Cô Bạn Gái Đến Từ Tương Lai

Lượt đọc: 4177 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1161
Mối quan hệ giữa rùa đen, ba ba và ca ca

❊ ❊ ❊

“Ca ~”

Phí Rất Đại Kính, Dạ Ong mới đỏ mặt nhỏ giọng kêu lên.

“Ha ha, hảo, thật ngoan.” Mà Mục Phi lại cười ha ha, giống như ngày thường hay xoa đầu Hứa Tiểu Manh vậy, khẽ vuốt mái tóc của nàng hai cái.

Kỳ thực Mục Phi cũng không biết sao lại thế này, hắn phát hiện, mỗi khi hắn bị con gái gọi là “ca”, hắn lại có một loại cảm giác rất sảng khoái.

Giống như Hứa Tiểu Manh gọi hắn “ca ca”, còn có lúc cùng Hạ Tuyết Giao ân ái, thỏ thẻ gọi hắn “hảo ca ca”, hắn đều rất thích.

Hiện tại, hắn thậm chí hoài nghi, chẳng lẽ bản thân chính là “muội khống” trong truyền thuyết hay sao?

“Hầy, ta dẫu có thực sự là ‘muội khống’, cũng là bị con loli ngốc kia dẫn dắt thôi.” Mục Phi thầm nghĩ trong lòng, đem hết thảy trách nhiệm đều đẩy lên đầu Hứa Tiểu Manh.

Mà người thấy sảng khoái không chỉ có riêng Mục Phi, tâm trạng của Dạ Ong lúc này cũng cực kỳ tốt.

Nguyên nhân khiến tâm trạng cô tốt là bởi vì cô cảm thấy bản thân hiện tại nhẹ nhõm chưa từng có, cô rốt cuộc không cần phải phiêu bạt một mình nữa, rốt cuộc đã có một người có thể dựa vào.

“À, nếu đã gọi anh là ‘ca’, vậy sau này em phải nghe lời anh đấy nhé.”

Mục Phi lại đứng lên, mỉm cười giơ một ngón tay lên: “Vậy yêu cầu đầu tiên của anh đối với em, chính là đừng suy nghĩ linh tinh nữa, hãy dưỡng thương cho thật tốt, mau chóng khỏe lại, em làm được chứ?”

“Vâng.” Dạ Ong mỉm cười gật đầu, ngoan ngoãn đáp.

Lúc này phải thừa nhận một câu, bộ “Long Phượng Quyết” đó ảnh hưởng đến khí chất con người thật sự rất lớn. Mặc dù trong mắt Dạ Ong bây giờ lộ ra vẻ “hồn nhiên” – đó mới là bản tính của cô, nhưng khi cô cười lên, vẫn mang theo phong cách “vũ mị”.

“Được, nói được thì phải làm được đấy……”

Mục Phi cười cười, vẫy vẫy tay với cô: “Vậy em nghỉ ngơi cho thật tốt đi, có chuyện gì đợi khỏe lại rồi tính tiếp. À đúng rồi, sau này có chuyện gì, có nhu cầu gì, cứ việc nói với anh, hiểu chưa?”

“Hì hì, vậy anh đi ra ngoài trước nhé……” Mục Phi nói xong, quay người bước ra ngoài.

“Ơ, ca, xin chờ một chút đã.” Mục Phi mới đi được hai bước, Dạ Ong lại gọi anh lại.

“Ừ, sao thế?” Mục Phi quay đầu lại, khó hiểu hỏi.

“Kỳ thực…… Em còn có chuyện……” Sắc mặt Dạ Ong ửng đỏ, cúi đầu có chút ngượng ngùng nói.

“Còn có việc á? Anh không phải đã nói rồi sao, có chuyện gì cứ việc nói, em cứ nói đi……” Mục Phi hào phóng nói.

“Vậy…… Vậy anh lại đây một chút, em nói nhỏ cho nghe……” Dạ Ong vẫy vẫy tay với Mục Phi.

“Á, thần thần bí bí thế……” Mục Phi cười bất đắc dĩ, lắc lắc đầu.

Nhưng hắn vẫn bước qua, tiến lại gần cạnh Dạ Ong: “Chuyện gì, nói đi…… Ơ kìa……”

Chỉ là hắn còn chưa nói hết câu, đã bị Dạ Ong kéo giật lại, ấn ngã nhào xuống mép giường.

