Phía nam tỉnh Bắc Hà có một ngọn núi nhỏ tên là "Long Phượng Sơn". Ngọn núi này chính là tổng cứ điểm của phái "Long Phượng Các" trong giới tu luyện.
Mà cho dù cái "Long Phượng Các" này mang chữ "Các", nghe có vẻ nên là một nơi cổ mưu trang nhã, phảng phất bầu không khí "cổ phong" đậm đặc...
Nhưng thực tế lại không phải vậy. Ngược lại, Long Phượng Các này còn vô cùng "hiện đại".
Nói theo cách dễ hiểu, nơi đây thực chất chỉ là một đại trang viên hoặc khu nghỉ dưỡng lớn tự dùng, không mở cửa đón khách bên ngoài.
Lúc này, bên trong "Đại điện" của Long Phượng Các, hơn mười nam nữ ai nấy đều mang sắc mặt ngưng trọng.
Bởi vì ở chính giữa đại điện, đang nằm một "người phụ nữ" mặc y phục màu đỏ... Không, chính xác mà nói, phải là một "thái thi" mới đúng. Kẻ này chính là Cơ Hồng Ngọc bị Mục Phi tiêu diệt vào ngày hôm qua.
"Chuyện gì thế này, rốt cuộc đây là chuyện gì thế này...?"
Trầm mặc ngưng trọng một lát, một người đàn ông nhìn chưa tới ba tuổi, ngoại hình âm nhu bỗng nổi trận lôi đình. Hắn gầm lên với đệ tử đưa thi thể tới.
Người đàn ông này tên là Doãn Hổ, là đường chủ Kim Long Đường của Long Phượng Các, một trong ba đại cao thủ của Long Phượng Các, đồng thời cũng là em trai của các chủ Doãn Long.
Và quan trọng nhất, hắn chính là bạn lữ song tu của Cơ Hồng Ngọc, nói toẹt ra chính là "tình nhân".
Đêm qua, lòng dạ hắn cứ bồn chồn không yên, có một thứ cảm giác không lành, luôn cảm thấy dường như sắp có chuyện gì xảy ra.
Mãi cho đến tận sáng nay, hắn mới nghe được tin Cơ Hồng Ngọc bị giết chết. Đến lúc đó, hắn coi như đã biết cái "cảm giác không lành" kia là gì rồi. Cũng chính vì thế, hắn nổi giận.
Tuy Cơ Hồng Ngọc tuổi không còn nhỏ, lại rất lẳng lơ đong đưa, nhưng khẩu vị của Doãn Hổ lại rất khác người, hắn cứ thích cái sự "lẳng lơ" này của ả.
Hơn nữa, hai người bên nhau tính ra cũng phải bảy tám năm rồi. Ở cùng nhau lâu như vậy, dù không đến mức khoa trương gọi là "sinh tử có nhau", "không rời không bỏ", nhưng tình cảm cũng rất sâu đậm.
Thế nhưng hiện tại, người tình của mình lại bị người ta giết chết, hắn sao có thể không tức giận cho được?
Hắn không những tức giận, mà hắn còn muốn giết người nữa.
Hắn bây giờ chỉ muốn "đào" tên hung thủ kia ra, đem đi "lăng trì xử tử" chục lần trăm lần mới hả giận.
"Doãn đường chủ bớt giận, c... chúng tôi cũng không biết..." Hai đệ tử trẻ tuổi kia bị hắn gầm lên một tiếng làm cho run lẩy bẩy, liên tục lùi về phía sau.
Đúng lúc này, một thiếu niên trông chừng đôi mươi bước vào.
Đáng nói là, thiếu niên này trông khác biệt hoàn toàn so với những "người trong các" khác có mặt trong phòng.
Bởi vì công pháp của Long Phượng Các chú trọng đến việc điều hòa âm dương, cho nên các nam đệ tử trong Long Phượng Các ai nấy đều âm nhu tuấn tú, nữ đệ tử thì kiều diễm động lòng người.
Thế mà thiếu niên này lại "nam tính" hơn rất nhiều so với những người khác...
"Các chủ, đường chủ, Cơ đường chủ là do tôi tìm thấy, tình hình thế nào tôi đều rõ, xin hãy để tôi nói..." Cậu ta gật đầu xin phép hai vị "lão đại".
"Biết rồi thì còn nói nhảm cái rắm gì, nói mau!" Doãn Hổ trợn mắt quát.
"Vâng."
Đối mặt với sự phẫn nộ của Doãn Hổ, thiếu niên này cũng không giận, cung kính gật đầu đáp lời một tiếng, sau đó bắt đầu thuật lại.
