Gã đàn ông bóng bẩy thấy con vịt tới miệng sắp bay mất, lập tức không vui, hắn sải bước chạy đến chắn trước mặt Diệp Vân và cô, lớn tiếng nói: “Ngươi là kẻ nào? Muốn kéo cô ấy đi đâu? Cô ấy là tới đây bàn công việc với ta, ngươi mà không buông tay, ta sẽ báo cảnh sát đấy.”
Bị gã đàn ông bóng bẩy chặn lại, Diệp Vân nhíu mày, vẻ mặt không hài lòng đáp: “Ta là ai không liên quan tới ngươi, còn cái chút công việc cỏn con của ngươi, chúng ta không làm nữa, phiền ngươi nhường đường, đừng có cản lối.”
Gã đàn ông nghe vậy, sắc mặt vô cùng khó coi. Từ khi trở thành giám đốc kinh doanh của công ty Austin, chưa từng có ai khinh thường hắn như vậy, huống hồ trong tay hắn còn đang nắm một đơn hàng lớn trị giá mười vạn mỹ kim. Nếu không phải cô gái này quả thực đủ nóng bỏng, đủ xinh đẹp, hắn cũng chẳng buồn lấy đơn hàng này ra để làm chiêu bài. Thế mà lúc sắp đắc thủ lại có một gã lăng đầu thanh (gã ngốc lỗ mãng) nhảy ra phá đám, làm sao hắn có thể dung nhẫn được?
Dù sao cũng là giám đốc kinh doanh của một công ty lớn, nhãn quang của hắn vẫn có, chưa kể Diệp Vân trước đó còn nói vừa hay muốn tới công ty, nên hắn đã cố ý quan sát trang phục của Diệp Vân. Hắn phát hiện quần áo trên người Diệp Vân tuy đường may không tệ, hơn nữa rất vừa vặn, nhưng lại không có nhãn hiệu, nói cách khác, cậu cũng chỉ là một thằng nhóc nghèo kiết xác mà thôi, vì thế hắn trực tiếp chặn hai người lại.
Ban đầu hắn còn muốn nói chuyện với Diệp Vân, để cho hai người họ biết thế nào là hiện thực, nhưng những lời của Diệp Vân đã triệt để chọc giận hắn. Gã phẫn nộ không còn giữ nổi vẻ ôn văn nhĩ nhã, trực tiếp khinh khỉnh mở lời: “Còn đòi tới công ty, ta thấy ngươi chắc cũng chỉ là tiểu văn viên trong công ty, một tháng cầm vài ba ngàn mỹ kim tiền lương, toàn thân không có lấy một món đồ hiệu, ở đây giả bộ cái gì chứ.”
“Ngươi có biết đơn hàng này của ta bao nhiêu tiền không? Mười vạn mỹ kim, chỉ cần ký vào đơn hàng này, cô ấy không những có thể nhận được năm ngàn mỹ kim tiền hoa hồng, còn có thể để lại một dấu ấn quan trọng trong đánh giá tốt nghiệp, ngươi lấy cái gì ra so với ta?”
Diệp Vân đợi gã đàn ông bóng bẩy nói xong, lúc này mới thờ ơ đáp: “Nói xong rồi à? Nói xong rồi thì tránh ra cho ta, chúng ta phải đi rồi, phiền ngươi đừng cản đường.”
“Ngươi…”
Lời của Diệp Vân khiến gã đàn ông tức nghẹn họng, nhưng đôi mắt hắn đảo một vòng, không hề tức giận mà lại niềm nở quay sang nói với Jenny, người đang bị Diệp Vân nắm bàn tay nhỏ: “Jenny, em thực sự muốn đi với cậu ta sao? Chỉ cần em từ chối cậu ta, anh lập tức ký hợp đồng này với em. Có được khoản thành tích này, không những đánh giá tốt nghiệp của em không thành vấn đề, biết đâu tốt nghiệp xong còn có thể thăng chức, em phải cân nhắc kỹ đi.”
Jenny nghe những lời của gã đàn ông, trong mắt thoáng hiện lên vẻ đấu tranh. Cô không phải không có chút tình cảm nào với Diệp Vân, nhưng cô cũng hiểu, hai người hoàn toàn không phải người cùng một thế giới. Nếu lần này cô đi theo Diệp Vân, cả đời này đừng hòng rời xa được nữa, nhưng với thân phận của Diệp Vân, chắc chắn không thể chỉ lấy mình cô. Nếu chỉ là trước kia thì cô còn có thể chấp nhận, dù sao ai mà chẳng từng tuổi trẻ, nhưng thực sự để cô làm tình nhân cả đời của Diệp Vân, cô lại có chút không cam tâm.
Ngay lúc cô đang do dự không quyết, cô chợt nhìn thấy ánh dâm quang ẩn giấu trong mắt gã đàn ông bóng bẩy. Điều này khiến cô lập tức bừng tỉnh, cô đã không còn là cô sinh viên đại học trong tháp ngà nữa, xã hội này vốn dĩ phức tạp, với nhan sắc của cô, sau này những chuyện như thế này chắc chắn sẽ không ít. Chi bằng như vậy, không bằng cứ ở bên cạnh Diệp Vân, ít nhất cô còn quen biết Diệp Vân, hơn nữa nhân phẩm của Diệp Vân cũng có bảo chứng, đi theo cậu sau này dù thế nào cũng là cơm áo không lo.
Nghĩ thông suốt những điều này, Jenny không còn do dự nữa, quả quyết từ chối gã đàn ông bóng bẩy, chủ động ôm lấy cánh tay Diệp Vân, bày tỏ tâm ý của mình.
