Giấc Mộng Tình Yêu

Lượt đọc: 26 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 4

❊ ❊ ❊

CẢ tuần lễ sau đó Ashurst quyết định rèn luyện lại đôi chân bằng cách đi dạo chơi thăm thú vùng quê xung quanh. Trong những ngày đó, anh như đã khám phá ra mùa xuân. Trong tâm trạng hết sức say sưa, anh ngắm nhìn những mầm non hồng hồng của cây sồi mọc muộn nhú lên tua tủa, cành lá của cây linh sam xứ Scotch màu hung hung tím, và trên đồng hoang những cây thông nghiêng theo chiều gió trông như có linh hồn thực sự mỗi khi có làn gió thổi qua tán lá xanh non. Có những khi anh nằm bên bờ suối, nhìn ngắm những cụm hoa viôlét dại, hoặc vuốt ve những búp mâm xôi hồng hồng trong suốt, nhìn lên cây dương xỉ lắng nghe con chim cu cất tiếng gọi bạn và tiếng chim gõ kiến như reo lên, rồi từ trên cao tiếng hót của chim chiền chiện lảnh lót gieo tiếng nhạc xuống đồng quê. Mùa xuân ở đây thật khác xa những mùa xuân mà anh đã từng biết, vì nó đang ở ngay trong lòng anh chứ không phải chỉ ở cảnh vật bên ngoài. Suốt ngày, anh hầu như không gặp ai trong gia đình, và những khi Megan bưng cơm đến cho anh, cô hình như cũng đang rất bận không có thì giờ để nói chuyện lâu. Buổi tối, anh chiếm một chỗ ngồi bên cửa số ở nhà bếp, hút thuốc và nói chuyện gẫu với bác Jim thọt chân hoặc bà Narracombe, trong khi cô gái khâu vá hoặc rửa ráy, dọn dẹp bát đĩa. Đôi khi anh cảm thấy đôi mắt của Megan, đôi mắt trong veo như hạt sương mai ấy, đăm đăm nhìn anh dịu dàng âu yếm.

Chiều ngày chủ nhật, khi anh đang nằm mơ màng trong vườn cây ăn quả lắng nghe tiếng chim sáo hót và đang tìm vần làm mấy câu thơ tình, anh bỗng nghe tiếng cánh cổng mở và bóng cô gái chạy vụt vào vườn, anh chàng Joe mặt đỏ đang đuổi theo sau, cách chỗ anh một quãng độ mười lăm mét. Cuộc đuổi bắt kết thúc, hai người đang đứng trước mặt nhau, không biết có anh đang nằm trên cỏ. Người con trai nhào đến và người con gái cố đẩy anh ta ra. Ashurst nhìn thấy rõ vẻ mặt giận dữ của cô gái và nét mặt chàng trai, ai có thể ngờ được anh chàng thộn ấy lại có thể cuồng bạo đến thế! Xúc động và bực tức khi nhìn cảnh đó, Ashurst đứng bật dậy. Họ nhìn thấy anh. Megan buông tay xuống và nấp sau một thân cây, còn người con trai thì càu nhàu tức tối, chạy lao lên bờ, bò qua hàng rào và biến mất. Ashurst thong thả đến gần cô. Cô lặng thinh đứng đó, trông càng xinh đẹp bội phần với mái tóc đen mượt buông xõa và đôi mắt nhìn xuống.

– Xin lỗi cô. Anh nói.

Cô ngước mắt nhìn anh, nén tiếng thở dài rồi quay đi. Ashurst chạy theo.

– Megan!

Nhưng cô vẫn bước, anh liền cầm lấy tay cô và dịu dàng kéo cô lại với mình,

– Hãy đứng lại và nói chuyện với anh, Megan!

– Vì sao cậu lại xin lỗi em? Cậu không nên đối xử với em như thế.

– Thì xin lỗi anh Joe vậy.

– Sao hắn lại dám đuổi theo em chứ? Tôi đoán là anh ta yêu cô.

Cô giẫm chân bực bội. Ashurst bật cười:

– Vậy cô có muốn tôi giần cho cậu ấy một trận không?

Bỗng cô òa lên khóc trong một cơn xúc động đột ngột.

– Sao cậu lại cười em? Sao cậu lại chế giễu chúng em?

Anh liền nắm lấy hai tay cô, nhưng cô lùi lại và cố giấu bộ mặt thanh tú vào bụi táo rậm rạp. Ashurst nâng bàn tay cô và đặt môi hôn. Anh thấy mình thật lịch sự và cao thượng, khác một trời một vực so với anh chàng Joe lỗ mãng kia. Cô đột ngột dừng lại và run rảy hướng về anh. Một cảm giác ngọt ngào ấm áp lan khắp người Ashurst. Cô gái yểu điệu và xinh đẹp này đã vui lòng để anh hôn. Và bị xâm chiếm bởi một tình cảm đột ngột, anh ôm cô vào lòng và hôn lên trán, nhưng anh lại thấy sợ hãi, sắc mặt cô tái nhợt đi, tay buông thõng xuống bất động. Cảm thấy cái chạm nhẹ vào ngực cô, anh xao xuyến cả người. “Em Megan!”. Anh thở dài và buông cô ra. Trong cái im lặng sâu lắng, một tiếng chim sáo bỗng vang lên vui vẻ. Cô đột ngột nắm lấy tay anh, đặt lên ngực, lên mặt mình và hôn lên đó một cách nồng nhiệt rồi chạy trốn vào đám cây táo rậm rạp cho đến khi khuất khỏi tầm mắt anh.

