Cô Bạn Gái Đến Từ Tương Lai

Lượt đọc: 4177 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1176
Sự trả thù của Lữ Man (Hạ)

❊ ❊ ❊

Lữ Man, Tóc Đỏ, cùng hơn hai mươi tên đàn em của Tóc Đỏ, rầm rộ kéo nhau hướng về địa điểm đã hẹn.

Thực ra vừa nãy, khi Lữ Man nghe tin Mục Phi "đánh gục" tám tên tiểu lưu manh kia, lại còn muốn tìm mình, cậu ta đã sợ đến mức suýt tè ra quần, người có chút run lẩy bẩy.

Đúng vậy, nhà cậu ta có chút tiền, cũng được coi là một thiếu gia nhỏ.

Nhưng nhà cậu ta cũng chỉ dừng lại ở mức "có chút tiền" mà thôi, ở một nơi đất chat người đông toàn đại lão với quan to như Bắc Đô, thế lực nhà cậu ta còn lâu mới đạt đến mức độ có thể khiến cậu ta muốn làm gì thì làm.

Có thể nói, dùng tiền thuê mấy tên tiểu lưu manh, du côn, xã hội đen như Tóc Đỏ, chính là phương thức trả thù hiệu quả nhất mà cậu ta có thể làm lúc này.

Nếu ngay cả Tóc Đỏ cũng không trị nổi Mục Phi, vậy Lữ Man thực sự không biết nên làm thế nào cho phải.

Hơn nữa, nếu chỉ là trả thù thất bại thì vẫn còn dễ nói.

Lữ Man chỉ sợ lần này không những không "trị" được Mục Phi cho ngoan ngoãn, mà lại còn bị hắn ghi hận trong lòng.

Mấy tên tiểu lưu manh kia tuy địa vị thấp, nhưng ít ra cũng là "người trong giang hồ".

Mà Mục Phi chẳng những không hề sợ hãi bọn chúng, ngược lại còn nện cho một trận tơi bời. Từ điểm này, Lữ Man đã nhìn ra... cái tên Mục Phi này tuyệt đối không phải người thường...

Cứ nghĩ đến việc mình đắc tội với một kẻ như vậy, trong lòng cậu ta lại thấy thấp thỏm bất an... Hồi nãy mình... quá xúc động, quá coi thường tên nhóc đó rồi.

Tuy nhiên, cậu ta cũng không sợ hãi mãi như vậy.

Đợi đến khi Tóc Đỏ gọi hơn hai mươi tên "đàn em" tới cho mình, trong lòng cậu ta lại cảm thấy có chỗ dựa.

"Đúng vậy, hắn không phải chỉ đánh giỏi một chút thôi sao? Nhưng cho dù đánh giỏi đến đâu, cũng chỉ là một người."

"Cho dù hắn đánh thắng tám người, chẳng lẽ còn đánh thắng mười tám người, hai mươi Tám người sao?"

Nghĩ đến đây, Lữ Man lại tràn đầy tự tin.

Nơi Mục Phi đang đứng cách chỗ Lữ Man và Tóc Đỏ ăn uống vừa nãy không xa lắm, đoàn người rất nhanh đã chạy tới nơi.

Đến nơi nhìn lại, mấy tên tiểu lưu manh khác đều đã biến mất, chỉ còn lại một mình tên gậy bóng chày bị Mục Phi tóm trong tay tát mặt liên hồi.

"Bốp bốp bốp!"

Tên gậy bóng chày kia quả thực thảm hại vô cùng, mặt sưng tphồng như đầu heo, sắp chẳng còn hình người nữa rồi.

"Dừng tay!"

Nhìn thấy cảnh này, Tóc Đỏ còn chưa nói gì, Lữ Man đã lớn tiếng quát lên một tiếng đầy phách lối, sau đó nhanh chân xông tới.

"Yo, họ Lữ kia, mày thật sự dám đến cơ à." Mục Phi mỉm cười, vô cùng có hứng thú đánh giá Lữ Man từ trên xuống dưới, cùng với hơn hai mươi tên tay sai đứng cách đó một khoảng không bước tới.

Vừa nhìn thấy mấy tên tiểu lưu manh đó, trên mặt Mục Phi xẹt qua một tia khinh miệt, "Để đối phó với một mình tôi, cậu gọi tới nhiều người thế này, tôi nên cảm ơn cậu vì đã quá coi trọng tôi, hay nên mắng cậu là đồ rùa rụt cổ, đồ hèn nhát, tiểu nhân đây?"

