XUỐNG ga xe lửa ở Torquay, Ashurst lưỡng lự đi về phía trước mặt, vì anh không biết nhiều về thành phố biển huy hoàng này. Mải mê với những cảm xúc trong lòng; anh không biết là anh đang nổi bật lên giữa đám dân cư ở đó, cứ sải những bước dài với chiếc áo khoác vải thô, đôi ủng đầy bụi bặm và cái mũ đã tàng, không thấy mọi người đang nhìn anh chằm chằm. Anh đi tìm một chi nhánh của ngân hàng Luân Đôn ở đây và đến đó mới biết người ta đang chú ý đến mình. Anh cố nghĩ xem có người quen ở đây không – không có. Vậy là anh phải đánh điện cho nhà băng của mình ở Luân Đôn và họ còn bắt anh phải chờ điện trả lời. Trở ngại đầu tiên của cái thực tế vặt vãnh trong cuộc sống này đã làm u ám mất một phần cái nhìn sán lạn của anh. Nhưng anh vẫn phải gởi bức điện.
Đối diện với cơ quan bưu điện, anh thấy một cửa hàng buôn bán quần áo phụ nữ. Anh bỡ ngỡ ngắm nhìn cái cửa sổ. Nhiệm vụ phải đi sắm sửa quần áo cho người yêu mộc mạc của anh làm anh hết sức bối rối. Anh đi vào cửa hàng. Một người đàn bà còn trẻ có đôi mắt xanh và vầng trán khó hiểu ra tiếp anh, anh đứng lặng nhìn bà ta.
– Ông cần gì ạ?
– Tôi muốn mua một bộ quần áo cho một phụ nữ còn trẻ.
Người đàn bà mỉm cười. Ashurst cau mày ngượng ngập vì cái yêu cầu kỳ lạ của mình.
Người chủ vội hỏi:
– Ông muốn mua cỡ nào và kiểu gì ạ?
– Không, kiểu giản dị thôi.
– Cô ấy có dáng người như thế nào ạ?
– Tôi không rõ lắm nhưng có lẽ thấp hơn bà độ nửa tấc.
– Vòng eo bao nhiêu?
Vòng eo của Megan ư?
– Ồ, cũng như bình thường thôi.
– Được ạ.
Khi bà ta đi rồi, anh đứng chán ngán nhìn những mẫu quần áo trên cửa sổ và anh bỗng thấy khó mà tin được rằng Megan – nàng Megan của anh – có thể mặc được những thứ đó, anh đã quen nhìn thấy nàng bận cái váy bằng len thô, cái áo sơ mi suềnh soàng và cái mũ nồi xanh cũ kỹ. Người đàn bà đã trở lại, tay cầm mấy bộ quần áo và Ashurst thấy bà ta đặt chúng bên cạnh bộ quần áo rất hợp mốt của bà. Ashurst chỉ thích một bộ màu xám xanh nhưng anh không tưởng tượng được khi Megan mặc bộ đồ thì sẽ ra sao. Bà nhà hàng lại đi lấy thêm mấy bộ nữa, nhưng lúc này anh rất phân vân. Mình biết chọn như thế nào đây? Nàng còn cần có mũ, giày và găng tay nữa, rồi khi anh đã sắm đủ những thứ đó nàng sẽ diện vào cũng như dân làng vẫn diện quần áo ngày lễ. Và khi đó thì sao nàng lại không có thể đi du lịch một chuyến nhỉ! A! Nhưng rồi sẽ không tránh khỏi lôi thôi đâu, sẽ bị coi là một vụ trốn nhà theo trai nghiêm trọng. Anh nhìn người đàn bà trẻ tuổi và nghĩ: “Có khi bà này cũng cho mình là một kẻ không ra gì chắc?”
Cuối cùng anh đánh bạo nói:
– Bà làm ơn để riêng bộ xám này lại cho tôi được không ạ, tôi chưa quyết định được, chiều nay tồi sẽ lại lấy.
Người đàn bà thở dài:
– Ồ, được thôi. Đây là một bộ áo rất đẹp, ông không tìm đâu được một bộ thích hợp như thế này đâu!
– Vâng, đúng thế!
Ashurst lẩm bẩm và đi ra.
