Kiếm Sĩ Không Trái Tim

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 7. Chinh Phục Nantes
Chương 7. Chinh Phục Nantes

❊ ❊ ❊

Đoàn kịch Binet mở màn ở Nantes - như các bạn có thể tìm thấy trong những số báo “Courrier Nantais” còn sót lại - vào dịp Lễ Rước Nến với vở “Những trò gian xảo của Scaramouche”. Nhưng họ không tới Nantes theo như cách trước đó từng xuất hiện ở các làng mạc và thị trấn nhỏ, không được báo trước và chỉ phụ thuộc hoàn toàn vào màn diễu hành khi xuất hiện để thu hút sự chú ý của công chúng. André-Louis đã vay mượn phương thức kinh doanh của nhà hát Comédie Française. Thu xếp mọi việc một cách cao tay và hoàn toàn theo cách riêng của mình, tại Redon anh đã đặt in các áp phích quảng cáo cho những vở kịch, và bốn ngày trước khi đoàn kịch tới Nantes, những tấm áp phích này đã được dán ngoài nhà hát Feydau cũng như nhiều nơi khác trong thành phố, và - vì vẫn còn là một hình thức quảng bá đủ mới lạ vào thời kỳ đó - đã thu hút được sự chú ý đáng kể. Anh đã giao việc này cho một trong những thành viên mới được chiêu mộ của đoàn kịch, một chàng trai trẻ thông minh tên là Basque, và cắt cử anh ta đi trước đoàn để thực hiện chiêu quảng cáo này.

Bạn đọc hoàn toàn có thể tự mình xem tận mắt một trong những áp phích quảng cáo như thế tại bảo tàng Camavalet. Trên đó chỉ ghi tên các diễn viên theo nghệ danh trên sân khấu của họ, ngoại trừ trường hợp của ông Binet và cô con gái, mà hoàn toàn tảng lờ việc người diễn viên vào vai Trivelin trong một vở kịch sẽ xuất hiện trong vai Tabarin trong một vở khác, như thế thành ra đoàn kịch ít nhất cũng đông gấp rưỡi so với nhân số thực sự của nó. Tấm áp phích cũng thông báo họ sẽ mở đầu đợt công diễn bằng vở “Những trò gian xảo của Scaramouche”, tiếp sau đó là năm vở kịch khác đã được liệt kê nhan đề, cùng những vở kịch khác chưa được nêu rõ tên, những vở kịch này sẽ được thêm vào chương trình biểu diễn nếu sự đón nhận thu được tại thành phố Nantes cao quý và thông thái cổ vũ Đoàn kịch Binet kéo dài hơn nữa thời gian lưu diễn của mình tại nhà hát Feydau. Tấm áp phích cũng nhấn mạnh tới việc đây là một đoàn kịch ứng tác theo phong cách Italia cổ điển, một phong cách đã vắng bóng ở nước Pháp từ nửa thế kỷ nay, và kêu gọi công chúng Nantes chớ nên bỏ lỡ cơ hội này để được mục sở thị tài năng của những nghệ sĩ xuất chúng sẽ làm sống lại trước mắt họ ánh hào quang của hài kịch Italia. Chuyến lưu diễn của đoàn kịch tới Nantes - tấm áp phích tiếp tục cho hay - là màn khởi động cho cuộc công diễn của đoàn tại Paris, nơi họ dự định sẽ thách thức các diễn viên của nhà hát Comédie Française, đồng thời cho cả thế giới thấy nghệ thuật của các nghệ sĩ ứng tác đẳng cấp như thế nào so với cách trình diễn của các diễn viên phải phụ thuộc vào một nhà soạn kịch để có được lời thoại, và kết quả là lúc nào cũng lặp đi lặp lại những lời thoại cũ.