Ashurst ngồi xuống một thân cây táo già vặn vẹo gần như nằm sát đất, anh như ngây dại đi vì xúc động, nhìn chằm chằm vào chùm hoa lá đã bao quanh mái đầu cô như cái vương miện với những ngôi sao trắng là các bông hoa táo. Anh làm sao vậy? Anh đã để cho lòng mình rối loạn lên vì vẻ kiều diễm của nàng, vì tình yêu, hay chỉ vì mùa xuân thôi? Nhưng anh cảm thấy sung sướng một cách lạ lùng, tràn ngập hân hoan và đồng thời một nỗi lo sợ mơ hồ. Đây là sự bắt đầu, bắt đầu của cái gì nhỉ? Mặc cho những con ruồi nhỏ đang đốt anh, những con muỗi mắt chui vào miệng anh, cả mùa xuân quanh anh dường như càng sinh động và đáng yêu hơn, tiếng chim cu và chim sáo véo von, tiếng chim gỗ kiến như chuỗi cười vui vẻ và ánh mặt trời chênh chếch chiếu vào vòm hoa táo đã bao quanh đầu nàng như chiếc vương miện kia! Anh đứng dậy vả sải bước ra khỏi vườn cây, anh muốn có không gian rộng lớn để nghiền ngẫm những xúc cảm mới lạ này. Anh đi về phía đồng hoang và từ trên một cây tần bì bên bờ đường một con chim ác là bay ra báo hiệu sự có mặt của anh.

Đối với người đàn ông ở bất cứ tuổi nào từ năm tuổi trở lên, ai có thể nói rằng mình chưa hề yêu? Ashurst đã từng yêu người bạn cùng đôi với mình trong lớp học vũ, đã yêu mến cô giáo bảo mẫu của mình, yêu các cô gái trong các kỳ nghỉ hè, có lẽ không phải thực sự là yêu mà chỉ là một sự cảm mến xa xôi ấp ủ trong lòng. Nhưng ở đây là một cái gì hoàn toàn khác, không xa xôi chút nào. Đúng là một cảm xúc mới mẻ, say mê, cảm xúc của một người đàn ông thực sự. Anh thấy như mình đang nâng trên tay một đóa hoa dại, có thể đặt nó lên môi mình và cảm thấy nó cũng run rẩy vì vui sướng. Một cái gì làm người ta say mê nhưng cùng vô cùng bối rối! Làm thế nào bây giờ? Làm thế nào khi gặp nàng lần sau? Những cử chỉ âu yếm lúc đầu hãy còn ngại ngần e ấp nhưng sau đó thì có lẽ không thể như thế vì bây giờ anh biết nàng cũng yêu anh qua những cái hôn nóng bỏng của nàng đặt lên tay anh. Một số người đối xử với tình yêu dâng hiến cho họ thô bạo, một số khác như Ashurst, thì tình yêu là một cái gì quyến rũ, ấm áp, dịu ngọt hầu như là một sự ngưỡng mộ và họ cảm thấy đó là một phép lạ.

Anh trèo lên đứng trên tảng đá, lòng bị hành hạ giữa một bên là những tình cảm khao khát mê say và mới lạ của mùa xuân đang tràn đầy trong lòng anh, và một bên là nhứng. nỗi lo lắng mơ hS nhưng rất thật. Có lúc anh đã hoàn toàn đầu hàng lòng tự mãn của mình vì đã chinh phục được tình yêu của người con gái xinh đẹp và chân thật có đôi mắt trong sáng kia. Nhưng sau đó anh lại nghiêm trang tự bảo: “Được đấy, cậu bé ơi? Nhưng hãy nhìn xem mày đang làm gì và rồi sẽ đi đến đâu?”.

Bóng tối đã ập đến lúc nào không biết, bóng tối bao phủ những tảng đá trông như những bức chạm Ba Tư và anh như nghe thấy tiếng nói của thiên nhiên: “Đây là thế giới mới dành cho anh”! Khi ta đậy từ bốn giờ một buổi sớm mùa hè, ra ngoài trời ta sẽ thấy tất cả thú vật chim chóc cây cối đều nhu hoàn toàn mới lạ.