Gã đàn ông bóng bẩy thấy con vịt tới miệng sắp bay mất, trong lòng tự nhiên là đại nộ, nhưng hắn chưa kịp mở miệng thì cửa đã bước vào hai viên cảnh sát giao thông, hướng về phía trong nhà hàng lớn tiếng nói: “Xe của ai đỗ trên vỉa hè ở bên ngoài thế? Mau ra xử lý với chúng tôi, tôi chỉ cho ba phút, quá thời gian là xe bị cẩu đi đấy.”
Diệp Vân nghe thấy lời này, nở một nụ cười thú vị, lên tiếng nói: “Xe là của ta, nhưng cảnh sát tiên sinh, ta e là không thể ra ngoài với các anh được, vì vị tiên sinh này không cho chúng ta ra ngoài.”
Hai viên cảnh sát nghe Diệp Vân nói vậy cũng sững sờ một chút, nhưng nhìn trạng thái của ba người là đại khái đoán được tình hình thế nào rồi, lập tức dời ánh mắt lên người gã đàn ông bóng bẩy. Gã nhìn thấy thế, lập tức tránh sang bên cạnh. Cảnh sát nước Mỹ không phải như ở Hoa Hạ dễ nói chuyện, họ có mang súng đấy, người ta mà thấy ngươi có uy hiếp, bắn một phát chết ngươi thì ngươi cũng chỉ là chết trắng thôi, hắn không dám làm càn.
Hai viên cảnh sát nhìn thấy gã đàn ông tránh đường, ôn hòa nói: “Tiên sinh, xin xuất trình giấy tờ của anh, nếu chiếc xe đó thực sự là của anh, phiền anh mau chóng lái đi để tránh cản trở giao thông. Nếu không phải, chúng tôi sẽ cho anh biết hậu quả của việc lừa gạt chúng tôi.”
Xe tuy là cậu lái đến, nhưng lại không phải của cậu, tuy nhiên chiếc xe này có phải của cậu hay không cũng không quan trọng, bởi vì khi hai người xem xong giấy tờ của Diệp Vân, ánh mắt cả hai đều thay đổi, nhìn về phía Diệp Vân như đang nhìn thần tượng của chính mình vậy.
“Hóa ra là ngài, chúng tôi là fan trung thành của ngài đây, có thể cho chúng tôi xin chữ ký không?” Vừa nói, viên cảnh sát lớn tuổi hơn một chút trực tiếp đưa bút cho Diệp Vân. Diệp Vân cũng không tiện từ chối, dù sao cậu đỗ xe trên vỉa hè là sự thật, người ta nể mặt mình không làm khó mình, mình ký cho người ta một cái tên cũng chẳng sao.
Ký tên xong cho hai người, Diệp Vân dẫn Jenny lên xe thể thao rồi nghênh ngang rời đi, để lại một đám người mặt mũi nhìn nhau, còn gã đàn ông bóng bẩy kia sớm đã bị dọa cho mồ hôi đầm đìa. Còn trẻ như vậy đã có thể lái chiếc xe như thế, lại còn có thể khiến hai viên cảnh sát cung kính như vậy, dùng đầu gối nghĩ cũng biết chắc chắn không phải là người bình thường, mà hắn lại còn muốn tranh giành phụ nữ với đối phương, quả thực là chán sống rồi, may mà đối phương không truy cứu sâu, nếu không hắn chắc chắn phải ăn không ít quả đắng.
Gã đàn ông thầm cảm thấy may mắn vì mình đã thoát được một kiếp, nhưng hắn cũng tò mò về thân phận của Diệp Vân. Hắn tuy chỉ là giám đốc kinh doanh của công ty Austin, nhưng bình thường vì phải chạy đôn chạy đáo làm nghiệp vụ nên người quen biết cũng không ít, vì thế các bậc cao quan phú thương các lộ cùng với vợ con của họ hắn đều nắm được đại khái, nhưng hắn lại không nhận ra Diệp Vân rốt cuộc là ai, thế là mang theo sự tò mò mãnh liệt, hắn mở miệng hỏi hai viên cảnh sát.
Hai viên cảnh sát nghe lời hắn, dùng ánh mắt nhìn kẻ ngốc nhìn hắn một lúc lâu mới trả lời: “Cậu ấy tên là Diệp Vân, ngoài ra cậu ấy còn có một biệt danh vang dội, Long Thần.”
Lời của hai viên cảnh sát vừa dứt, gã đàn ông bóng bẩy liền "phịch" một tiếng mềm nhũn ngã xuống đất. Cái tên Diệp Vân không có mấy người nghe qua, nhưng danh hào Long Thần kia lại vang dội khắp cả thế giới, đó là siêu cấp anh hùng một tay diệt gọn cả hạm đội ngoại tinh, nếu người ta muốn, vừa rồi chỉ cần một ngón tay là có thể bóp chết hắn rồi.
Dẫn Jenny rời đi, Diệp Vân căn bản không để ý tới gã đàn ông bóng bẩy kia, dù sao trong mắt cậu, đó chẳng qua chỉ là một tiểu nhân vật không quan trọng mà thôi. Cậu đang suy nghĩ xem nên sắp xếp cho Jenny một chức vị như thế nào.
Cuối cùng, Diệp Vân sắp xếp cho Jenny một thân phận thư ký. Đây là do Jenny tự yêu cầu, còn Diệp Vân nghĩ nghĩ rồi không từ chối. Tuy nhiên, nghĩ đến việc trước đó Jenny cư nhiên muốn rời bỏ cậu, Diệp Vân quyết định trừng phạt cô thật mạnh. Sự trừng phạt này kéo dài suốt cả buổi chiều, khiến cho lúc tan làm Jenny vẫn còn toàn thân bủn rủn, phải dựa vào người cậu mới đứng vững được.