Đó quả là một tờ quảng cáo táo bạo, và sự táo bạo đó đã làm ông Binet sợ chết khiếp trong chút ý thức hiếm hoi mà vang Burgundy, thứ đồ uống ông chủ đoàn kịch có thể cho phép mình thoải mái đánh bạn cùng vào thời kỳ đó, còn chừa lại cho ông ta. Ông ta đưa ra những lời phản đối kịch liệt nhất. Một phần những lý lẽ này André-Louis đã đánh bật sang bên, phần còn lại bị anh dửng dưng để ngoài tai.

“Tôi thừa nhận nó quả là liều lĩnh,” Scaramouche nói. “Nhưng một khi đã sống tới ngần này tuổi rồi, đáng ra ông phải học được trên thế gian này không có gì thành công hơn sự liều lĩnh.”

“Tôi cấm chỉ chuyện này; tôi kịch liệt phản đối,” ông Binet khăng khăng.

“Tôi biết ông sẽ làm thế mà. Cũng như tôi biết ông sẽ rất biết ơn tôi vì không tuân lệnh ông ngay lúc này đây.”

“Cậu đang rước họa đến đấy.”

“Tôi đang rước đến đây một thành công lớn lao. Tai họa lớn nhất có thể tới với ông là phải quay trở lại những khu chợ thôn quê mà tôi đã cứu ông ra. Tôi sẽ đưa ông tới Paris cho dù ông có muốn hay không đi nữa. Hãy để việc này cho tôi lo liệu.”

Rồi anh bỏ đi giám sát việc in áp phích. Và công cuộc chuẩn bị của anh không chỉ dừng ở đó. Anh viết một bài báo thật cuốn hút về ánh hào quang của hài kịch phong cách Italia, cùng với sự hồi sinh của nó nhờ đoàn kịch ứng tác của nghệ sĩ xuất chúng Florimond Binet. Tên của Binet thực ra không phải là Florimond mà chỉ đơn giản là Pierre. Nhưng André-Louis là người có cảm nhận sắc bén về sân khấu. Bài báo này sẽ khuếch đại thêm sự kích thích tạo ra từ những tấm áp phích, và anh thuyết phục Basque, vốn có những mối quan hệ ở Nantes, viện tới tất cả ảnh hưởng anh ta có thể tạo ra, dùng tất cả những khoản đút lót họ có thể thu xếp, để bài báo được in trên tờ “Courrier Nantais” vài ngày trước khi đoàn kịch của Binet xuất hiện.

Basque đã thành công, và việc này, nếu xét tới giá trị văn chương cũng như sự hấp dẫn nội tại của chính bài báo, quả thực chẳng có gì đáng ngạc nhiên.

Vậy là vào tuần đầu tiên của tháng Hai, Binet cùng đoàn kịch của ông ta xuất hiện trong một thành phố vốn đã ở sẵn trong tâm trạng háo hức chờ đón họ. Ông Binet đáng lẽ đã định xuất hiện theo đúng phong cách cố hữu - một cuộc diễu hành trong trang phục sân khấu, với trống và chũm chọe đinh tai nhức óc. Nhưng chuyện này lại vấp phải sự phản đối kịch liệt của André-Louis.

“Làm thế chúng ta chỉ để lộ ra sự nghèo túng của mình,” anh nói. “Thay vì làm vậy, chúng ta sẽ lẳng lặng vào thành phố không để ai trông thấy, và hãy để công chúng thoải mái tưởng tượng như họ thích về chúng ta.”

