Khương Cẩn Điệp giống như bế một đứa trẻ, ôm Mục Phi đi thẳng vào phòng vệ sinh.
Trên đường đi, Mục Phi đầy vẻ bất đắc dĩ:
"Hầy, nằm mơ cũng không ngờ có ngày đại gia ta... lại lưu lạc đến mức phải có người đi cùng mới vào được nhà vệ sinh, thảm, quá mức thảm hại..." Mục Phi bất đắc dĩ thầm nghĩ.
Mà cậu không biết rằng, chuyện khiến cậu bất đắc dĩ vẫn còn ở phía sau.
Khương Cẩn Điệp bế Mục Phi bước vào trong, cô thả xịch Mục Phi xuống đất, giữ chặt bờ vai để cậu đứng vững, rồi lại chỉ vào bồn tiểu nam, ra lệnh: "Đi tiểu đi."
"Ách..."
Thịt trên mặt Mục Phi giật giật hai cái, cậu quay đầu, vẻ mặt u uất nhìn Khương Cẩn Điệp.
"Mẹ nó, cô ở chỗ này... anh đây tiểu thế nào được?" Mục Phi u sầu thầm nghĩ.
Còn Khương Cẩn Điệp cứ như chẳng hiểu gì, lại chỉ chỉ bồn tiểu: "Anh mau tiểu đi, nhìn tôi làm gì."
"Tôi rất muốn tiểu chứ, thế mà cô cứ trân trân nhìn thế à?" Mục Phi khó chịu hỏi.
"Tôi cứ nhìn đấy, ừm, có ý gì chứ?"
Khương Cẩn Điệp ra vẻ khó hiểu sờ sờ chóp mũi, như thể không nghe hiểu lời Mục Phi nói vậy.
Thực tế thì, cô có không hiểu lời Mục Phi nói không? Cô hiểu chứ, cô cực kỳ hiểu luôn là đằng khác.
Hiếm khi Mục Phi rơi vào tay cô, tội gì mà không có thù thì báo thù, có oán thì trả oán, phải thật châm chọc, bắt nạt cái tên sư phụ hỗn đản này một trận chứ, đúng không nào, bằng không thì chẳng phải có lỗi với ông trời đã ban cho cô cơ hội quý giá này lắm sao?
Cho nên, cô hiểu tuốt, nhưng cứ vờ như không hiểu.
"Úc..."
Chỉ thấy cô ra điều kiện suy nghĩ một lát, chợt bừng tỉnh đại ngộ: "Tôi biết rồi, sư phụ, hóa ra là anh tự đứng không vững, muốn tôi ôm đi tiểu phải không? Được nha, anh đợi đấy."
"Soạt ~."
Ngay trong lúc cô đang nói, tay đã kéo phăng quần lót của Mục Phi xuống tận đầu gối, sau đó trái phải ôm trọn lấy đôi chân của Mục Phi.
"A a a, quân phá gia chi tử, cô làm cái gì thế!" Mục Phi giật nảy mình, vội vàng che kín tiểu huynh đệ của mình lại để tránh bị lộ hàng.
"Hắc."
Khương Cẩn Điệp phớt lờ hoàn toàn, dùng sức một cái liền bọc lấy cậu xốc bổng lên: "Nào, sư phụ, đi tiểu đi, con tới giúp sư phụ huýt sáo nhé, xì... xì xì..."
Vừa nói, cô vừa huýt sáo thật luôn.
Tư thế của hai người lúc này chẳng khác nào một người lớn đang bế đứa bé hai tuổi đi tiểu tiện cả.
"Cô, cái đồ đệ phá gia này, cô làm cái gì thế hả, mau thả tôi xuống..." Mục Phi hoảng hốt, vừa giãy giụa vừa xấu hổ hét lên.
Cũng không trách cậu xấu hổ được.
Cậu đường đường là một người đàn ông, một người đàn ông trưởng thành đấy!
Thế mà lúc này, lại bị một cô gái lột sạch quần lót chưa nói, còn bị bế thốc lên, bày ra cái tư thế vô cùng nhục nhã này, bảo sao cậu không tức lộn ruột cho được.
