Làm Dâu Cõi Chết

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 44 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
16

❊ ❊ ❊

Giờ đây, khi đã trở về khu phố quen thuộc, tâm trí tôi lại vẩn vơ nhớ đến sợi tơ bạc mà tôi đã nhảy khỏi phòng ngủ để đi theo, rồi đánh mất trong lúc cuống cuồng trốn lũ ma đói. Tôi tìm tới tìm lui trên những con đường, mò mẫm theo lối đi lần trước. Đến lúc tưởng chừng sắp đầu hàng vì tuyệt vọng, thì thật thần kì, tôi lại thấy ánh lấp lánh của sợi tơ trên đường. Khi đã cầm nó trong tay, tôi lại tần ngần không biết phải làm gì. Nếu quả thật sợi tơ này dẫn tôi tới chỗ Tian Bai, thì tôi có nên gặp anh không? Dù tôi vừa nảy sinh nghi ngờ với Yan Hong, nhưng Lim Tian Ching cho rằng chính Tian Bai mới là người giết y. Và hơn hết, anh đang chuẩn bị cưới một cô gái khác mất rồi.

Thế nhưng tôi vẫn khao khát được gặp anh. Dẫu hiểu là ngu ngốc, nhưng tôi cảm giác nếu mình được một lần nhìn vào mắt anh, tôi sẽ biết được lời kết tội của Lim Tian Ching là sai hay đúng. Dù gì, giữa họ đã có mối hiềm thù lâu nay. Nếu tôi có thể tìm ra nhiệm vụ bí mật của Lim Tian Ching, và ai là người đứng sau thao túng, có lẽ tôi sẽ phán đoán được đòn trả thù của y sẽ dẫn tới đâu. Tôi không muốn rồi sẽ giống Fan, tự ràng buộc mình hàng chục năm, quanh quẩn bên cuộc đời người yêu. Nhưng ao ước được nhìn thấy Tian Bai một lần nữa để biết chắc cuộc hôn nhân là do ước muốn của anh hay do nguyên nhân nào khác quả thật vô cùng mãnh liệt, tôi không tài nào cưỡng lại được. Cuối cùng tôi đành đầu hàng.

Thế là tôi rảo bước đi. Nhờ được ăn một bữa ấm bụng, tinh thần tôi đã khá hơn nhiều. Sợi tơ trên tay dẫn tôi rời xa mấy phủ đệ giàu sang, qua những khu thương nghiệp sầm uất, hướng về bến cảng. Những lá buồm gợn sóng bắt mắt trên tàu của người Hoa sóng vai cùng những mảnh buồm trắng sáng trên tàu hai buồm châu Âu và thân buồm cong cong vẽ mắt đặc trưng của những đội thuyền prahus Mã Lai. Xa xa là eo biển Malacca, nước biển xanh lam trong vắt như thủy tinh và ấm áp như nước trong bồn tắm. Những con tàu Singapore và Penang đến cập bến tại đây, đổ các kiện hàng vải bông, thiếc và gia vị lên tấm lưng trần của đám cu li, tạo thành từng hàng dài vô tận như đoàn kiến tha mồi.

Không có ai cấm cản, tôi muốn thử nhúng chân vào những con sóng, nhưng sợi tơ kéo tôi về phía bên phải. Thanh mảnh mà rắn đanh, nó khẽ ngân lên như tiếng vo ve kiếm mồi của loài muỗi cái. Con đường dẫn tới một dãy dài nhà xưởng, nơi hàng nằm lưu kho đợi bốc lên tàu. Gia đình tôi từng sở hữu một kho hàng riêng như thế hồi cha còn hăng say với nghiệp buôn bán. Tôi vẫn nhớ cả nhà hào hứng thế nào mỗi khi thuyền của cha trở về, mang theo những kiện hàng quý giá và thật nhiều lợi nhuận, nhưng những ngày ấy nay chỉ còn là kí ức xa xôi.