Và tất nhiên anh lại được như ý. Ông Binet, vốn đã quá mệt mỏi trong việc chống lại dòng chảy ý muốn mạnh mẽ của chàng trai trẻ, giờ đây càng không phải là đối thủ xứng tầm của cuộc tranh luận khi ông nhận ra Climene đã trở thành đồng minh với Scaramouche, cùng lên tiếng phụ họa, cùng gia nhập với anh trong việc chỉ trích trí tuệ chậm chạp và ương gàn của ông. Nói một cách bóng bẩy, ông Binet đã giơ tay đầu hàng, nguyền rủa cái ngày ông chấp nhận anh chàng trẻ tuổi kia gia nhập vào đoàn kịch của mình, rồi chấp nhận để dòng chảy muốn đưa mình đi đâu thì đưa. Ông tin chắc cuối cùng rồi thế nào mình cũng bị chìm nghỉm. Nhưng trong lúc đợi tới khi đó, ông chủ đoàn kịch có thể nhận chìm tâm trạng bực tức của mình trong vang Burgundy. ít nhất giờ đây Burgundy lúc nào cũng ê hề. Chưa bao giờ trong đời mình ông Binet lại thấy vang Burgundy tràn trề trong tầm tay mình đến thế. Nói cho cùng, có lẽ mọi sự cũng không đến nỗi tồi tệ như ông đã hình dung. Ông chủ đoàn kịch thầm nghĩ, nói gì thì nói, ông cần cảm ơn Scaramouche vì món vang Burgundy. Trong lúc sợ hãi điều tồi tệ nhất, ông ta hoàn toàn có thể hy vọng vào điều tốt đẹp nhất.

Và ông chủ đoàn kịch thực sự sợ hãi điều tồi tệ nhất sẽ xảy ra trong khi đứng chờ bên cánh gà lúc màn sân khấu được kéo lên để bắt đầu buổi trình diễn đầu tiên của họ tại nhà hát Feydau, trong một khán phòng được lấp đầy tương đối bởi số công chúng với trí tò mò đã được kích thích cao độ nhờ những màn quảng cáo rào đón.

Cho dù kịch bản ‘“Những trò gian xảo của Scaramouche” không còn lưu lại tới ngày nay, song qua Hồi ký của André-Louis, chúng ta biết nó được bắt đầu với Polichinelle trong vai một người tình ngạo mạn và ghen tuông khủng khiếp đang tìm cách yêu cầu cô hầu Columbine đồng ý ngấm ngầm theo dõi cô chủ của mình, Climene. Bắt đầu với những lời phỉnh phờ, nhưng hoàn toàn thất bại trước cô nàng Columbine tinh quái, người cho rằng ít nhất kẻ phỉnh phờ cũng phải có bộ dạng hấp dẫn và thể hiện đủ sự quan tâm thích đáng với sự duyên dáng của chính cô ta, gã gù đê tiện chuyển sang đe dọa về sự báo thù ghê gớm ông ta sẽ giáng xuống đầu cô gái nếu cô ta phản bội hay không chịu ngấm ngầm tuân theo ông ta; khi vẫn tiếp tục thất bại, ông ta viện tới mua chuộc, và sau khi đã không ngần ngại dốc tiền ra cho cô nàng Columbine biết làm cao, ông ta cuối cùng cũng thành công trong việc thuyết phục cô ta đồng ý theo dõi Climene, và báo lại cho ông ta biết nhất cử nhất động của nàng.

Hai diễn viên đã cùng nhau diễn xuất cảnh này rất tốt, có lẽ vì bị kích thích bởi chính tâm trạng hồi hộp khi lần đầu tiên lên sân khấu trước lượng khán giả ấn tượng đến thế. Polichinelle là hiện thân của sự dữ dội, khinh khỉnh và dai dẳng. Columbine bừng sáng với vẻ dửng dưng sỗ sàng trước những lời phỉnh phờ của ông ta, giễu cợt một cách hỗn xược khi bị ông ta đe dọa, và ma mãnh một cách tinh tế để bòn rút được nhiều nhất khi ông ta chuyển sang mua chuộc. Tiếng cười vọng lên từ phía khán giả hứa hẹn một khởi đầu suôn sẻ. Nhưng ông Binet, đứng run lẩy bẩy trong cánh gà, vẫn thấy thiếu vắng những tràng cười như chợ vỡ của đám khán giả cục mịch họ vốn quen trình diễn trước, và cảm giác lo sợ của ông ta cứ vậy tăng dần lên.

