Tiếng Thét Câm Lặng

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 2 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 56

❊ ❊ ❊

Kim gật đầu về phía chiếc xe cảnh sát đậu bên ngoài cổng. Mặc dù Cảnh sát West Midlands sẽ không được phép canh chừng Richard Croft 24/24, các xe cảnh sát đã được dặn dò định kì kiểm tra và thông báo qua hệ thống liên lạc nội bộ trong khu.

Bryant nhấn nút loa và đợi cổng mở. Anh đợi mười giây rồi nhấn thêm lần nữa.

Họ nhìn nhau. Lần cuối họ tới đây, cửa đã mở ngay lập tức.

“Cứ bấm đi,” Kim nói rồi ra khỏi xe.

Cô bước lại chỗ chiếc xe cảnh sát. Viên sĩ quan hạ cửa kính xe.

“Các anh ở đây bao lâu rồi?”

“Khoảng hai mươi phút. Ông ấy nói sáng nay sẽ làm việc ở nhà rồi tới văn phòng sau. Mấy phút sau thì có một chiếc xe đi ra. Tôi nghĩ là người giúp việc.”

Kim chạy lại chỗ Bryant. Richard Croft đã ở nhà một mình ít nhất được hai mươi phút rồi. “Sao rồi?”

Anh lắc đầu.

“Được rồi, chúng ta sẽ vào trong.”

Cô lập tức đứng thẳng lên và vạch đường trèo qua cổng. Cổng là kiểu sắt cán được rèn thành hình hoa, hình xoáy và lá cách điệu. Mắt cô chọn lấy một con đường cho chân mình ở gần bức tường phía bên tay trái. Cô dùng cả hai tay lay cổng. Nó rất chắc chắn.

Kim nhớ Keith đã kể với cô rằng nhiều năm trước, một người làm nghề luyện kim trong vùng đã bị mắc vào chiếc xe cút kít của mình trong khi đổ một tải sắt phế liệu vào lò và đã đi cùng luôn với nó. Người ta đã gọi cha xứ tới nói lời cầu nguyện với thứ chất lỏng nóng chảy được đổ vào khuôn. Cô nhớ mình đã nghĩ là hi vọng anh ta có thể được làm thành thứ gì đó đẹp đẽ.

Xin lỗi anh bạn, cô nghĩ khi bắt đầu trèo lên. Cô ghếch chân phải lên một đầu sắt nhọn cao ba mươi cen-ti-mét được trang trí cho phần trên của cổng.

“Không thể nào,” Bryant nói từ bên dưới.

“Thôi nào, anh là cô gái mạnh mẽ mà,” Kim nói.

“Tôi sẽ đổ máu nếu thử làm thế.”

Khi Kim bước xuống phía bên kia cánh cổng cao gần ba mét, cô đã nghĩ có khi nào may mắn là Richard Croft chỉ đang nghe nhạc ở một chỗ cách xa hệ thống liên lạc nên không nghe thấy. Hoặc là hệ thống cổng công nghệ cao của ông ta đã bị hỏng và ông ta đang trên đường xuống lối vào để mở cửa cho họ. Thà thấy một người khó chịu với cô còn hơn là thấy một người đã chết rồi.

Cô chạy trên lối vào, chân cô như thể bị nghiêng đi dù lúc trên xe vẫn bình thường. Khi đã tới trước cửa nhà, cô không thấy có dấu hiệu của hoạt động.

Cô vừa đập cửa vừa nhấn chuông. Cô bước lùi lại để xem CCTV chĩa vào đâu. Một chiếc chỉ thẳng vào cổng trước và một chiếc ở chỗ những chiếc xe chết tiệt. Không có cái nào nhìn được phía sau ngôi nhà.

“Cứ gõ cửa đi,” cô chỉ thị Bryant - anh đã bắt kịp cô và dường như vẫn còn nguyên vẹn.

Cô chạy vòng quanh hông nhà và vấp phải một cái xẻng được đặt dựa vào tường.

Cô lập tức cảm thấy căng thẳng, rồi cô nhìn thấy tấm kính bị vỡ.

Cô hét to gọi Bryant. Anh xuất hiện từ phía bên kia hông nhà.

Cửa vào khu nhà kính trồng cam chạy dọc theo chiều dài của ngôi nhà đã bị đập tan.

Cô định bước vào trong nhà nhưng lại ngừng lại ngay trước khi hạ chân xuống.

“Theo tôi,” cô nói, chạy về phía trước nhà. Trên đường đi, cô chộp lấy cái xẻng vừa vấp phải.

Cô đưa nó cho Bryant. “Phá cửa sổ kia đi. Tôi không muốn dấu vết ở cửa sau bị pha tạp trước khi SOCO đến.”

Bryant đứng lùi lại một khoảng cách hợp lí và vung xẻng. Tấm kính vỡ vụn ngay dưới tác động mạnh.

Kim nhặt một viên gạch đập vỡ nốt các mảnh kính lởm chởm để có thể an toàn chui qua.