Một lần nữa khi thoát được một thực tế vặt vãnh của cuộc sống anh lại thở phào và trở lại với những mơ mộng cũ. Anh thấy người con gái xinh đẹp và đầy lòng tin cậy ở anh đang sắp gắn bó đời nàng với đời anh, anh tưởng tượng ra cảnh mình cùng với nàng ban đêm lẻn ra khỏi nhà, rảo bước qua đồng hoang dưới ánh trăng, tay khoác tay và anh cầm gói quần áo mới của nàng, đến một khu rừng vắng vẻ nào đấy, khi trời bắt đầu rạng, nàng sẽ trút bỏ bộ quần áo cũ và thay bộ cánh mới vào, rồi một chuyến tàu sớm ở một cái ga xa xôi nào đó sẽ đưa họ đi sống những ngày trăng mật cho đến khi Luân Đôn nuốt chửng họ và giấc mộng tình yêu trở thành, hiện thực.
– Kìa! Frank Ashurst! Chà! Thằng quỉ. Đến giờ mới gặp lại cậu!
Nét tư lự trên mặt Ashurst dãn ra, một bộ mặt có đôi mắt xanh ghé sát mặt anh, chan hòa ánh nắng. Ashurst trả lời:
– Chúa ơi, cậu Phil Halliday!
– Cậu làm gì ở đây?
– Ồ không, tớ đi lang thang thôi, tớ đến đây nhận ít tiền. Tớ trọ trong trang trại ở gần đồng hoang.
– Cậu đã ăn trưa ở đâu chưa? Đến ăn với tớ đi! Tớ ở đây với các em gái tớ. Chúng nó đang bị lên sởi.
Ashurst để cho cánh tay bạn lôi đi, hết lên đồi lại xuống đồi rồi ra khỏi thành phố. Halliday sôi nổi lạc quan, nét mặt rạng rỡ, anh ta giải thích cho anh biết “ở chốn mốc meo này, việc làm hay nhất chỉ là tắm và bơi thuyền thôi” và vân vân, cho đến khi họ đến gần một dãy nhà ở bên bờ biển, họ vào tòa nhà ở giữa – đó là một khách sạn.
– Lên phòng tớ và tắm đi một cái. Bữa trưa sẽ loáng cái là xong thôi.
Ashurst ngắm mình trước gương. Sau hai tuần lễ sống theo “chế độ nhà trọ” ở trang trại, chỉ có một chiếc lược và một chiếc sơ mi để thay đổi thì căn phòng này với bàn chải và quần áo chất đống, đối với Ashurst đã như một kiểu sống của ông hoàng. Anh nghĩ: “Thật quái lạ, sao người ta không nhận ra...” – nhưng nhận ra cái gì thì anh cũng không biết rõ. Khi anh theo Halliday vào phòng khách để ăn cơm, anh đã thấy ở đó ba cô gái, họ đều quay lại khi nghe giới thiệu: “Đây là anh Frank Ashurst và đây là các em gái của tớ”.
Cả ba cô đều có bộ mặt rất đẹp, mắt xanh, hai cô còn bé, khoảng mười, mười một tuổi, cô thứ ba có lẽ mười bảy, cao, tóc vàng, má trắng hồng như có ánh mặt trời chiếu tới, và cặp lông mày thành một đường cong, đen hơn màu tóc. Tiếng nói của cả ba đều rất giống Halliday, giọng cao và vui vẻ, họ đứng cả dậy, bắt tay và nhìn Ashurst một cách dò xét rồi trở lại câu chuyện của họ đang bàn bạc về kế hoạch buổi chiều. Đúng là nữ thần săn bắn Diana và các nàng tiên nữ theo hầu!
Từ chỗ trang trại đến, anh hơi bỡ ngỡ trước cách chuyện trò sôi nổi thoải mái, vẻ tao nhã hồn nhiên trong bầu không khí mát mẻ sạch sẽ này, nhưng một lúc sau anh đã cảm thấy rất tự nhiên và khu trang trại mà anh vừa rời bỏ đã trở nên xa lắc. Tên của hai em nhỏ hình như là Sabina và Freda, còn cô chị lớn là Stella.
Ngay sau đó, cô tên Sabina quay lại phía anh và nói:
– Anh ơi, anh có đi câu với chúng em không? Vui cực kỳ!
Ngạc nhiên vì sự thân mật bất ngờ đó, Ashurst nói khẽ:
– Anh phải về ngay chiều nay.
