Môn nhân Long Phượng Các tên là "Tiểu Đào" kia, nghe lệnh của Lý quản sự liền đi về phía Mục Phi.
Lúc này, hắn ta mang vẻ mặt vô cùng thả lỏng, rõ ràng hắn cũng giống như Lý quản sự nọ, không hề đặt Mục Phi vào trong mắt.
Mà nhìn thấy bộ dạng này của hắn, khóe miệng Mục Phi khẽ nhếch lên, trên mặt nở một nụ cười có như không.
"Nhóc con, nói đi." Tiểu Đào đứng trước mặt Mục Phi lên tiếng.
"Lại đây, lại đây nào..."
Mục Phi ngoắc ngoắc ngón tay về phía Tiểu Đào, ra hiệu hắn ta ghé tai qua đây.
Tên Tiểu Đào này cũng thật nghe lời, Mục Phi bảo hắn ghé tai qua, hắn liền thật sự thò tai qua đó.
"Phương pháp hóa giải Phượng Cầu Hoàng... chính là..." Mục Phi thì thầm bên tai Tiểu Đào.
Lời đang nói đến đoạn mấu chốt, Tiểu Đào tập trung tinh thần, nghiêng tai lắng nghe.
Và ngay khi hắn ta không chút phòng bị, Mục Phi bỗng nhiên ra tay. Chỉ thấy hai tay hắn vung lên, trực tiếp giữ chặt đầu Tiểu Đào từ hai bên trái phải, sau đó dùng sức vặn mạnh.
"Rắc!" Một tiếng rạn xương vang lên nghe vô cùng rợn người.
"Ư, ừm ừ..."
Tiểu Đào còn chưa kịp phản ứng, đã bị Mục Phi vặn ngược đầu một góc một trăm tám mươi độ, xoay hẳn ra sau gáy.
"Tiểu Đào!!"
Lý quản sự và tên nam nhân sắc lang vốn đang ngồi đều giật mình đứng phắt dậy.
"Ưm!"
Còn Khương Cẩn Điệp đứng gần Mục Phi nhất thì đôi mắt đẹp trợn tròn, theo phản xạ tự nhiên lấy tay che miệng lại.
'C-Chúa ơi...'
Mặc dù Khương Cẩn Điệp có thân thủ không tồi, do tính chất công việc nên cô cũng thường xuyên đấm đá với tội phạm,vào sinh ra tử. Nhưng các vụ án bọn họ xử lý thường thiên về "khống chế" là chính, còn trường hợp thật sự ra tay giết người thì vô cùng hiếm thấy.
Cho nên, rất hiếm khi cô tận mắt chứng kiến cảnh tượng tương tự. Cô thật sự bị thủ đoạn tàn nhẫn của Mục Phi làm cho hoảng sợ.
Và người bị dọa sợ không chỉ có một mình cô, Lý quản sự, Tiểu Âu cùng tên sắc lang đều bị dọa sợ.
Bọn họ nằm mơ cũng không ngờ tới, một tên gà mờ thoạt nhìn trông vô hại lại ra tay tàn độc đến vậy, trực tiếp giây sát một đồng bạn của bọn chúng.
"Ngươi... ngươi chơi xỏ! Thực lực thật sự của ngươi không chỉ dừng lại ở Luyện Khí giai tam cấp!!" Lý quản sự trợn trừng mắt, giơ tay chỉ thẳng vào mặt Mục Phi chất vấn.
"Bẹp!"
Mục Phi vung tay ném thi thể của Tiểu Đào sang một bên, đoạn vỗ vỗ hai tay "bốp bốp".
"He he, hình như... từ trước đến nay tôi chưa từng nói thực lực của mình ở Luyện Khí giai tam cấp nhỉ?"
Mục Phi cười khẩy một tiếng, "Cho nên... thay vì nói tôi chơi xỏ, chi bằng bảo các người quá ngu ngốc thì có..."
"Ngươi..."
Nghe Mục Phi nói vậy, cơ thịt trên mặt Lý quản sự giật giật kịch liệt.
Cứ ngỡ đối tượng tiếp cận chỉ là một quả hồng mềm, có thể dễ dàng hoàn thành nhiệm vụ để quay về lĩnh thưởng. Nhưng giờ phút này xem ra, bản thân đã quá ảo tưởng rồi.
Thứ đến đây nào phải quả hồng mềm gì chứ? Rõ ràng chính là một cục "phiền phức" to đùng!
Nhất thời không nắm rõ thực lực của Mục Phi rốt cuộc mạnh đến mức nào, Lý quản sự nọ cũng không dám tiếp tục kiêu ngạo nữa.
