“Đứng yên,” Peterson ra lệnh.
Hắn bước vào phòng và đóng cửa lại. Salahadin đứng bất động.
“Mày là ai?”, Peterson hỏi. “Mày đang làm gì trong phòng tao?”
Salahadin thoáng nghĩ. Anh phải nói một cái gì đó.
“Borkman bảo tôi đến đây,” anh nói. “Tôi có tin cho anh.”
“Mày nói láo,” Peterson nói. “Cái gì trên giường kia. Đứng lùi lại.”
Salahadin bước lùi lại và Peterson nhìn thấy cái hộp đã được mở. “Vậy là mày đã tìm ra Con Mèo Đen”, Peterson nói. “Mày là người của băng Bàn Tay Đỏ.”
Peterson mở cửa và nhìn ra ngoài hành lang. Không có ai.
“Bỏ tay ra sau lưng và bước ra khỏi phòng,” Peterson ra lệnh. “Rồi từ từ bước lên boong mau.”
Salahadin ra khỏi phòng. Peterson theo sau anh. Anh từ từ bước lên cầu thang.
Khi họ lên đến boong, Peterson tiếp tục ra lệnh: “Bước qua lan can.”
Có một lan can bao xung quanh tàu. Bên ngoài lan can là biển cả. Tàu Syria lúc này đang chạy trong kênh Corinth. Và con tàu đang chòng chành chao đảo.
Salahalin chậm chậm tiến về phía ống khói.
“Đứng lại,” Peterson kêu lên. “Quay mặt lại đây.”
Salahadin quay mặt lại nhìn Peterson.
“Bây giờ hãy nói cho tao biết sự thật. Mày là ai?”, Peterson hỏi.
Salahadin quyết định vừa nói thật vừa nói dối.
“Borkman đã chết. Jusef bị bắt. Băng Ba’albek đã bị xóa sổ và cảnh sát đang chờ anh ở Venice,” Salahadin đáp.
“Tao không tin. Làm sao mày biết được. Mày là ai?”, Peterson hỏi.
“Tôi là thanh tra của sở cảnh sát Ai Cập,” Salahadin trả lời. “Tôi đã theo dõi anh từ Beirut. Cảnh sát Ý đang chờ anh ở Venice.”
“Mày lại nói dối,” Peteron nói. “Thế tại sao mày không đem cảnh sát lên tàu ở Athens?”
Salahadin không đáp còn Peterson thì phá lên cười.
“Mày đã không nói cho ai biết điều gì ở Athens,” hắn nói. “Và cũng không ai chờ tao ở Venice. Vì vậy bây giờ tao sẽ bắn mày, quăng xác mày xuống biển và sẽ không ai biết được chuyện này.”
Bất thình lình Peterson nâng súng lên. Cùng lúc đó một đợt sóng lớn va mạnh vào thân tàu. Peterson bị quăng mạnh vào lan can và khẩu súng văng khỏi tay hắn rớt xuống boong. Trong một vài giây cả hai người đàn ông đều nhìn về khẩu súng rồi quay lại nhìn nhau. Nhưng gió thổi tạt vào họ rất mạnh. Không ai có thể tiến lên được một bước nào.
Peterson di chuyển trước. Hắn cố nhặt súng, nhưng Salahadin đã lao về phía hắn. Anh siết cổ Peterson và đẩy hắn văng qua lan can. Peterson văng ra ngoài và biến mất vào lòng biển cả đang sục sôi bên dưới. Một tiếng thét vang lên. Rồi tất cả lại rơi vào im lặng.