– Ôi!
– Anh hoãn đến ngày mai hãy về được không ạ!
Ashurst quay lại với Stella, người vừa nói câu đó và mỉm cười lắc đầu. Cô ta thật là xinh đẹp! Sabina tiếc rẻ:
– Giá anh ở lại được thì thích quá!
Rồi họ lại chuyển sang câu chuyện về các hang động và những cuộc tắm biển.
– Anh có bơi được xa không ạ?
– Khoảng hai dặm.
– Ồ!
– Em đã bảo mà!
– Ôi! Giỏi quá!
Ba cặp mắt xanh nhìn dán vào anh, anh cảm thấy mình bỗng trở nên có tầm quan trọng. Cảm giác này thật là thú vị đối với anh. Halliday nói:
– Này, tớ bảo, cậu cứ ở lại tắm biển cái đã, cậu nghỉ lại ở đây một hôm thì đã sao?
– Đúng đấy, anh ở đây đi!
Ashurst lại mỉm cười và lắc đầu. Rồi anh thấy mình rơi vào một cuộc tra hỏi về những thành tích thể thao của anh hồi còn đi học. Anh lại thấy anh đang bơi thuyền, đang chơi trong đội bóng của trường Cao đẳng, đang thắng trong cuộc chạy thi và anh bỗng nổi bật lên như một vị anh hùng. Hai đứa bé năng nặc đòi anh phải đi xem cái hang “của chúng nó”.
Hai cô bé đi vượt lên trước, nói chuyện liến thoắng, Ashurst đi giữa, Stella và anh cô đi sau. Trong hang, tối và ẩm như bất cứ hang nào, tiết mục chủ yếu là vây quanh một vũng nước trong đó có những con vật nhỏ có thể bắt và bỏ vào chai. Sabina và Freda đi chân trần, hò hét gọi Ashurst xuống nước mò với chúng. Loáng cái anh cũng cởi bỏ ủng và bít tất ra. Thời gian đi rất nhanh đối với những người đang vui thú như anh, khi xung quanh có những đứa bé xinh đẹp lội trong vũng nước và nàng Diana đang ngồi trên bờ tiếp nhận một cách ngạc nhiên và thích thú tất cả những gì anh bắt được. Ashurst đã không để ý đến thời gian cho đến khi anh lấy đồng hồ trong túi ra xem, anh giật mình thấy đã quá ba giờ chiều. Không thể lấy được ngân phiếu hôm nay rồi – nhà băng đã đóng cửa khi anh tới đó. Nhận thấy vẻ tần ngần trên mặt anh, hai đứa bé reo lên:
– Hoan hô! Bây giờ thì anh phải ở lại rồi.
Ashurst im lặng không trả lời. Anh nhớ lại nét mặt của Megan sáng nay khi anh đang ăn điểm tâm, anh đã thì thầm với nàng: “Hôm nay anh đi Torquay, em yêu quí ạ, để sắm sửa các thứ cho em. Tối nay anh sẽ về và nếu đẹp trời thì đêm nay chúng ta sẽ đi. Em hãy sẵn sàng nhé!” Anh nhớ lại khi đó nàng đã run rẩy tin ở lời anh như thế nào. Rồi nàng sẽ nghĩ sao đây? Nhưng anh bỗng nhận ra vẻ im lặng, chăm chú và cái nhìn dò hỏi của người con gái xinh đẹp như nữ thần Diana đang ngòi bên mép ao, anh cố lấy lại bình tĩnh. Nếu họ biết được những ý nghĩ trong đầu anh hiện nay nhỉ, nếu họ biết đêm nay có ý nghĩa gì đối với anh! Anh bỗng thấy buồn nản và muốn được một mình ở trong hang. Cuối cũng, bỏ chiếc đồng hồ vào túi với một cảm giác lạ lùng lẫn lộn giữa bực bội, đau khô và hổ thẹn, anh nói cộc lốc:
– Được, hôm nay thì chịu rồi.
– Hoan hô! Bây giờ thì anh phải đi tắm với tụi em!
Anh thấy không thể nào không nhượng bộ được trước bọn trẻ xinh xắn đáng yêu này, trước nụ cười của Stella và những tiếng kêu vui vẻ của Halliday: “Thật tuyệt, ông tướng ạ! Tớ sẽ cho cậu mượn các thứ”. Nhưng lúc đó anh lại thấy nhói lên một nỗi thương xót và hối hận, anh buồn rầu nói:
– Mình phải đi gởi một bức điện thôi!