“Chụt.”

Khi Mục Phi còn chưa kịp phản ứng, hai cánh môi đỏ mọng đã phong kín miệng hắn, đồng thời, một chiếc lưỡi mềm mại luồn vào trong khoang miệng hắn.

‘Cái này…… Đây là tình huống gì thế?’

Cảm nhận được sự mềm mại trên môi cùng làn hương thanh nhạt trong miệng, Mục Phi ngẩn ngờ, hắn hoảng hốt thực sự.

Ôi trời ạ, hôn thế này, cô xác định là không nhầm chứ? Vừa mới nhận tôi làm anh, liền…… liền chủ động hôn trộm tôi rồi, hơn nữa lại còn là kiểu môi chạm môi thế này?

Cái này…… Cái này quá vô lý rồi chứ!

Không được, muội muội không ngoan là phải dạy dỗ lại cho nghiêm, dám cả gan hôn trộm tôi, xem tôi có trị cho một trận đàng hoàng không, tôi phải hôn trả lại mới được!

Thế nhưng, khi Mục Phi vừa kịp định thần, định “dạy dỗ” Dạ Ong một trận, thì Dạ Ong đã rụt chiếc lưỡi đinh hương của mình về.

“Ca, cảm ơn anh……” Gò má xinh đẹp của Dạ Ong đỏ hồng, thì thầm bên tai Mục Phi một câu.

Nói xong, cô đẩy Mục Phi một cái, hất văng Mục Phi ra xa tận cửa: “Em muốn ngủ trưa rồi, ra ngoài nhớ đóng cửa giúp em nhé, cảm ơn.”

Được rồi, người ta trực tiếp ra lệnh trục khách.

‘Hừm……’

Hời không chiếm được, Mục Phi bất đắc dĩ bĩu môi.

Nhưng hắn liếm liếm môi, nghĩ lại nụ hôn ngọt ngào vừa rồi, bỗng nhiên hắn cảm thấy những việc mình làm trước đó cũng không đến nỗi quá mệt nhọc.

“Hắc, hắc hắc……”

Mục Phi nhếch miệng cười ngây ngô, bước ra khỏi phòng Dạ Ong.

Mà lúc này, Hứa Tiểu Manh đã sớm dọn dẹp xong nhà bếp, đang lau dọn phòng khách.

“Di, ca ca, nguyên lai ngươi ở đêm ong tỷ tỷ phòng nha, tiểu manh còn tưởng rằng ngươi ở trên lầu nột……” Hứa Tiểu Manh trong tay cầm giẻ lau, nghiêng đầu, híp mắt cười hướng mục phi nói chuyện,

“Ơ.” Nói tới đây, Hứa Tiểu Manh bỗng nhiên phát hiện điểm bất thường trên người Mục Phi.

“Eh, anh hai, sao trên người anh ướt thế này, anh tè dầm ra quần à?” Hứa Tiểu Manh chớp chớp đôi mắt to, ngây ngô hỏi.

“Ôi trời, em mới tè dầm ra quần ấy!”

Mục Phi bước tới, giơ tay búng lên trán Hứa Tiểu Manh, bực bội dạy bảo: “Đồ ngốc nhỏ, em là giả ngốc hay ngốc thật thế, tè dầm mà nước lại dính lên áo được à? Hơn nữa, anh vừa từ phòng Dạ Ong tỷ tỷ của em đi ra, phòng người ta có WC cơ mà.”

“Ơ, cái này, cái này cái này……” Con loli ngốc nghếch ngẩng đầu nhìn trần nhà, khuôn mặt nhỏ nhắn tràn ngập vẻ khó hiểu, suy nghĩ một lát.

“Chát.”

Theo sau đó, cái nắm tay nhỏ nhắn mập mạp của con bé vỗ mạnh vào lòng bàn tay mình, gật gật đầu, ra vẻ ông cụ non nói: “Ca ca, đừng nói chứ, anh nói nghe cũng có lý phết nhờ, sao Tiểu Manh lại không nghĩ ra nhỉ.”

“Hừ, cái đồ ngốc này, em thì nghĩ được cái gì chứ.”