Cô đứng trên một cái chậu cây bằng đất nung và dựa vào vai Bryant làm điểm tựa leo lên. Chân cô đã mò được một vật cứng bên dưới cửa sổ. Cô giẫm lên đó và đứng vững. Chỉ khi đã vào được bên trong rồi cô mới biết đó là một cái bàn làm việc cổ và cô đã vào phòng nghiên cứu.

Khi đã đứng chắc chắn trên mặt đất, cô chìa tay làm điểm tựa cho Bryant bám để trèo vào. Cánh cửa gỗ sồi nặng nề dẫn họ vào tiền sảnh. Cô rẽ trái còn Bryant đi lên cầu thang. Căn phòng tiếp theo cô bước vào là phòng khách cô đã tới lần trước. Cô nhanh chóng xem xét một lượt.

“Phòng khách, không thấy gì,” cô nói to khi trở lại tiền sảnh. Cô nghe tiếng Bryant đáp rằng phòng ngủ cũng không thấy gì.

Cô bước qua cánh cửa dẫn vào thư viện và đứng sững lại.

Nằm úp mặt giữa tấm thảm là thân hình của Richard Croft, một con dao nhà bếp hai mươi cen-ti-mét cắm ở lưng ông ta.

Kim gọi Bryant và sau đó quỳ xuống, cẩn thận không chạm vào bất cứ thứ gì. Máu đã ngấm vào phần thảm ở hai bên người ông ta.

Bryant xuất hiện bên cạnh cô. “Mẹ kiếp.”

Kim đặt hai ngón tay lên cổ ông ta. “Ông ấy vẫn còn sống.”

Bryant lấy điện thoại ra và gọi xe cứu thương.

Kim tìm điện thoại nội bộ và thấy nó được gắn trên tường, bên cạnh một cái tủ đông Smeg cỡ lớn.

Cô nhấn nút mở cửa và nhìn màn hình khi cánh cổng sắt bắt đầu dịch chuyển.

Cô để ý thấy báo động ngôi nhà đã không được thiết lập. Kim ngạc nhiên thấy sao người ta dùng báo động đột nhập để bảo vệ tài sản khi vắng nhà, mà lại không dùng nó để bảo vệ sự sống khi mà các đồng nghiệp cũ đều đã chết với tốc độ không tự nhiên chút nào.

Cô lắc đầu, chạy đến cửa trước và mở tung nó ra.

Các nhân viên y tế giờ đã có thể chạy thẳng vào trong nhà.

Cô chạy vòng quanh hông nhà và dừng lại ở chỗ cách lối vào gần hai mét. Cô quay đầu xem xét khu vườn phía sau. Kiểm tra ban đầu không thấy có dấu hiệu của sự xâm phạm. Phía sau ngôi nhà không có tường bao quanh mà thay vào đó là một hàng rào cao gần hai mét. Giàn lưới mắt cáo để trang trí phía trên cao thêm nửa mét nữa. Tất cả các ô lưới vẫn còn nguyên vẹn.

“Được rồi tên khốn, ngươi không trèo vào thì hẳn phải đi qua để vào.”

Bắt đầu từ tấm gỗ ngoài cùng, Kim đi về phía bên tay trái, đẩy lần lượt từng tấm trên hàng rào. Các cột cũng bằng gỗ nhưng rất chắc chắn và phần đất bên dưới tất cả các tấm gỗ xuôi theo phía bên trái đều được dọn sạch các cây bụi. Một vườn thảo mộc trồng thấp men theo hàng rào. Kẻ đột nhập nếu lách qua bất cứ ô gỗ nào cũng ngay lập tức bị người ở sau nhà nhìn thấy.

Kim xem xét hàng rào thấp bao quanh ngôi nhà. Cứ ba mét lại có một cây quả hình nón cao khoảng bốn mét rưỡi. Hầu hết các cây đều ở vị trí tương ứng chính giữa các tấm gỗ, ngoại trừ cái cây thứ tư.

Tán cây rộng tầm một mét đã che mất phần hàng rào và cột phía sau. Cô bước một đoạn khoảng ba mươi mét để tới cuối vườn và dùng ngón trỏ khẽ đẩy tấm gỗ. Nó lung lay và Kim thấy tấm gỗ đã bị bung ra khỏi cột chống.

Kim nghe tiếng bước chân chạy bên hông nhà.

“Thưa sếp?” Một sĩ quan lên tiếng gọi.

Cô bước ra từ phía sau cái cây, vậy là đứng ở lối vào sẽ không nhìn thấy, đây là nơi có thể ẩn náu được.

“Tôi có thể làm gì thưa sếp?”

“Canh gác cửa đó. Đừng cho ai đến gần.”

Cậu ta gật đầu và đứng trước cánh cửa, mặt quay ra ngoài.

Kim trở lại phía sau cái cây và đẩy hàng rào lần nữa. Nó dịch chuyển dễ dàng, để lộ một khoảng trống đủ để lách qua.

“Mẹ kiếp,” cô nói. Tên khốn này thật thông minh. Cô bước trở lại trong vườn để đảm bảo mình không làm gì ảnh hưởng tới việc thu thập chứng cứ.

