"Lão bản, sau khi em trốn khỏi Long Phượng Các, không dám ở lại tỉnh Bắc Hà, cứ chạy thẳng về phía bắc, chạy mãi đến nơi em gặp anh, Tân Nam..." Dạ Phong và Mục Phi vừa kể lại trải nghiệm trước kia của mình.
"Đến Tân Nam rồi, em ngủ ở ga tàu, ngủ dưới gầm cầu, trốn mất một tuần. Người của Long Phượng Các không tìm thấy em, lúc đó em mới yên tâm, bắt đầu cuộc sống mới."
"Hầy..."
Nghe cô kể đến đây, Mục Phi khẽ thở dài.
Vào cái nhìn đầu tiên khi gặp Dạ Phong, anh đã có thể nhận ra Dạ Phong là một người "có câu chuyện", nhưng lại không ngờ câu chuyện của cô lại là một cái "cốc trà xanh to bự" thế này.
Trước kia, bản thân cậu cũng từng cảm thấy mình không có cha là rất bất hạnh.
Nhưng so với Dạ Phong, hồi nhỏ ít nhất mình còn có mẹ, có Tuyết tỷ, hơn nữa chuyện ăn mặc đều không phải lo nghĩ, như vậy đã rất hạnh phúc rồi.
"Vậy còn sau đó thì sao? Em sống thế nào?" Mục Phi hỏi.
"Mãi sau đó, cuộc sống của em cơ bản là kiểu tay anh chị nhỏ..."
Dج Phong tự giễu cười một tiếng. "Lúc đó em còn chưa đầy mười lăm tuổi, chưa thành niên, cũng không có chứng minh thư. Để tránh phiền phức, em chỉ lai vãng ở những nơi như tụ điểm ăn chơi về đêm, quán bar, tiệm net..."
"Cái ngày tháng này trôi qua được hai, ba tháng, sau đó em bị một tên tiểu đầu lĩnh hắc đạo để mắt tới. Hắn muốn chiếm tiện lợi của em, nhưng lại bị em đánh cho tơi bời hoa lá. Lúc đó em cứ nghĩ mình chắc phải đổi thành phố khác rồi, nhưng ai mà ngờ, tên tiểu đầu lĩnh đó không những không báo thù em, trái lại còn coi trọng thân thủ của em, muốn 'mời' em..."
"Hắn cung cấp cho em chỗ ở, ăn uống cùng mọi nhu cầu sinh hoạt khác, lại còn tốn tiền nhờ quan hệ đồn cảnh sát giúp em làm một thân phận hợp pháp, cứ cách một khoảng thời gian lại cho em một khoản tiền không nhỏ. Hắn chỉ yêu cầu em, vào những lúc then chốt có thể ra tay giúp hắn giải quyết một số phiền phức..."
"Cứ như vậy, cuộc sống của em ổn định lại. Bình thường không ai quấy rầy em, em liền tu luyện, chỉ đến những lúc then chốt tên tiểu đầu lĩnh đó mới gọi điện cho em, nhờ em ra tay. Hơn một năm sau đó, em lần lượt giúp hắn giải quyết mấy chục rắc rối..."
"Nhưng mới đầu thì ổn, tên tiểu đầu lĩnh đó chỉ bảo em giúp hắn dẹp yên những kẻ thù muốn giết hắn mà thôi. Chỉ là về sau em phát hiện, những việc tên tiểu đầu lĩnh này làm thực sự táng lương tâm, thiếu đức đến cực điểm."
"Hơn nữa, có lẽ vì có em bảo vệ nên hắn có chỗ dựa, vì thế hắn càng ngày càng quá đáng, càng ngày càng thất đức, đắc tội với ngày càng nhiều người..."
"Cho đến hơn một năm sau, em thực sự nhẫn nhịn không nổi, không thể nhìn thêm được nữa. Em không muốn biến tướng hại người, không muốn 'đồng lưu hợp ô' với hắn ta nữa, em đã rời đi. Mà không lâu sau khi em đi, hắn đã bị kẻ thù cũ chém chết ngay tại nhà..."
"Mãi sau đó, những ngày tháng của em đều tương tự như vậy, làm tay đấm cho người hắc đạo, làm bảo vệ cho mấy đại lão bản gì đó..."
