu, vả lại, vị trí này có lẽ cậu ta cũng không cần nữa rồi." Vừa nói, Diệp Vân vừa quay đầu nhìn Tony đã hòa nhập vào đám mỹ nữ đang chơi bóng chuyền bãi biển.
"Cảm ơn." Cô gái nói lời cảm ơn, sau đó đưa tay phải ra với Diệp Vân, cười nói: "Tôi tên Jenny, anh tên là gì? Anh cũng là sinh viên tham gia hội thảo giao lưu đại học sao?"
Diệp Vân đưa tay bắt lấy tay Jenny, cười nói: "Tôi tên Diệp Vân, cô có thể gọi tôi là Diệp Vân hoặc Vân. Tôi không phải sinh viên tham gia hội thảo giao lưu đại học kia, tôi chỉ sống ở gần đây mà thôi."
Ngập ngừng một chút, buông tay Jenny ra, Diệp Vân mới nói tiếp: "Trước đó tôi còn tự hỏi sao hôm nay ở đây lại có nhiều mỹ nữ như vậy, hóa ra là có hoạt động. Phải rồi Jenny, cô học trường đại học nào? Ở đây tổ chức hoạt động gì thế?"
Jenny nghe thấy câu trả lời của Diệp Vân liền ngẩn người ra. Cô không ngờ Diệp Vân lại không phải là sinh viên tham gia hội thảo giao lưu đại học lần này. Sở dĩ cô qua bắt chuyện là vì cô tưởng Diệp Vân là một du học sinh hoặc sinh viên trao đổi đến từ châu Á. Cô vô cùng hứng thú với châu lục nằm tận bên kia đại dương đó, rất muốn tìm hiểu tình hình ở bên đó. Cũng chính vì thế nên cô mới chủ động tìm Diệp Vân bắt chuyện, nhưng cô không ngờ Diệp Vân lại không phải là sinh viên tới tham gia buổi giao lưu, điều này khiến cô có chút lúng túng.
Ngẩn ngơ một lát, Jenny liền hoàn hồn. Tuy Diệp Vân không phải sinh viên đến tham gia buổi giao lưu, nhưng trông độ tuổi cũng xấp xỉ cô, hẳn cũng là sinh viên. Vì vậy, cô chỉ ngẩn người một chút rồi định thần lại, ngồi xuống ghế bãi biển, cười trả lời: "Tôi là sinh viên MIT, ở đây đang tổ chức một buổi giao lưu quy mô lớn về các siêu anh hùng. Nội dung chủ yếu là thảo luận về lợi và hại của việc xuất hiện siêu anh hùng. Tham gia buổi giao lưu lần này có mấy trường đại học danh tiếng, có hơn một trăm sinh viên tới đây. Phải rồi, anh nói anh sống ở đây, anh có biết gần đây có nhà nghỉ hay khách sạn nào tốt không? Chúng tôi đến đây mới phát hiện mấy khách sạn tốt gần đây đều đã bị đặt hết chỗ rồi."
"Khách sạn sao?" Nghe thấy câu hỏi này, Diệp Vân ngẩn người. Nơi này chỉ cách khu biệt thự họ ở có vài trăm mét, nên hắn hoàn toàn không chú ý tới chuyện này. Vả lại hiện giờ hắn không thiếu tiền, dù có ở khách sạn cũng là loại cao cấp nhất, Jenny này có lẽ sẽ không muốn tiêu số tiền oan uổng đó.
"Anh cũng không biết sao? Vậy thì thôi vậy, tôi cũng chẳng đặt quá nhiều hy vọng. Xem ra tối nay đành phải chen chúc với Kelly rồi." Jenny nhìn thấy biểu cảm của Diệp Vân, có chút thất vọng, nhưng ngay sau đó lại nở nụ cười, cười nói với Diệp Vân: "Anh là sinh viên trao đổi hay tới đây du học?"
Thấy Jenny chuyển chủ đề, Diệp Vân cũng không tiện nhắc lại câu hỏi vừa rồi. Dù sao thì hắn cũng không thể mời Jenny đến biệt thự của mình ở được. Suy cho cùng hai người mới gặp mặt lần đầu, mới nói được mấy câu, hắn mà thực sự nói vậy thì chắc chắn sẽ trở nên cực kỳ đường đột, hơn nữa rất dễ gây hiểu lầm, Jenny cũng không thể nào đồng ý. Vì vậy Diệp Vân không nhắc tới nữa mà thuận theo lời cô trò chuyện.
Jenny là một cô gái rất hoạt ngôn, chỉ là khi biết Diệp Vân không phải sinh viên đại học thì có chút ngạc nhiên, sau đó liền trở lại bình thường. Mà những điều Diệp Vân nói vừa hay lại đúng thứ cô rất hứng thú, thế nên hai người trò chuyện vô cùng vui vẻ, trực tiếp đổi số điện thoại với Diệp Vân.
Ngay lúc Diệp Vân và Jenny đang trò chuyện vui vẻ, Diệp Vân đột nhiên nhìn thấy một người quen. Tuy nhiên Diệp Vân lại có chút không dám nhận, bởi vì nếu hắn không nhớ nhầm, người đàn ông vạm vỡ đang mặc quần đùi đi biển, cởi trần, đang đi về phía mình kia hẳn là Thor. Hắn còn có một danh xưng, Thần Sấm, còn cây búa của hắn, lúc này hẳn đang nằm im lìm trong tầng hầm biệt thự của Diệp Vân.