"Đạ... đại ca, xin anh, anh tha cho tôi trước đã được không?" Lữ Man còn chưa mở miệng, tên gậy bóng chày trong tay Mục Phi đã cướp lời trước.

"Chủ xơ tới rồi kìa, a... anh thả tôi ra đi..."

Tên gậy bóng chày nước mắt nước mũi giàn giụa cầu xin Mục Phi, "Anh đừng đánh tôi nữa, đánh nữa, đánh nữa là tôi nát mặt thật đấy, hu hu..."

"Hừ, nhìn cái bộ dạng hèn nhát của mày kìa."

Mục Phi miệng thì chế nhạo, nhưng cũng không làm khó hắn nữa, buông tay hất hắn ngã xuống đất, "Cút đi, từ nay đừng để tao nhìn thấy mày nữa."

Tên gậy bóng chày đó không nói hai lời, bò dậy chạy thục mạng về phía Tóc Đỏ.

Đến lúc này, Lữ Man mới có cơ hội lên tiếng.

"Họ Mục kia, mày đừng có mà phách lối."

Lữ Man nhìn Mục Phi cười lạnh, "Tao thừa nhận, mày quả thực rất biết đánh, nhưng biết đánh thì thế nào."

Cậu ta quay ngoắt tay lại, chỉ vào những kẻ đang đi tới, "Mày đánh lại nhiều người thế này không?"

Có người chống lưng, khí phách của Lữ Man cũng đầy đủ hơn, "tính khí" cũng nổi lên.

"Họ Mục kia, chính vì mày mà tao với Ngải Giai 'chia tay', khiến bao nhiêu nỗ lực hơn nửa năm qua của tao đổ sông đổ biển! Nếu không phải tại mày, tao nắm chắc trước mùa hè năm nay sẽ theo đuổi được Ngải Giai... Nhưng tao bây giờ, chẳng còn chút hy vọng nào nữa..."

"Mà tất cả những chuyện này, đều là tại mày... vì mày!" Lữ Man càng nói càng tức giận, cuối cùng nghiến răng nghiến lợi gầm lên.

"Ồ..."

Nghe nói vậy, Mục Phi chợt vỡ lẽ, biết tại sao tên này lại đến tìm mình gây phiền phức rồi.

Lúc này, Tóc Đỏ và những người khác cũng đã đi tới.

Lữ Man lập tức mách tội: "Đại ca Tóc Đỏ, chính là hắn, đã hại tôi và bạn gái 'chia tay', mau xử lý hắn giúp tôi!"

"Ồ, để tao xem rốt cuộc là đứa nào... dám đánh đàn em của tao, cướp phụ... ơ... người phụ nữ của đàn em tao..." Tóc Đỏ ra vẻ ta đây bước tới.

Hắn không bước tới thì thôi, vừa bước tới, nhìn thấy khuôn mặt của Mục Phi, cả người liền run lẩy bẩy một trận, suýt chút nữa ngã ngửa.

"Hả?"

Mà Mục Phi nhìn thấy tên Tóc Đỏ này, cũng không khỏi nhíu mày, "Là mày à?"

"Hừ, hừ hừ, đạ... đại ca, là anh sao..." Tóc Đỏ run lẩy bẩy, cười gượng gạo.

Tên Tóc Đỏ này là ai?

Chính là cái tên tiểu lưu manh tóc đỏ uống say quấy rầy Ngải Giai và tiểu tài nữ vào dịp Giáng sinh năm ngoái... Đại ca Tóc Đỏ.

Thực ra mà nói, lúc đó Tóc Đỏ rất hận Mục Phi... Mục Phi không những nện cho hắn một trận tơi bời, mà còn bẻ gãy tay hắn.

Lúc đó, hắn có lòng giết Mục Phi luôn ấy chứ.

Nhưng hắn không ngờ rằng, nỗi đau đớn đó đối với hắn chỉ mới là khởi đầu mà thôi... Sau khi Mục Phi đi, Tóc Đỏ lại bị mấy "đại bàng" của quân khu Bắc Đô lôi vào quân ngũ.

Thực ra mấy vị "đại bàng" đó cũng không làm khó Tóc Đỏ cho lắm, chẳng qua là bắt Tóc Đỏ mang thương tích tập luyện cùng họ mà thôi.