"Dạ Phong, em chưa từng nghĩ sẽ tìm một công việc ổn định, hoặc dùng số tiền tiết kiệm trước kia để học đại học hay làm gì đó, đàng hoàng sống qua ngày sao?" Lúc này, Mục Phi xen mồm hỏi.
"Em từng nghĩ chứ, thực ra em cũng rất muốn sống một cuộc sống ổn định như thế..."
Trên mặt Dạ Phong thoáng hiện lên một nét cay đắng. "Nhưng mà em không thể làm vậy, bởi vì nếu em đi làm hoặc đi học, sẽ không có thời gian để tu luyện. Em buộc phải nỗ lực tu luyện, em phải nâng cao thực lực của mình..."
"Tuyết tỷ của em vẫn đang chịu khổ ở Long Phượng Các, em còn phải quay về cứu chị ấy, sao em có thể mặc kệ chị ấy mà tự mình sống sung sướng được chứ."
"Hơn nữa em vẫn luôn lăn lộn trong giới tay đấm, bảo tiêu này, mục đích chính là xem có thể tìm được một chỗ 'dựa dẫm' nào, có thể mời người đó giúp em cứu tỷ tỷ ra hay không. Lúc đó em thậm chí còn nghĩ, nếu có người làm được, anh ấy bắt em làm gì em cũng đồng ý..."
"Nhưng kết quả lại chứng minh, em quá ngây thơ rồi, đó chỉ là một 'ảo tưởng' của em mà thôi. Tất cả những người em gặp, không ngoại trừ một ai, toàn là đám người bội bạc vô tình..."
"Ờ..."
Nghe đến đây, Mục Phi không khỏi co giật khóe miệng, mang vẻ mặt vô tội nhìn về phía Dạ Phong. Cậu có cảm giác như nằm không cũng trúng đạn.
"Phụt..."
Cho dù tâm trạng của Dạ Phong có phần chán nản, nhưng khi nhìn thấy biểu cảm đó của Mục Phi, cô cũng bị chọc cười.
"Lão bản, ý em là những kẻ em gặp trước kia, anh không tính..." Dạ Phong vội vàng xua tay, mỉm cười giải thích.
"Hừ, thế mới tạm được chứ."
Mục Phi mỉm cười đáp lại. "Vậy còn sau đó?"
"Sau đó thì anh hầu như đều biết rồi đấy."
Dạ Phong nhún vai. "Em vẫn luôn sống kiểu ngày tháng như thế, tính ra cũng gần mười năm..."
"Cho đến năm ngoái, em nghe tin có nơi tuyển dụng 'dị nhân', lại còn nói ông chủ mới này là người rất lợi hại, rất coi trọng tình nghĩa, thế là em đi. Sự thật chứng minh 'ông chủ mới' này quả thực rất uy tín, không làm em thất vọng..."
Dạ Phong trừng mắt nhìn Mục Phi, trong ánh mắt trào dâng một cảm xúc nào đó. "Cùng với việc tiếp xúc với anh, em càng lúc càng cảm thấy anh không tầm thường, không bình thường, cũng chính điều này đã thắp lên cho em hy vọng cứu tỷ tỷ ra..."
"Lúc đó em rất kích động, em cực kỳ cực kỳ nhớ tỷ tỷ. Em muốn nói với chị ấy rằng chị ấy có thể vui vẻ rồi, chị ấy có hy vọng rồi, chỉ cần đợi thêm ba bốn năm nữa là em có thể quay về cứu chị ấy ra..."
"Mà năm ngoái khi bị anh điều đến Bắc Đô, em đã có khoảng mười năm chưa rời Bắc Hà xa như vậy, chưa ở gần chị ấy đến thế. Chính vì vậy, cảm giác muốn gặp chị ấy trong lòng em lại càng thêm mãnh liệt..."
"Cuối cùng, vào dịp Tết, em đã không nhịn được. Sau khi các anh về Tân Nam, em liền lén quay về tỉnh Bắc Hà, muốn thâm nhập vào Long Phượng Các để gặp tỷ tỷ một lần..."