Cho nên, dù da mặt Mục Phi có dày đến đâu đi nữa, thì lúc này mặt mũi cũng đỏ bừng lên, nóng ran cả lên.
"Khuất nhục", "Sỉ nhục", đây chính là suy nghĩ duy nhất trong đầu Mục Phi lúc này.
"Ngô hô hô hô hô..." Khương Cẩn Điệp đứng đằng sau nhìn cái khuôn mặt đỏ đến tận gốc cổ cùng vẻ mặt đầy xấu hổ của Mục Phi, trong lòng vô cùng hả hê.
Hơn nữa, vì suýt không nhịn được cười phát ra tiếng, khiến miệng cô phát ra những âm thanh kỳ quái.
"Này, sư phụ, anh mau tiểu đi chứ." Cô vẫn ra vẻ khó hiểu nói.
Lúc này, Mục Phi sắp uất ức đến chết rồi, từ nhỏ đến lớn chưa bao giờ cậu mất mặt thế này.
"Cô... cái đồ phá gia chi tử này, cô có buông tay ra không? Cô còn không buông, tôi... tôi không dạy quyền cho cô nữa đấy nhé..." Mục Phi đe dọa.
Khương Cẩn Điệp thấy trêu chọc cũng gần đủ rồi, liền thuận nước đẩy thuyền đặt Mục Phi xuống đất.
"Chậc, sư phụ anh thật là, em rõ ràng là đang giúp anh mà, anh... anh không lĩnh tình thì thôi lại còn dọa em... Hầy, người tốt khó làm thật đấy, thật là hết cách với anh mà..."
Vừa thả xuống, cô còn vô nại lắc đầu, ánh mắt nhìn Mục Phi y như nhìn con chó lấy oán báo ơn vậy.
"Cô, cô cô cô mau cút ra ngoài, cô ở đây, tôi tiểu không nổi..." Mục Phi vội vã kéo quần lên, che khuất bộ phận quan trọng, mặt lúc đỏ lúc trắng lên tiếng.
"Hầy, em ra ngoài á, sao được chứ, em ra ngoài rồi anh đứng vững nổi không? Anh còn chẳng đứng vững nổi thì tiểu thế nào." Khương Cẩn Điệp nói với vẻ đương nhiên.
Nói đến đây, cô hình như chợt nhớ ra điều gì, biểu cảm kinh ngạc: "Không đúng chứ, sư phụ..."
"Chẳng lẽ... chẳng lẽ anh định ngồi tiểu đấy phỏng? Mẹ kiếp, thế chẳng phải anh giống con gái bọn em rồi sao? Sư phụ, anh sẽ không thực sự có ý định coi mình thành con gái đấy chứ?" Cô vừa liếc xéo đánh giá Mục Phi, vừa kích thích.
Vừa nghe thấy câu này, sắc mặt Mục Phi càng khó coi hơn.
Vốn dĩ, cậu đúng là có ý định ngồi tiểu thật, nhưng ngặt nỗi bây giờ có thế nào cũng không sao ngồi xuống được nữa rồi.
"Thế... thế phải làm sao bây giờ?" Mục Phi tức giận trừng mắt nhìn cô.
"Còn làm sao được nữa, anh cứ tiểu đại đi..."
Khương Cẩn Điệp vô tâm buông thõng hai tay, "Đều là người lớn cả rồi, chỉ có từng ấy thứ, ai mà không biết chuyện gì xảy ra chứ? Hơn nữa, em là con gái còn chẳng thèm để ý, anh là một nam nhân, một đại trượng phu mà lại đi để ý cái thá gì chứ, anh có còn là đàn ông không hả..."
Khương Cẩn Điệp không ngừng châm chọc Mục Phi.
'Mẹ kiếp, cô mới chỉ có "từng ấy" thôi đấy, vi sư "to lớn" lắm biết chưa, cái đồ phá gia này...' Mục Phi thầm mắng trong lòng.
"Không, thế cũng không được, có cô nhìn tôi không tài nào tiểu ra được..."
