Cô Bạn Gái Đến Từ Tương Lai

Lượt đọc: 4177 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1126
Cuộc tấn công của Lôi Tín Tông_Phần trên

❊ ❊ ❊

Sau bữa cơm, ngốc loli trông nhà, Mục Phi và Khương Cẩn Điệp lái xe đi về phía Tây Thành.

"Để em xem địa chỉ... khu Lương Thương, tòa 2, đơn nguyên 3, phòng 304..." Khương Cẩn Điệp cầm điện thoại nhìn địa chỉ bên trên, xem xong ngẩng đầu đánh giá tình hình xung quanh.

Cuối cùng, cô giơ tay chỉ vào một khu chung cư kiểu cũ cực kỳ rách nát bên đường: "Sư phụ, đó chính là khu Lương Thương, anh đỗ xe ở đây đi."

Mục Phi nhìn theo hướng tay cô chỉ vài cái, đỗ xe ở bên lề đường.

Mặc dù Bắc Đô đâu đâu cũng là "người giàu", phần lớn các gia đình đều có ô tô, việc đi lại và đỗ xe là một vấn đề nan giải lớn, nhưng ở cái Tây Thành này, lại hoàn toàn không cần phải lo lắng về vấn đề đỗ xe.

Nơi này là khu ổ chuột lớn nhất Bắc Đô, xe máy, xe đạp, xe ba gác thì nhiều, xe hơi thì ít, hơn nữa bây giờ cũng không phải "giờ cao điểm" dòng xe cộ, việc đỗ xe không hề khó khăn.

Sau khi xuống xe, Mục Phi và Khương Cẩn Điệp đi bộ vào khu chung cư đó.

Vào trong rồi, Mục Phi không khỏi nhíu mày.

Những tòa nhà trong khu chung cư này vẫn là loại có cầu thang lộ thiên, trong cái sân không lớn lắm toàn là xe đạp với xe ba gác, thùng rác ở cổng khu chung cư sắp chất đống đến nơi rồi cũng chẳng có ai dọn dẹp.

Mà ngoài hành lang lộ thiên của các tòa nhà, đã bị đồ đạc cũ nát chiếm hơn nửa, trên sợi dây phơi đồ được căng ra tùy tiện, treo đầy quần áo, đồ lót đã đóng băng, thậm chí có nhà còn treo cả miếng lót giày và hành tây với nhau.

Nơi này thật sự là quá bẩn, quá hỗn loạn.

Nếu không tận mắt chứng kiến, Mục Phi còn chẳng biết hóa ra Bắc Đô lại có một nơi rách nát, lạc hậu nhường này.

Còn Khương Cẩn Điệp hình như nhìn ra suy nghĩ của Mục Phi, lên tiếng giải thích: "Sư phụ, 'sự phồn hoa' của mỗi thành phố có khác nhau, nhưng những nơi lạc hậu thì đều giống nhau..."

Rất nhiều người cảm thấy Bắc Đô, Tiến Hải, Thâm Thành giàu có, tiên tiến, phát triển, nhưng họ lại không nhìn thấy những thứ được che giấu dưới lớp vỏ bọc hào nhoáng này...

Lời nói của Khương Cẩn Điệp có ẩn ý khác, nhưng cô cũng không nói sâu thêm, chỉ dừng lại ở mức vừa đủ.

Trong lúc nói chuyện, hai người đã đến giữa sân của khu chung cư này.

"Tòa 2, đơn nguyên 3, phòng 304..."

Khương Cẩn Điệp lại nhìn quanh trái phải một chút, giơ tay chỉ vào tầng 3 của một tòa nhà trong số đó: "Chắc là ở đó rồi..."

Cô nói xong, Mục Phi rất tự nhiên đi về phía đó.

"Này, sư phụ, đợi đã..." Thế nhưng Khương Cẩn Điệp lại kéo anh lại.

"Sao thế?" Mục Phi quay đầu hỏi.

"Anh chẳng phải nói chỉ nhìn từ xa, xem bây giờ cô ấy thế nào là được rồi sao, vậy thì anh không cần lên đó đâu..." Khương Cẩn Điệp vừa nói, vừa chỉ về phía đối diện tòa nhà đó: "Chúng ta đi đường kia, anh theo em."

Cọp cái dẫn Mục Phi lên tầng bốn đối diện, cô lại nhìn thêm lần nữa, gõ cửa một căn phòng.