"Ai ngờ mười năm không về, Long Phượng Các tuy địa điểm không đổi nhưng bên trong đã thay đổi hoàn toàn. Chuyến này em về không những không gặp được tỷ tỷ mà ngược lại còn bị đánh bị thương, lúc đó em chẳng biết đi đâu về đâu, đành phải chạy trốn về đây..."
Nói đến đây, Dạ Phong mang vẻ mặt đầy áy náy nhìn về phía Mục Phi. "Lão bản, xin lỗi anh... em đã liên lụy đến anh và Tiểu Manh..."
Dạ Phong nói rồi định cúi đầu hành lễ với Mục Phi.
"Hừ, thôi đi."
Mục Phi lại mỉm cười vươn tay chặn trán cô lại, khuyên nhủ: "Anh biết, ý ban đầu của em là không muốn liên lụy đến anh, điều này có thể nhìn ra từ việc vết thương vừa đỡ một chút là em đã rời đi. Hơn nữa, em cũng không cần phải áy náy, lần này giúp em đối đầu với Long Phượng Các là lựa chọn của chính anh, không liên quan gì đến em..."
Dạ Phong vốn dĩ đã rất cảm kích Mục Phi, trong lòng vô cùng áy náy, nay lại nghe những lời này của Mục Phi, cô lại càng thêm cảm động.
"Nhưng mà..."
"Thôi được rồi, đừng nhưng nhủ gì nữa, em nghe anh nói đây..." Dạ Phong vừa định mở lời nói gì đó thì đã bị Mục Phi ngắt lời.
"Ừm..."
Sau đó, Mục Phi sờ cằm suy nghĩ một lát rồi mới lên tình hình:
"Tình hình là thế này, Mặc Bạch, chính là vị bác sĩ giúp em trị thương lần trước, anh ta đã nhờ người ở trên đánh tiếng với Long Phượng Các, bảo bọn họ đừng có quá kiêu ngạo. Anh đoán cho dù Long Phượng Các có không cam lòng thì sự trả thù của bọn chúng cũng không đến nhanh thế đâu."
"Cho nên, em chẳng cần phải nghĩ ngợi gì cả, nhiệm vụ chính quan trọng nhất của em lúc này là nhanh chóng dưỡng thương cho tốt, đây là điểm thứ nhất..."
"Điểm thứ hai, là về chuyện cứu tỷ tỷ của em..."
Mục Phi gật đầu, dùng ánh mắt kiên định nhìn cô, nói: "Mặc dù hiện tại anh vẫn chưa có thực lực đó, nhưng anh có thể hứa trước với em, đảm bảo với em rằng, đợi đến ngày anh có thực lực, có thể dẹpm yên Long Phượng Các, anh sẽ đi cùng em, cứu tỷ tỷ của em ra ngoài. Anh nói vậy được chứ?"
Mục Phi nói xong liền nhìn Dạ Phong, đợi cô phản ứng.
Nào ngờ Dạ Phong vừa nghe thấy lời này, vành mắt liền đỏ hoe, lại rơi hai hàng lệ.
Mà giọt nước mắt lúc này không giống với lúc nãy. Vừa nãy là những giọt nước mắt cay đắng, còn hiện tại lại là sự cảm kích và vui mừng.
"Vâng vâng vâng..."
Dạ Phong nghẹn ngào gật đầu, liên tục đáp lời. "Lão bản, c-cảm ơn anh."
Cũng khó trách Dạ Phong cảm động, trong trí nhớ của cô, Mục Phi là người duy nhất ngoài tỷ tỷ của cô ra thực sự quan tâm đến cô.
"Hừ, thôi bỏ đi, bọn mình bây giờ tính ra cũng coi như cùng nhau vào sinh ra tử, những lời khách sáo thì không cần nói nữa. Hơn nữa, chẳng phải anh đã nói rồi sao, chỉ cần em đối xử thật lòng với anh, anh sẽ coi em như 'huynh đệ tỷ muội' mà đối đãi." Mục Phi khẽ mỉm cười, xua tay tỏ vẻ không bận tâm.
Mà nhắc đến đây, Mục Phi chợt nhớ ra một vấn đề. "Đúng rồi, thế sau này... anh nên gọi em là Diệp Phượng hay vẫn tiếp tục gọi là Dạ Phong đây?"
