Cao Dương mặt mày xám ngoét, vì bị đánh tơi bời.
Lý Kim Phương nhấc chân lên, do dự hồi lâu nhưng không dám đặt xuống. Cuối cùng, gã nghiến răng, đặt chân xuống nền đất cát, còn di di chân qua lại vài cái, sau đó thở hắt ra một hơi, liền nhấc chân trái lên, cẩn thận từng li từng tí bước tới một bước, rồi lại tiếp tục do dự, lề mề đặt chân xuống.
Lý Kim Phương mồ hôi đầm đìa, quay đầu nhìn thoáng qua đội ngũ đang xếp thành một hàng dài phía sau, gã thở dốc, lại nhấc chân phải lên. Khi gã đặt chân xuống lần nữa, từ dưới nền cát đột ngột bật lên một sợi dây mảnh được sơn màu cát.
Sợi dây nhanh chóng bật lên, sau đó bên cạnh lộ trình mà Lý Kim Phương đã chọn, từng quả lựu đạn nối đuôi nhau bật ra từ dưới lớp cát đất. Kéo dài hơn hai mươi mét, lôi ra năm quả lựu đạn. Nhưng đây chưa phải là kết thúc, theo sau đống lựu đạn là một quả pháo hiệu phóng vút lên không trung.
Quả pháo hiệu màu cam đỏ bay lên cao, cùng lúc đó, một sợi dây khác bị kéo động, ít nhất năm quả lựu đạn lần lượt bật ra từ dưới nền cát.
Dài bốn mươi mét, mười quả lựu đạn và một quả pháo hiệu bật nhảy ra ngoài.
Lựu đạn đại diện cho mìn nhảy, còn pháo hiệu, đương nhiên đại diện cho pháo hiệu.
Mười quả mìn nhảy trong bốn mươi mét, đừng nói là hơn mười người của nhóm Satan, dù là một trăm mấy chục người cũng chết sạch bách.
Lý Kim Phương vẻ mặt bất lực nói: "Lại dẫm phải rồi! Mẹ kiếp, thế này thì làm sao mà qua được cơ chứ."
Erin thất vọng ôm lấy đầu. Cao Dương đứng phía sau Erin tháo kính chống đạn xuống, hung hăng lau mặt hai cái rồi đột nhiên ngửa mặt lên trời gào lớn: "Có thể đừng vô sỉ thế được không? Được không hả? Đánh nhau quang minh chính đại một trận đi! Có được không! Có được không!"
Sau khi gào thét một hồi, Cao Dương vô lực phất tay: "Đi thôi. Về vị trí xuất phát đi. Còn chờ gì nữa."
Fry mếu máo nói: "Đội trưởng. Thế này không ổn đâu, chúng ta còn chẳng nhìn thấy mặt mũi đối phương, đây tính là diễn tập gì cơ chứ."
Cả nhóm ai nấy đều dính đầy bụi bặm, mặt mày lem luốc. Cao Dương nhổ một ngụm nước bọt xuống đất, bất lực nói: "Nói mấy cái này thì có tác dụng gì? Lo mà nghĩ cách phá bãi mìn đi đã, bằng không chúng ta gào thét ở đây thì người ta cũng chẳng nghe thấy đâu."
Cả nhóm xách súng, ủ rũ quay về vị trí tấn công ban đầu. Cao Dương nhìn đồng hồ, thở dài: "Còn hai mươi lăm phút chuẩn bị nữa, chờ đi."
Cả buổi sáng rồi, diễn tập bắt đầu từ sáu giờ sáng, đến một giờ trưa, nhóm Satan đã bị tiêu diệt cả đội chín lần, tính cả lần này nữa là đúng mười lần.
Mười lần bị tiêu diệt, ngay cả mặt mũi của Hắc Ma Quỷ cũng chưa nhìn thấy. Sự thật là, ngay cả khu vực cốt lõi mà Hắc Ma Quỷ phòng thủ cũng chưa thấy đâu, đã bị bãi mìn đánh bật trở về.