Cửa mở, một bác gái thò đầu ra:

"Bác ơi, cháu là cảnh sát..."

Cô chào một tiếng, đưa thẻ cảnh sát của mình qua: "Cháu có chút việc cần điều tra, mượn ban công nhà bác một chút."

Bác gái đánh giá Khương Cẩn Điệp và Mục Phi vài cái, không nói hai lời liền để họ vào, hoàn toàn không hề đề phòng.

Thực ra bác ấy cũng chẳng cần phải đề phòng, kẻ trộm còn chẳng thèm đến cái nơi này ấy chứ, bởi vì ở đây hoàn toàn chẳng có cái quái gì đáng để trộm cả.

Nói theo cách hơi khoa trương một chút, kẻ trộm đến đây trộm đồ một chuyến, chưa chắc đã "kiếm" đủ tiền xăng xe, phí vận chuyển nữa là.

"Sư phụ, chính là chỗ đó đấy..." Vào trong ban công, Khương Cẩn Điệp chỉ vào tầng ba đối diện, căn phòng mà Dạ Phong đang ở.

Phải thừa nhận rằng, nơi Khương Cẩn Điệp tìm vẫn khá tốt, Mục Phi nhìn theo hướng tay cô chỉ, vừa khéo có thể nhìn thấy tình hình trong phòng Dạ Phong.

Thực ra, khoảng cách giữa hai tòa nhà này cũng không phải là gần, nếu là người bình thường, không cầm ống nhòm có lẽ sẽ không nhìn rõ thứ gì, nhưng dựa vào thị lực của Mục Phi và Khương Cẩn Điệp, chút khoảng cách này tự nhiên không thành vấn đề.

Hơn nữa, vận may của hai người cũng không tệ.

Lúc này, Dạ Phong đang khoanh chân ngồi trên giường, nhắm nghiền hai mắt, có vẻ như đang tu luyện.

Mặc dù điều kiện căn phòng cô thuê này rất kém cỏi, ngoài chiếc giường rách, cái bàn, một chiếc ghế dựa, một chiếc tivi cũ ra thì chẳng còn thứ gì khác, mặt đất thậm chí còn chẳng có sàn nhà mà chỉ là nền xi măng, nhưng Mục Phi vẫn yên tâm hơn rất nhiều.

Bởi vì điều kiện kém thì kém thật, ít nhất sắc mặt của Dạ Phong đã hồng hào hơn hai hôm trước, sắc thái toàn bộ con người đã tốt hơn một chút.

Rõ ràng là vết thương của cô ấy hồi phục khá ổn.

"Sư phụ, lần này anh yên tâm rồi chứ?" Khương Cẩn Điệp cười tủm tỉm hỏi.

"Ừm, đi thôi, được rồi, chúng ta khải hoàn trở về." Mục Phi đáp.

---❊ ❖ ❊---

Đêm đó không có chuyện gì xảy ra.

Sáng ngày hôm sau, Mục Phi giống như đoạn trước, đến nhà thi đấu của trường "điểm danh".

Tuy nhiên hai ngày nay, anh không chỉ đơn thuần là làm "bạn tập" nữa, anh đã thăng cấp từ "bạn tập" lên thành "huấn luyện viên", tư cách "cao cấp" hơn rất nhiều.

Đáng tiếc, chính là không có tiền lương.

Hôm nay, tâm trạng của Mục Phi khá tốt.

Nguyên nhân khiến anh vui vẻ, tự nhiên không phải vì chuyện nhàm chán như "bạn tập" biến thành "huấn luyện viên" rồi, anh vui là vì hôm nay bạn gái Lâm Nhược Y cũng đã quay lại Bắc Đô rồi.

Cô đi chuyến máy bay buổi sáng, hơn hai giờ chiều sẽ đến Bắc Đô.

Buổi sáng chỉ điểm Kha Thắng Nam, Võ Thường Cương và những người khác luyện tập thể dục dụng cụ, buổi chiều lại tám nhôm một lúc, hơn hai giờ kém một chút, Mục Phi bảo họ cứ tự do luyện tập, còn mình thì chuồn trước.

Anh vừa đi vừa huýt sáo, lái xe hướng thẳng đến sân bay, tâm trạng vô cùng tốt đẹp.

Nhưng đợi khi anh đến sân bay đỗ xe xong, đến lối ra số 3 đã hẹn trước, Mục Phi lại ngẩn người ra một chút.