Mục Phi lắc lắc đầu với cô: "Cô nhắm mắt lại, quay đầu sang bên kia đi, không cho phép nhìn tôi..."
"Thiết, cái đức hạnh gì không biết, ai thèm xem chắc." Khương Cẩn Điệp bĩu môi khinh bỉ hừ nhẹ một tiếng, quay đầu đi.
Nhưng mà vừa quay đi một cái, cái vẻ khinh bỉ ban nãy liền biến thành nụ cười đầy gian tà.
Mục Phi bên này tuy rằng khó chịu vô cùng, nhưng ban nãy vừa bị cái đồ đệ phá gia này trêu chọc một vố, thế mà lại có phản ứng sinh lý.
Hết thảy các nam đồng chí đều biết rõ, trong tình huống có phản ứng thì đố mà tiểu ra được, cho nên Mục Phi cứ đứng đờ ra đó nửa ngày trời mà chẳng nặn ra được giọt nào.
'Hừ, toàn tại cái đồ phá gia này kích động, bảo nó phá gia quả không sai chút nào... Tức chết chim tôi rồi,' Mục Phi thầm mắng trong lòng.
Sau đó, cậu chỉ đành thả lỏng tâm trạng, tưởng tượng đến bầu trời xanh mây trắng, non xanh nước biếc, tưởng tượng đến bóng rổ, trò chơi các thứ, dời sự chú ý ra khỏi thân hình kiều diễm của Khương Cẩn Điệp.
Phải công nhận rằng, đôi khi "năng lực" quá cường đại cũng là một cái tội.
Giống như Mục Phi vậy, mất toi tận bốn năm phút, tiểu huynh đệ của cậu mới chịu cúi đầu xuống.
Và ngay lúc tốn bao nhiêu sức lực, cuối cùng sắp sửa trút ra được rồi, thì: "Sư phụ, sao anh đứng cả nửa ngày mà vẫn chưa tiểu ra thế, anh không bị bệnh gì đấy chứ?"
Được rồi, chỉ một câu của Khương Cẩn Điệp lại khiến nóụt về chỗ cũ.
"Mẹ kiếp... cô mới bị bệnh ấy... cả nhà cô bị bệnh, cái đồ phá gia này."
Mục Phi hậm hực quát lên: "Cô có dám ngậm cái miệng lại không? Có dám không nói câu nào không? Cô không nói thì cũng chẳng ai coi cô là câm đâu!"
'Hắc hắc hắc...'
Lắng nghe giọng điệu u uất của Mục Phi, Khương Cẩn Điệp đứng một bên bụm miệng cười trộm.
"Được rồi được rồi, em chỉ hỏi bừa thế thôi mà, em không nói, em không nói nữa tổng được chưa..." Nữ mãnh thú cười hi hi nói.
Lại qua thêm một hai phút nữa, Mục Phi cuối cùng cũng "trút" ra được.
"Hắc hắc..."
Cậu vừa mới "ra", Khương Cẩn Điệp bên kia liền cười gian hai tiếng, chầm chậm quay đầu lại lén nhìn Mục Phi.
"Cô, cô cô cô..."
Cái khuôn mặt vừa mới hồi phục lại màu sắc bình thường của Mục Phi lập tức đỏ bừng lên: "Đồ phá gia, cô nhìn cái gì mà nhìn, có gì hay ho mà nhìn..."
Cậu không nói thì thôi, vừa mở miệng, con mãnh thú này lại càng hăng máu hơn.
"Hay ho chứ, hắc hắc, chẳng phải có thứ rất hay ho sao."
Cô cười gian, chẳng thèm lén lút nhìn nữa mà chuyển sang quang minh chính đại quan sát luôn: "Sư phụ, sợ cái gì chứ, nhìn hai cái cũng có chửa được đâu, anh cứ tiếp tục tiểu việc của anh, em xem việc của em, hai chúng ta nước sông không phạm nước giếng, anh không cần để ý đến em đâu, thật đấy..."
Không những đứng nhìn không thôi, trong lúc kìm kẹp Mục Phi, cô còn dùng cả hai tay giữ chặt lấy hai cánh tay cậu, khiến cậu muốn che cũng không che được, muốn giấu cũng chẳng giấu nổi.