Mấy vị đại bàng đó huấn luyện thế nào, Tóc Đỏ liền phải tập theo thế ấy, cường độ vận động hoàn toàn giống nhau, không hoàn thành thì không được ăn cơm, không được ngủ, cho đến khi hoàn thành mới thôi.

Binh lính của quân khu Bắc Đô nổi tiếng là "tinh binh" trên toàn quốc, mà đã là tinh binh thì đương nhiên việc huấn luyện hằng ngày của họ tuyệt đối không hề nhẹ nhàng.

Cứ như vậy, bắt một tên tiểu du côn như Tóc Đỏ tập luyện cùng những "đại bàng" này, kết quả rất dễ có thể tưởng tượng ra.

Khoảng thời gian đó, Tóc Đỏ cảm thấy mình sống ở địa ngục, đợi đến khi hắn lê thân xác quay về sau một tuần, cơ thể cơ bản không còn "hình người" nữa.

Tuy nhiên, cũng chính sự hành hạ trong một tuần này đã khiến Tóc Đỏ nhìn nhận lại thực tế... bản thân mình tuy có chút trâu bò, nhưng phải xem là so với ai.

So với học sinh bình thường, người dân bình thường, mình quả thực rất ngầu.

Nhưng so với tiểu mỹ nữ và vị "đại ca" đã nện mình lần trước, mình hoàn toàn chẳng thấm vào đâu cả.

Hai người đó, một người có bối cảnh quân đội sâu dày không chọc nổi, người còn lại tuy không rõ thân phận là gì, nhưng nhìn vào công phu thì tuyệt đối không phải người thường.

Hai vị này, dù là ai đi nữa thì cũng không phải một tên "tiểu lưu manh" cấp bậc như hắn có thể đắc tội nổi.

Cho nên, hắn nhịn... Cho dù có nghẹn khuất thì vẫn tốt hơn là mất mạng, đúng không?

Nghĩ thông suốt những điều này, sau khi trở về, Tóc Đỏ đã ngoan ngoãn và thu liễm đi rất nhiều, đồng thời, cho dù là tiểu tài nữ hay Mục Phi, hắn đều không dám bén mảng đến để trả thù.

Cánh tay bị Mục Phi đánh gãy lần trước của hắn còn chưa lành hẳn đâu, giờ phút này nhìn thấy lại Mục Phi, vết thương quả thực lại đau nhói lên.

"Hà..."

Nhìn thấy tên Tóc Đỏ này, Mục Phi càng buồn cười hơn, "Đúng là ngưu tầm ngưu, mã tầm mã, không ngờ hai tụi mày lại túm tụm được với nhau..."

"K... không có, nhầm rồi nhầm rồi..." Tóc Đỏ vội vàng giải thích, muốn phủi sạch quan hệ với Lữ Man.

Ai ngờ lúc này Lữ Man vẫn còn đang ngông cuồng.

"Hừ, biết tao quen đại ca Tóc Đỏ mà mày còn dám lớn tiếng à."

Lữ Man hất hàm chỉ tay về phía Mục Phi, ra vẻ ta đây: "Tao nói cho mày biết, hôm nay đại ca Tóc Đỏ của tao tới đây là để trút giận thay tao đấy!"

'Mả cha mày...'

Tóc Đỏ vã mồ hôi lạnh đầy đầu, hắn thật sự suýt chút nữa sợ đến mức nhảy dựng lên, đồng thời trong lòng thầm mắng tơi bời hoa lá.

'Mày muốn chết thì tự đi mà chết, đừng có lôi kéo tao theo chứ! Đ... Đại ca này, há là kẻ mà cấp bậc như tụi mình có thể chọc nổi sao?'

"Tóc Đỏ phải không? Tao nhớ... hình như lần trước tao đã nói với mày rồi, người của trường khác tao không quản, nhưng cách xa Đại học Thanh Bắc ra một chút, có câu nói này không, phải không?"

Mục Phi nhíu mày thành hình chữ bát, trừng trừng nhìn Tóc Đỏ, "Thế nhưng... có vẻ như mày hoàn toàn không coi lời nói của tao ra gì, hoàn toàn vứt ra sau đầu nhỉ."

"Nghe hắn nói... mày... là đến để trút giận thay hắn à?" Mục Phi chỉ vào Lữ Man hỏi.

"Đúng vậy, chính là đến trút giận thay tôi đấy." Lữ Man tranh nói trước, vẻ mặt đầy đắc ý.

'Mày tiêu đời rồi...'

