Dung Binh Đích Chiến Tranh

Lượt đọc: 5655 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1415
Giữa Lằn Ranh Sinh Tử

❊ ❊ ❊

Thảm họa nhà máy điện hạt nhân Chernobyl là tai nạn hạt nhân lớn nhất trong lịch sử nhân loại, chịu ảnh hưởng của hướng gió, phần lớn bụi phóng xạ bay về phía Belarus, nhưng nước thì mang theo phóng xạ chảy dọc về phía Nam.

Sông Dnieper có một lượng phóng xạ nhỏ, không thể bơi lội bên trong, đối với người Kiev thì đây là kiến thức phổ thông, cho nên đoạn sông Dnieper chảy qua khu vực nội thành Kiev không thấy có người bơi lội, không thấy có người vui đùa bên trong, cũng sẽ không có ai ăn cá ở sông Dnieper.

Đối với người Kiev, hành động gần gũi nhất với sông Dnieper có lẽ chỉ là đi thuyền du ngoạn trên sông, chỉ vậy thôi.

Cho nên thấy một đám người ở ven sông cởi sạch sành sanh tắm rửa, không cần nói, không cần nghĩ, thậm chí không cần đoán, trăm phần trăm là đám người của Deyo Masel.

Không ai ở lại cửa cống cảnh giới, Cao Dương không biết tại sao, nhưng một nhóm người tụ tập tắm rửa ở thượng nguồn nơi không nhìn thấy cửa cống, Cao Dương lại rất có thể hiểu, bởi vì anh một cái liếc mắt cũng không muốn nhìn thấy cửa cống đó nữa, không muốn nhớ lại, càng không muốn nhìn thấy.

Thông báo cho người lái thuyền đến đón, sau đó ở nơi không nhìn thấy cửa cống rửa sạch đám vết bẩn khiến người ta chịu không nổi, cách làm này quá bình thường.

Cao Dương chỉ nhìn thoáng qua, ngay lập tức thu đầu về, sau đó nhanh chóng ra hiệu bằng tay cho mấy người phía sau.

Cỏ dại cao hơn người, hiệu quả cách âm đặc biệt tốt, cách hơn một trăm mét, âm thanh hai bên phát ra hoàn toàn không nghe thấy.

Cao Dương thấp giọng vội vàng nói: "Deyo Masel! Gọi chi viện, ở phía Bắc vị trí của tôi cách một trăm mười mét, tất cả mọi người đều ở đó, bọn chúng đang cởi trần tắm rửa, có hai chiếc du thuyền đến tiếp ứng. Không thấy có người cảnh giới. Tôi sẽ nổ phát súng đầu tiên. Các người chú ý tấn công tàu cao tốc, cắt đứt đường lui của Deyo Masel trước!"

Lý Kim Phương trầm giọng nói: "Một phát súng tiễn Deyo Masel!"

Cao Dương vội nói: "Không được, tất cả mọi người đều trần như nhộng, căn bản không phân biệt được ai là Deyo Masel, hơn nữa tầm nhìn không tốt lắm, tôi cố gắng tìm hắn ra, các người nhanh chân lên!"

Hai chiếc tàu cao tốc càng lúc càng gần, mà Lý Kim Phương và những người khác vẫn còn đang tháo ủng. Những người ở lại ven sông đều bắt đầu chuẩn bị lên thuyền, Cao Dương vội nói: "Không được, không kịp nữa rồi, tôi ra tay trước, các người mau chóng theo kịp!"

Hai chiếc tàu cao tốc một lớn một nhỏ, chiếc lớn không thể trực tiếp đi vào vùng nước nông sát bờ, nhưng chiếc nhỏ thì có thể, chiếc tàu nhỏ nhấc chân vịt phía sau thuyền lên, hai người nhảy xuống nước sâu ngang eo bắt đầu đi về phía bờ, mà người trên bờ cũng đang đi về phía tàu cao tốc.

Cao Dương trốn trong bụi cỏ. Anh định đợi lúc Deyo Masel lên thuyền thì bắn một phát.

Deyo Masel chắc chắn là người đầu tiên lên thuyền, dưới sự vây quanh của một nhóm người. Chỉ có đợi đến khoảnh khắc hắn lên thuyền mới là cơ hội bắn tốt nhất.

Cao Dương cầm súng trường, nín thở tập trung ló đầu ra khỏi đáy bụi cỏ quan sát, một đám người trần như nhộng đang đến gần tàu cao tốc, người đi đầu chỉ còn cách chưa đầy mười mét, phía sau còn có người ở lại ven sông, đám hộ vệ của Deyo Masel đã tản ra.

Cao Dương chậm rãi nâng súng lên, cố gắng phân biệt Deyo Masel, với tư cách là một đại ca sống trong nhung lụa, vóc dáng của Deyo Masel không thể giống với những tên hộ vệ phải kiên trì tập luyện kia được, chỉ cần Deyo Masel lộ diện, cho dù không có quần áo, Cao Dương cũng có thể nhận ra hắn, nhưng ngay lúc này, sau khi khóe mắt Cao Dương phát hiện một tia bất thường, nâng súng "bạch" một phát bắn ngay.

Tay của Cao Dương phản ứng nhanh hơn não bộ của anh, khoảnh khắc bóp cò anh không kịp nghĩ gì cả, mà sau khi anh bắn, tên bị anh coi là mục tiêu bắn súng trên tay cũng nổ vang.