"Cùng tiến lên, mau chóng tóm gọn hai kẻ này cho ta, chuyện khác tính sau!" Lý quản sự chỉ tay về phía Mục Phi, lớn giọng hạ lệnh.
Nghe hắn ra lệnh, Tiểu Âu và tên sắc lang cũng không dám chậm trễ, giơ tay thủ thế, cả ba người cùng lao về phía Mục Phi và Khương Cẩn Điệp.
Khương Cẩn Điệp chứng kiến cảnh này, theo phản xạ tự nhiên giơ quyền muốn xông lên.
Thực lực hiện tại của cô nhiều lắm cũng chỉ xấp xỉ Thúc Tẩy giai bát cấp mà thôi, hơn nữa cô còn chưa học được cách phân biệt cấp bậc của đối phương. Trong mắt cô, mấy tên trước mặt này cũng chỉ có trình độ ngang ngửa mình mà thôi.
Nhưng còn chưa kịp bước lên, cô đã bị Mục Phi nắm lấy cổ tay.
"Cậu không phải đối thủ của bọn chúng, lùi lại đi."
Trong lúc nói chuyện, Mục Phi tiện tay kéo một cái, văng cô ra sau lưng, còn bản thân thì lao thẳng lên trước.
Bị hất văng ra ngoài, Khương Cẩn Điệp cảm thấy có chút ấm ức bất mãn.
'Mình kém cỏi thế cơ à? Thà cậu chấp ba chứ cũng không để mình giúp.' Khương Cẩn Điệp bĩu môi, trong lòng ấm ức nghĩ.
Trong lúc cô đang suy nghĩ, Mục Phi và ba tên người của Long Phượng Các vừa "chạm" mặt đã lập tức lao vào chiến đấu kịch liệt.
"Bốp!"
"Binh!!"
"..."
Ba tên kia người đấm kẻ đá tấn công dồn dập vào người Mục Phi, mỗi một đòn quyền cước của bọn chúng vô cùng sắc bén, hơn nữa mục tiêu nhắm vào toàn là hiểm huyệt trên người Mục Phi, hoàn toàn không nương tay.
Nhìn thế công sắc bén của ba người nọ, đôi mắt đẹp của Khương Cẩn Điệp hơi trừng lớn.. Đến lúc này, cô mới hiểu rõ nguyên nhân vì sao Mục Phi lại nói câu nói kia.
Cô phải tập trung cao độ một trăm phần trăm tinh thần, mới có thể "nhìn" rõ động tác của ba tên này.
Đúng vậy, chỉ là "nhìn" rõ mà thôi.
Nhưng "nhìn" rõ động tác, không có nghĩa là sẽ né tránh được.
Khương Cẩn Điệp không mảy may nghi ngờ, nếu đổi lại là bản thân đối đầu với bất kỳ tên nào trong ba người này, e rằng còn chưa đi nổi ba năm chiêu đã phải chuốc lấy thất bại thảm hại.
Đúng như lời Mục Phi đã nói, ba tên trước mắt này thật sự không phải kẻ mà cô có thể đối phó nổi.
Và trong lúc vừa có chút chịu đả kích, tận mắt chứng kiến những chuyển động của Mục Phi, cô lại càng thêm kinh ngạc.
Động tác của ba tên vừa rồi, dù sao cô vẫn có thể nhìn thấu.
Nhưng động tác của Mục Phi thì quá ư là nhanh, nhanh đến mức cô hoa cả mắt chẳng tài nào nhìn kịp.
Lúc này, những chuyển động của Mục Phi thu vào tầm mắt cô, hiệu ứng chẳng khác nào đang xem phim võ thuật rồi bật chế độ tua nhanh gấp ba, gấp bốn lần tốc độ bình thường, cô chỉ có thể nhìn thấy tàn ảnh của Mục Phi đang thoắt ẩn thoắt hiện, hoàn toàn không thể bắt kịp động tác của hắn.
'Trời ạ, h-hắn vậy mà một chọi ba với những tên lợi hại như thế, mà vẫn không hề rơi vào thế hạ phong ư?'
'Hóa ra, hóa ra tên sư phụ khốn khiếp này của mình lại lợi hại đến vậy sao? C-Cái này, cũng quá siêu phàm rồi chứ?'
Nhất thời, Khương Cẩn Điệp kinh ngạc đến mức đôi môi đỏ mọng khẽ hé mở, cằm thiếu chút nữa rớt xuống đất.
Còn về phần Mục Phi, đúng như Khương Cẩn Điệp suy nghĩ.. hắn không hề rơi vào thế hạ phong. Thế nhưng, tình cảnh hiện tại của hắn cũng chẳng lấy gì làm dễ chịu.
Vừa nãy lúc bước vào căn phòng này, hắn đã đảo mắt quan sát qua một lượt, nhìn thấu thực lực của đám người này.