Họ đã chán với cái ao và quay trở về khách sạn. Ashurst gởi một bức điện cho bà Narracombe: “Xin lỗi phải ngủ lại đêm nay, mai sẽ về”. Chắc Megan sẽ hiểu rằng anh có nhiều việc phải làm và anh thấy nhẹ người một chút. Chiều hôm ấy trời đẹp, ấm áp, biển lặng và nước trong xanh. Bơi là một thú say mê của anh, sự ngưỡng mộ của bọn trẻ càng làm anh thích thú. Anh ngắm nhìn chúng, nhìn Stella và nét mặt rạng rỡ của Halliday tưởng như đó là ánh chớp cuối cùng của cuộc đời bình thường trước khi anh lao xuống cùng với Megan! Anh mang bộ đồ tắm đi mượn và họ ra bãi biển. Halliday và anh thay quần áo bên một tảng đá và ba cô gái ởbên kia. Anh là người đầu tiên nhảy xuống nước và bơi ra xa một cách hiên ngang, xứng đáng với danh tiếng của mình. Khi anh quay lại, anh thấy Halliday bơi quanh quẩn trong bờ còn các cô gái thì đập bì bõm và nhảy theo các đợt sóng, những trò đó trước đây anh rất coi thường nhưng bây giờ anh thấy hay hay và hợp lẽ bởi vì nó làm anh nổi bật lên như một con cá của biển khơi. Anh bơi lại gần họ và thấy phân vân không biết họ có khó chịu vì anh là một người lạ không và anh rụt rè đến gần những cô tiên nhỏ nhắn. Sabina gọi anh đến dạy cho em biết cách làm nổi người lên và anh bận bịu với đứa bé đến nỗi không chú ý xem Stella có đồng ý với sự hiện diện của anh không. Bỗng anh nghe một tiếng kêu kinh hãi. Cô đang đứng ở chỗ nước ngập đến thắt lưng, vươn người về phía trước, mắt nheo lại vì nắng và nét mặt hoảng hốt chỉ về phía Phil kêu lên:
– Kìa trông anh Phil, anh ấy làm sao thế?
Ashurst nhìn và lập tức thấy Phil có chuyện gì không ổn. Cách đó khoảng một trăm mét, anh ta đang cố vùng vẫy, đập nước, cố nổi lên mặt nước nhưng bỗng anh ta kêu lên một tiếng và chìm nghỉm, Ashurst vội kêu to khi thấy Stella định lao ra: “Đứng lại! Stella đứng lại ngay!” và anh bơi ra. Trong đời anh chưa bao giờ anh bơi nhanh đến thế và kịp đến với Halliday khi anh ta ngoi lên lần thứ hai. Anh ta bị chuột rút, việc đưa anh ta vào bờ cũng không khó khăn gì vì anh ta không chống cự. Cô gái đã nghe anh dừng lại và khi đưa được Halliday lên bờ thì mỗi người ngồi một bên xoa bóp tay chân cho anh ta, trong khi hai dứa bé đứng đó nhìn chằm chằm. Chỉ giây lát, Halliday đã nhếch mép cười. Anh ta nói đó là do anh ta bơi kém quá, hết sức kém, bây giờ nếu Frank đỡ anh ta một chút thì anh ta có thể đi đến chỗ để quần áo được. Ashurst dìu anh ta đi và đưa mắt nhìn khuôn mặt đẫm nước mắt của Stella nay đã rạng ngời lên, và anh nghĩ: mình đi gọi cô ấy là Stella, không biết cô ấy có giận không nhỉ!
Khi họ thay quần áo, Halliday nói:
– Cậu đã cứu sống mình đấy, ông tướng ạ!
– Chỉ nói vớ vẩn!
Mặc xong quần áo nhưng họ vẫn chưa hoàn hồn liền kéo về khách sạn uống trà. Halliday thi còn mệt nên phải về phòng nằm. Sau khi ăn vài khoanh bánh mì với mứt, Sabina nói:
– Em bảo này, em cho rằng anh là một người cục kỳ đấy!
Freda phụ họa ngay:
– Đúng đấy!
