Hành lang bên ngoài phòng 22 vẫn vắng lặng. Salahadin vào phòng, cẩn thận cầm cái hộp lên rồi đem nó về phòng mình.
Anh trở ra hành lang một lần nữa. Ở trước cửa mỗi phòng đều có một cái bảng với dòng chữ lớn: “Xin đừng quấy rầy.” Salahadin lấy một cái rồi đem treo trước phòng 22.
XIN ĐỪNG QUẤY RẦY
Người phục vụ sẽ thấy cái bảng trước cửa, Salahadin thầm nghĩ. Anh ta sẽ cho là Peterson bị bệnh và sẽ không ai vào phòng 22 từ giờ cho đến khi tàu đến Venice.
Salahadin khóa cửa phòng 22, đem chìa khóa trả lại phòng người phục vu rồi trở về phòng mình. Thức ăn vẫn còn trên bàn nhưng anh không đói. Anh ném chúng ra ngoài cửa sổ.
Salahadin nhìn đồng hồ. Anh rất ngạc nhiên. Chỉ mới chín giờ kém mười lăm. Chỉ trong một thời gian ngắn mà đã có quá nhiều chuyện xảy ra.
Vài phút sau có tiếng gõ cửa. Đó là người phục vụ.
“Mong là ông đã ăn ngon miệng, thưa ông,” anh ta nói với Salahadin.
“Cám ơn anh,” Salahadin đáp. “Rất ngon miệng.”
“Ông Peterson treo bảng XIN ĐỪNG QUẤY RẦY trước cửa,” anh ta nói. “Có lẽ ông ta bị bệnh. Tôi sẽ không làm phiền ông ấy từ đây cho tới Venice.”
“Đúng vậy,” Salahadin đáp. “Tôi đã gặp ông ta nửa giờ trước đây. Ông ta nói với tôi là ông bị bệnh. Từ giờ cho đến sáng mai ông ta sẽ không cần gì đâu.”
“Khi nào thì ông dùng điểm tâm, thưa ông?”, người phục vụ hỏi.
“Tôi hơi mệt,” Salahadin đáp. “ Xin đừng đánh thức tôi vào sáng mai. Khi nào cần tôi sẽ gọi anh.”
“Vậy thì chúc ông ngủ ngon,” người phục vụ lễ phép nói.
Salahadin chúc người phục vụ ngủ ngon rồi khóa cửa lại. Anh đã không hề chợp mắt trong nhiều giờ nên bây giờ cảm thấy rất mệt mỏi. Anh cởi đồ rồi leo lên giường. Thoạt tiên, sự chuyển động của con tàu làm anh không ngủ được, nhưng chẳng bao lâu anh đã thiếp đi và ngủ rất say suốt đêm đó.
Sáng hôm sau, khi Salahadin thức dậy, ánh sáng đã tràn ngập khắp phòng. Anh nhìn đồng hồ. Đã gần mười một giờ. Anh rung chuông gọi người phục vụ.
“Khi nào thì chúng ta đến Venice?”, Salahadin hỏi.
“Sáng nay,” người phục vụ trả lòi. “Chúng ta sẽ lưu lại đó trong vòng hai tiếng. Nhưng ông không cần phải xưống tàu liền. Ông có thể ăn bữa trưa đã.”
“Không, cám ơn anh.” Salahadin nói. “Tôi muốn xuống tàu càng sớm càng tốt. Còn ông Peterson ra sao rồi? Ông ta có đỡ hơn không?”
“Ông ta vẫn còn để cái bảng ở cửa phòng,” người phục vụ đáp. “Tôi sẽ không làm phiền ông ta cho đến bữa trưa.”
“Ý kiến hay đấy,” Salahadin nói. “Bây giờ anh đem cho tôi một tách cà phê nhé.”
Salahadin nhâm nhi ly cà phê rồi thay đồ. Anh nghe có tiếng ồn. Tàu đang cập bến Venice.
Salahadin nhìn ra ngoài hành lang. Không có ai. Người phục vụ đã đi đến phòng ăn. Salahadin nhấc cái hộp nặng rồi đi ra ngoài.
Đứng từ thành tàu nhìn ra, Salahadin có thể trông thấy các tòa nhà cao tầng của Venice. Tàu đang chạy ngang qua nhà thờ Thánh Mark. Hiện giờ tàu đã ở rất gần cảng.
Nửa tiếng sau tàu cập bến. Salahadin rời tàu trong lúc các hành khách khác đang ăn trưa.
“Cái gì trong hộp kia?”, một viên cảnh sát hỏi.
“Vài quyển sách,” Salahadin đáp. Anh không muốn gây ra rắc rối.