Con đường chuyển dần thành đường đất bẩn bụi, được nện bằng bao nhiêu bàn chân của đám cu li, và in hằn vô số vết lún của bánh xe bò. Cuối đường là một nhà xưởng đóng chặt cửa. Sợi tơ dẫn tôi đến một hãng tàu thủy ở ngách đường. Tất thảy đều im ắng. Bầu không khí nhẹ tênh, nồng mùi biển, được nắng chiều phủ lên một quầng sáng. Văn phòng tối mờ và mát mẻ ốp những thớ gỗ mộc đang phai thành màu xám trong luồng gió mặn muối. Căn phòng gần như trống rỗng, kê độc một cái bàn, trên bàn đặt lẻ loi một bàn tính. Tôi đoán đây là nơi đốc công kiểm kê hàng và trả tiền cho cu li. Sợi tơ trên tay tôi rung lên như cầu khẩn, dẫn tôi xuyên qua văn phòng chất đầy sổ sách và thùng đựng vận đơn. Một cửa sổ dài hướng ra biển, trên bệ cửa là một bộ sưu tập kì lạ. Những mảnh san hô đặt cạnh vài bộ phận đã tách rời của chiếc đồng hồ bỏ túi, một chiếc răng cá voi, và một con ngựa bé xíu tuyệt đẹp được đẽo từ gỗ đàn hương. Đứng cuối hàng trong bộ sưu tập ấy là một chiếc lược chải tóc của phụ nữ. Lập tức tôi nhận ra đó là chiếc lược tôi giúi vào tay Tian Bai hôm nào.

Tôi ngắm nghía những đồ vật trên bệ cửa sổ, lòng thấy chán chường. Tôi đang mong chờ gì vậy? Rằng Tian Bai sẽ nắm chặt chiếc lược của tôi trên tay, như tôi khư khư giữ chiếc đồng hồ của anh chăng? Fan đã nói sợi tơ lóng lánh chính là hiện thân cho sự mãnh liệt của tình yêu, nhưng nếu thứ tình yêu ấy chỉ xuất phát từ một phía thì sao? Có lẽ cũng hợp lí thôi khi chiếc lược của tôi chỉ được đặt trên gờ cửa, xếp cuối cùng trong dãy đồ lưu niệm. Chẳng còn nghi ngờ gì nữa, chắc hẳn cô gái họ Quah đã tặng anh một thứ đáng ghi nhớ hơn. Nước mắt thất vọng trào ra khỏi khóe mắt, tôi không kìm lại được, đành lấy tay gạt đi. Nhìn ra ngoài cửa sổ, tôi thở dài, nhưng lại giật mình khi nghe một tiếng thở dài khác ngay gần đấy.

Trong lúc vội vàng, tôi đã không phát hiện ra ở đầu kia của căn phòng còn một không gian nữa được ngăn cách bởi tấm bình phong. Bước lại gần xem xét, tôi nhận ra đằng sau tấm bình phong có một bệ rửa và một chiếc giường nhỏ. Trên giường, Tian Bai đang say ngủ. Một cánh tay vắt hờ trên trán. Trong lúc tôi đứng đó quan sát, anh trở mình và hơi nhăn trán. Cần cổ dài mạnh mẽ và cơ ngực phẳng chuyển động theo nhịp thở làm anh toát lên vẻ tráng kiệt. Điều khiến tôi tò mò là anh thường làm gì những khi không ngồi bên bàn giấy.

Tôi lướt tay mình qua trán anh, nhưng Tian Bai không hề phản ứng. Fan từng nói cô có thể nhập vào giấc mộng của người mình yêu thông qua sợi tơ bạc. Tôi đang có một sợi tơ như thế. Và khi tâm trí còn đang cân nhắc liệu mình có nên dùng nó hay không, thì bàn chân tôi đã vội bước sang phía bên kia phòng và nhặt sợi tơ lên. Hai ngón tay tôi cầm sợi tơ, cố gí vào ngực anh. Chỉ có một chút lực cản, ngoài ra không còn gì khác. Sau đó thế giới quanh tôi rung chuyển, biến thành màu ghi xám và tràn ngập mây mù.