Chiều hôm qua, đường chủ nhận được tin tức từ thuộc hạ dưới trướng của tôi, nói là đã tìm thấy tung tích của thánh nữ. Đường chủ nghe tin này xong thì vô cùng hưng phấn...
"Chị ấy biết các chủ đã tìm kiếm thánh nữ rất lâu rồi, cho nên muốn mau chóng đưa thánh nữ về dâng lên các chủ. Vì thế lúc ấy, chị ấy đã phái Lý quản sự cùng ba tên thuộc hạ đi Bắc Tự 'bắt người'..."
"Từ đó trở đi, đường chủ vẫn luôn đợi trong các, ai ngờ đợi mãi đến tận nửa đêm mà vẫn không thấy mấy người này quay về. Sau đó khi đường chủ gặng hỏi, mới biết Lý quản sự cùng bốn người đang đợi thứ gì đó ở hồ Lam Lăng. Đường chủ hình như cảm thấy không yên tâm nên cũng ra ngoài, nhưng kể từ đó liền không thấy quay về nữa..."
Ban đầu tôi cũng không để tâm... Tôi cho rằng thực lực của đường chủ cao cường, chị ấy ra tay thì có thể xảy ra chuyện gì chứ.
Mãi cho đến sáng nay, tôi mới nhận được tin tức từ người ở hồ Lam Lăng truyền đến, nói là nơi đó từng xảy ra một trận chiến kịch liệt, hơn nữa Lý quản sự cũng đã bị tiêu diệt. Lúc ấy tôi cũng giật mình thon thót, lập tức chạy ngay tới hồ Lam Lăng...
Lúc tôi chạy đến hồ Lam Lăng kiểm tra, ngoại trừ hai người canh gác mới đến đổi ca sáng nay ra, thì ba nhân viên phụ trách gác đêm ngày hôm qua cùng bốn người Lý quản sự đều đã tử vong toàn bộ.
Còn tại hiện trường, tôi không nhìn thấy Cơ đường chủ. Tôi lần theo dấu chân trên tuyết đi ra rất xa, cuối cùng phát hiện Cơ đường chủ ở khu rừng nhỏ cạnh hồ Lam Lăng. Lúc tôi tìm thấy... Đường chủ đã vẫn lạc rồi...
Nói xong, thiếu niên cúi người hành lễ với các chủ Doãn Long và đường chủ Doãn Hổ một chút: "Bẩm các chủ, đường chủ, đó là toàn bộ tình hình mà tôi biết..."
Hung thủ là ai, giờ đã biết chưa?" Doãn Hổ vội vã hỏi.
"Hầy..."
Thiếu niên kia lộ vẻ mặt tiếc nuối thở dài, lại lắc đầu: "Bẩm Doãn đường chủ, hiện trường không bỏ lại dù chỉ một người sống. Cơ đường chủ, Lý quản sự và tổng cộng năm người, cùng với ba nhân viên trực đêm ngày hôm qua, tất cả đều bị tiêu diệt. Hơn nữa thiết bị giám sát ở hiện trường cũng bị phá hủy, ổ cứng máy tính giám sát cũng bị đánh cắp..."
Nói chung... bây giờ ngoài việc biết thánh nữ từng ẩn náu ở Bắc Tự ra, thì hoàn toàn không biết thêm tin tức nào khác.
Không nghe thì thôi, vừa nghe Doãn Hổ lại càng nổi giận hơn.
Bản thân ở trong giới tu luyện cũng là một nhân vật có máu mặt, thế nhưng phụ nữ của mình bị giết thì chớ, hiện tại đến cả kẻ làm cũng không biết, hắn đã từng chịu đựng cục tức vô lý này bao giờ đâu.
"Bốp!"
Trợn mắt một hồi lâu, hắn không thể kìm nén được sự phẫn nộ trong lòng nữa, giáng một bạt tai lên chiếc bàn bên cạnh, đập chiếc bàn nát bét.
"Đến người của lão tử mà cũng dám động vào... Mẹ kiếp, tốt nhất đừng để ta tra ra là kẻ nào, nếu không, ta nhất định sẽ tru di cửu tộc nhà hắn!" Doãn Hổ gầm lên.
"Đệ tử, em..."
Thấy đệ tử nhà mình uất ức như vậy, Doãn Long xua xua tay, muốn nói điều gì đó.
"Cốc cốc."
Nhưng đúng lúc này, một đệ tử nhanh chóng chạy vào, gõ cửa ở ngoài cửa lớn: "Các chủ, Doãn đường chủ, Cục trưởng Bàng cầu kiến..."
"Hửm?"
Các chủ Doãn Long không kìm được mà nhíu mày, nét mặt lộ vẻ khó hiểu: "Tên họ Bàng đó đến đây làm gì?"