Vậy mà lại bị người ta phát hiện, nhưng Cao Dương nổ súng sớm hơn kẻ địch phát hiện ra anh vài phần mười giây, cho nên mục tiêu của anh là trúng đạn trước, sau khi trên đầu thêm một cái lỗ rồi mới nổ súng.

Đã nổ súng rồi, tự nhiên cũng không còn cơ hội chọn lựa mục tiêu, Cao Dương cầm chắc súng, siết chặt cò không buông, quét ngang qua.

Quét từ phải sang trái, có sáu người ngã xuống nước, Cao Dương dừng quét, dùng hai viên đạn còn lại thực hiện hai phát điểm xạ chính xác, bắn nổ đầu hai tên đang đẩy tàu cao tốc.

Áp lực, áp lực chưa từng có.

Cao Dương hạ thấp người xuống, gầm lên: "Ẩn nấp!"

Rút băng đạn ra, không đợi lắp băng đạn mới, mưa đạn đã quét tới từ phía đối diện, nhưng Cao Dương không tránh né, bởi vì Lý Kim Phương đã đến bên cạnh anh, nhân lúc anh thay băng đạn, điểm xạ dài liên tục khai hỏa.

Cao Dương đang ngồi xổm, Lý Kim Phương lại đứng, mà ngay khi Lý Kim Phương chộp lấy cơ hội cuối cùng để bắn về phía kẻ địch, bên đối phương có người nổ súng trúng Lý Kim Phương.

Lý Kim Phương hừ một tiếng trầm đục, lảo đảo một cái, nòng súng bất giác chĩa lên trời.

Một cây súng muốn áp chế hơn mười người, hơn nữa còn là hơn mười người có sức chiến đấu cực kỳ hung hãn, đó là căn bản không thể nào, cho nên việc Lý Kim Phương trúng đạn là chuyện tất yếu.

Tranh thủ lúc kẻ địch bị đánh cho trở tay không kịp, Cao Dương hoàn thành việc nạp đạn lại bắt đầu nổ súng, anh chỉ cần một viên đạn, liền tiêu diệt kẻ nổ súng trúng Lý Kim Phương.

Rất hỗn loạn, rất nguy hiểm, sinh tử chỉ nằm trong gang tấc, đối với bất kỳ ai trong hai bên đều là như vậy.

Cao Dương không lo đối phương sẽ xông tới, bởi vì bùn lầy dưới đáy sông khiến tất cả mọi người hành động khó khăn, mọi người đều chỉ có thể đứng tại chỗ, dựa vào việc bắn nhanh hơn và chính xác hơn để áp chế kẻ địch, tiêu diệt kẻ địch, nhưng không thể giống như trong một trận chiến bình thường để tìm nơi ẩn nấp và tránh né.

Chỉ mới bắn một phát, Cao Dương đã phải gầm lên: "Ẩn nấp!"

Erin và Taylor vốn dĩ đều đã cầm súng xông ra ngoài bắn, nhưng sau khi nghe tiếng hô của Cao Dương, lại lao một cái về phía một bên xuống nước sông.

Đối diện có bốn người cùng lúc nâng súng lên, Cao Dương không phải thần, anh không thể cùng lúc bắn hạ bốn người, mà tài thiện xạ của kẻ địch lại rất chuẩn, ở khoảng cách một trăm mét muốn nổ tung đầu anh thật sự rất dễ dàng.

Cao Dương cũng không áp chế nổi nữa, anh nghiêng người lao xuống nước.

Bụi cỏ cao lớn có thể che khuất tầm nhìn, nhưng không thể chặn được đạn, kẻ địch dù sao cũng đông người hơn, sau khi bọn chúng giành được cơ hội liền lập tức triển khai hỏa lực áp chế.

Lý Kim Phương nằm rạp bên cạnh Cao Dương, mũi cũng vùi vào trong nước, cố gắng khiến cơ thể mình thấp nhất có thể.

Cao Dương ngẩng đầu lên, thấp giọng vội nói: "Bọn chúng đang bắn áp chế chứ không phải bắn chính xác!"

Nếu kẻ địch là một đội quân lợi hại hoặc bất kỳ lực lượng vũ trang nào, bọn chúng sẽ lợi dụng ưu thế hỏa lực áp chế Cao Dương và những người khác, sau đó bắt đầu tìm cơ hội tiếp cận và bắn chính xác, cho đến khi bắn hạ được mấy người Cao Dương, nhưng kẻ địch là một lực lượng hộ vệ, là một nhóm vệ sĩ, vệ sĩ từ trước đến nay luôn cân nhắc là làm thế nào để bảo vệ mục tiêu của mình, chứ không phải làm thế nào để tiêu diệt kẻ địch, nếu muốn tiêu diệt kẻ địch, đó phải là chuyện cân nhắc sau khi chủ thuê đã an toàn.

Từ cách tác chiến của đối phương, Cao Dương biết được Deyo Masel không bị tiêu diệt trong loạt bắn vừa rồi của anh, bởi vì vệ sĩ của hắn đã chọn phương án tác chiến có lợi cho việc yểm hộ rút lui. (Còn tiếp...)

[Dịch từ bản hv] ChuongId:1418
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 10 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.