Ahmed và Salahadin ra khỏi phòng Pearson và đi xuống lầu. Họ ngồi xuống và người quản lí mang cà phê đến.
“Làm thế nào chúng ta tìm ra cái hộp thứ bảy đây?”, Ahmed hỏi.
“Tôi cần anh giúp,” Salahadin đáp.
“Tôi có thể giúp gì cho anh?” Ahmed nói.
“Tên giết người mang theo cái hộp,” Sahaladin suy tính. “Nó thì nặng mà thời tiết lại nóng nực. Vì vậy hắn không thể đem nó đi xa được. Rất có thể hắn sẽ đi taxi.”
“Cũng có thể hắn có xe riêng,” Ahmed nói.
“Chúng ta không biết chắc,” Salahadin đáp. “Nhưng, có lẽ hắn đi taxi.”
“Có thể lắm,” Ahmed đồng ý. “Và anh muốn tìm ra chiếc taxi đó. Nhưng, tôi giúp anh như thế nào đây?”
“Anh hãy cho gửi một thông báo của cảnh sát trên đài phát thanh của Cairo,” Salahadin trả lời.
“Được rồi,” Ahmed đáp. “Vậy tôi nói gì trong bản thông báo đó?”
“Pearson chết hồi nào?” Salahadin sực nhớ ra.
“Khoảng 10 giờ 30 sáng nay,” Ahmed trả lời.
“Vậy bản thông báo sẽ là,” Salahadin chậm rãi nói. “Cảnh sát muốn gặp người tài xế taxi nào đã ở gần khu vực khách sạn Nile vào khoảng 11 giờ sáng nay. Chiếc taxi có chở một người đàn ông xách theo một cái hộp nặng. Cảnh sát muốn gặp người tài xế này càng sớm càng tốt.”
“Tốt,” Ahmed nói. “Tôi sẽ gởi thông báo này đi ngay tức khắc.”
“Đa số taxi đều có radio,” Salahadin nói. “Có lẽ bác tài nào đó sẽ nhớ được gã đàn ông có mang cái hộp nặng.”
“Tôi sẽ quay lại văn phòng,” Salahadin nói tiếp. “Có gì xảy ra hãy báo tôi biết nhé.”
“Được rồi, tôi sẽ gọi anh ngay tức khắc,” Ahmed đáp.
Lúc này trời đã xế chiều. Ở ngoài đường vẫn còn rất nóng nực. Salahadin vẫy một chiếc taxi. Thật may mắn, đường phố khá vắng vẻ, rất ít xe cộ lưu thông. Chỉ ít phút sau anh đã về đến văn phòng.
Salahadin mở radio. Anh nghe bản thông báo. Nó được lặp lại sau mỗi 15 phút. Anh ngồi chờ. Bất thình lình điện thoại reo. Ahmed gọi.
“Chúng ta thật may mắn,” Ahmed nói. “Người tài xế taxi đang ở văn phòng tôi. Một gã đàn ông với một cái hộp nặng đã lên xe anh ta gần khách sạn Nile.”
“Vào lúc mấy giờ?”, Salahadin hỏi.
“Khoảng mười một giờ sáng,” Ahmed đáp. “Anh có muốn nói chuyện với anh ta không?”
“Dĩ nhiên rồi,” Salahadin trả lời. “Tôi sẽ ghé văn phòng anh ngay bây giờ.”
Văn phòng Ahmed cách đó không xa. Salahadin đi bộ đến đó. Mặt trời đang lặn và thời tiết đang trở nên mát mẻ hon.
Người tài xế taxi đang chờ ở văn phòng Ahmed. Anh ta là một người đàn ông mập mạp, trông có vẻ hạnh phúc và thông minh. Salahadin rút quyển sổ tay ra và đặt vài câu hỏi cho người tài xế.
“Người đàn ông lên xe anh lúc mấy giờ?”, Salahadin hỏi.
“Trước mười một giờ vài phút,” người tài xế đáp. “Anh ta lên xe ở khá gần khách sạn Nile.”
“Hắn ta có xách theo cái gì không?”, Salahadin hỏi.
“Có,” người tài xế trả lời, “một cái hộp nặng.”
“Trông hắn ta thế nào?”, Salahadin hỏi tiếp.
“Cao, vai rộng, tóc vàng. Anh ta nói tiếng Ả rập nhưng không phải người Ả rập. Có lẽ anh ta là người Thụy Điển”, người tài xế đáp.
Salahadin suy nghĩ trong vài giây rồi tiếp tục đặt thêm vài câu hỏi cho người tài xế.
“Người đàn ông nói tiếng Ả rập đúng không?”, Salahadin hỏi. “Vậy anh ta nói loại tiếng Ả rập nào?”
“Ý ông muốn nói gì?”, người tài xế hỏi lại.
“Anh ta có nói tiếng Ả rập như một người Ai Cập không?”, Salahadin hỏi.
“Ồ, không,” người tài xế đáp. “Anh ta nói giọng người Libăng.”
“Vậy anh đưa anh ta đến đâu?”, Salahadin tiếp tục.
“Tôi chở anh ta đến nhà ga. Anh ta muốn có mặt ở đó lúc mười hai giờ”, người tài xế trả lời.
“Mười hai giờ, giữa trưa,” Salahadin nói khẽ. “Chuyến tàu nào rời Cairo lúc mười hai giờ nhỉ?”
“Chuyến tàu tốc hành đến Alexandria,” người tài xế nói ngay tức khắc. “Tôi biết giờ của tất cả các chuyến tàu. Chuyến tàu tốc hành rời Cairo lúc mười hai giờ và đến Alexandria vào lúc hai giờ rưỡi.”
Salahadin đã rất may mắn. Anh đã tìm được một số dữ liệu quan trọng. Anh nhìn vào những ghi chép trong quyển sổ tay của mình.