Cũng không trách Doãn Long lại nghĩ như vậy. Cục trưởng Bàng này là người thuộc "Bộ An ninh Quốc gia", phụ trách quản lý các thế lực ngầm ở tỉnh Bắc Hà. Công việc của ông ta chính là chằm chằm nhìn chéo đám người tu luyện, giang hồ bọn họ, ngăn chặn bọn họ làm những chuyện gây nguy hại cho an ninh quốc gia... Nói cách khác, những chuyện có thể khiến ông ta phải tự mình tới cửa, dính líu quan hệ đều không phải chuyện nhỏ, cũng chẳng dễ giải quyết cho cam.
Cho nên, vừa nghe tin ông ta tới, phản ứng đầu tiên của Doãn Long chính là... Chuyện hôm nay e rằng có chút kỳ lạ.
Dù trong lòng nghĩ như vậy, nhưng Doãn Long vẫn gật đầu: "Mời ông ta vào."
Sau đó, anh ta lại xua tay với đệ tử bên cạnh: "Đưa Cơ đường chủ xuống 'nghỉ ngơi' trước đi."
Hai nam đệ tử nhận lệnh, khiêng Cơ Hồng Ngọc rời đi.
Một lát sau, một người đàn ông trung niên mặc thường phục, bụng bia phệ, nhìn vừa vặn ra dáng "quan lớn" bước vào.
"Ha ha, Cục trưởng Bàng Đại giá quang lâm, khiến Long Phượng Các chúng tôi phải bồng tất sinh huy a..."
Doãn Long cười chào đón lên trước: "Mời ngồi, mau mời ngồi."
"Doãn các chủ." Cục trưởng Bàng này cũng coi như nể mặt anh ta, hơi gật đầu ra hiệu, sau đó ngồi xuống.
"Dâng trà."
Doãn Long quát lớn một tiếng với đệ tử phía sau, chính mình cũng ngồi xuống.
"Cục trưởng Bàng, không biết ngài đường đường chính chính đến Long Phượng Các tôi vào sáng sớm thế này là có chuyện gì vậy?" Doãn Long cười hỏi.
"Doãn các chủ, từ lúc tôi được điều đến tỉnh Bắc Hà quản lý cái bãi này bắt đầu, chúng ta đã quen biết rồi, tính đến nay cũng gần bốn năm, chúng ta cũng xem như là chỗ giao tình cũ nhỉ."
Cục trưởng Bàng dùng ngón tay mập mạp gõ lên bàn vừa nói vừa bảo:
Cho nên, lời xã giao tôi không nói nhiều nữa, đi thẳng vào vấn đề chính luôn.
Về sự việc bất hạnh của Cơ đường chủ... tôi bày tỏ vô cùng tiếc nuối, nhưng chuyện này cứ cho qua đi, các người đừng tiếp tục truy lùng nữa. Còn cái gọi là thánh nữ gì đó của các người... cũng đừng tìm nữa, cứ để cô ta đi đi..." Cục trưởng Bàng nói xong, bưng chén trà vừa được dâng lên nhấp một ngụm.
Mà các chủ Doãn Long còn chưa kịp nói gì, Doãn Hổ vừa nghe thấy lời này liền nổi giận.
"Tên họ Bàng kia, mày nói cái gì? Hồng Ngọc chính là phụ nữ của tao... Phụ nữ của tao bị người ta hãm hại đến chết, mày lại bảo tao cứ thế mà tính sổ huề sao? Mày có ý gì hả?" Doãn Hổ trừng trừng mắt bắt đầu gầm lên.
"A Hổ, câm miệng!"
Doãn Long quát lớn một tiếng, cắt ngang lời hắn: "Cục trưởng Bàng nói thế tất có đạo lý của ông ấy, lời người ta còn chưa nói hết, mày hò hét cái gì? Câm miệng lại cho tao!"
Doãn Hổ tuy tức giận nhưng lời của Doãn Long hắn không thể không nghe, đành phải ngoan ngoãn ngậm miệng lại.
Quát xong Doãn Hổ, Doãn Long quay đầu cười hì hì với Cục trưởng Bàng: "Xin lỗi nhé Cục trưởng Bàng, tâm trạng của A Hổ nó..."
"Không cần nói đâu, tâm trạng của Doãn đường chủ tôi hiểu mà..."
Cục trưởng Bàng xua xua tay, tiếp tục nói:
"Tôi không cho các người tiếp tục truy lùng, một mặt là bởi vì đây là ý định từ tuyến trên, mặt khác, tôi cũng là vì muốn tốt cho các người thôi."