Tôi đứng trên một mỏm đá nhìn ra hải cảng. Biển khơi xanh màu ảm đạm, xung quanh lại nhạt nhòa sắc lam và mờ hơi nước dưới ánh tà dương sắp tàn. Gió xé nhỏ từng đám mây, còn không khí thì lạnh lẽo và xa lạ. Bờ vịnh sâu và lượn khúc với rất nhiều cửa biển nhỏ cho neo đậu vô số tàu thuyền, nhộn nhịp hơn hẳn Malacca. Ở đó có thuyền nhỏ chở lá trà, có tàu hơi nước và rất nhiều thuyền đáy bằng Trung Hoa, khiến cả hải cảng lấm chấm đầy những cánh buồm hình vây cá mạnh mẽ. Đang mải ngó nghiêng xung quanh và ngỡ ngàng trước khung cảnh mới lạ này, tôi chợt nhận ra Tian Bai ở ngay bên cạnh. Chắc hẳn tôi đã nhập vào giấc mơ của anh, nhưng anh đang mơ thấy gì vậy? Gió không ngừng thổi, hình dáng những ngọn núi hoàn toàn mới mẻ trong mắt tôi. So với cõi mộng mị bị Lim Tian Ching quấy nhiễu, giấc mơ này rõ ràng một cách kì lạ. Nhưng có lẽ đó là do Lim Tian Ching đã dựng cảnh ảo, còn ở đây, tôi chắc chắn là khung cảnh thật, bắt nguồn từ kí ức thật, và nơi này chỉ có thể là cảng Victoria ở Hong Kong.

Tôi đã từng trông thấy cảng Victoria qua tranh đen trắng, với những lạch nước dài và những mỏm núi chót vót bao bọc xung quanh, nhưng chưa bao giờ ngờ được sẽ có ngày mình tận mắt nhìn thấy nó thế này. Tôi ngơ ngẩn ngắm mất một lúc lâu, cho đến khi bóng hình Tian Bai lọt vào tầm mắt. Anh đứng hơi tách biệt với đám đông người ngắm cảnh gần đó, họ mặc thứ trang phục kết hợp giữa kiểu Mãn Châu và phong cách phương Tây. Bản thân anh mặc áo khoác màu xám bằng len mỏng có cúc đóng, rất hợp với chiếc ghi lê bên trong và quần âu màu tối. Tóc anh cắt ngắn kiểu phương Tây. Họ nói pha trộn giữa tiếng Quảng Đông và tiếng Anh, nhưng tôi hiểu được đến từng từ một. Có lẽ Tian Bai nghe và nhìn thấy gì, tôi cũng sẽ nghe và nhìn thấy điều đó .

Một người đàn ông trẻ tuổi có vẻ đặc biệt thân thiết với Tian Bai, tôi đoán đó là chồng Yan Hong. Hắn ta nhỏ con, đôi mắt ti hí có phần gian xảo. Những người còn lại hẳn là sinh viên trường y, cười phá lên trước câu đùa của hắn. Đám phụ nữ đứng tách ra xa hơn. Tôi thấy hứng thú với quần áo của họ, đặc biệt là trang phục bộ hành ôm sát bó eo, tôn lên vóc dáng thắt đáy lưng ong. Đây là lần đầu tiên tôi nhìn thấy phụ nữ Trung Hoa mặc đồ phương Tây, và tôi đoán rằng ở Hong Kong, trang phục như vậy là thời thượng. Hơn nữa tiết trời lại mát mẻ dễ chịu, ăn mặc như vậy không bất tiện chút nào. Tôi hào hứng săm soi đầu tóc và trang sức của họ, tự hỏi làm sao họ vấn được tóc lên như thế. Đang mải ngắm nghía, tôi để ý thấy một cô gái trông không giống người Hoa. Cô xấp xỉ tuổi tôi, diện mạo thì khác lạ, giống hệt người nước ngoài. Đôi mắt sẫm màu với mí mắt to và làn da trắng sữa xanh ánh ô liu làm tôi nghĩ đến một nhành phong lan trồng trong bóng râm. Khi cô quay sang người phụ nữ đứng cạnh, tôi nhận thấy ba nốt ruồi nhỏ trên cổ cô.

Chẳng mấy chốc tôi nhận ra Tian Bai cũng đang quan sát cô gái. Ánh mắt anh dõi theo cô, rồi vội liếc đi ngay. Dù tôi cũng mến mộ vẻ đẹp của cô, nhưng lại không ngăn được đôi chút ghen tuông trước cảnh tượng ấy. Chồng Yan Hong đi tới, đặt một tay lên vai Tian Bai.

“Lần đầu tiên nhìn thấy Isabel xinh đẹp đúng không?” Hắn thì thầm. “Đừng để anh trai cô ấy trông thấy. Anh ta đứng ngay đằng kia kìa.”

“Họ là người nhà nào?” Tian Bai hỏi.

“Souza. Một gia tộc lai Á-Âu, gốc Bồ Đào Nha. Nhưng đừng nghĩ tới nữa.”

