Những lời khác nhau đặt ở những hoàn cảnh khác nhau sẽ mang lại hiệu quả khác nhau.
Giống như những lời Mục Phi vừa nói, nếu đặt vào lúc bình thường mà nói thì chính là "sến sẩm", chính là "làm màu".
Nhưng đặt vào lúc này lại không có ai nghi ngờ tính chân thực trong lời nói của anh, ít nhất là Dạ Phong hoàn toàn tin tưởng.
Vì để cứu cô, giữa đêm hôm khuya khoắt mà Mục Phi không quản trăm dặm, chạy đến cái nơi thế này, anh phải gánh chịu rủi ro lớn nhường nào chứ.
Trước khi đến, chẳng ai biết ở đây rốt cuộc có những ai, bao nhiêu người, cũng chẳng ai biết đối thủ có kéo theo rất nhiều người đến mai phục anh hay không, đúng không? Thế nhưng dù biết rõ nguy hiểm, Mục Phi vẫn tới.
Hơn nữa, Dạ Phong từ lúc bị bắt đến giờ... tính ra còn chưa đầy hai tiếng đồng hồ. Mục Phi có thể chạy đến nhanh như vậy, từ điểm này Dạ Phong có thể đoán ra, thực ra vẫn luôn theo dõi tình hình của cô.
Còn cả bây giờ, vì cứu cô mà Mục Phi sắp bị đánh tơi bời đến nơi, vậy mà vẫn không hề nói đến chuyện trốn chạy, không hề từ bỏ cô.
Nói không ngoa thì Mục Phi vì cô mà đang "liều mạng" với kẻ khác.
Đông đảo tình nghĩa như vậy, sống chết có nhau như vậy, bất cứ ai đụng phải chuyện này lại có thể không cảm động cho được?
Trừ phi kẻ đó là người sắt đá, không có nhân tính, không có tình cảm mà thôi.
Đương nhiên, nếu đã không có tình cảm thì cũng không xứng gọi là con người. Mèo con chó con nuôi lâu ngày còn biết quan tâm chủ nhân, biết vẫy đuôi kêu hai tiếng với chủ cơ mà, loại người đó còn chẳng bằng thú cưng nữa là.
Mà lúc này, Dạ Phong cảm thấy nơi mềm mại nhất trong lòng mình đã bị chạm đến, cô thực sự đã bị "ông chủ nhỏ" Mục Phi làm cho cảm động rồi.
Nhất thời, nước mắt cô tuôn rơi, khóc như một đứa trẻ.
Mà ngay lúc màn kịch đầy cảm xúc này đang diễn ra vô cùng mùi mẫn thì Cơ Hồng Ngọc nhìn lại thấy ngứa mắt vô cùng.
"Bốp bốp... phốc..."
Sau khi dùng hai chân đá văng hai tay phòng thủ của Mục Phi, ả ta bồi thêm một cước đạp thẳng vào ngực Mục Phi.
"Ực..."
Cước này của ả ta ra tay không hề nhẹ, suýt chút nữa khiến Mục Phi nôn ra máu.
Lúc này, chân khí của Mục Phi đã tiêu hao cạn kiệt, sự phòng thủ của anh không còn được kín kẽ như ban nãy nữa, phản ứng cũng chậm hơn một nhịp.
"Chỉ bằng ngươi mà cũng đòi cứu nó ư? Hừ hừ, đúng là khẩu khí lớn thật."
Cơ Hồng Ngọc đứng trên cao nhìn xuống, lạnh lùng cười nhạo Mục Phi: "Hôm nay không chỉ nó không chạy thoát, mà ngay cả ngươi, hai người các ngươi ai cũng đừng hòng trượt khỏi đây... Ta muốn đưa các ngươi về Long Phụng Các..."
"Đến lúc đó, hai ả bọn chúng sẽ biến thành sủng nô của các chủ. Chúng xinh đẹp thế này, ta nghĩ các chủ nhất định sẽ vô cùng thích thú, nhất định sẽ sủng hạnh các cô ta cho thật kỹ, ha ha ha ha..." Cơ Hồng Ngọc cười vô cùng cuồng vọng.
"Còn ngươi..."