Erin phàn nàn với Cao Dương: "Đội trưởng. Tại sao anh lại đồng ý cho Hắc Ma Quỷ sử dụng mìn cơ chứ."
Cao Dương gắt gỏng: "Vì phải yêu cầu sự chân thực. Đã yêu cầu chân thực thì Hắc Ma Quỷ dùng vũ khí gì cũng là hợp lý cả."
Nói xong, Cao Dương bất lực đấm mạnh một cú xuống đất, rồi phẫn nộ nói: "Mấy lão khốn này, bọn họ tuyệt đối là cố ý!"
Cuộc diễn tập đầu tiên trong ngày đầu tiên giữa Satan và Hắc Ma Quỷ được định là trận chiến công thủ khu vực. Họ khoanh vùng một phần khu dân cư trong thành phố Berbera, chính là một khu nhà nhỏ, rồi bên thủ bên công là được.
Kết quả tung đồng xu là Satan tấn công trước, Hắc Ma Quỷ phòng thủ. Thế rồi, Satan lần này đến lần khác bại trận dưới bãi mìn của Hắc Ma Quỷ. Bãi mìn của Hắc Ma Quỷ không chỉ nhiều mà còn rất quỷ quyệt, dùng từ "nham hiểm" để miêu tả tuyệt đối là không đủ.
Phải nói là Hắc Ma Quỷ đã biến mìn thành một môn nghệ thuật.
Cao Dương quay sang Jensen, lớn tiếng hỏi: "Lần này đã quay lại được khu vực bãi mìn chưa?"
Jensen gật đầu: "Quay được rồi, toàn cảnh rất rõ nét. Lại thêm một loại bãi mìn mới, đây là phương thức rải mìn thứ sáu mà chúng ta gặp phải."
Cao Dương phẩy tay, hậm hực nói: "Đổi lộ trình!"
Lý Kim Phương lập tức uể oải nói: "Có tất cả bảy con đường có thể trực tiếp tiến vào, nhà cửa quá lộn xộn, nếu là lộ trình kết hợp thì là vô số kể. Nhưng chúng ta thực sự vào được sao?"
Bảo Tommy lên trước rà mìn thử rồi, không có tác dụng.
Phái người từng người một liều mạng rà mìn tiến lên, Satan cũng không thoát khỏi số phận bị tiêu diệt toàn đội. Một khi kích nổ là cả một chuỗi hoặc một vùng. Nếu để người đi từng người một, kích nổ một bãi mìn rồi đổi người khác vào rà tiếp, thì mất đi ý nghĩa của diễn tập. Cho nên dù Satan biết rõ là bãi mìn, cũng phải tiến vào theo đội hình, cùng lắm là kéo giãn khoảng cách ra mà thôi.
Bộ binh gặp phải mìn vốn dĩ là chuyện không có cách giải. Hoặc là có công binh rà mìn quy mô lớn, hoặc là mọc thêm mắt nhìn xuyên thấu, nếu không, thì dù là đội quân mạnh nhất thiên hạ ở đây cũng chỉ có một kết cục, đó là bị mìn nổ cho sống dở chết dở.
Cả nhóm mặt mày ủ rũ suy nghĩ nát óc, nhưng chẳng có cách nào cả. Lúc này, Gromilyov hạ giọng nói: "Thực ra, nếu có thể học được kỹ thuật rải mìn này của Hắc Ma Quỷ, thì cũng coi như đáng giá rồi."
Cao Dương bất lực đáp: "Không thể nào, Hắc Ma Quỷ chẳng chịu dạy gì cả. Mấy lão khốn đó hiểu rõ ý đồ của chúng ta, nên họ mới dùng loại chiến thuật khiến chúng ta còn chưa kịp giáp mặt đã bị tiêu diệt như vậy. F*ck! Lão khốn! Một lũ lão khốn!"