Còn về phần Mục Phi, nhịn đi tiểu suốt hai ngày trời, cậu thật sự không nhịn nổi nữa rồi, một khi đã "bắt đầu" thì không tài nào dừng lại được.
Róc rách...
Cậu đành phải bất đắc dĩ, nhục nhã trình diễn màn "xả nước cứu thân" ngay trước mặt một cô gái.
Mà Khương Cẩn Điệp cũng thật ác ôn, cúi đầu trộm nhìn thì chớ, lại còn không quên châm chọc Mục Phi:
"Ầy, sư phụ, không nhìn ra được đấy nhé, anh... vốn liếng cũng khá phết nhỉ..."
"Ừm, hình dạng này của anh... hình như không giống lắm với trong sách giáo khoa in nhỉ, anh có bị dị hình không đấy?"
"Ấy ấy, không đúng chứ, to lên kìa, thế mà lại to lên kìa..."
"Hắc hắc hắc, sư phụ, chẳng lẽ nói... anh bị người ta nhìn mà cũng có khoái cảm hả? Ha ha, anh đúng là một tên biến thái hiệu chuẩn mà."
"..."
'Ô ô ô, rốt cuộc ai mới là biến thái hả giời...'
Cô cứ đứng đó châm chọc không ngừng, còn Mục Phi thì sắp khóc không ra nước mắt đến nơi rồi.
'Thượng đế ơi đại địa hỡi, con đây là cái số quái gì thế này? Người ta thu đồ đệ thì ngoan ngoãn lanh lợi, bảo gì nghe nấy, ân cần hầu hạ trước sau như một; còn nhìn lại coi, con thu về cái thể loại kỳ cục gì thế này?'
'Đúng là cái con đồ đệ phá gia này trông thì xinh đẹp thật, nhưng... nhưng nó cũng quá ư là hổ báo đi chứ, lại dám quang minh chính đại rình sư phụ đi vệ sinh, có loại học trò nào như thế không cơ chứ?'
'Mẹ kiếp, mày thật sự là "con gái" đấy chứ? Mày thực sự là "nữ cảnh sát" đấy chứ? Mày đích thị là một "nữ lưu manh 24K" thì có!'
'Sỉ nhục, đúng là sỉ nhục lớn mà! Tiêu đời rồi, Tuyết tỷ, Nhược Y, còn cả Tử Tiêm nữa, anh có lỗi với mọi người, đại gia ta không còn trong trắng nữa rồi, hu hu...'
Khuôn mặt già nua của Mục Phi đỏ lựng lên, cậu cảm thấy thực sự quá uất ức, quá mất mặt và quá nhục nhã. Từ bé đến lớn, chưa bao giờ cậu thấy nhục nhã thế này.
Dẫu là thế, nhưng cậu lại bị Khương Cẩn Điệp khóa chặt hai tay, căn bản chẳng tài nào che đậy nổi.
Bản thân cậu lúc này có cảm giác giống hệt như một "thiếu nam thuần tình bị nữ lưu manh sàm sỡ" vậy.
Hơn nữa, Mục Phi thừa biết bản thân hiện tại không trị nổi con đồ đệ phá gia này đâu. Nếu cậu mà ra tay giáo điều nó, không những nó không nghe, mà khéo còn được đà lấn tới mà "hành hạ" ngược lại mình ấy chứ.
Thế nên, cậu đành cắn chặt răng, ngậm đắng nuốt cay im thin thít, chấp nhận số phận.
'Đồ phá gia kia, mày cứ đợi đấy, bao giờ vi sư hồi phục lại thể lực, tao không đánh cho cái mông mày nở hoa thì tao không mang họ Mục nữa!' Mục Phi căm phẫn thầm nhủ trong lòng.
"Hi hi..."
Nhìn cái khuôn mặt đỏ như gấc cùng vẻ mặt đầy uất ức của Mục Phi, Khương Cẩn Điệp dâng lên một cảm giác sảng khoái khi trả được thù, cô không nén được niềm vui trong lòng, khúc khích cười phát ra tiếng...