Salahadin và Fuad đến bến tàu ở Beirut lúc sáu giờ. Họ ngồi trong xe chờ con tàu Sudan đến.
Còn có một chiếc xe khác trên bến.
“Anh có thấy chiếc xe đen đậu ở đằng kia không?”, Fuad hỏi.
“Chiếc xe có hai người đàn ông ở phía trước phải không?”
“Phải,” Fuad trả lời, “và người đàn ông to béo ngồi ở hàng ghế sau. Tôi biết hắn. Hắn rất quan tâm đến cổ vật, hắn thường đến viện bảo tàng.”
Tàu Sudan đã xuất hiện ở lối vào bến. Nó cập bến đúng sáu giờ rưỡi và hành khách bắt đầu đi xuống cầu tàu.
“Hắn kia rồi,” Salahadin thốt lên, “người đàn ông trên cầu tàu đó! Hắn cao, tóc vàng, vai rộng. Chính hắn.”