Trong căn phòng này, đối thủ có thực lực mạnh nhất chính là Lý quản sự kia, xấp xỉ Luyện Khí giai lục cấp, đứng thứ hai là người phụ nữ yêu diễm bên cạnh hắn, đạt Luyện Khí giai ngũ cấp.
Hai tên đàn ông còn lại, đều ở mức khoảng Luyện Khí giai tam cấp.
Quả thực, dựa vào thực lực Luyện Khí giai bát cấp của Mục Phi, nếu đem ra đơn đả độc đấu thì bất kỳ tên nào cũng không phải đối thủ của hắn, hoàn toàn là cảnh tượng hành hạ gà con. Nhưng vấn đề ở chỗ, số lượng đối thủ không chỉ có một người, mà là bốn người, gấp bốn lần số lượng của hắn.
Hơn nữa, phòng họp này cũng khá nhỏ, diện tích chỉ tầm khoảng ba mươi mét vuông mà thôi, Mục Phi căn bản không thể tung hoành toàn bộ thực lực.
Đặc biệt hơn nữa, ngoài việc phải đối phó với mấy kẻ này, Mục Phi còn phải đề phòng bọn chúng chó cùng dứt giậu, bắt Dạ Phong hoặc Khương Cẩn Điệp làm con tin để uy hiếp mình.
Chính vì muôn vàn lý do đó, Mục Phi quả thực trước sợ sói sau sợ hổ, trong chốc lát phải bận tâm quá nhiều thứ nên vô cùng tiến thoái lưỡng nan.
Và người cảm thấy khó xử đâu chỉ có một mình Mục Phi, Lý quản sự còn đau đầu hơn cả hắn.
Lúc trước khi chưa giao chiến, Lý quản sự và đồng bọn tuy cảm thấy Mục Phi có chút phiền phức, không thể xem thường, nhưng cũng chẳng đặt tên này vào trong mắt.
'Mày có lợi hại đến mấy, cao lắm cũng chỉ ngang ngửa tao thôi chứ gì? Mày còn có thể là đối thủ của ba người bọn tao chắc?' Đó chính là suy nghĩ trong đầu Lý quản sự.
Hắn chỉ muốn cẩn trọng cho chắc ăn nên mới ra lệnh ba người cùng xông lên, muốn trực tiếp tóm gọn Mục Phi và Khương Cẩn Điệp, đỡ phải đêm dài lắm mộng.
Nhưng không đánh thì thôi, vừa giao thủ một cái, Lý quản sự đã bị dọa cho sợ chết khiếp.. Ba người bọn họ hợp sức vây đánh một mình hắn mà hoàn toàn không chiếm được chút tiện nghi nào.
'Thằng nhóc này tuổi còn trẻ, sao thân thủ lại cao cường đến vậy? Rốt cuộc nó có lai lịch thế nào? Lại đáng sợ thế cơ chứ?'
'Chẳng lẽ... nó là đệ tử nội môn của đại môn phái nào đó ư?' Lý quản sự vừa suy tính, vừa không ngừng liếc mắt đánh giá Mục Phi, trong lòng ít nhiều sinh lòng kiêng dè.
Tuy kiêng dè là thế, nhưng Lý quản sự cũng thừa hiểu rõ tình cảnh hiện tại chính là cục diện nước lửa không dung tha.. Dù bản thân hắn có không đánh nhau với đối phương đi nữa, thì tên này cũng tuyệt đối không buông tha cho bọn chúng.
Nghĩ đến đây, trong lòng Lý quản sự thầm nảy sinh một chủ ý.
'Nhóc con, tao mặc kệ mày có lai lịch thế nào, đã dám chọc phá Long Phượng Các bọn tao, thì kết cục của mày nhất định chỉ có một con đường chết mà thôi!!'
"Khụ khụ."
Lý quản sự thầm mắng trong lòng, nhân lúc đang tấn công Mục Phi liền hắng giọng hai tiếng, đôi tròng mắt đảo một vòng ra hiệu cho tên sắc lang.
Mặc dù tên sắc lang này bình thường ngơ ngơ ngẩn ngẩn, đầu óc như thiếu dây thần kinh, thế nhưng vào thời điểm mấu chốt hắn ta lại không hề rơi vào phút chót.
"Hả? Ồ ồ."
Nhận được ánh mắt của Lý quản sự, rất nhanh hắn đã hiểu dụng ý là gì.
Hắn vừa hiểu ra, thì Mục Phi cũng đã nhìn thấu.
Khoảnh khắc Lý quản sự đưa mắt ra hiệu khi nãy, Mục Phi đã trông thấy rõ ràng, ý đồ của hắn là muốn tên sắc lang này đi khống chế Khương Cẩn Điệp nhằm uy hiếp ngược lại mình.
