Sau khi giải quyết xong Nakamura Dã, Mục Phi quay đầu lại thì thấy tất cả mọi người đang trân trân nhìn chằm chằm mình. Cậu hơi bất đắc dĩ, buông tay, nhún vai.
Ai ngờ chính động tác này lại như ngòi nổ, hội trường lập tức sôi trào.
"Oà..."
"Làm tốt lắm..."
"Cọc tiêu ca, em yêu anh..."
"Soái ca, chụp ảnh chung, xin chữ ký đi..."
"..."
Trong chốc lát, tiếng hò reo vang lên liên thành một mảng, hơn nữa còn có rất nhiều khán giả không kìm được sự kích động, chạy ào về phía Mục Phi.
Nhưng họ còn chưa chạy tới nơi, chợt nghe một tiếng quát lớn truyền đến:
"Đợi chút đã!"
Tiếng hét này là do Nakamura Dã hô lên. Nghe thấy tiếng của hắn, những khán giả nhiệt tình kia đều đồng loạt dừng bước chân lại.
Sau khi hét lên, Nakamura Dã cắn răng chịu đựng cơn đau, tốn bao nhiêu sức lực mới đứng dậy nổi. Sau đó, hắn lại khập khiễng đi về phía Mục Phi.
"Nakamura Dã, mày không định giở trò quỵt nợ nữa đấy chứ?" Nakamura Dã đã thành ra thế này rồi mà Mục Phi vẫn còn đang kích thích hắn.
"Quỵt nợ? Hừ, tao Nakamura Dã nói được làm được. Tao đã thua, nhưng tao thua thì chịu được..." Nakamura Dã vỗ ngực nói.
Nói xong, hắn quay đầu nhìn về phía Ngải Giai, Võ Thường Cương và những người khác ở bên sân, rồi cúi đầu vái từ xa một cái: "Ngải Giai, đội trưởng Kha, phó đội trưởng Võ, tôi xin lỗi vì những phiền phức mà mình gây ra trước đó, thật xin lỗi!"
Ngẩng đầu lên, hắn lại nói tiếp: "Thắng làm vua thua làm giặc, tôi sẽ tuân thủ thỏa thuận trước đó. Cho tôi một tuần, đợi tôi làm xong thủ tục, sẽ rời khỏi đại học Thanh Bắc."
Lúc hắn cúi đầu động tác rất trang trọng, khi nói câu này giọng điệu cũng rất thành khẩn.
Phải thừa nhận rằng, nhìn thấy hắn bây giờ có vẻ 'ra dáng đàn ông' như vậy, khán giả trong sân có ấn tượng tốt hơn về hắn một chút.
Thế nhưng Mục Phi lại cảm thấy hành vi này của hắn quá mức 'ngu ngốc'. Sớm biết thế này, sao lúc đầu lại phải làm vậy? Mày mà không ép người quá đáng như thế, thì sao lại tự chuốc lấy nhục nhã cơ chứ?
Nakamura Dã nói xong những lời này, lại quay đầu nhìn về phía Mục Phi.
"Mục Phi, cậu rốt cuộc là người thế nào?" Nakamura Dã nhíu mày nhìn chằm chằm Mục Phi, dường như muốn nhìn thấu con người Mục Phi vậy.
"Tôi là người thế nào ư? Tôi chẳng qua chỉ là một sinh viên bình thường thôi, tôi còn có thể là ai được chứ." Mục Phi đáp.
"Vậy... thực lực hiện tại của cậu là thế nào?" Nakamura Dã lại hỏi.
"He he, cụ thể thì khó nói lắm, nhưng mà... mạnh hơn anh rất nhiều là cái chắc." Mục Phi buông tay, cười nhạt đáp.
'Mày là thá gì mà hỏi tao là tao phải khai à?' Mục Phi ngoài mặt cười cười, trong lòng lại nghĩ như vậy.
Và Nakamura Dã cũng nhìn ra được Mục Phi không muốn nói, hắn ta cũng không ép buộc.
"Mục Phi quân, sự nhục nhã ngày hôm nay, tôi Nakamura Dã sẽ khắc ghi trong lòng, hy vọng chúng ta sẽ không có ngày gặp lại..."