Thấy Stella cúi đầu nhìn xuống, anh ngượng ngập đứng dậy và đến bên cửa sổ. Anh nghe tiếng Sabina thì thầm:
– Em bảo này, chúng mình chích máu ăn thề đi! Con dao đâu, Freda?
Anh liếc thấy mấy đứa trẻ nghiêm trang chích vào tay mình, ép ra một giọt máu và nhỏ lên mảnh giấy. Anh bước ra cửa và định bỏ đi.
– Ồ, anh không được chuồn! Quay lại đi!
Mấy cô bé vồ lấy tay anh, kéo anh lại bàn, trên đó có một mảnh giấy vẽ hình bằng máu và ba cái tên: Stella Halliday, Sabina Halliday và Freda Halliday cũng viết bàng máu châu xung quanh hình vẽ trông như những cánh nhỏ của ngôi sao. Sabina nói:
– Đây là của anh. Rồi chúng em còn phải hôn anh nữa đấy.
Freda nói theo:
– Nào! Hai ba!
Ashurst chưa kịp chạy trốn thì một mái tóc còn ướt đung đưa trước mặt và một cái gì như cắn vào mũi anh, rồi thấy cánh tay trái bị nhói lên một cái và một cái miệng khác êm dịu đặt lên má anh. Khi anh được thả ra, Freda nói:
– Bây giờ đến lượt chị Stella.
Ashurst đỏ mặt ngượng nghịu, nhìn qua bàn thấy nét mặt cũng đỏ bừng vì ngượng nghịu của Stella. Sabina cười khúc khích còn Freda thì sốt ruột kêu lên:
– Nhanh lên, không thì hỏng hết bây giờ!
Thoáng cảm thấy hơi khó chịu và xấu hổ, anh nhẹ nhàng nói:
– Thôi đi, các quỷ con!
Sabina lại cười khúc khích.
– Được rồi, bây giờ chị ấy có thể hôn vào tay chị ấy và anh đặt mũi anh vào tay chị ấy cũng được. Đó là kiểu hôn một bên.
Anh rất ngạc nhiên khi thấy cô gái hôn tay mình và đưatay ra. Anh trang trọng cầm lấy bàn tay mảnh dẻ vàdịu mềm đó, nâng lên và áp má mình vào. Hai đứa bé vỗ tay hoan hô rầm rĩ. Freda nói:
– Như thế là từ nay trở đi chúng em sẽ cứu anh bất cứ lúc nào. Chị Stella, chị cho em chén trà khác, thứ này loãng quá rồi.
Bữa trà lại tiếp tục và Ashurst cằm lấy mảnh giấy bỏ vào túi. Câu chuyện lại chuyển qua vấn đề bệnh sởi, cam quýt, mật ong ăn bằng thìa, không phải học bài và vân vân. Ashurst lặng lẽ nghe chúng nói chuyện, trao đổi cái nhìn thân mật với Stella, nét mặt của cô trở lại màu hồng tươi tắn thường ngày. Thật là êm dịu khi được hòa vào trong một gia đình vui vẻ như thế này, được ngắm nhìn vẻ mặt của bọn trẻ. Sau bữa trà, bọn trẻ đi ép những cây tảo biển anh ngồi nói chuyện với Stella bên cửa sổ và xem những bức phác họa bằng thuốc nước của cô. Tất cả giống như trong một giấc mơ êm ái, thời gian và các sự kiện, việc quan trọng và thực tế đều như ngưng đọng lại. Ngày mai anh sẽ trở về với Megan và sẽ không còn gì khác ngoài mảnh giấy thấm máu của bọn trẻ trong túi áo anh. Bọn trẻ ư? Không, Stella không còn là trẻ con nữa, cô cũng bằng tuổi Megan. Cô đã nói chuyện với anh, hơi khô khan và rụt rè nhưng thân mật. Ở cô có một cái gì dịu mát và tinh khiết như một cô gái cấm cung. Đến bữa tối, Halliday vẫn chưa đi ăn được. Sabina nói:
– Bây giờ thi em sẽ gọi anh là anh Frank.
Freda họa theo:
– A, anh Frank! Anh Frank!
Ashurst toét miệng cười và cúi chào.
– Bây giờ nếu chị Stella cứ gọi anh là ông Ashurst thì phải phạt tiền chị ấy. Gọi thế buồn cười lắm.