Tâm tư nhỏ nhen của Cao Dương, đám cáo già xảo quyệt bên Hắc Ma Quỷ mà không hiểu mới là lạ. Thế nên họ mới bị chọc giận, và thực sự quyết định dạy cho Satan một bài học. Nhưng chiến thuật họ sử dụng không cần giáp mặt với Satan cũng đủ để thắng. Muốn học hỏi thứ gì đó từ cuộc đối đầu với họ á? Học cái khỉ gió gì, học đủ mọi tư thế bị mìn nhảy nổ cho bay xác thì có.
Ai cũng từng hiến kế, nhóm Satan đến từ khắp nơi trên thế giới, từ những quân đội khác nhau, các biện pháp ứng phó khi gặp mìn đều đã sử dụng qua cả rồi nhưng hoàn toàn vô dụng. Vì vậy cũng chẳng ai hiến kế nữa, từng người ngồi trơ ra, chẳng có cách nào, cứ thế ngồi ngẩn ngơ chờ đợi.
Lý Kim Phương nhìn đồng hồ, bất lực nói: "Chỉ còn ba phút nữa thôi, lại phải xuất phát rồi. Đến đi, lần này vẫn là tôi làm lính tiên phong chứ?"
Erin trầm mặt nói: "Đổi người đi, cứ là anh dẫm phải mìn mãi, lần này để tôi đi, dù sao lát nữa cũng quay về thôi."
Tuy không gây thương tích, nhưng cứ dẫm phải mìn, cứ dẫm phải mìn, cứ dẫm phải mìn rồi hại cả đội bị tiêu diệt, chuyện này đau lòng thật đấy.
Lý Kim Phương lắc đầu: "Không cần, đổi sang cô cũng thế thôi, đâu phải chưa thử qua. Dù sao cũng là đi chịu chết, thôi cứ để tôi."
Cao Dương đập tay một cái, hậm hực nói: "Đội hình tấn công song tam giác mở đường, đội hình hỗ trợ tam giác ngược theo sau."
Lý Kim Phương ngẩn ra: "Thế này không ổn đâu, đội hình tập trung nhân lực thế này, trong bãi mìn chẳng phải là tìm chết sao."
Cao Dương vung tay, giận dữ nói: "Mặc kệ đi, chúng ta chơi xấu! Mặc kệ nó dẫm mìn hay không, cứ trực tiếp ủi thẳng tới khu vực cốt lõi mà Hắc Ma Quỷ phòng thủ. F*ck! Ba mươi phút thời gian bố trí lại, bọn họ lại chôn mìn xong rồi. Cứ dẫm mìn mãi thế này đến bao giờ? Chúng ta cứ chơi xấu, lao thẳng tới trước mặt bọn họ, làm một trận cận chiến, xem rốt cuộc họ đánh tác chiến đường phố theo bài bản gì."
Andy Ho vỗ mạnh tay lên đùi, lớn tiếng nói: "F*ck! Chơi xấu! Biện pháp đơn giản thế này sao không nghĩ ra sớm hơn nhỉ. Go! Go! Go! Chơi xấu lao lên!"
Một biện pháp không ra biện pháp, nhưng lại khiến tinh thần mọi người phấn chấn hẳn lên. Bởi vì họ thà không cần mặt mũi, cũng phải giáp mặt với Hắc Ma Quỷ, thực sự đánh một trận ra trò.
Cao Dương nhìn đồng hồ, sau đó vung tay, lớn tiếng nói: "Đến giờ rồi, chúng ta lên."
Nhóm Satan xếp thành đội hình tấn công tác chiến đường phố thường dùng rồi lao lên. Họ tiến vào một con phố rộng chừng mười mét, đây là con đường rộng nhất trong khu vực diễn tập được khoanh vùng.
Lý Kim Phương và Erin chạy ở vị trí tiên phong nhất, hai người họ lần lượt là mũi nhọn của một tổ tấn công ba người, chia ra hai bên đường phố, men theo các ngôi nhà tiến về phía trước. Khi tiến vào khu vực diễn tập, cẩn thận đi được hơn một trăm mét, Lý Kim Phương đột ngột lớn tiếng: "Dừng!"