Lần này, Tóc Đỏ nhịn hết nổi rồi.

"Bốp!"

Hắn quay đầu vung trọn bàn tay, giáng thẳng hai cái tát vào mặt Lữ Man khiến mặt cậu ta lập tức sưng vù lên.

Lữ Man bị đánh cho choáng váng luôn, cậu ta sờ lên mặt mình, đầy vẻ khó hiểu: "Đại, đại ca Tóc Đỏ, anh... anh làm gì vậy..."

"Mày câm miệng cho tao!" Tóc Đỏ trừng trừng hai mắt quát lớn với Lữ Man.

Lữ Man lập tứcểu xìu.

"Hì, hì hì, đại ca chào anh..." Quát mắng Lữ Man xong, Tóc Đỏ lúc này mới quay đầu nhìn về phía Mục Phi, liên tục cười nịnh nọt.

Hắn móc trong túi ra một bao thuốc lá, rút ra một điếu cung kính đưa tới, "Đại ca, hiểu lầm, chuyện hôm nay toàn là hiểu lầm thôi, nào, hút điếu thuốc đi, ngài nghe em giải thích..."

Mục Phi liếc xéo hắn một cái, chỉ thấy trong mắt Tóc Đỏ tràn ngập vẻ chân thành.

"Được, mày nói đi, tao nghe xem lý do của mày có đủ sức thuyết phục, có thể thuyết phục được tao không..." Mục Phi cho hắn một cơ hội, nhận lấy điếu thuốc.

"Đại ca, có bật lửa không, em có bật lửa đây..." Tóc Đỏ thấy Mục Phi nhận thuốc, vội vàng rút bật lửa ra ân cần châm lửa cho hắn.

Sau đó, chính hắn cũng ngậm một điếu thuốc trong miệng, lúc này mới bắt đầu giải thích.

"Đại ca, em nói thật lòng đấy, từ sau lần anh giáo huấn em năm ngoái đến nay, em tuyệt đối vẫn luôn nghe lời anh, chưa từng 'làm ăn' gì gần khu vực Đại học Thanh Bắc nữa."

"Người của Đại học Thanh Bắc các anh, em hoàn toàn không dây dưa, bất kể là giáo viên hay học sinh, nam hay nữ, em chưa từng đụng đến ai cả, thậm chí, có lúc nhìn thấy người Thanh Bắc gặp phiền phức, em còn ra tay giúp đỡ..."

"Còn việc hôm nay giúp tên nhóc này, em cũng là bất đắc dĩ thôi. Bố nó làm ăn buôn bán, có chút... quan hệ lợi ích với đại ca ở phía trên của em, cũng coi như là bạn bè. Nó đã cầu xin em thế này... anh nói xem em thế này... không giúp cũng không được..."

Tóc Đỏ mang vẻ mặt đầy khó xử và oan ức, "Em không nể mặt nó thì cũng phải nể mặt đại ca của em chứ, đúng không? Cho nên, em mới phải mạo hiểm, tính giúp nó một vốc..."

"Hơn nữa, em cũng chỉ chủ yếu là dọa dẫm thôi, hoàn toàn không cho đám đàn em thực sự ra tay đâu, không tin anh cứ hỏi xem... Này này, tiểu A, mày nói với đại ca xem, trước khi tụi anh ra ngoài tao có nói thế không..." Tóc Đỏ hỏi tên gậy bóng chày bị Mục Phi tát thành đầu heo kia.

"Vâng vâng vâng, thật đấy thật đấy..."

Tên gậy bóng chày gật đầu liên hồi, "Đại ca, đại ca Tóc Đỏ nói thật đấy, trước khi tụi em ra ngoài, anh ấy đã dặn dò kỹ là chỉ dọa dẫm một chút thôi, nếu không... nếu không lúc đó em đã không nói nhảm với anh nhiều như thế, đúng không?"

"Đại ca, em Tóc Đỏ xin thề với trời..."

Tên Tóc Đỏ này dường như sợ Mục Phi không tin, vội vàng giơ tay lên làm động tác thề thốt, "Em tuyệt đối không hề coi thường lời nói của anh, thực lòng đấy, em mà nói câu nào giả dối, liền phạt em gặp mỹ nữ mà không cương nổi..."

"Hừ."

Lời thề này của hắn đã chọc cười Mục Phi, "Được rồi, nể tình lời thề độc ác này của mày, tao tin mày vậy..."

[Dịch từ bản hv] ChuongId:1156
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 21 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.