Anh đã đứng đó hàng giờ cho đến khi trời trở lạnh mới dò dẫm tìm lối đi giữa các mỏm đá và rễ cây thạch nam xuống đường cái rồi đi theo lối nhỏ trở về qua cánh đồng hoang vu đến khu vườn cây ăn quả. Anh đánh một que diêm và nhìn đồng hồ: đã gần mười hai giờ rồi! Trời tối đen vì không gian im ắng, hoàn toàn khác với sáu giờ trước đó, không gian đã tràn đầy ánh nắng và rộn rã tiếng chim ca. Bỗng nhiên anh nhìn thấy mối tình mơ mộng của anh trước mặt người ngoài sẽ như thế nào – anh như thấy bà Narracombe có cái cổ quay như cổ rắn, con mắt liếc nhanh và vẻ mặt sắc sảo của bà ta rắn đanh lại, anh như thấy những người anh em họ giống như người Gipsy đang nhạo báng thô lỗ và tỏ vẻ nghi ngờ, anh thấy Joe lầm lì và hung dữ, có chăng chỉ một người có thể thông cảm với anh, đó là bác Jim thọt chân có đôi mắt từng trải. Và rồi cái quán rượu trong làng với những mụ già lắm lời mà anh vẫn đi qua, lại nữa, bạn anh – Robert Garton – với nụ cười mai mỉa trên môi khi cậu ta ra đi cách đây mười hôm. Thật là đáng ghét! Trong chốc lát, anh thấy hết sức căm giận cái thế giới trần tục cay độc mà người ta buộc phải phụ thuộc vào dù muốn dù không. Cái cánh cổng nơi anh đang đứng tựa trở nên xám xịt, một thứ ánh sáng lờ mờ lướt qua trước mặt anh và trùm lên bóng tối một màu xanh xanh. Mặt trăng! anh đã thấy nó trên bờ suối đàng sau anh, đỏ và gần tròn. Thật lạ lùng! Anh quay lại bước trên lối đi sực mùi phân bò và mùi lá non. Trong khoảnh sân nhỏ, anh thấy những bóng đen của đàn gia súc, những cặp sừng xam xám cong lưỡi liềm trông như nhiều vầng trăng nhỏ rơi xuống đây. Anh rụt rè nâng cái then cài cồng. Trong nhà đầy bóng tối. Anh rón rén bước đến vòm cây, đứng nấp dưới bóng cây thủy tùng và nhìn lên cửa sổ phòng ngủ của Megan. cửa sổ để mở. Nàng đã ngủ chưa hay vẫn đang nằm thức mà lo lắng vì sự vắng mặt của mình? Một tiếng cú rúc ở đâu đó và tiếng kêu như càng làm cho đêm thêm dày đặc. Yên tĩnh trở lại chỉ còn tiếng suối rì rào chảy phía dưới vườn cây. Ban ngày là tiếng chim cu gáy, bây giờ là tiếng cú rúc – những thanh âm sao mà tuyệt diệu gợi lại trong anh niềm say mê ngây ngất. Bỗng anh thấy có bóng nàng đứng bên cửa sổ nhìn ra. Anh bước ra khối bóng cây thủy tùng và thầm thì: “Em Megan!” Nàng lùi lại một chút, biến đi sau cánh cửa rồi lại xuất hiện, vươn tay ra ngoài. Anh rón rén đi lên lối cỏ, vấp phải cái ghế sơn xanh để ở đó và nín thở nghe ngóng. Cái bóng mờ mờ của nét mặt và cánh tay nàng vươn ra vẫn không động đậy, anh dịch cái ghế lại và khẽ đứng lên đó. Anh đưa tay lên với tới chỗ nàng. Tay nàng đang cầm chiếc chìa khóa lớn của cửa trước và anh liền nắm chặt lấy bàn tay ấm áp đó cùng với chiếc chìa khóa lạnh ngắt. Anh thấy mờ mờ khuôn mặt nàng, hàm răng lấp lánh và mái tóc buông xõa. Nàng vẫn mặc nguyên quần áo, tội nghiệp, nàng vẫn thức để chờ anh! Những ngón tay thô ráp của nàng nắm chặt lấy tay anh, nét mặt nàng trông mờ mờ không rõ. Giá có thể với lên tới đó được dù chỉ với một bàn tay thôi! Tiếng cú lại rúc lên, hương hoa tầm xuân thoang thoảng, rồi có tiếng chó sủa, nàng vội rút tay ra và lùi vào.

– Chúc em ngủ ngon, Megan! Anh thầm thì.

– Chúc cậu ngủ ngon!

Nàng đi rồi! Anh thở dài thả mình xuống đất, ngồi lên cái ghế đỏ và cởi ủng ra. Bây giờ thì nên vào nhà và đi ngủ thôi, nhưng anh vẫn ngồi đó một lúc lâu không nhúc nhích, cho đến khi bàn chân đặt trên cây thủy tùng bắt đầu giá lạnh. Anh nhớ lại nét mặt tươi cười của nàng, những ngón tay ấm áp của nàng nắm chặt tay anh, ở giữa là chiếc chìa khóa lạnh ngắt.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 12 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.