Chỉ Thời Gian Có Thể Cất Lời

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 13 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
*

❊ ❊ ❊

Maisie ghét phải theo dõi nhân viên của mình. Nói cho cùng, chính cô đã tự mình lựa chọn những người trẻ hơn, còn những người lớn tuổi đã làm việc nhiều năm tại Tilly’s.

Cô đặc biệt để mắt tới Karen, nhưng chẳng có dấu hiệu rõ rệt nào chứng tỏ cô ta đang ăn cắp. Nhưng thế đấy, Patrick đã cảnh báo với cô, những kẻ trộm cắp luôn khôn ngoan hơn người trung thực, và Maisie không thể lúc nào cũng để mắt tới cô ta.

Và rồi sau đó vấn đề tự được giải quyết. Karen đưa cho cô một lá đơn cho biết cô ta đã đính hôn và sẽ chuyển tới London sống cùng vị hôn phu của mình vào cuối tháng. Maisie nghĩ chiếc nhẫn đính hôn của cô ta quả thực khá đẹp, cho dù cô chỉ có thể tự hỏi ai đã trả tiền cho nó. Nhưng cô gạt ý nghĩ này đi, cảm thấy nhẹ nhõm khi giờ đây cô đã bớt đi được một mối lo.

Nhưng khi Patrick quay lại Bristol vài tuần sau đó, anh ta cảnh báo Maisie là doanh thu hàng tháng của cô vẫn sụt giảm, vậy thì thủ phạm không phải là Karen.

“Liệu đã đến lúc nên báo cảnh sát chưa?” Maisie hỏi.

“Chưa phải lúc. Thứ cuối cùng em cần là một lời cáo buộc sai lầm hay những tin đồn chỉ tạo nên tâm trạng không hay trong nội bộ nhân viên của em. Có thể cảnh sát sẽ tóm được thủ phạm, nhưng trước khi họ làm được điều đó em có thể đã mất đi vài nhân viên khá nhất của mình, những người sẽ không thích bị nghi ngờ. Và em cũng có thể tin chắc nhiều khách hàng sẽ biết chuyện, và em không cần điều đó”.

“Em có thể chấp nhận để chuyện này tiếp diễn bao lâu nữa?”

“Hãy để thêm một tháng nữa. Nếu đến lúc ấy chúng ta vẫn chưa tìm ra thủ phạm, em sẽ phải báo cảnh sát”. Anh ta dành cho cô một nụ cười hết cỡ. “Giờ hãy thôi nói về công việc và hãy nhớ chúng ta đang mừng sinh nhật em”.

“Đó là từ hai tháng trước rồi”. cô nói. “Và nếu không vì Bob, chắc anh sẽ chẳng bao giờ biết”.

Patrick lại mở ca táp của anh ta ra, nhưng lần này anh lấy ra một cái hộp màu xanh hoàng gia với biểu tượng quen thuộc của Swan’s trên đó. Anh ta đưa cái hộp cho Maisie, người thong thả mở hộp ra và tìm thấy trong đó một đôi găng tay da màu đen và một chiếc khăn quàng len với các họa tiết Burberry truyền thống.

“Vậy ra anh chính là người đã đánh cắp của em”, Maisie nói trong lúc đưa tay ôm lấy anh ta.

Patrick không đáp.

“Có chuyện gì thế?” Maisie hỏi.

“Anh có một tin nữa”. Maisie nhìn thẳng vào mắt anh ta, và thầm tự hỏi liệu còn có gì không ổn tại Tilly’s nữa. “Anh đã được thăng chức. Anh sẽ trở thành phó giám đốc mới tại hội sở công ty ở Dublin. Anh sẽ bị trói chặt vào bàn làm việc phần lớn thời gian, vì thế một người khác sẽ đảm nhiệm công việc của anh tại đây. Anh sẽ vẫn có thể tới thăm em, nhưng không thể thường xuyên như trước”.

Maisie nằm trong vòng tay anh ta và khóc suốt đêm hôm đó. Cô từng nghĩ mình sẽ không bao giờ muốn kết hôn lần nữa, cho tới khi người đàn ông cô yêu tuột khỏi tay cô.

Cô tới tiệm làm muộn sáng hôm sau, và thấy Bob đã đợi sẵn ngoài bậc cửa. Sau khi cô mở cửa trước, anh ta bắt đầu chuyển số bánh giao buổi sáng từ xe tải vào.

“Tôi sẽ gặp anh sau một lát nữa”, Maisie vừa nói vừa đi vào phòng thay đồ của nhân viên.

Cô chào tạm biệt Patrick trước khi anh ta lên tàu tại Temple Meads, và tại đó cô lại bật khóc lần nữa. Trông cô hẳn là khá thảm hại và cô không muốn các khách hàng quen nghĩ là có chuyện gì đó không ổn. “Đừng bao giờ mang vấn đề cá nhân của các cô đến nơi làm việc”, cô Tilly vẫn hay nhắc nhở nhân viên của bà. “Khách hàng của chúng ta vốn đã có nhiều mối bận tâm của riêng họ để mà phải lo lắng chuyện của chúng ta rồi”.

Maisie nhìn vào gương: toàn bộ lớp trang điểm của cô đã tèm lem hết. “Khỉ thật”, cô thốt lên thật to khi nhớ ra mình đã để quên xắc tay ngoài quầy thu ngân. Khi cô quay trở ra cửa hàng để lấy xắc, cô chợt cảm thấy buồn nôn. Bob đang đứng quay lưng về phía cô, một tay đặt vào trong ngăn kéo quầy thu ngân. Cô đứng quan sát trong khi anh ta vơ một nắm cả tiền giấy và tiền xu vào túi quần, lặng lẽ đóng ngăn kéo lại rồi ra xe lấy thêm một khay bánh nữa.

Maisie biết chắc điều Patrick khuyên sẽ là gì. Cô bước vào tiệm, đứng cạnh quầy thu ngân khi Bob đang quay vào. Anh ta không cầm theo một khay bánh, mà là một cái hộp nhỏ bằng da màu đỏ. Anh ta dành cho cô một nụ cười hết cỡ và quỳ xuống bằng một chân.

“Anh hãy rời khỏi đây ngay lập tức, Bob Burrows”, Maisie nói, bằng một giọng khiến cả cô cũng ngạc nhiên. “Và nếu như tôi còn thấy anh bén mảng quanh tiệm trà của tôi thêm một lần nữa, tôi sẽ báo cảnh sát”.

Cô trông chờ một tràng giải thích hay thề thốt, nhưng Bob chỉ đứng lên, để số tiền mà anh ta đã lấy cắp trở lại quầy thu ngân và ra về không nói một lời. Maisie khuỵu xuống chiếc ghế gần nhất khi nhân viên đầu tiên của cô tới.

“Chúc buổi sáng tốt lành, bà Clifton. Hôm nay thật là một ngày đẹp trời”.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.