Nakamura Dã nhìn Mục Phi, bề ngoài thì khách khí, nhưng Mục Phi nhìn rõ mồn một là hắn đang 'nghiến răng nghiến lợi': "Nếu thực sự có ngày đó, tôi nhất định sẽ dùng cách thức tương tự, trả lại gấp mười lần sự nhục nhã ngày hôm nay..."
"Chúng ta... hẹn ngày gặp lại!"
Để lại câu nói này, hắn mang theo ý vị thâm trầm liếc nhìn Mục Phi một cái, mặc kệ người khác, tự mình quay người rời đi.
Nói thật, cái bóng lưng khập khiễng của hắn trông cũng thật đáng thương.
Thế nhưng trong sân lại chẳng có mấy ai đồng tình với hắn. Dẫu sao thì kẻ đáng thương ắt có chỗ đáng hận.
Mà cái tên 'đại ca' là hắn đã đi rồi, thì đám đàn em kia tự nhiên cũng không có lý do gì để ở lại nữa, vội vàng thu dọn đồ đạc đi theo.
Đồng thời rời đi cùng lúc đó, còn có cả những lưu học sinh ủng hộ Nakamura Dã nữa.
Cho đến khi 'tiễn đưa' Nakamura Dã bước ra khỏi nhà thi đấu, bên trong nhà thi đấu lại một lần nữa sôi trào.
"Oà!"
Khán giả trong sân, các thành viên câu lạc bộ bóng rổ, cùng Kha Thắng Nam và những người khác đồng loạt vây lại phía Mục Phi, nâng cậu lên, tung lên cao, rơi xuống, rồi lại tung lên...
"Cọc tiêu ca, Cọc tiêu ca, Cọc tiêu ca."
Đám người này vừa tung vừa hô.
Thực ra sự phấn khích của bọn họ, Mục Phi hoàn toàn có thể hiểu được.
Dẫu sao thì trận thắng ngày hôm nay của cậu không chỉ chiến thắng một mình Nakamura Dã mà thôi, mà còn là 'thể diện'. Cả thể diện của câu lạc bộ bóng rổ, và cả thể diện của sinh viên Hoa Quốc nữa.
Giống như Nakamura Dã đã nói, nếu Mục Phi không nhận lời thách đấu của hắn, hoặc là thua trận, thì cậu sẽ là 'tội nhân', là 'nỗi nhục nhã', đi trong trường cũng chẳng ngẩng đầu lên nổi.
Mà thực tế thì nào chỉ có một mình Mục Phi là ngẩng không nổi đầu, e là tất cả mọi người trong câu lạc bộ bóng rổ đều sẽ mất hết mặt mũi, còn những bạn học yêu mến câu lạc bộ bóng rổ, yêu mến đội tuyển của trường cũng sẽ vô cùng thất vọng.
Cũng may là Mục Phi 'không phụ sự kỳ vọng', dù là bóng rổ hay quyết đấu thì cậu đều thắng.
Cậu không chỉ 'vớt vát' lại thể diện cho sinh viên Hoa Quốc, mà còn giáng một cái tát thật mạnh vào mặt những tên lưu học sinh đại diện bởi Nakamura Dã.
Tất cả những điều này thực sự quá là 'đã cái nết'!
Nói một cách khoa trương thì đám sinh viên Hoa Quốc có mặt ở đây bây giờ nhìn Mục Phi cứ như nhìn anh hùng vậy.
Đặc biệt là Ngải Giai ở ngay sát mép sân, nhìn Mục Phi đang bị tung lên không trung liên hồi, trong lòng cô ấy lại có thêm một loại cảm giác khác ngoài những người khác — đáng tin cậy.
Đúng vậy, chính là đáng tin cậy.
Người khác nhìn Mục Phi chỉ cảm thấy cậu 'rất sắc sảo', 'rất đẹp trai' mà thôi, thế nhưng Ngải Giai lại cảm thấy cái tên 'keo kiệt' đó có thể mang lại cho người ta một cảm giác an toàn.
Giống như... giống như cậu là kẻ toàn năng, trên thế giới này chẳng có chuyện gì có thể làm khó được cậu vậy...