Sau đó, hầu như Polichinelle chỉ vừa kịp bước ra qua cửa chính thì Scaramouche đã leo vào qua cửa sổ. Đó là một cách xuất hiện rất hiệu quả, thường được thể hiện với phong cách hài hước phóng đại nhằm làm cho khán giả òa lên cười. Nhưng lần này thì không như vậy. Nằm trên giường ngẫm nghĩ sáng hôm ấy, Scaramouche đã quyết định thể hiện vai diễn của mình theo một phong thái hoàn toàn khác. Anh sẽ loại bỏ mọi cử chỉ phóng đại, những cử chỉ diễn hề vốn từng làm cho đám khán giả cục mịch trước đây của họ rất khoái chí, và thay vào đó, anh sẽ tạo ra hiệu quả gây cười một cách tinh tế. Anh sẽ thể hiện trên sân khấu một kẻ ma mãnh tinh quái, hài hước chừng mực, thậm chí có phần trang trọng, khoác lên mình một bộ dạng hoàn toàn nghiêm nghị, thể hiện những lời thoại một cách khô khan, như thể không hề ý thức được sự tức cười anh ngầm lồng vào trong đó. Bằng cách này, cho dù phải mất nhiều thời gian hơn khán giả mới hiểu và khám phá ra anh, nhưng cuối cùng họ sẽ thấy yêu thích anh hơn.

Thể theo quyết tâm này, giờ đây anh thể hiện nhân vật của mình như một người bạn, một đồng minh làm việc cho anh chàng Leandre si tình, nhân danh anh ta tìm tới để hỏi thăm tin tức của Climene, đồng thời chớp lấy cơ hội để thúc đẩy cuộc tình của bản thân với Columbine cũng như hiện thực hóa những toan tính nhắm tới túi tiền của Pantaloon. Anh cũng cho phép mình được có một chút tự do hơn so với trang phục truyền thống của Scaramouche; anh đã cho khâu thêm những dải đỏ lên chiếc áo chẽn được chỉnh sửa lại theo phong cách Henri III và chiếc quần ống túm màu đen. Chiếc mũ nhung màu đen quen thuộc được anh thay bằng một chiếc mũ cao có vành gấp ngược lên, kèm theo một túm lông trang trí bên trái, đồng thời anh cũng loại bỏ cây đàn ghi ta.

Ông Binet mỏi mòn trông đợi được nghe thấy tràng cười ầm ĩ thường chào đón sự xuất hiện của Scaramouche, và ông ta càng khổ sở hơn khi nó không hề xuất hiện. Rồi sau đó, ông chủ đoàn kịch bắt đầu nhận ra điều gì đó bất thường trong cách diễn xuất của Scaramouche. Cách phát âm kỳ cục theo lối ngoại quốc vẫn còn đó, nhưng không còn chút bóng dáng nào của những lời huênh hoang khoác lác mà khán giả của họ từng ưa thích.

Ông ta vặn vẹo hai bàn tay trong tuyệt vọng. “Hết tất cả rồi!” ông ta kêu lên. “Thằng ngốc này đã hủy hoại chúng ta mất rồi! Thật đáng đời tôi khi ngu ngốc đến thế, khi cho phép hắn kiểm soát mọi chuyện!”

Nhưng ông ta đã lầm to. Ông chủ đoàn kịch bắt đầu mơ hồ nhận ra điều này khi đến lượt mình xuất hiện trên sân khấu không lâu sau đó, và phát hiện ra công chúng đang chăm chú theo dõi, nhận thấy những nụ cười tán thưởng thầm lặng trên tất cả các khuôn mặt đang ngước lên. Tuy nhiên, phải tới lúc tràng vỗ tay như sấm động vang lên khi màn buông xuống sau hồi một, ông ta mới cảm thấy chắc chắn họ sẽ sống sót qua được vở diễn.