Bộ dạng ngốc nghếch của Hứa Tiểu Manh muốn đáng yêu bao nhiêu có bấy nhiêu, chính sự ngốc nghếch ấy đã chọc cười Mục Phi.

Nói xong, Mục Phi vươn tay vỗ nhẹ vào cái mông nhỏ mập mạp của con bé một cái: “Đừng nói nhảm nữa, mau đi tìm cho anh một bộ quần áo để thay đi.”

“Ái da……”

Hứa Tiểu Manh bị cái vỗ mông của Mục Phi làm cho giật mình.

Nhưng ngay sau đó, con bé liền ném chiếc giẻ lau trong tay xuống, cười khì khì chạy tót lên lầu: “Dạ vâng dạ vâng, Tiểu Manh đi lấy quần áo cho ca ca thay ngay đây……”

“Nhưng mà ca ca, lần này anh phải cẩn thận đấy nhé, ngàn vạn lần đừng có tè dầm ra quần nữa nha……” Hứa Tiểu Manh vừa chạy vừa lè lưỡi, làm mặt quỷ về phía Mục Phi.

“Haiz, con nhóc ngốc này……” Mục Phi cười bất đắc dĩ.

---❊ ❖ ❊---

Trưa hôm đó, Mặc Bạch đúng hẹn đến nơi.

Kỳ thực cậu ta đến cũng chẳng có việc gì lớn, chỉ đơn giản là sang xem cơ thể Mục Phi hồi phục thế nào, nhân tiện mang phương thuốc đã được cải tiến sang cho hắn mà thôi.

Vẫn là Mục Phi nói với cậu ta rằng lát nữa có bạn muốn giới thiệu cho quen, cậu ta mới ở lại thêm chốc lát.

“Trừ việc hơi suy nhược ra thì không có vấn đề gì lớn, cứ tĩnh dưỡng là được……” Sau khi bắt mạch cho Mục Phi, Mặc Bạch gật đầu đưa ra kết luận.

“Lần sau đừng có liều mạng kiểu đó nữa, cẩn thận mất cái mạng nhỏ đấy.” Dặn dò xong, cậu ta lại bất đắc dĩ lườm Mục Phi một cái, nói thêm câu nữa.

“Ha ha, người ở giang hồ, thân bất do kỷ mà.” Mục Phi cười buông tay đáp.

Hai người vừa trò chuyện phiếm vừa chờ đợi một lát thì Xa Vĩ Thần tới.

“Tiểu Manh, Tiểu Manh muội muội, em có nhà không?” Vừa bước vào phòng, Xa Vĩ Thần không thèm chào Mục Phi trước mà gọi Tiểu Manh ngay.

“Ở đây ở đây, Tiểu Manh ở đây nè, có chuyện gì thế ạ?” Hứa Tiểu Manh đang xem TV liền vội vàng đứng bật dậy, giơ tay đáp.

“Đến đây đến đây, cái này cho em, thứ này ngon lắm, đại bổ đấy……”

Xa Vĩ Thần cười giơ tay lên, xách theo một “chuỗi” sinh vật sống.

Chỉ thấy hai con ba ba đang bị trói chặt bằng một sợi dây thừng, bị Xa Vĩ Thần xách lủng lẳng trên tay. Hai con ba ba treo lơ lửng ấy cứ khua khoắng mấy chiếc móng vuốt nhỏ liên hồi, hình ảnh vô cùng hài hước.

“Á, cái này, cái này hay quá nha……” Hứa Tiểu Manh vừa nhìn thấy hai con ba ba liền sáng rực cả mắt, đôi mắt vốn đã to nay lại càng trợn tròn hơn.

Cũng không thể trách con bé quá phấn khích như vậy, thích đủ loại động vật nhỏ vốn là thiên tính của mọi đứa trẻ, Hứa Tiểu Manh tự nhiên cũng không ngoại lệ.

Thậm chí, con bé còn thích động vật nhỏ và những thứ mới lạ hơn cả những đứa trẻ bình thường.

Suy cho cùng, tuổi thật của con bé mới chỉ hơn một tuổi mà thôi.

Cũng chính vì sự phấn khích nhất thời ấy, con bé vừa vẫy tay nhỏ với Mục Phi vừa lớn tiếng gọi: “Ca ca, rùa đen kìa! Ca ca, rùa đen đó!”

