Cho đến khi miếng rau cuối cùng trong nồi lẩu được vớt ra ăn sạch, Lý Ngư mới hài lòng đặt đũa xuống. Đến lúc này, nàng mới cảm thấy hơi ngượng ngùng, xấu hổ nhìn Diệp Vân.
Diệp Vân thấy vậy mỉm cười nói: "Ăn lẩu vốn dĩ phải như vậy mới có vị, nếu không thì sao gọi là lẩu được. Chỉ tiếc là người vẫn còn ít quá, nếu như có thêm vài người nữa, náo nhiệt hơn chút thì mới thú vị."
Nghe Diệp Vân nói vậy, Lý Ngư chợt nhớ ra, Diệp Vân là người có thể để thị nữ cùng ngồi ăn chung bàn với mình, sao có thể để ý những lễ tiết rườm rà này. Vì thế nàng hoàn toàn yên tâm, đồng thời cũng nảy sinh một tia ngưỡng mộ đối với điều Diệp Vân nói. Nhưng ngay sau đó, ý nghĩ này liền bị dập tắt, nàng là công chúa một nước, nếu tư thế kém duyên vừa rồi của nàng bị đồn thổi ra ngoài, thì mất mặt lắm.
Lý Ngư thở phào, xoa xoa cái bụng hơi căng vì no, khẽ hành lễ, cười nói: "Đa tạ Diệp tiên sinh khoản đãi, Lý Ngư còn có việc phải làm, không dám làm phiền Diệp tiên sinh thêm nữa."
Diệp Vân gật đầu, cất tiếng nói lớn ra bên ngoài: "Quản gia, tiễn công chúa."
"Vâng."
Lời Diệp Vân vừa dứt, bên ngoài thiên sảnh liền truyền đến tiếng trả lời của quản gia. Khoảng năm sáu giây sau, quản gia xuất hiện ở cửa thiên sảnh. Lý Ngư thấy vậy gật đầu với Diệp Vân, quay người đi theo quản gia rời đi.
Lý Ngư vừa rời đi không lâu, Diệm Linh Cơ liền xuất hiện trước mặt Diệp Vân, trợn đôi mắt to tròn đáng yêu chằm chằm nhìn hắn, không nói một lời. Diệp Vân còn tưởng trên mặt mình dính cái gì, theo phản xạ đưa tay quẹt quẹt, phát hiện không có gì.
Diệp Vân bị Diệm Linh Cơ nhìn đến mức sởn gai ốc, bèn cố tỏ ra thoải mái nói: "Sao thế? Mặt ta nở hoa à? Hay là Linh Cơ nàng đột nhiên khai sáng, biết thưởng thức dung mạo tuấn tú phi phàm của bổn thiếu gia rồi?"
"Chàng trêu hoa ghẹo nguyệt."
Vừa nói, biểu cảm trên khuôn mặt xinh đẹp của Diệm Linh Cơ là như thế này: (`へ′*)ノ
Diệp Vân: "..."
Lúc này trên mặt Diệp Vân hoàn toàn là vẻ mặt "người da đen dấu chấm hỏi". Hắn trêu hoa ghẹo nguyệt khi nào? Đây quả là nỗi oan ức tày trời mà.
Thấy Diệp Vân im lặng, Diệm Linh Cơ nghiêng đầu ra vẻ suy tư, tinh nghịch nói: "Các tỷ muội bảo ta giám sát công tử, bây giờ công tử lại trêu hoa ghẹo nguyệt, công tử nói xem, Diệm Linh Cơ nên làm thế nào mới tốt đây?"
Mặc dù hắn cho rằng mình không hề trêu hoa ghẹo nguyệt, nhưng chuyện này không thể giải thích rõ ràng được. Mà một khi Diệm Linh Cơ quay về nói với Điền Linh Nhi và các nàng ấy, thì ngày lành của hắn cũng đến hồi kết. Bởi vì bất kể là thật hay giả, một khi các nàng ấy làm ầm lên thì hắn cũng chẳng có cách nào.
Diệp Vân thở dài, bất lực nói: "Nói đi, phải làm thế nào mới không mách lẻo?"
Diệm Linh Cơ nghe Diệp Vân nói vậy, lập tức giơ ba ngón tay, nhìn Diệp Vân với vẻ mặt nghiêm túc.
Diệp Vân thấy vậy mặt mày tối sầm lại. Dùng một chuyện vốn không tồn tại để uy hiếp mình đồng ý ba điều kiện, căn bản là không thể nào. Thế là Diệp Vân đưa hai tay nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn trắng như ngọc của Diệm Linh Cơ, ấn hai ngón tay nàng xuống, chỉ để lại một ngón trỏ.
Diệm Linh Cơ lắc đầu nguầy nguậy nói: "Không được, rõ ràng là chàng trêu hoa ghẹo nguyệt, đừng tưởng ta không nghe ra, chàng muốn công chúa đó "ấy ấy" với chàng, cho nên một cái cũng không được thiếu."
Diệp Vân nghe xong, lập tức không vui, lớn tiếng nói: "Cái gì mà ta muốn công chúa đó "ấy ấy" với ta, ta chưa ngốc đến mức bỏ qua đại mỹ nữ xinh đẹp thế này trước mắt để đi tìm người khác, cho nên chỉ có thể là một cái."
Diệm Linh Cơ gạt tay Diệp Vân ra, lại giơ thêm một ngón tay, vẻ mặt kiên định nói: "Hai cái, không được ít hơn nữa. Hơn nữa câu mà các nam nhân các người hay nói ấy, vợ không bằng thiếp, thiếp không bằng vụng trộm, vụng trộm không bằng vụng trộm không được, cho nên chắc chắn chàng đã động tâm tư rồi."