Nếu như vai Pantaloon trong “Những trò gian xảo” không chỉ đơn thuần là một ông già ngu ngốc ngớ ngẩn nhút nhát, hẳn Binet đã làm hỏng nó vì sự dè dặt của ông ta. Nhưng vì nhân vật này đúng là như thế, chính sự dè dặt đó, vốn càng làm phóng đại lên những cử chỉ do dự và sững sờ vốn là phần chủ đạo trong vai diễn của ông chủ đoàn kịch, đã đóng góp thêm vào thành công của màn trình diễn. Và đó là một thành công lớn tới mức quá đủ để biện minh cho tất cả những lời rao Scaramouche đã đưa ra.

Đối với Scaramouche, thành công này không chỉ dừng lại ở công chúng. Vào cuối buổi diễn, một màn chào đón tưng bừng chờ đón anh từ phía các bạn đồng nghiệp trong đoàn đang tập hợp lại trong phòng dành cho diễn viên của nhà hát. Tài năng, sự sáng tạo và nhiệt huyết của anh đã nâng họ lên, chỉ trong vòng vài tuần, từ một đoàn kịch lang thang nay đây mai đó thành một đoàn kịch đáng tôn trọng với những diễn viên hạng nhất. Họ nhiệt thành thừa nhận điều đó qua một bài chúc mừng được ủy nhiệm cho Polichinelle, và ngoài những lời khen ngợi tài năng của anh còn là niềm tin rằng, nếu như họ đã chinh phục được Nantes, chắc chắn họ sẽ có thể chinh phục cả thế giới dưới sự chỉ đạo của anh.

Trong cơn phấn khích của mình, bọn họ có phần hơi lãng quên mất cảm xúc của ông Binet. Ông này vốn đã sẵn bực mình bởi mọi mong muốn của mình đều bị gạt sang một bên, bởi ý thức về sự yếu kém của chính bản thân ông ta khi đương đầu với Scaramouche. Và, mặc dù ông chủ đoàn kịch đã chịu đựng quá trình soán vị từ từ này vì mỗi bước đi của nó cũng kèm theo phần lợi nhuận thu được lớn hơn cho chính ông ta, trong sâu thẳm tâm khảm của Binet, thù hận đang tích tụ lại, dập tắt mọi niềm biết ơn đáng ra ông ta phải dành cho đối tác làm ăn của mình. Tối hôm ấy, thần kinh của ông ta đã bị hành hạ căng thẳng, ông ta đã phải nếm trải nỗi khổ sở của cảm giác sợ hãi, và vì chúng, ông ta trách cứ Scaramouche cay cú tới mức thậm chí cả thành công chung cuộc - gần như là một phép mầu nếu xem xét tới mọi khía cạnh - cũng không thể biện hộ được cho người đối tác của ông chủ đoàn kịch.

Và ngoài ra, giờ đây ông ta lại thấy mình bị tảng lờ bởi cả đoàn kịch này - vốn là đoàn kịch của chính ông ta, được ông ta khổ công tập hợp và lựa chọn từ những người có khả năng diễn xuất mà Binet đã gặp được trong các xó xỉnh của nhiều thành phố - quả là một việc khiến ông ta sôi lên sùng sục, và thổi bùng lên ác ý vốn luôn khá im lìm trong con người này. Nhưng cho dù cơn căm hận đã trở nên sâu sắc đến thế, ông chủ đoàn kịch vẫn không bị nó làm cho mù quáng tới mức để lộ cảm nghĩ của mình ra. Dẫu vậy, việc ông cần khẳng định địa vị của mình vào thời điểm này là chuyện bắt buộc, trừ phi ông chấp nhận trở thành một nhân vật không có chút ảnh hưởng nào ở trong chính đoàn kịch nơi ông vốn là chủ nhân trong nhiều tháng dài trước khi kẻ thoán nghịch này xuất hiện, để rồi vừa rót đầy tiền vào túi ông vừa tước đi uy quyền của ông.

