Sáng hôm sau, Salahadin cùng với Fuad và Leila đi đến Bảo tàng Cairo. Họ mang theo Con Mèo Đen. Họ gặp người bạn tên là Faisal làm việc ở viện bảo tàng.
Salahadin đưa Con Mèo Đen cho Faisal và kể cho anh ta nghe về toàn bộ câu chuyện.
“Nó trông có vẻ cũ kĩ,” Faisal nói, “nhưng có lẽ rất đáng giá. Nhưng tôi không rành lắm về vàng và kim cương. Tôi sẽ xem xét nó cẩn thận.”
Salahadin, Leila và Fuad đi ra ngoài uống và phê. Hai giờ sau họ trở lại.
“Câu trả lời ra sao?”, Fuad hỏi.
“Nó rất cũ,” Faisal đáp. “Nhưng không phải làm bằng vàng và kim cương. Con mắt và vòng cổ được làm bằng đá, còn con mèo thì được làm bằng một loại gỗ nặng.”
“Vậy là nó không có giá trị gì cả,” Leila nói. “Bảy người đã chết chỉ vì một mảnh gỗ.”