Mà ban đầu, việc Mục Phi giúp câu lạc bộ bóng rổ giành lại thể diện khiến Ngải Giai vô cùng phấn khích, nhưng khi cô đang cao hứng thì chợt nghĩ đến mâu thuẫn giữa mình và Mục Phi, trong lòng bỗng chốc tối sầm lại.
'Cái tên này... lợi hại thì lợi hại thật, thế nhưng... nhưng tại sao một kẻ lợi hại như vậy lại cứ phải keo kiệt thế chứ? Đã lâu thế rồi mà vẫn còn đang ôm hận tôi...' Ngải Giai thầm nghĩ trong lòng với vẻ u oán.
Mà suy nghĩ của Ngải Giai thì đương nhiên Mục Phi không hề hay biết, cậu hiện tại vẫn đang ở trong trạng thái 'bị tung lên, rơi xuống'.
Công tâm mà nói, đối với loại cảm giác được hoan nghênh này, Mục Phi vẫn có chút tận hưởng.
Nhưng Mục Phi cũng cảm thấy có một điểm chưa được hoàn hảo lắm: 'Cái biệt danh 'Cọc tiêu ca' này, cũng... cũng quá mức ng ngốc rồi đấy chứ?'
Mục Phi bây giờ đang cực kỳ xoắn xuýt về cái biệt danh của mình.
Tề Minh Tinh lần trước ra sân thì lừa được bạn gái mới, còn mình ra sân thì lại vớ được cái biệt danh ngớ ngẩn này.
'So ra thì... mình lỗ vốn to rồi!'
Nếu Mục Phi mà sớm biết trước sẽ có kết cục thế này, dù thế nào đi nữa cậu cũng sẽ không cùng Tề Minh Tinh 'làm trò con bò' đâu.
'Lão Nhị ơi là Lão Nhị, mày hại khổ tao rồi...' Mục Phi vừa bị tung lên vừa bất đắc dĩ thầm nghĩ.
"Hử?"
Đúng lúc này, cậu chợt cảm thấy có điểm gì đó bất thường — hình như có ai đang nhìn chằm chằm vào mình.
Thực ra bây giờ người nhìn Mục Phi rất nhiều, chỉ có điều ánh mắt của người này rõ ràng khác biệt hoàn hảo so với những người khác. Dùng từ trong tiểu thuyết võ hiệp mà nói, chính là 'sắc bén' và 'nóng bỏng' hơn ánh mắt của những người khác rất nhiều.
"Đệch..."
Thế nhưng khi Mục Phi nương theo ánh mắt đó nhìn sang, cậu liền ngượng ngùng.
Chỉ thấy ngay không xa chỗ Mục Phi, một cô gái xinh đẹp dáng người cao ráo, vóc dáng nóng bỏng, mái tóc dài uốn xoăn sóng màu cam đang mỉm cười nhìn mình.
Nụ cười này của cô ta nhìn thì đúng là rất đẹp, thế nhưng Mục Phi lại chẳng thể vui nổi một chút nào.
Bởi vì nụ cười đó của cô ta, không phải là cười tươi.
Nụ cười ấy, giống như kiểu bị kẻ trộm móc ví, hoặc bị tên biến thái sàm sỡ xong, tốn bao nhiêu công sức cuối cùng cũng tìm được 'thủ phạm', muốn cho hắn một trận ra trò vậy — một 'nụ cười để trả thù'.
Mỹ nhân kia thấy Mục Phi phát hiện ra mình thì cũng chẳng đứng lì ở đó nữa, vừa cười vừa bước về phía Mục Phi. Mà phía sau cô ta, còn đi theo một người thấp hơn cô ta một chút, vóc dáng gầy gò, ngoại hình bình thường không thể tả nổi đang đeo kính cận.
"Hì, hì hì..."
Thấy cô ta đi về phía mình, Mục Phi cười gượng gạo.
Mỹ nhân này là ai chứ? Cô ta chính là một trong tứ đại mỹ nhân của đại học Thanh Bắc, đóa hoa bá vương, ớt hiểm — Võ Ly.
Mục Phi và Võ Ly này, đã từng có duyên gặp mặt một lần.
Vào hồi đầu học kỳ, chuyện Mục Phi đánh bại giáo quan truyền đi rùm beng khắp nơi. Võ Ly với tư cách là chủ lực kiêm phó chủ nhiệm câu lạc bộ quyền Anh, muốn lôi kéo Mục Phi 'vào hội'.