'He he, tới hay lắm.'
Mục Phi cười thầm trong dạ, dự tính tương kế tự kế.
"Xem quyền đây!"
"Hia ha!"
Tựa như muốn tạo cơ hội cho tên sắc lang kia, thế công của Lý quản sự và Tiểu Âu dồn dập hướng về phía Mục Phi càng lúc càng hung hãn.
Bị hai kẻ này dốc toàn lực "góp sức", áp lực của Mục Phi tăng vọt, chỉ biết chống đỡ chứ hoàn toàn không có cơ hội phản bác.
"Được!"
Chớp lấy thời cơ này, tên sắc lang hét lớn một tiếng, định vòng ra sau lưng Mục Phi để chớp nhoáng nhào về phía Khương Cẩn Điệp.
Nhìn thấy cảnh này, Mục Phi mỉm cười.
'Bọ cạp quẩy đuôi!'
Chỉ thấy Mục Phi vốn đang trong trạng thái phòng thủ bỗng lùi lại một bước, thân hình hơi chồm về phía trước, nhấc bổng chân phải lên, gót chân tung cước đá thẳng vào mặt tên sắc lang.
Chiêu thức "Bọ cạp quẩy đuôi" này, chính là một trong số những đòn thế nằm trong "quân thể quyền" mà Lý Hiểu Vũ đã truyền dạy cho Mục Phi, một đòn tất sát.
Trên thực tế, tính thực tiễn của chiêu thức này vốn không cao, đòi hỏi đối phương phải áp sát xung quanh mình, đồng thời đối phương phải ở trong trạng thái không phòng bị, trong các cuộc đấu tay đôi thường rất ít khi dùng tới.
Mặc dù tính ứng dụng không cao, điều kiện thi triển khá khắc nghiệt, nhưng uy lực của chiêu "Bọ cạp quẩy đuôi" này quả thực không phải dạng vừa đâu.
Đã được mệnh danh là chiêu thức tất sát, thì uy lực làm sao kém được cơ chứ?
Trúng phải chiêu thức này trong một trận đấu tay đôi, cục diện cơ bản xem như đã ngã ngũ, chẳng cần phải đánh tiếp nữa.
Một chiêu vốn đã có uy lực vô song, lại được Mục Phi dồn đến chín phần công lực tung ra. Cú đá này thực sự nhanh tựa sấm sét chớp giật, đột ngột vô cùng.
"Vù..."
Tên sắc lang đang đắc ý bỗng ngẩn người, đợi đến khi hắn ta kịp phản ứng lại, gót giày của Mục Phi đã kề sát ngay sống mũi.
"A!"
Tên sắc lang kinh hãi tột độ, thầm kêu không ổn. Thế nhưng muốn né tránh vào lúc này thì đã quá muộn màng rồi chứ?
Đừng nói là né tránh vào lúc này, ngay cả việc giơ tay lên chống đỡ cũng không còn kịp nữa.
"A a!"
Tên sắc lang hét lên oai oái, vội vàng nghiêng đầu né tránh.
Nào ngờ hắn không né thì thôi, vừa ngoảnh đầu như thế, cú đá vốn dĩ nhắm thẳng vào sống mũi liền giáng một cú chí mạng vào huyệt thái dương của hắn ta.
"Binh!"
Chỉ nghe một tiếng trầm đục vang lên, tên sắc lang bị đánh bay ngược ra sau theo quỹ đạo xoay tròn, "Bẹp" một tiếng đập mạnh vào vách tường, lúc này mới khựng lại đà lùi rồi ngã oạch xuống đất.
"Sắc lang!" Lý đường chủ cùng Tiểu Âu lùi lại một bước, đồng thời hướng mắt nhìn về phía đó. Vừa nhìn một cái, tròng mắt hai người lập tức trợn ngược, thốt lên tiếng kinh hô.
"Ọe..."
Còn về phần Khương Cẩn Điệp, phản ứng của cô còn dữ dội hơn, thiếu chút nữa thì cô đã nôn thốc nôn tháo.
Bởi vì đầu của tên sắc lang nọ, đã bị Mục Phi đá cho lõm hẳn xuống, biến dạng đến mức chẳng còn ra hình thù gì nữa...
Kho lưu trữ sách của tôi
Thêm quyển sách này vào giá sách
Lỗi chương / Báo cáo điểm này
Để đọc thêm các chương mới nhất của tiểu thuyết, vui lòng quay lại trang chủ của trang web Tiêu Thiên Văn Học, địa chỉ thường trực của trang web đọc tiểu thuyết: www.piaotia.net