"Ồ?"
Doãn Long lộ vẻ nghi hoặc: "Cục trưởng Bàng, câu này nghĩa là sao?"
"Doãn các chủ, anh có biết... chuyện ngày hôm qua là do ai làm không?" Cục trưởng Bàng hỏi ngược lại.
"Cái này tôi không biết, Cục trưởng Bàng, chẳng lẽ... ông biết ư?"
"Heh, tôi cũng không biết cụ thể chuyện hôm qua là do ai làm cả. Thế nhưng... tôi lại biết hậu thuẫn của kẻ đó là ai..."
Cục trưởng Bàng cười khẽ một tiếng, không đợi Doãn Long thắc mắc đã giải thích luôn:
"Hậu thuẫn của kẻ đó chính là... Quân bộ Bắc Tự."
"Hừ, Quân bộ thì sao chứ?"
Doãn Hổ ở bên cạnh hừ lạnh một tiếng, đầy vẻ khinh miệt nói:
"Không phải chỉ là mấy tên lính đánh thuê sao, Doãn Hổ tôi tuyệt đối không thèm để bọn chúng vào mắt!"
"Heh, cho dù là Quân bộ... Doãn đường chủ, anh cho rằng mấy kẻ bình thường bọn họ có thể sai khiến được chúng ta sao?" Cục trưởng Bàng cười hỏi ngược lại.
Và vừa nghe thấy câu này, Doãn Hổ không khỏi nhíu mày, trong lòng dấy lên nghi vấn.
'Đúng vậy, bộ An ninh này tuy người không nhiều, cấp bậc không cao, nhưng bộ phận này là nơi không ai dám xem thường. Hơn nữa, người của bộ phận này ai nấy đều là những kẻ cao ngạo tận mây xanh, bọn họ tuyệt đối không phải là những quan chức bình thường có thể sai khiến được...'
Lúc Doãn Hổ đang hoài nghi, trong lòng Doãn Long cũng có nghi vấn tương tự, anh ta giục giã: "Cục trưởng Bàng, ông đã nói chúng ta là chỗ giao tình cũ rồi, vậy... vậy ông đừng úp mở nữa, nói thẳng ra không được sao?"
"Heh, kỳ thực... kỳ thực những tin tức này tôi vốn không nên nói đâu nha. Thế nhưng đã anh đã hỏi rồi, hầy, vậy thì tôi nói đại khái một chút vậy..."
Cục trưởng Bàng ra vẻ khó xử khẽ thở dài, bắt đầu giải thích:
"Trong Quân bộ, có một bộ phận cực kỳ thần bí. Người của bộ phận đó không nhiều, ước chừng chỉ có mười mấy, vài chục người, nhưng bọn họ lại chính là trụ cột tuyệt đối của giới quân sự toàn bộ Hoa Quốc, là tinh anh trong các tinh anh, là bộ phận có sức chiến đấu mạnh nhất, không có một ai khác thay thế..."
"Tôi lấy ví dụ thế này nhé..."
"Từng có một lần hành động, năm đội viên của bộ phận đó đã gần như tiêu diệt toàn bộ một đội đặc nhiệm Hải cẩu hai nghìn người của nước Mỹ, hơn nữa năm người hoàn toàn vô thương vong..."
"Thành viên có thực lực kém nhất của bộ phận này, cũng là cảnh giới Ngưng Thần..."
"Còn nữa, thực lực của 'An ninh' chúng ta các người ít nhiều cũng nên hiểu rõ một chút, hẳn là đã tính là không yếu rồi nhỉ, thế nhưng..."
Nói đến đây, Cục trưởng Bàng ngưng lại thật nặng nề:
"Vấn đề mà An ninh chúng tôi gặp phải mà không giải quyết được, sẽ làm đơn xin cấp trên, mời người của bộ phận đó ra tay hỗ trợ..."
"Tôi nói như vậy... các người đã hiểu rõ thực lực của bộ phận đó chưa?" Cục trưởng Bàng nhìn về phía Doãn Long và Doãn Hổ.
Nghe đến đây, cho dù là Doãn Long hay Doãn Hổ, sắc mặt đều trở nên ngưng trọng...
Giá sách của tôi
Thêm cuốn sách này vào giá sách
Lỗi chương/Báo cáo điểm này
Đọc thêm các chương mới nhất của tiểu thuyết xin vui lòng quay lại trang chủ của trang web Văn học Phiêu Thiên, địa chỉ vĩnh viễn của trang web đọc tiểu thuyết: www.piaotia.net
Copyright © 2012-2013 Phiêu Thiên Văn học - Trang web đọc tiểu thuyết phiêu du bầu trời All rights reserved.