Ashurst nhìn Stella, mặt cô đỏ ửng lên. Sabina cười rúc rích còn Freda thì kêu lên:
– A! Chị ấy đỏ mặt kìa! đỏ mặt kìa!
Ashurst quài tay ra hai bên, mỗi tay tóm một nắm tóc của hai cô bé.
– Này, để cho chị ấy được yên không thì anh kéo tóc cho đấy.
Freda kêu ré:
– Ối, anh ác quá.
Sabina cố gặng:
– Nhưng anh phải gọi chị ấy là Stella cơ!
– Sao không? Cái tên ấy rất hay.
– Được rồi, chúng em tha cho đấy!
Ashurst thả tay ra. Stella! Bây giờ thì cô ấy sẽ gọi mình là gì nhỉ?
Nhưng cô ấy chả gọi gì cho đến giờ đi ngủ. Anh thong thả nói:
– Chúc Stella ngủ ngon!
– Chúc ông... à, chúc anh Frank ngủ ngon! Anh thật là vui tính, anh Frank ạ!
– Thế à? Lạy chúa!
Cô bắt tay anh, xiết chặt một cái bất ngờ rồi buông ra ngay. Ashurst đứng một mình trong phòng khách trống trải. Chỉ mới đêm qua thôi, dưới những gốc cây táo đang ra hoa xum xuê rực rỡ, anh đã ôm Megan vào lòng và hôn lên mắt lên môi nàng. Anh thở dài, cố xóa đi hình ảnh vừa thoáng hiện. Đêm nay lẽ ra là đã bắt đầu cuộc đời của anh với nàng – nàng chỉ muốn sống với anh thôi! Lúc ấy khoảng hai mươi bốn giờ hay hơn anh không rõ vì không nhìn đồng hồ – đã qua rồi. Lẽ nào khi anh vừa chào tạm biệt một người bạn trong trắng thơ ngây anh lại đi kết bạn với gia đình một ngườithơ ngây trong trắng khác? Nhưng mình đã định cưới nàng rồi – anh nghĩ – mình đã nói với nàng như thế.
Anh cầm một cây nến, thắp lên và đi vào phòng ngủ của mình ngay cạnh phòng ngủ của Halliday. Khi đi qua, anh nghe tiếng gọi:
– Có phải cậu đấy không? Vào đây đã, ông tướng!
Anh ta hãy còn thức, nằm hút tẩu và đọc sách trên giường.
– Ngồi xuống đây một lúc.
Ashurst ngồi xuống bên cửa sổ để mờ. Halliday nói đột ngột:
– Tớ đang nghĩ đến chuyện xảy ra hồi chiều, cậu ạ. Trong thời gian qua, cậu đi làm được nhiều điều còn tớ thì chưa. Tớ nghĩ rằng tớ chưa làm được gì.
– Cậu đang nghĩ cái quái gì thế?
Halliday im lặng một lúc rồi nói nhỏ nhẹ:
– Ừ, tớ đang nghĩ đến một điều khá vớ vẩn về một cô gái ở Cambridge, cậu ạ. Bây giờ tớ rất mừng là không còn bận trí về cô ta nữa. Dầu sao thì cũng nhờ có cậu mà bây giờ tớ còn sống ở đây, đáng lẽ tớ đã bị chết chìm ở dưới nước rồi. Chẳng còn giường, chẳng còn thuốc lá, chẳng còn gì nữa hết. Tớ bảo này, theo cậu thì chúng mình rồi sẽ ra sao?
– Rồi cùng sẽ tắt như ngọn nến kia thôi!
– Hả?
– Có thể chúng mình còn lập lòe và cố bám được ít lâu.
– Hừm, tớ nghĩ thế thi rầu đời quá. Này, mấy đứa em tớ đối xử với cậu tử tế chứ?
– Rất tử tế.
Halliday đặt cái tẩu xuống, gối đầu vào hai cánh tay và quay mặt ra cửa:
– Ừ, chúng nó cũng là những đứa bé khá.