Nói đến đây, sắc mặt Cơ Hồng Ngọc bỗng biến đổi, trong mắt lóe lên tia hàn quang lạnh lẽo, lộ ra ánh mắt âm u khiến người ta sợ hãi: "Ta nghĩ kỹ rồi, để ngươi chết thì quá hời cho ngươi. Ta muốn chặt đứt tứ chi của ngươi, móc đi hai con mắt của ngươi, biến ngươi thành nhân trệ... Ta muốn ngươi sống không bằng chết!"
Dứt lời, ả nhấc chân bồi thêm một cước.
Ngay lúc ả ta đang hung hăng phát uy, Mục Phi vẫn luôn nhẫn nhịn và thầm quan sát đối phương.
Lúc này, trạng thái bạo phát chân khí của Cơ Hồng Ngọc đang chậm chạp suy yếu dần... Điều này có thể giải thích một vấn đề, đó là trạng thái bạo phát chân khí của ả sắp kết thúc rồi.
Nhìn thấy cảnh này, khóe môi Mục Phi hơi nhếch lên, anh nở một nụ cười đầy gian tà.
Bởi vì, thời gian anh chờ đợi cuối cùng cũng đã đến.
"Vút."
Chỉ thấy lòng bàn tay Mục Phi hóa thành "chưởng đao", vận hết sức lực, nhắm thẳng vào đôi chân ngọc ngà của Cơ Hồng Ngọc mà tung một đòn chém vô cùng tàn nhẫn.
Mặc dù Mục Phi cũng giống như Cơ Hồng Ngọc, vẫn luôn duy trì trạng thái "bạo phát chân khí", nhưng dẫu sao phòng thủ vẫn tiết kiệm sức lực hơn tấn công, mức độ tiêu hao của anh ít hơn Cơ Hồng Ngọc rất nhiều.
Cho nên, cho dù chân khí của anh "sắp cạn kiệt", nhưng vẫn còn lại một chút "dư lượng", việc tung ra "đòn quyết định cuối cùng" này hoàn toàn không thành vấn đề.
Mục Phi bất ngờ tấn công khiến Cơ Hồng Ngọc không kịp đề phòng. Mặc dù không bị thương, nhưng cơn đau khiến ả không kìm được mà rụt chân lại.
"Lăn."
Nhân cơ hội này, Mục Phi lộn một vòng "lăn" hẳn ra ngoài, lùi lại cách ả ta ba bốn mét.
"Ngươi... cái đồ không biết sống chết này, ngươi lại còn dám phản kháng!" Cơ Hồng Ngọc không ngờ Mục Phi lại gan lợn như vậy, đôi mày liễu dựng ngược lên.
"Đồ không biết sống chết ư? He he, Cơ đường chủ, trước khi nói câu đó ta muốn hỏi một câu, trạng thái bạo phát chân khí của ngươi chắc là sắp hết rồi nhỉ?" Mục Phi đứng sang một bên, cười ha hả nói.
"Hừ, nhưng trước lúc đó thì vẫn đủ để thu thập ngươi rồi." Cơ Hồng Ngọc hừ lạnh một tiếng, khinh miệt đáp.
"Chậc chậc chậc, Cơ đường chủ, lời đừng nói quá sớm chứ..." Mục Phi đưa tay lắc lắc ngón tay nói.
Nói xong, anh thò tay vào túi quần, sờ soạng hai cái, móc ra một chiếc lọ nhỏ trong suốt to bằng ngón tay của một người trưởng thành.
Cũng không biết chiếc lọ nhỏ đó làm bằng chất liệu gì mà thực sự rất bền. Ban nãy Mục Phi bị "đánh" dữ dội như vậy mà vậy mà nó hoàn toàn không hề vỡ. Mà bên trong chiếc lọ này, đựng một loại chất lỏng màu xanh lam.
"Pách."
Mục Phi không hề do dự, ấn "công tắc" mở nắp lọ ra, sau đó ngửa cổ "ửng" một hơi, nốc sạch lọ nước thuốc bên trong vào miệng.
'Không ổn...'
Dù không biết Mục Phi uống thứ gì, nhưng theo bản năng, Cơ Hồng Ngọc có dự cảm chẳng lành.
Nhưng lúc này muốn ngăn cản thì đã không kịp nữa rồi, cái lọ đó vốn dĩ chẳng có bao nhiêu nước thuốc, nhiều lắm cũng chỉ một ngụm là hết.
"Phù..."
Sau khi uống xong, Mục Phi quẹt miệng, tiện tay ném chiếc lọ sang một bên.
'Cái... cái này là...'