Vì anh nhìn thấy một người, người đó anh quen.

Mà lúc Mục Phi nhìn thấy người đó, người đó cũng nhìn thấy anh.

"Ô, anh đến đón người à." Một anh chàng cao ráo đẹp trai nhà giàu phong nhã, từ trên xuống dưới toàn đồ hiệu, sống mũi đeo một cặp kính, mỉm cười chào Mục Phi.

Sau khi nhận ra người này, Mục Phi không khỏi hơi nhíu mày.

Người này anh quen, chính là bạn học cùng trường với Lâm Nhược Y, Lôi Tín Tông.

Trước Tết, anh và Lâm Nhược Y muốn về quê ăn Tết, lúc đi đón cô, đã từng gặp Lôi Tín Tông này một lần.

Mặc dù anh và Lôi Tín Tông chỉ gặp nhau có một lần, nhưng dựa vào trực giác của một người đàn ông, Mục Phi vẫn có thể nhìn ra, tên này "có ý đồ" với bạn gái Lâm Nhược Y của mình.

Chính vì thế, Mục Phi không khỏi suy nghĩ nhiều.

'Tên này sao lại ở đây, là trùng hợp hay thế nào đây, hắn sẽ không phải cũng đến đón Nhược Y chứ,' trong đầu Mục Phi lập tức vọt ra ba bốn câu hỏi.

Mà sau khi nghi ngờ, Mục Phi rất nhanh đã 'thản nhiên'.

Cho dù Mục Phi đoán được, Lôi Tín Tông ở đây tám phần là có liên quan đến Lâm Nhược Y, thì đã sao chứ, Mục Phi hoàn toàn không thèm để vào mắt.

Bởi vì anh có lòng tin.

Đúng vậy, trong xã hội đồng tiền chìm nổi này, tình yêu thuần túy đã rất ít rất ít, rất khó gặp, nhưng Mục Phi vô cùng tin tưởng Lâm Nhược Y.

Anh vừa tin tưởng tình cảm của Lâm Nhược Y dành cho mình, lại vừa tin tưởng tình yêu giữa hai người bọn họ.

Dùng lời của chính Mục Phi mà nói, chính là 'Tình cảm giữa tôi và Nhược Y, những gì đã trải qua cùng nhau, há lại là loại công tử bột các anh chỉ biết tán gái, cưa cẩm có thể hiểu được, có thể tưởng tượng nổi sao?'

Lấy một ví dụ,

Một đứa trẻ năm sáu tuổi, vừa nhận được một trăm tệ tiền mừng tuổi chạy đến trước mặt anh khoe rằng 'Tôi có tiền đấy',

Là một người trưởng thành như anh, sẽ tức giận chứ? Sẽ buồn bực chứ?

Tuyệt đối không, đúng không?

Phản ứng bình thường đều là không thèm để ý, cười trừ cho qua mà thôi.

Mục Phi nhìn Lôi Tín Tông, chính là có cảm giác nhìn một 'đứa trẻ con' như vậy, anh đối với tên tiểu bạch kiểm này, hoàn toàn không hề lo lắng.

"Hehe, đúng vậy, anh đến đón người." Mục Phi không thèm để ý đáp.

"Hừm, trùng hợp thật, tôi cũng đến đón người." Lôi Tín Tông liếc Mục Phi, mỉm cười đáp.

Mặc dù nụ cười trên mặt hắn ta rực rỡ như nắng ban mai, có thể làm mê đắm vạn thiếu nữ, thế nhưng Mục Phi lại nhìn rõ một tia khinh miệt từ trong ánh mắt của hắn ta.

Nhưng đối với sự khinh miệt này, Mục Phi cũng không tức giận, chỉ nhún vai, cười trừ cho qua.

Chưa đầy mười phút sau, một dòng 'khách qua đường' đổ về phía cửa ra số 3, nhìn thấy một đám đông khách khứa lớn này, Mục Phi và Lôi Tín Tông đồng thời tìm kiếm một bóng dáng nào đó trong đám đông.

Lại qua hai ba phút nữa, cái cô gái khiến Mục Phi hồn xiêu phách lạc cuối cùng cũng bước ra.

"Nhược Y, ở đây này."

"Linh Tử, ở đây."

Mục Phi gọi Lâm Nhược Y và Lý Linh.