Hắn siết chặt bàn tay trên vai Tian Bai, rồi đột ngột bỏ phắt ra. “Đi nào, chúng ta đi thôi!”

Bị cuốn vào những sự kiện trước mắt, giờ tôi mới nhớ ra mục đích ban đầu khi nhập mộng Tian Bai là muốn nói chuyện với anh. Tôi tập trung tinh thần, khẩn thiết nhủ thầm, Anh có thể nhìn thấy em. Anh có thể mà. Quả nhiên, Tian Bai ngoảnh sang nhìn tôi với vẻ ngỡ ngàng.

“Li Lan? Em đang làm gì ở đây?”

Anh nhìn tôi chằm chằm, những người khác hiện giờ đông cứng vì thời gian đã dừng lại nơi họ. “Hẳn mình đang mơ.” Anh nói, và chính trong khoảnh khắc ấy, thế giới trong chúng tôi gợn sóng tan dần. Nhận ra Tian Bai bắt đầu tỉnh lại, tôi cố gắng nghĩ về căn phòng mà tôi đã tìm thấy anh. Tôi càng tập trung thì hình ảnh càng thêm rõ nét. Khi Tian Bai nhìn quanh, chắc anh cũng tin vào điều đó, căn phòng cô đặc lại, chính xác đến mức không thể phân biệt nó với căn phòng thật, từ ô cửa sổ rộng đến âm thanh rào rạt của biển khơi bên ngoài. Tian Bai nằm trên chiếc giường nhỏ, và tôi đứng cạnh anh.

“Li Lan?” Anh gọi lần nữa. “Tôi nghe nói em bị bệnh. Có người còn nói em sắp chết.” Anh ngồi dậy, xoa mặt. “Chắc tôi thiếp đi đấy. Sao em đến được đây?”

Tôi quá sung sướng với việc mình vừa làm được, đến nỗi mãi mà không nói được gì. Thế này còn tuyệt hơn những gì tôi mong đợi. Tôi chỉ có thể lắp bắp, “V…vâng, em bị ốm ạ.”

“Họ nói em bị đầu độc. Giờ em đã đỡ thật chưa?”

Tôi biết trả lời anh thế nào? Những câu hỏi nở bung trong đầu tôi như đàn bướm dập dờn. Tôi vô thức thốt ra như một con ngốc, “Anh sắp kết hôn phải không?”

“Gì cơ?”

“Em nghe cha nói hai người đã kí giấy hôn thú rồi.”

“Đó có phải lí do khiến em bị bệnh không?”

Tôi khoanh tay trước ngực, “Em có dùng ít thuốc của một bà đồng.”

“Tại sao em lại đi nghe lời đồng cốt?”

Tôi những tưởng Tian Bai sẽ hiểu ra tình thế của tôi ngay lập tức. Anh sẽ nắm bắt được những khó khăn của tôi, rồi bằng một cách nào đó đưa tôi thoát khỏi tình cảnh hiểm nghèo. Nhưng tôi đau khổ nhận ra, những câu hỏi của anh đang làm tăng thêm khoảng cách giữa đôi bên. Nhìn gương mặt nhăn nhó ấy, tôi chẳng biết phải bắt đầu từ đâu, chỉ ước gì mình đã không khơi ra vấn đề này.

“Em bị ốm, nên bà vú của em gợi ý dùng loại thuốc đó. Nhưng có vẻ nó không giúp ích nhiều.” Ít ra đó không phải là lời nói dối.

“Tôi chẳng bao giờ tin vào đồng cốt.” Tian Bai nói. “Thím tôi thì rất chuộng tham khảo ý kiến của họ.”

“Vì con trai bà ấy à?” Tôi hỏi.

Gương mặt anh tối sầm lại. “Cái chết của nó là một cú sốc lớn với bà.”

“Còn anh? Anh có nhớ thương em họ mình không?”

Tian Bai nhìn xoáy vào tôi.

“Không một chút nào.” Anh đáp.

ẽ được giá đấy. Vẫn còn nhiều thứ khác. Những món đồ cổ cha sưu tầm, rốt cuộc cũng có đôi chút tác dụng.” “Được bao nhiêu ạ?” Tôi hỏi. “Không đủ. Nhưng ta định tuyên bố phá sản. Những thứ này để dành cho con. Chúng ta sẽ quy đổi chúng ra ti
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Yangsze Choo

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.