Salahadin đi chuyến tàu đầu tiên từ Venice đến Rome. Sáng hôm sau anh đáp máy bay đi Cairo. Chuyến bay bị trễ và mãi đến hơn mười giờ sáng anh mới tới nơi.
Mặt trời đã lên cao. Thời tiết càng ngày càng nóng nhưng Salahadin cảm thấy như vậy lại tốt hơn. Anh thích cái nóng của Cairo hơn cái lạnh trên boong tàu Syria.
Anh đi taxi về nhà. Có một điều ngạc nhiên thú vị đang chờ anh tại nhà. Leile và Fuad đang ở đó.
“Chúng tôi từ Beirut đến đây hồi sáng,” Fuad giải thích. “Chúng tôi lo cho anh quá. Anh đã không gởi điện tín. Chúng tôi cho là đã có gì không hay xảy ra.”
“Ôi trời bức điện!” Salahadin kêu lên. “Tôi quên khuấy đi mất. Xin lỗi anh.”
“Tôi đã gọi cho cảnh sát ở Cairo,” Fuad nói.
“Nhưng họ không biết gì về anh. Vì vậy chúng tôi rất lo lắng.”
“Đó là lỗi của tôi,” Salahadin nói.
Anh kể cho họ nghe chuyện gì đã xảy ra. Họ rất vui mừng vì cuối cùng anh cũng đã an toàn về đến Cairo.
“Và đây cái hộp phải không?” Leila có vẻ hào hứng. “Con Mèo Đen đang ở trong đó. Vậy ta hãy mở nó ra.”
Salahadin mở hộp và nhấc Con Mèo Đen ra.
“Nó trông không có vẻ gì là có giá trị,” Leila nói. “Tôi không thích nó chút nào.”
“Chúng ta không biết được giá trị thật của nó đâu”, Salahadin bảo. “Ngày mai chúng ta sẽ mang nó đến Viện Bảo tàng Cairo.”
“Sau đó anh sẽ có một kỳ nghỉ,” Leila nói. “Anh cần phải nghỉ ngơi. Có lẽ anh sẽ dắt chúng tôi đi thăm Cairo nha.”
“Như vậy đâu phải là nghỉ ngơi gì phải không?” Salahadin hóm hỉnh đáp. “Nhưng ý kiến hay đấy.”
“Tôi sẽ đi chuẩn bị cà phê nhé,” Leila nói. “Cả hai anh đều uống chứ?”
“Vâng,” Salahadin đáp. “Tôi muốn uống một tách cà phê và tôi cũng muốn nghe câu chuyện của anh Fuad ạ. Chuyện gì đã xảy ra ở Ba’albek?” Và Fuad đã kể câu chuyện của anh ta.
“Tôi đi đến sở cảnh sát Beirut,” Fuad bắt đầu, “và nói cho họ biết về cái chết của Borkman. Họ hỏi tôi rất nhiều.”
“Cảnh sát luôn luôn hỏi rất nhiều,” Salahadin đáp.
“Tôi nói cho họ biết về Peterson,” Fuad tiếp. “Và tôi cũng nói với họ là anh đi Athens.”
“Thế họ có tin anh không?”
“Thoạt đầu thì không,” Fuad đáp. “Nhưng sau đó tôi nói về Con Mèo Đen. Tôi cho họ biết về tin tức của Borkman, về quán cà phê ở Ba’albek và về Jusef. Và họ đã tin tôi.”
“Rồi sau đó chuyện gì đã xảy ra?”, Salahadin có vẻ háo hức.
“Cảnh sát yêu cầu tôi giúp đỡ họ,” Fuad đáp. “Một người cảnh sát thì không thể nào vào được quán cà phê của Jusef. Người ở đó biết mặt tất cả các cảnh sát. Jusef là một lão tinh khôn. Cảnh sát phải đánh lừa hắn và họ nhờ tôi đến Ba’albek. Họ muốn tôi vào trong quán cà phê đó và báo cho Jusef biết tin về Borkman.”
“Tối đó tôi đi Ba’albek,” Fuad tiếp tục. “Tôi tìm thấy quán cà phê Jusef. Nó gần phế tích của thành phố cổ. Tôi ngồi xuống và gọi cà phê. Sau đó tôi hỏi tìm Jusef và nói cho hắn biết là Borkman đã chết.”
“Cảnh sát đang chờ bên ngoài,” Fuad kể tiếp. “Họ nấp trong một chiếc xe. Tôi nói cho Jusef về Con Mèo Đen. Hắn cám ơn tôi rồi vội vã đi ra ngoài.”
“Và cảnh sát đã thấy hắn?”, Salahadin hỏi.
“Đúng vậy. Họ theo dõi hắn rất sát,” Fuad đáp.
“Vậy hắn đi đâu?”
“Hắn lên xe, lái đến một nông trại trên núi. Cảnh sát theo dõi hắn. Họ nấp sau một ngọn đồi gần nông trại và chờ.” Fuad đáp.
“Có bao nhiêu người ở cái nông trại đó?”, Salahadin hỏi.
“Cảnh sát không biết,” Fuad đáp. “Họ chờ cảnh sát tiếp viện. Họ chỉ kêu gọi những người trong nông trại ra đầu hàng.”
“Thế những người này có bắn vào cảnh sát không?”, Salahadin sốt ruột.
“Không,” Fuad đáp. “Chúng chỉ có ba người. Borkman đã chết còn Peterson đang trên tàu Syria. Ba người ra đầu hàng mà không có dùng súng chống cụ gì hết. Cảnh sát bắt giữ chúng. Hiện giờ chúng đang ở trong tù.”
“Thế cảnh sát có bắt giữ tên cầm đầu của chúng không?”, Salahadin hỏi.
“Jusef chính là tên cầm đầu,” Fuad đáp. “Và hiện giờ hắn đang ở trong tù cùng với đồng bọn.”
“Jusef trong tù, Borkman và Peterson đã chết,” Salahadin nói. “Thế là xong đời băng Ba’albek.”
“Và ba thành viên của băng Bàn Tay Đỏ bị chết trong chiếc xe đen nữa,” Leila tiếp.
“Đúng vậy,” Salahadin gật gù. “Chúng ta sẽ không còn gặp rắc rối nữa.”