Lý Kim Phương quay đầu lại, cười vô cùng rạng rỡ, gã chỉ chỉ xuống trước chân mình, rồi gật đầu nói: "Dây kích nổ! Ha ha, dây kích nổ, tôi thấy rồi."
Cao Dương hưng phấn nói trong bộ đàm: "Dây kích nổ? Tốt quá, chẳng lẽ không cần chơi xấu nữa? Dây kích nổ tình hình sao rồi?"
"Cách mặt đất hai phân, không nhìn kỹ mãi thì không phát hiện ra đâu."
Cao Dương thở phào, lớn tiếng nói: "Có thể là mìn bẫy, nhưng cũng có thể chỉ là dây kích nổ bình thường thôi. Kệ nó, qua đi."
Lý Kim Phương nhấc chân bước qua dây kích nổ của bãi mìn, rồi khi chân vừa chạm đất, "bộp bộp" từ dưới đất bật lên bốn sợi dây kích nổ.
"Vù vù" một chuỗi lựu đạn lại bật nhảy ra. Tommy bất lực nói trong bộ đàm: "Loại dây kích nổ này, ông dẫm vào là trúng, ông cắt đứt cũng vẫn trúng, ông vòng qua cũng vẫn trúng. Đây là loại mìn "chọc tức người", bọn họ cố tình chọc tức người ta đấy, vì đây không phải mìn bẫy, mà là mìn phong tỏa, là bãi mìn phong tỏa khiến chúng ta phải thoái lui."
Cao Dương giận dữ: "Lão khốn kiếp đáng chết! Lên!"
Đằng nào cũng đã chơi xấu rồi, mặc kệ nó là mìn gì, dù sao cũng đâu phải nổ thật.
Lý Kim Phương và Erin lại tiếp tục chạy. Ngay lúc này, từ một ô cửa sổ nhỏ ven đường, tiếng súng "tạch tạch" vang lên. Tổ tấn công của Lý Kim Phương ở bên trái lập tức bốc lên làn khói màu, còn tổ tấn công bên phía Erin còn chưa kịp phản kích, trên người họ cũng đã bốc khói.
Cao Dương nhìn thấy người của Hắc Ma Quỷ ở đâu rồi, trong một ô cửa sổ nhỏ, có người đang nổ súng.
Cao Dương bắn một phát, nhưng không trúng người, vì kẻ nổ súng trong cửa sổ căn bản không thò người ra, chỉ giơ tay cầm súng thò ra khỏi cửa sổ quét xạ. Mà súng laser dùng trong diễn tập, trên tay không có bộ phận tiếp nhận tín hiệu, Cao Dương dù có bắn trúng tay kẻ nổ súng cũng vô ích.
Cao Dương quả thực đã bắn trúng, nhưng trong cửa sổ hai bên đường phố cũng không còn bất kỳ động tĩnh nào. Sau khi họ nổ súng quét xạ hạ gục hai tổ tấn công ba người, để lại tổ hỗ trợ phía sau, liền không bao giờ lộ diện nữa.
Dẫm phải mìn thì còn dựa vào trực giác được, vì nó không nổ thật. Nhưng trúng đạn thì không giống vậy, trên mũ bảo hiểm bốc khói màu, súng trong tay cũng không kêu nữa. Nghĩa là, hai tổ tấn công đã hoàn toàn "bay màu", chơi xấu cũng vô dụng.
Cao Dương muốn đánh, nhưng hai người của Hắc Ma Quỷ không bao giờ xuất hiện nữa. Đợi khi gã được các loại hỏa lực yểm trợ đột kích vào căn nhà vừa nổ súng kia, bên trong ngoài đồ đạc cũ nát ra, thì ngay cả một sợi tóc người cũng chẳng thấy đâu.
Cao Dương gào lớn: "Các người ra đây cho tôi! Tôi, tôi, chúng tôi nhận thua!" (Còn tiếp...)