"Vẫn gọi em là Dạ Phong đi, em không muốn làm cái con người 'Diệp Phượng' bất hạnh của trước kia nữa, em muốn làm bản thân của hiện tại." Dạ Phong đáp mà không cần suy nghĩ.
"Vậy tốt, sau này anh vẫn gọi em là Dạ Phong."
Mục Phi nói xong liền đứng dậy, xua tay với cô. "Vậy em cứ nghỉ ngơi cho khỏe, dưỡng thương cho tốt, đợi bao giờ em khỏe lại rồi chúng ta tính tiếp..."
"Ấy, lão bản, đợi chút..." Thấy Mục Phi định đi, Dạ Phong vội vàng gọi lại.
"Ừm, còn chuyện gì sao?" Mục Phi mỉm cười dịu dàng hỏi.
"Cái đó, em... em..."
Không biết Dạ Phong đang nghĩ gì mà khuôn mặt xinh đẹp bỗng đỏ bừng, có chút ngượng ngùng.
Bình thường cô ấy hoặc là quyến rũ động lòng người, hoặc là lạnh lùng tựa băng sơn ngàn dặm không cho người lại gần. Kiểu mặt đỏ tía tai thế này quả thực là lần đầu tiên Mục Phi nhìn thấy.
Nhưng phải thừa nhận rằng, tuy Dạ Phong không hề "cố tình quyến rũ", thế nhưng vẻ tự nhiên, e thẹn này của cô lại càng đẹp hơn cái vẻ "ra vẻ" lúc bình thường.
"Em cái gì mà em, anh đã coi em là người một nhà, là huynh đệ tỷ muội rồi, em còn có gì mà không nói được chứ, có gì cứ nói thẳng ra là được." Mục Phi mỉm cười giục.
Dạ Phong nghĩ lại cũng đúng, khuôn mặt xinh đẹp của cô lại càng đỏ hơn, cô cắn răng nói ra: "Lão bản, em... em có thể đổi cách gọi khác với anh được không?"
"Ồ, đổi cách gọi á?"
Mục Phi khó hiểu hỏi. "Em muốn đổi thành cách gọi gì thế, nói đi."
"Em, em có thể gọi anh là... ca... được không?" Dạ Phong tốn rất nhiều sức mới nói ra được câu này.
“Á, gọi anh là ‘ca’ á, hừ……”
Mục Phi không khỏi co giật khóe miệng, cười càng tươi hơn. “Hình như em còn lớn hơn anh gần hai tuổi đấy chứ, sao lại nghĩ quẩn gọi anh là ‘ca’ thế này?”
“Bởi vì, bởi vì em cảm thấy anh rất đáng tin cậy, khi anh ở bên cạnh em…… em có cảm giác rất an toàn.”
“Đặc biệt là…… đặc biệt là khi nhìn thấy anh đối xử với Tiểu Manh tốt như vậy, em…… em rất ngưỡng mộ con bé……” Dạ Phong cúi đầu, ngắt quãng đáp.
Hơn nữa, dường như cô sợ Mục Phi không đồng ý, nói xong còn vội vàng bổ sung, giải thích thêm: “Em, em không phải lúc nào cũng gọi anh như vậy đâu, bình thường em vẫn gọi anh là lão bản, chỉ cần không có người ngoài, lúc ở riêng một mình thì anh, anh cứ để em gọi như vậy là được rồi……”
“He he, được rồi được rồi, em thích gọi thế nào thì gọi thế ấy đi.” Mục Phi xua tay cười nói.
Nói xong, cậu dán chặt mắt vào Dạ Phong, dùng giọng điệu trêu chọc nói: “Vậy…… anh đã đồng ý với em rồi đấy, có phải…… em nên gọi một tiếng cho anh nghe thử chưa nào?”
“……”
Khuôn mặt của Dạ Phong lại càng đỏ hơn, cô lại nín thở mất nửa ngày, mới dùng cái giọng cực kỳ nhỏ ‘nặn’ ra một chữ: “Ca.”
“Ấy, ngoan lắm, hahahahaha……”
Mục Phi cười lớn, vươn tay xoa xoa mái tóc suôn mượt của Dạ Phong như vuốt ve thú cưng rồi đáp lời……