Mà Lâm Nhược Y vẫn là cái vẻ nhút nhát đó, rõ ràng đã 'yêu' Mục Phi gần hai năm rồi, ngẩng đầu nhìn thấy Mục Phi, vẫn đỏ mặt.

Hành khách vô cùng đông đúc, mặc dù nhìn khoảng cách rất gần, thế nhưng lúc Lâm Nhược Y đi ra từ lối đi, thì đã là một hai phút sau rồi.

Lúc chưa ra thì không sao, vừa ra ngoài, Lâm Nhược Y nhìn thấy Lôi Tín Tông đang đứng khá gần Mục Phi, cô không khỏi ngẩn người.

"Ấy, học trưởng, anh, anh cũng ở đây... anh đón người à." Lâm Nhược Y tò mò hỏi.

Lôi Tín Tông cười tao nhã: "Học muội, anh đến đón em mà."

"Á,..."

Vừa nghe thấy lời này, Lâm Nhược Y nhất thời há hốc miệng, cô có hơi ngẩn người, đồng thời khuôn mặt xinh đẹp nhanh chóng đỏ bừng lên.

Mặc dù bề ngoài Lâm Nhược Y trông có vẻ hơi 'ngốc', nhưng thực tế, cô ấy hoàn toàn không ngốc chút nào, ngược lại, còn rất thông minh, cho dù Lôi Tín Tông che giấu rất kỹ, lâu như vậy rồi, cô cũng có thể nhận ra, Lôi Tín Tông này có chút chút ý đồ với mình.

Cũng chính vì thế, bề ngoài Lâm Nhược Y coi như qua loa cho qua chuyện, nhưng thực tế đối với 'Lôi học trưởng' này toàn là 'kính nhi viễn chi' (giữ khoảng cách kính trọng).

Điều khiến Lâm Nhược Y cảm thấy được an ủi nhất là, Lôi học trưởng này mặc dù thỉnh thoảng có 'ra hiệu', nhưng lại chưa bao giờ làm khó cô, không biểu lộ ra cái gì.

Thế nhưng ai mà ngờ được, 'Lôi học trưởng' hôm nay lại giở trò này với cô.

Đến đánh úp bất ngờ, đón mình thì chớ, vậy mà còn dám nói đến đón mình ngay trước mặt bạn trai của mình.

Cái này... cái này chẳng phải rành rành là làm khó cô sao?

"Cái... cái này..." Trong chốc lát Lâm Nhược Y ngây người, không biết phải làm sao cho phải.

Mà lúc cô đang khó xử ở đây, Lý Linh đứng đằng sau cô tức giận chết đi được.

'Cục cưng ngốc nghếch của tôi ơi, cậu là ngốc thật hay ngốc giả thế hả,'

'Bạn trai chính thức ở ngay đây, phải làm sao bây giờ? Cái này còn cần phải suy nghĩ nữa à? Dùng mông nghĩ cũng biết phải làm thế nào rồi chứ,'

"Ừm, ừm ừm, ừm ừm ừm..."

Lý Linh dùng khuỷu tay huých huých Lâm Nhược Y, lại dùng cằm chỉ chỉ về phía Mục Phi, nhíu mày liên tục ra hiệu cho cô.

"Ấy, ồ ồ ồ..."

Lâm Nhược Y lúc này mới phản ứng lại: "Xin, xin lỗi, học trưởng..."

Lâm Nhược Y mở lời, định từ chối Lôi Tín Tông.

"Hừm..."

Thế nhưng Lôi Tín Tông lại cười lịch lãm, khoát tay ngắt lời Lâm Nhược Y: "Được rồi, học muội, em không cần phải khó xử đâu, anh biết mà..."

Thực ra anh cũng không có ý gì khác, chỉ là nghe Ngân Linh nói hôm nay em về, anh lại không biết có ai đến đón em không, sợ nhỡ đâu không có ai đón, em lại phải gọi taxi rất phiền phức, cho nên mới tự ý đến...

Nhưng bây giờ thấy em có người đón rồi, vậy thì anh cũng yên tâm rồi...

Lôi Tín Tông vừa nói, vừa khoát tay với Lâm Nhược Y: "Đã vậy thì anh không nhiều chuyện nữa, Nhược Y học muội, ở trường gặp lại nhé..."

Nói xong, lại cười gật đầu ra hiệu với Mục Phi, quay người rời đi...

[Dịch từ bản hv] ChuongId:1118
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 21 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.