Vừa leo lên xích đu thì cô nghe thấy tiếng còi báo động tiến đến gần rồi dừng lại ở cửa trước.

Cô nhìn qua hàng rào. Phía bên kia là một bờ đất dốc dẫn xuống đằng sau một khu thương mại. Bên kia nữa là một khu dân cư chằng chịt phố xá, ngõ hẻm và đường cụt.

Có chút giống vụ án đẫm máu này, Kim nghĩ khi nhảy xuống đất.

Kim chậm rãi men theo lối đi từ chỗ hàng rào bị hỏng tới cửa sau, nhìn sang hai bên.

Cô dừng lại cách viên sĩ quan cảnh sát hơn một mét.

“Hôm nay cô khoẻ không, thưa sếp?”

Kim mở miệng định hỏi cậu ta nghĩ cô đang làm cái quái gì ở đây thì cô nhận ra cậu ta chính là viên cảnh sát ngày trước Bryant đã từng nói chuyện. Và cậu ta đã làm chính xác những gì được bảo nên mới kéo cô vào cuộc trò chuyện này.

Kim trợn tròn mắt, lắc đầu và đi tới phía trước ngôi nhà. Bryant đang đứng trước nhà nhìn theo khi cánh cửa sau xe cứu thương đóng lại.

“Ổn chứ?”

“Vẫn thở thưa sếp. Con dao vẫn ở trong người ông ta. Các nhân viên y tế không muốn rút dao ra cho đến khi họ biết nó sẽ ảnh hưởng thế nào. Trớ trêu thay, có thể chính hung khí giết người lại là thứ giữ lại mạng sống cho ông ta.”

“Ôi, thật trớ trêu,” cô nói và ngồi xuống trên những bậc đá.

“Và có người đến giúp rồi đây,” Bryant nói khi một chiếc Vauxhall Corsa phanh rít trên sỏi. Người phụ nữ mà họ biết chính là Marta bước xuống xe. Khuôn mặt cô ta tái nhợt.

“Chuyện gì… chuyện gì…”

Kim vẫn ngồi yên nhưng Bryant đã tiến tới chỗ cô gái trẻ.

“Ông Croft đã bị thương nghiêm trọng. Cô cần liên hệ với vợ ông ta và bảo bà ấy đến bệnh viện càng sớm càng tốt.”

Cô ta gật đầu và lật đật vào trong.

Hai chiếc xe cảnh sát nữa ré lên trên lối vào, theo sau là xe tải SOCO.

“Không hiểu sao,” Bryant nói khi Kim đứng dậy, “cảnh sát cứ như ong vậy. Mới phút trước chẳng có ai, rồi thì…”

“Tôi là Trung sĩ Dodds,” một sĩ quan vạm vỡ hai tay đút trong túi áo giáp chống dao đâm của mình lên tiếng. Bryant kéo anh ta sang một bên để giải thích hiện trường trong khi Kim tóm lấy nhân viên SOCO đầu tiên bước xuống khỏi xe.

“Theo tôi,” cô nói mà chẳng thèm giới thiệu. Cô đi vòng quanh nhà và đưa người đàn ông tóc vàng cao lớn tới cuối vườn. Cô chỉ vào chỗ phía sau cái cây.

“Chỗ hàng rào bung ra là vị trí đột nhập từ bên ngoài.” Cô chỉ vào cửa sau. “Còn đó là lối vào trong nhà.”

“Hiểu rồi thưa Thanh tra.”

Cô trở lại phía trước ngôi nhà và được chào đón bởi Marta - cô ta chìa ra một chiếc điện thoại di động.

“Bà Croft muốn nói chuyện với cô.”

Kim nhận lấy điện thoại. “Vâng.”

“Thanh tra, theo Marta nói, tôi hiểu là có những thiệt hại đáng kể cho nhà tôi.”

“Không nhiều bằng cho chồng cô.”

“Tôi muốn cô giải thích rõ hơn về những gì cô đang làm ở nhà tôi. Tôi đặc biệt yêu cầu cô phải bị loại…”

“Bệnh viện Russells Hall, nếu bà quan tâm,” Kim nói và tắt điện thoại.

Cô trả lại nó cho Marta. Khi đó Bryant đã bước ra từ trong nhà.

“Sẵn sàng chưa?” Anh hỏi.

Cô gật đầu và họ trở lại chiếc xe ở cuối lối vào.

“Cô cải thiện quan hệ với bà Croft rồi à?”

“Ồ, theo thời gian chúng ta sẽ càng thân thiết hơn mà.” Kim nghiêm khắc nói.

“Giờ đi đâu thưa sếp?”

“Khu Hollytree,” Kim nói lặng lẽ. Đó là một nhiệm vụ không trì hoãn được thêm nữa. “Chúng ta chuẩn bị phá hỏng một ngày bình thường của một gia đình.”

ÂM LẶNG KIM STONE #1 Silent Scream (2015) ebook©MotSAch —★— TVE-4U©vctvegroup Nhà xuất bản: NXB Văn Học
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.