Nhưng lúc đó, Mục Phi kiên quyết phủ nhận chuyện mình biết 'võ công', đồng thời từ chối lời mời của người đẹp Võ Ly.
Và Võ Ly cũng tin lời Mục Phi nói.
Kể từ đó về sau, cô ta cũng không tìm Mục Phi nữa, thế là Mục Phi cũng vứt xó chuyện này ra sau đầu luôn.
Chỉ là hiện tại... Mục Phi bỗng có cảm giác như mình đang đâm phải mũi súng vậy... Cậu nhìn nụ cười của người đẹp Võ Ly, cảm thấy vô cùng gượng gạo.
"He he, học đệ Mục Phi, tôi nhớ hình như cậu từng nói... cậu không biết võ công cơ mà, phải không? Nhưng mà cái cú đá ban nãy của cậu... lại vô cùng 'chuyên nghiệp' đấy nhé..." Võ Ly đi đến không xa chỗ Mục Phi, mỉm cười nói.
Võ Ly là kiểu mỹ nhân thuộc dạng 'tràn đầy năng lượng' cộng với 'ngự tỷ'. Cô ta cười lên như một đóa hoa thược dược đang nở rộ, vô cùng kiều diễm động lòng người, sự năng động của cô ta lan tỏa sang những người xung quanh.
"Ê này... ái chà..."
Được rồi, cũng chính vì cô ta quá xinh đẹp nên vừa tới đây là đám mê gái đều đổ dồn mắt nhìn cô ta hết, khiến Mục Phi suýt chút nữa bị 'ném' tơi đất.
Cái, cái đó... Cú đá ban nãy thực ra là tôi học trên tivi thôi, thể lực của tôi vốn dĩ tốt hơn người ta một chút, thật đấy..." Sau khi tiếp đất, Mục Phi giải thích với Võ Ly.
"Hừ, tưởng tôi còn tin cậu nữa chắc."
Võ Ly chống nũng đứng bên cạnh Mục Phi, nghiêng đầu trừng trừng đôi mắt đẹp nhìn Mục Phi, mang theo vẻ mặt 'cậu nói gì tôi cũng tuyệt đối không tin nữa đâu'.
Mà nói dứt câu này, cô ta phát hiện ra Ngải Giai, Võ Thường Cương, Kha Thắng Nam và những người khác đang đứng cách đó không xa nhìn mình và Mục Phi.
"Hì, học đệ, xem chừng cậu bận rộn phết nhỉ... Đã vậy thì cậu cứ bận trước đi đã, khi nào có thời gian, tôi lại tới tìm cậu." Võ Ly nói xong, vẫy vẫy bàn tay nhỏ, cùng với người đeo kính kia rời đi.
"Hầy..."
Mục Phi nhìn theo bóng lưng thướt tha trong bộ đồ mùa đông vẫn vô cùng quyến rũ của Võ Ly, không kìm được mà khẽ thở dài — cậu lại có cái cảm giác 'rắc rối lại tìm đến rồi'.
Và vừa thở dài xong, Mục Phi quay đầu lại thì thấy Võ Thường Cương từ lúc nào đã sáp lại gần tự bao giờ.
"Hì hì hì hì, lão Tam..."
Võ Thường Cương cười gian xảo, vươn tay kẹp chặt lấy cổ Mục Phi: "Cậu được lắm đấy, đến cả em gái Võ Ly mà cậu cũng quen cơ à? Khai mau, hai người có quan hệ gì, quen nhau thế nào, nói!"
Vừa nói, Võ Thường Cương vừa lôi Mục Phi đi về hướng phòng thay đồ của nhà thi đấu.
Cùng rời đi với bọn họ, còn có Kha Thắng Nam, Hà Tiểu Huy và những thành viên vừa ra sân thi đấu nãy giờ.
Mà Ngải Giai đứng cách đó không xa nhìn Mục Phi đang bị lôi đi, rồi lại nghĩ đến ánh mắt 'bất thường' mà Võ Ly nhìn cậu lúc nãy, chẳng hiểu vì sao trong lòng cô lại có chút chút chút... khó chịu...