Vậy là ông chủ đoàn kịch bước lên trước, sau khi Polichinelle đã hoàn tất bài chúc mừng. Lớp hóa trang cũng giúp ông ta che giấu những cảm xúc cay cú của mình, và ông chủ đoàn kịch lên tiếng góp thêm phần của mình vào những lời ca ngợi của Polichinelle dành cho đối tác làm ăn đáng mến của ông ta. Song Binet làm vậy theo cái cách để ai cũng thấy rõ những gì Scaramouche làm được đều là theo sự ưng thuận cổ vũ của ông Binet, và trong mọi chuyện ông Binet luôn là bàn tay dẫn lối chỉ đường. Bằng cách nối lời với Polichinelle, ông ta muốn cảm ơn Scaramouche, gần như theo cách một vị lãnh chúa cảm ơn người hầu của ông ta vì sự phục vụ tận tụy và những mệnh lệnh được thi hành đến nơi đến chốn.

Màn kịch này chẳng lừa được ai trong đoàn kịch mà cũng không giúp ông chủ đoàn kịch hạ hỏa. Thay vào đó, ông ta càng cảm thấy cay cú hơn khi ý thức được sự hài hước mỉa mai của nó. Nhưng chí ít, nó cũng đã giúp ông ta vớt vát được thể diện và cứu ông ta khỏi cảnh trở nên vô giá trị - cho dù ông ta về danh nghĩa vẫn là ông chủ của họ.

Nếu nói rằng màn kịch đó đã không qua mắt được đám diễn viên như tôi vừa nói có lẽ là hơi quá, vì chí ít nó cũng qua mắt được họ trong việc che giấu đi cảm xúc thực của ông chủ đoàn kịch. Sau khi đã gạt đi những lời bóng gió trong đó Binet dành hết công lao về mình, họ tin rằng trong tâm khảm, ông chủ đoàn kịch đang cảm thấy vô cùng biết ơn, cũng giống như những gì họ đang cảm thấy. Niềm tin đó cũng được cả André-Louis chia sẻ, và trong lời đáp ngắn gọn đầy lòng biết ơn của mình đã tỏ ra rất rộng lượng với ông Binet, thậm chí còn đi xa hơn cả xác nhận những công trạng ông Binet đã nhận về mình.

Rồi sau đó, anh thổ lộ tiếp rằng thành công của họ tại Nantes đối với anh càng ngọt ngào hơn vì nó giúp cho mong ước anh khao khát nhất trong tim gần như trở nên ngay lập tức nằm trong tầm với, cụ thể là việc cầu hôn Climene. Đó là một niềm hạnh phúc mà tự bản thân anh cũng biết rằng nó vượt quá mức anh xứng đáng được hưởng. Nó cho anh có được mối quan hệ càng thêm khăng khít gần gũi hơn với người bạn tốt Binet, người anh mang nợ vì tất cả những gì anh đã đạt được cho chính mình cũng như cho toàn thể họ. Lời tuyên bố được vui vẻ đón nhận, vì thế giới của sân khấu cũng yêu quý và trân trọng một người đang yêu không kém gì thế giới rộng lớn hơn bên ngoài. Vậy là các diễn viên cùng nhau chúc mừng cho cặp đôi hạnh phúc, với ngoại lệ duy nhất là Leandre, người có đôi mắt trở nên phiền muộn hơn bao giờ hết.