Ngay sau đó, Cơ Hồng Ngọc trừng lớn đôi mắt đầy kinh ngạc, chuyện mà ả dự tính sau đó cuối cùng đã xảy ra.
Sau khi Mục Phi uống lọ thuốc kia xong, lượng chân khí vốn dĩ vì trạng thái bạo phát mà gần như cạn kiệt, vậy mà lại hồi phục với tốc độ cực nhanh, trở nên dồi dào trở lại.
Mà trạng thái bạo phát vốn dĩ sắp kết thúc của anh, cũng bởi vì chân khí được hồi phục mà được kéo dài thêm.
'Cái quái gì thế này... Thứ hắn uống rốt cuộc là cái gì vậy? Hiệu quả hồi phục chân khí này đúng là quá mức kinh hoàng!' Trong lòng Cơ Hồng Ngọc vô cùng kinh hãi trước tốc độ hồi phục chân khí của Mục Phi.
Thực ra không chỉ riêng ả thấy kinh ngạc, chính bản thân Mục Phi cũng phải giật mình: 'Hiệu quả này... đúng là kinh khủng vãi đạn. Lẽ nào, đây chính là cảm giác "mở hack" trong truyền thuyết sao?'
Mục Phi lúc này có cảm giác mình đủ sức đấm nứt cả một tấm thép.
Nhìn thấy Mục Phi như vừa uống thuốc kích dục xong, lại trở nên "mãnh mẽ" trở lại, Cơ Hồng Ngọc mơ hồ cảm thấy có chút bất an.
“Hừ, chẳng qua cũng chỉ là một lọ thuốc hồi phục chân khí thôi mà, ngươi uống rồi thì thế nào chứ.”
Đôi mắt đẹp của Cơ Hồng Ngọc chằm chằm nhìn Mục Phi, vừa giống như đang đả kích Mục Phi, lại vừa giống như đang tự cổ vũ chính mình: “Cho dù chân khí của ngươi có hồi phục, cho dù ngươi có đang ở trạng thái bạo phát đi chăng nữa, thì ngươi cũng chỉ là một kẻ ở Luyện Khí giai đỉnh phong mà thôi……”
“Còn đối với một con côn trùng có thực lực như ngươi, ta nắm chắc trong vòng ba phút, trước khi trạng thái bạo phát kết thúc, sẽ đánh sụp hoàn toàn ngươi!”
Cơ Hồng Ngọc vừa nói, vừa siết chặt đôi tay ngọc ngà, mài đao khèn sướt, ra vẻ muốn xông lên chiến đấu.
“He he, là vậy sao?”
Mục Phi lại cười khẩy một tiếng, cắt ngang lời ả: “Vậy thì… ngươi nhìn cái này xem……”
Vừa nói, Mục Phi vừa khép hai tay lại nắm thành quyền đặt ở bên hông, đồng thời dạng hai chân sang hai ngang theo tư thế ‘vận khí’.
“Phù……”
Sau khi nhắm mắt hít sâu một hơi, anh đột ngột ‘phát lực’.
“Hự!”
Theo tiếng thét lớn của Mục Phi, xung quanh phần thân trên của anh, đặc biệt là ở đầu và vai, lại xuất hiện những luồng khí lãng màu đỏ nhạt không ngừng cuồn cuộn dao động.
Hiệu quả đó trông giống như Mục Phi đang bị ai đó ‘châm lửa’ vậy.
Mà theo sự dao động của luồng khí lãng này, khí thế của Mục Phi vốn dĩ đang ở trạng thái bạo phát nay lại một lần nữa tăng vọt.
Chỉ trong vòng ba đến năm giây ngắn ngủi, thực lực của Mục Phi về cơ bản đã bắt kịp Cơ Hồng Ngọc. Dù không dám nói là vượt qua ả, nhưng cũng không còn khoảng cách quá rõ rệt nữa.
“Cái… cái tên nhãi này rốt cuộc là thân phận gì thế? Sao bài tẩy lại nhiều như vậy chứ?”
Lần này thì Cơ Hồng Ngọc thực sự sốt ruột rồi. Ả cũng chẳng thèm bận tâm đến việc làm dáng nữa, đôi chân ngọc bước mạnh về phía trước, thân hình uyển chuyển tựa như mũi tên rời cung, phóng thẳng về phía Mục Phi.
Đồng thời, lòng bàn tay ngọc được bao bọc bởi chân khí màu đỏ tía đánh về phía Mục Phi: “Kinh Phượng Chưởng!”