Cuối cùng sau một hồi mặc cả, Diệp Vân đã đồng ý với hai điều kiện của Diệm Linh Cơ. Tương ứng, Diệp Vân cũng nhận được một chỗ tốt, đêm đi ngủ Diệm Linh Cơ cho phép hắn làm vài động tác nhỏ.
Đã hứa với Lý Ngư, Diệp Vân sẽ không nuốt lời. Vì thế không lâu sau khi Lý Ngư rời đi, Diệp Vân liền để thủ hạ của Diệm Linh Cơ xử lý việc tin đồn này.
Thế lực dưới trướng Diệm Linh Cơ đối với thế lực của Lý Bái Ngôn cũng coi như vô cùng quen thuộc, cho nên để bọn họ xử lý việc này quả thực là thích hợp nhất. Chỉ mới một buổi chiều, người truyền tin đồn bên ngoài đã giảm đi quá nửa.
Không còn thủ hạ của Lý Bái Ngôn đi khắp nơi lan truyền, tin đồn trong thành Trường An về việc Lý Ngư dung túng thủ hạ cậy thế bắt nạt người khác bỗng chốc biến mất hơn phân nửa. Thêm vào đó, việc Lý Ngư đến tận cửa xin lỗi lại được chính nàng cho người lan truyền ra ngoài, gió chiều ở trong dân gian lập tức thay đổi.
Nhìn thấy cục diện không ổn, Lý Bái Ngôn liền lập tức cho thủ hạ dừng hành động. Nhưng hắn muốn thu tay, lại có người không muốn để hắn thu tay.
Trong Thân Vương phủ, Lý Bái Ngôn vẻ mặt âm trầm nhìn nam tử đang quỳ dưới đất ở phía dưới.
"Ý ngươi là, người chúng ta phái ra ngoài đều mất tích hết rồi?"
Nam tử quỳ trên đất nghe thấy lời nói đầy hàn ý này của Lý Bái Ngôn, cơ thể không kìm được run lên, lắp bắp nói: "Vâng... vâng ạ."
Trong mắt Lý Bái Ngôn lóe lên tia âm độc, trầm giọng nói: "Đã tra ra là kẻ nào làm chưa?"
Nam tử nuốt nước bọt, có chút nói lắp nói: "Có lẽ là... là đám người lần trước ạ."
Lý Bái Ngôn nghe vậy ngẩn ra, vô thức lẩm bẩm: "Lần trước? Lần gì..."
Nói đến đây, Lý Bái Ngôn đột nhiên phản ứng lại, một cước đá văng chiếc án thư phía trước, vẻ mặt đầy hàn ý quát lớn: "Diệp Vân, lại là ngươi, khinh người quá đáng!"
Trút giận một trận tơi bời, đập phá hết những thứ có thể đập trong tầm tay, Lý Bái Ngôn mới bình tĩnh lại.
"Rút hết tất cả người về đi, chúng ta hiện tại không thích hợp đối đầu với bọn họ. Nhưng Diệp Vân, nỗi sỉ nhục ngươi dành cho ta hôm nay, ta nhất định sẽ trả lại gấp trăm lần."
Phía Lý Bái Ngôn bị tức đến run cả gan, còn Diệp Vân lại đang thong dong luyện thư pháp. Nhưng mỗi khi hắn viết xuống một chữ, trên giấy lại lóe lên một đạo quang hoa.
Lúc Diệp Vân đang luyện chữ, trong hoàng cung, Đường Hoàng lại vì chuyện của Lý Ngư mà tức đến sinh bệnh, mà lúc này kỳ thi của Thư Viện cũng sắp bắt đầu.
Đường Hoàng nằm trên giường nhìn màn trướng hoa lệ phía trên, trong lòng vô cùng phiền muộn. Bởi vì kỳ thi của Thư Viện sắp bắt đầu, nhưng bệnh của ngài lại không thể khỏi trong thời gian ngắn, giờ lại xảy ra chuyện này, ngài thực sự không biết phải giải quyết thế nào.
Ngay khi Đường Hoàng đang phiền não bứt rứt, Hoàng hậu Hạ Thiên đi vào, ngồi xuống bên giường nắm lấy tay Đường Hoàng, vẻ mặt dịu dàng.
"Hoàng thượng, người thấy cơ thể khá hơn chút nào chưa?"
Đường Hoàng nhìn Hạ Thiên đang dịu dàng nhìn mình, trên mặt lộ ra vài phần ý cười nói: "Nàng đến rồi, vẫn là nàng tâm lý nhất!"
Hạ Thiên khẽ mỉm cười nói: "Đây là bổn phận của thần thiếp."
Đường Hoàng khẽ thở dài nói: "Ai, nếu như những người khác có một nửa tâm lý như nàng, ta cũng không cần phải nhọc lòng như vậy."
Hạ Thiên cười cười, trực tiếp lái sang chuyện khác nói: "Hoàng thượng vẫn còn đang phiền lòng vì chuyện kỳ thi của Thư Viện sao?"
Đường Hoàng thở dài nói: "Phải vậy, không biết để ai đi chủ trì thì tốt."
Hạ Thiên suy nghĩ một chút rồi nói: "Ngư nhi chẳng phải đã về rồi sao, để con bé đi là được, với danh tiếng của con bé đủ để phục chúng."
"Ngư nhi? Để trẫm suy nghĩ đã." Đường Hoàng suy nghĩ một lát, không trực tiếp đồng ý.