Cả đoàn kịch hợp thành một gia đình hạnh phúc vào tối hôm ấy trong nhà trọ của họ tại bờ cảng La Fosse - cũng chính là nhà trọ nơi André-Louis đã từ biệt vài tuần trước đó để thực hiện một vai diễn khác hẳn trước công chúng Nantes. Song liệu có quá khác biệt không, anh thầm tự hỏi? Lúc đó chẳng phải anh cũng là một thứ Scaramouche - một kẻ xúi bẩy, khéo mồm và tốt mã, lừa lọc đám đông, bất cần đạo lý, khiến họ mê muội bằng những quan điểm thực ra chẳng phải của anh sao? Vậy thì liệu có đáng ngạc nhiên hay không khi anh lại thành công nhanh chóng và vang dội đến thế trong một vai diễn tương tự trên sân khấu? Chẳng phải thực sự đó là tất cả bản chất của anh, là con người mà Tự nhiên đã đẽo gọt thành khi tạo ra anh ư?

Tối hôm sau, họ trình diễn vở “Người tình e dè” trong một khán phòng đầy ắp, tiếng vang đoàn kịch tạo dựng được trong lần ra mắt của họ đã lan xa, và thành công của ngày thứ Hai được khẳng định. Tới thứ Tư, họ trình diễn “Figaro-Scaramouche”, và tới thứ Năm, tờ “Courrier Nantais” dành một bài dài đến hơn một cột báo ca ngợi những nghệ sĩ ứng tác xuất chúng, những người, như bài báo viết, thực sự khiến các diễn viên chỉ biết thuộc lòng vai diễn của họ phải cảm thấy xấu hổ.

André-Louis, đọc qua bài báo trong lúc ăn sáng, và không hề có chút ảo tưởng nào về sự rỗng tuếch của lời tâng bốc này, chỉ cười thầm trong bụng. Sự mới mẻ của cách diễn xuất này, cũng như vẻ kiêu kỳ của anh khi giới thiệu nó, đã đánh lừa được bọn họ một cách ngoạn mục. Anh quay sang chúc mừng Binet và Climene, lúc đó vừa bước vào. Anh đưa tay giơ tờ báo lên.

“Đã quyết định rồi,” anh thông báo, “chúng ta sẽ ở lại Nantes tới Lễ Phục sinh.”

“Vậy sao?” Binet chua chát hỏi lại. “Cậu quyết định mọi thứ, anh bạn thân mến.”

“Ông hãy tự đọc đi.” Và anh đưa cho ông ta tờ báo.

Ông Binet cau có lầm lì đọc. Rồi ông ta im lặng bỏ tờ báo xuống, quay sang chú tâm vào bữa sáng.

“Chẳng phải tôi hoàn toàn có lý sao?” André-Louis ướm lời, cảm thấy thái độ của Binet hơi khó hiểu.

“Về cái gì?”

“Về việc tới Nantes, chứ còn gì nữa?”

“Nếu tôi không nghĩ là thế, thì làm gì có chuyện chúng ta tới đây.” Binet nói, và ông ta bắt đầu ăn.

André-Louis tạm gác chủ đề này lại đó, băn khoăn thầm suy nghĩ.

Sau bữa sáng, anh và Climene đi hóng gió ngoài các bờ kè. Hôm đó là một ngày nắng đẹp và đỡ lạnh hơn nhiều so với những ngày trước. Columbine cũng bám theo hai người một cách chẳng mấy tế nhị khi họ ra ngoài, cho dù tình thế sau đó cũng được cải thiện ít nhiều khi Harlequin chạy đuổi theo ba người, rồi bám dính lấy Columbine.

André-Louis, rảo bước lên trước cùng Climene, bắt đầu nói về điều đang làm tâm trí anh bận bịu nhất vào lúc ấy.

“Bố em đang cư xử với anh thật kỳ lạ,” anh nói. “Như thể ông đã đột ngột trở nên thù địch vậy.”

“Anh chỉ tưởng tượng ra chuyện đó thôi,” cô gái nói. “Bố em rất biết ơn anh, như tất cả mọi người trong đoàn kịch.”

“Thái độ của bố em có thể gọi bằng bất cứ cái tên nào trừ biết ơn. Ông ấy nổi xung lên với anh; và anh nghĩ anh đã biết lý do. Chẳng lẽ em không biết sao? Em không thể đoán được ư?”