“Phụt……”

Nghe vậy, Mặc Bạch đang ngồi cạnh Mục Phi, Khương Cẩn Điệp – người đang cùng xem TV với Hứa Tiểu Manh, và cả Xa Vĩ Thần vừa bước vào cửa đều suýt thì phì cười.

Còn Mục Phi thì cảm thấy cơ mặt trên mặt mình đang giật giật từng hồi.

‘Rùa đen ư? Con nhóc chết tiệt kia, em mới là rùa đen ấy! Tôi mà là rùa đen đại gia thì em chính là rùa đen nhỏ, cái quân loli phá hoại này, có ai gọi người ta như thế không hả?’ Mục Phi mang vẻ mặt u oán nhìn Hứa Tiểu Manh, thầm mắng trong lòng.

“Ha ha, Tiểu Manh muội muội, em đợi chút đã……” Thấy sắc mặt khó coi của Mục Phi, Khương Cẩn Điệp vội vàng lên tiếng “giảng hòa”. Quả thực, cô rất thích trêu chọc và bắt nạt Mục Phi.

Nhưng cô chỉ thích tự mình bắt nạt hắn, chứ không thích người khác bắt nạt hắn chút nào, đặc biệt là lúc này lại có người ngoài, cô không muốn Mục Phi quá mất mặt.

“Tiểu Manh muội muội, em nhận nhầm rồi, thứ này không phải rùa đen đâu.”

Khương Cẩn Điệp chỉ chỉ con ba ba trong tay Xa Vĩ Thần: “Rùa đen có màu xanh lục, mai cứng. Thứ này tuy nhìn rất giống loài rùa, nhưng nó không phải là ‘rùa đen’ mà chúng ta vẫn thường gọi hàng ngày……”

“Thứ này gọi là ‘ba ba’, chính là con ‘vương bát’ mà chúng ta hay nói đấy……” Khương Cẩn Điệp ra vẻ nghiêm túc giải thích.

Hứa Tiểu Manh là một “bậc thầy việc nhà toàn năng”, sao có thể không nhận ra thứ này chứ?

Chỉ là vừa rồi con bé quá phấn khích, nhất thời không “truy xuất” được dữ liệu trong đầu nên mới thuận miệng thốt lên mà thôi.

Bây giờ được Khương Cẩn Điệp nhắc nhở, con bé cũng nhớ ra rồi.

“Chát.”

Chỉ thấy con bé đập nhẹ một cái vào nắm đấm nhỏ, rồi vừa chỉ vào con ba ba vừa hét lớn về phía Mục Phi: “Ca ca! Vương bát! Ca ca ca ca! Vương bát nha!”

“Phụt……”

“Ha ha ha ha……”

“……”

Được rồi, đến lúc này thì tất cả mọi người đều không nhịn được nữa, đồng loạt phì cười.

Đặc biệt là Khương Cẩn Điệp, cười đến mức ngả nghiêng ngả ngửa.

Còn về phần Mục Phi, mặt hắn gần như đã tái mét vì tức giận rồi.

“Này, này này!”

Chỉ có Hứa Tiểu Manh là khuôn mặt nhỏ nhắn tràn ngập vẻ khó hiểu, bàn tay nhỏ bé xoa xoa đầu đầy hoang mang: “Kỳ lạ quá à, sao mọi người đều cười cái gì thế nhỉ?”

“Hứa Tiểu Manh!” Chỉ thấy Mục Phi trừng mắt hung dữ nhìn con loli ngốc nghếch ấy.

“Lần sau nếu em còn dám đem anh ra ví von với mấy sinh vật kỳ quái đó nữa, anh sẽ đánh cho mông em nở hoa thành tám mảnh luôn, nói được làm được đấy!” Mục Phi nghiến răng nghiến lợi nói.

“Hừm……”

Nhận ra tâm trạng của Mục Phi không tốt, Hứa Tiểu Manh bĩu môi, khuôn mặt nhỏ nhắn tràn đầy vẻ tủi thân vô tội.

“Tiểu Manh có làm gì sai đâu cơ chứ…… Sao ca ca lại dữ với em thế……” Con loli nhỏ tủi thân lầm bầm nhỏ giọng……

[Dịch từ bản vi] ChuongId:1155
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 21 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.