“Ha ha ha, ngươi tưởng bây giờ tao còn sợ mày chắc?” Lần này Mục Phi không còn chọn cách phòng thủ hay lùi bước đầy bị động nữa, anh ngửa cổ cười lớn nghênh đón.
Cú đấm của Mục Phi và lòng bàn tay của Cơ Hồng Ngọc va chạm vào nhau trong chớp mắt.
Mà kết quả của lần va chạm này khác một trời một vực so với ban nãy.
Kể từ lúc Cơ đường chủ xuất hiện ở đây cho tới nay, thực ra số lần Mục Phi đánh trúng ả chỉ đếm trên đầu ngón tay, phần lớn thời gian còn lại Mục Phi đều rơi vào cảnh ‘chuyên nghiệp ăn đòn suốt ba mươi năm’.
Thế nhưng hiện tại, lần này Mục Phi có ý định ‘nô lệ lật mình làm chủ nhân’ rồi.
“Ầm!”
Quyền chưởng của hai người va vào nhau phát ra một tiếng động đinh tai nhức óc.
Hiệu quả tạo ra giống như một quả bình gas loại nhỏ phát nổ, một đợt sóng khí ập tới hất văng bát đũa trên bàn, bức tranh treo tường, giá để báo và giá treo mũ áo dưới đất sát bên cạnh đều đổ nhổng ngèo xuống sàn. Những tấm kính còn sót lại không đáng kể trên cửa sổ phòng họp này cũng đều bị chấn cho vỡ vụn thành cám.
Thậm chí toàn bộ tòa nhà cũng phải rung chuyển dữ dội hai nhịp.
“Lùi lùi lùi.” Mục Phi lùi liền ba bước mới đứng vững lại được.
“Ha ha ha, sảng khoái!” Mặc dù bàn tay bị chấn đến tê dại, nhưng từ trong sâu thẳm đáy lòng anh lại trào dâng một luồng ‘chiến ý’ mãnh liệt.
“Đát đát đát đát đát……”
Nhìn sang phía Cơ Hồng Ngọc, tình cảnh lại thê thảm hơn Mục Phi một chút, ả lùi liền năm bước mới đứng vững được đà lùi.
“Cái… cái này sao có thể chứ……” Đôi mắt đẹp của Cơ Hồng Ngọc trừng lớn, lộ ra biểu cảm như nhìn thấy quỷ.
Cũng khó trách ả lại kinh ngạc như vậy, sức tấn công của ‘Kinh Phượng Chưởng’ ra sao thì ả là người hiểu rõ nhất. Bảo là ‘xuyên kim’ thì có hơi khoa trương quá, ả không làm được, nhưng ‘nứt đá’ thì tuyệt đối không thành vấn đề.
Giống như ban nãy, chỉ cần ả vung tay chém một chưởng không trung cũng có thể đánh sập bức tường của tòa nhà có chất lượng tốt này thành một cái lỗ lớn.
Thế nhưng một chiêu thức vô địch là thế, vậy mà khi chạm trán trực diện với Mục Phi lại rơi vào thế hạ phong, bảo sao ả không kinh hãi cho được?
Tuy nhiên, Mục Phi tuyệt đối không cho ả cơ hội để mà kinh ngạc.
“He he……”
Sau khi đứng vững, Mục Phi cười gian hai tiếng.
Tiếp theo, anh làm bộ làm tịch bắt chước theo điệu bộ của Lý Tiểu Long, nhún nhảy hai cái, vẩy vẩy cái nắm tay đang bị chấn tê, rồi lại nhón chân một cái, toàn bộ cơ thể phóng đi như đạn pháo lao vào giao đấu với Cơ Hồng Ngọc.
“Bốp bốp.”
“Binh.”
“Bùng.”
“……”
Trong chốc lát, tiếng quyền cước va chạm của hai người vang lên liên hồi không dứt.
Mà màn đối đầu lần này nếu so với tình hình ban nãy thì quả thực là một màn ‘lội ngược dòng kinh thiên động địa’.
Lúc trước, Mục Phi bị Cơ đường chủ đánh cho không có chút sức chống cự nào, ngã rạp xuống đất đến đứng dậy cũng chẳng nổi.
Thế nhưng lúc này, thời thế thay đổi, Cơ đường chủ lại bị Mục Phi đánh cho liên tục bại lui……