“Quả thực là em không thể.”

“Nếu em là con gái anh, Climene, và xin tạ ơn Chúa vì không phải thế, anh hẳn sẽ cảm thấy rất khó chịu với kẻ mang em rời xa anh. Ông lão Pantaloon tội nghiệp! Ông từng gọi anh là quân kẻ cướp khi anh nói với ông anh dự định cầu hôn em.”

“Ông không sai chút nào. Anh đúng là một gã cướp táo tợn, Scaramouche.”

“Đó là tính cách của anh,” anh nói. “Bố em tin vào việc để cho các diễn viên của ông thể hiện trên sân khấu những nhân vật phù hợp với bản tính tự nhiên của họ.”

“Đúng rồi, anh luôn đoạt lấy những gì anh muốn, chẳng phải vậy sao?” Cô gái ngước mắt nhìn anh, nửa âu yếm, nửa e dè.

“Nếu có thể,” anh nói. “Anh đã ép ông ấy phải ưng thuận cho đám cưới của chúng mình. Anh không hề chờ nghe ông ấy ưng thuận. Thực ra, khi bố em từ chối, anh đã cướp lấy sự ưng thuận của ông, và giờ anh sẵn sàng thách thức ông lấy lại nó từ tay anh. Anh nghĩ đó là điều khiến bố em bất bình hơn cả.”

Cô gái bật cười, và bắt đầu đưa ra một câu trả lời thật ngộ. Nhưng chàng trai không hề nghe thấy dù chỉ một lời. Trong dòng người xe nhộn nhịp trên kè có một cỗ xe song mã, nửa trên lắp toàn kính, đang chạy lại gần họ. Cỗ xe được hai con ngựa hồng tuyệt đẹp kéo, người xà ích ngồi trên xe mặc một bộ chế phục lộng lẫy.

Trong cỗ xe có một cô gái trẻ mảnh mai ngồi một mình, khoác trên người chiếc áo choàng viền lông linh miêu, khuôn mặt xinh đẹp và yêu kiều. Cô gái cúi người ra phía trước, đôi môi hé mở, đôi mắt chăm chăm nhìn Scaramouche cho tới khi chúng thu hút sự chú ý của anh. Khi đó, cú sốc nó đem đến khiến anh bất thần sững lại.

Climene đang nói liền ngừng lời khi thấy anh khựng lại đột ngột, giật lấy tay áo anh.

“Có chuyện gì vậy, Scaramouche?”

Nhưng anh không hề có vẻ để tâm tới việc trả lời nàng, và đúng vào khoảnh khắc ấy người xà ích, vốn đã được cô thiếu nữ quý phái kia ra hiệu, dừng xe lại ngay bên cạnh hai người. Trong bối cảnh lộng lẫy của cỗ xe song mã với những cánh cửa có hình gia huy, người xà ích bệ vệ cùng người hầu đi tất trắng lập tức nhảy xuống đất khi cỗ xe dừng bánh, cô gái đang ngồi trong đó, với Climene, trông không khác gì một công chúa bước ra từ truyện cổ tích. Và nàng công chúa này nhô người ra trước, với đôi mắt bừng sáng và đôi má ửng hồng, chìa một bàn tay duyên dáng đi găng cho Scaramouche.

“André-Louis!” nàng gọi anh.

Và Scaramouche cầm lấy bàn tay của cô tiểu thư quý phái nọ, đúng như cách anh hẳn sẽ cầm lấy bàn tay của chính Climene, và với đôi mắt cũng phản chiếu tâm trạng vui vẻ của cô thiếu nữ, với giọng nói cũng ngập tràn âm hưởng ngạc nhiên hạnh phúc của nàng, chàng diễn viên gọi nàng bằng tên riêng một cách thật thân mật, đúng như cách cô thiếu nữ đã gọi anh.

“Aline!”

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.