Nhìn người bạn đang nằm trên giường với nụ cười tươi trên môi, nét mặt rạng rỡ dưới ánh nến, Ashurst bỗng rùng mình. Ừ, đúng là có thể anh ta đã nằm ở đây mà không còn nụ cười và ánh mắt vui tươi đó nữa. Hoặc có khi không phải ở đây mà là bị vùi sâu dưới đáy biển chờ cho đến khi được Phục Sinh vào ngày thứ chín, phải không nhỉ. Và lúc đó nụ cười của Halliday đối với anh thật là tuyệt diệu vì nó là tất cả những gì phân biệt giữa cái sống và cái chết – là ngọn lửa nhỏ – là tất cả. Anh đứng dậy và ân cần nói:
– Thôi, cậu ngủ đi, mình tắt nến nhé!
Halliday cầm lấy tay anh:
– Này, nói thế chứ nếu mà chết thì vớ vẩn quá nhỉ!Thôi, chúc cậu ngủ ngon, bạn yêu quý!
Lòng bồi hồi xúc động, anh nắm chặt bàn tay ấy rồi thong thả đi xuống gác. Cửa phòng lớn vẫn mở, anh ra bãi cỏ trước khu nhà hình bán nguyệt. Những ngôi sao lấp lánh trên nền trời màu xanh thám và dưới ánh sao những bông hoa tử đinh hương có một màu sắc thật là kỳ diệu. Ashurst áp mặt mình vào một bụi hoa, nhắm mắt lại và thấy hình ảnh Megan như hiện ra trước mắt với con chỏ nhỏ màu nâu nàng ôm trên tay. “Tớ nghĩ đến một cô gái ở Cambridge, cậu ạ, và bây giờ tớ rất mừng là không còn bận trí về cô ta nữa”. Anh hất mạnh cành hoa ra khỏi đầu và đi đi lại lại trên bãi cỏ, một ảo ảnh màu xám hiện thành hình cụ thể trước mắt anh. Anh đang đứng với nàng dưới vầng hoa trắng một màu sống động như đang thở, dòng suối chảy rì rào bên cạnh, ánh trăng lấp lánh trên ao nước, anh thấy lại cảm giác sung sướng vô ngần khi anh được hôn lên khuôn mặt ngây thơ trong trắng của nàng, anh thấy lại vẻ dẹp diệu kỳ của cái đêm huyền bí thiêng liêng ấy.
Anh đang đứng đó, dưới bóng hoa tử đinh hương, lắng nghe tiếng động của đêm thanh. Ở đây là biển, không phải là suối, tiếng sóng biển nghe như tiếng thở dài, không có tiếng chim, không có tiếng cú, chỉ có tiếng dương cầm đang ngân lên từ trong cửa sổ, những khu nhà màu trắng cắt bầu trời bằng những đường chạm sát nét và mùi hoa tử đinh hương ngào ngạt trong không gian. Một khung cửa sổ trên cao của khách sạn vẫn sáng đèn và có bóng người cử động sau bức màn che. Anh cảm thấy tất cả đều như rối tung lên dường như mùa xuân và tình yêu cùng những nỗi niềm bâng khuâng bối rối đều bị cản trở.
Cô gái này đã âu yếm gọi anh là “anh Frank” và đã xiết chặt tay anh, người con gái trong sáng dịu dàng này sẽ nghĩ thế nào về mối tình đắm say bất chính kia? Anh ngồi sụp xuống bãi cỏ, quay lưng lại phía ngôi nhà, khoanh chân lại như một pho tượng Phật. Phải chăng anh sắp sửa vin cành bẻ gãy một sự ngây thơ và lẻn mang đi, tận hưởng hương thơm của một bông hoa dại rồi – có lẽ – sẽ vứt đi ở đâu đó? “một cô gái ở Cambridge, cậu ạ”. Anh chống hai tay xuống cỏ, thảm cỏ vẫn còn hơi ấm, mềm mại và dịu dàng. “Mình phải làm gì nhỉ?”, anh nghĩ. Có lẽ giờ này Megan đang đứng, ở cửa sổ, nhìn ra vườn và đang nghĩ đến anh! Tội nghiệp cho Megan! “Nhưng sao lại không được nhỉ” – anh nghĩ – “ta yêu nàng, nhưng có đúng là ta yêu nàng không, hay ta chỉ thích nàng bởi vì nàng đẹp và nàng yêu ta? Ta nên làm gì bây giờ?”
Tiếng đàn Piano lại vang lên trầm bổng, những ngôi sao vẫn nhấp nháy trên trời và Ashurst như tê dại nhìn ra vùng biển tối mênh mông.
Một lúc sau, anh đứng dậy, chân tê đi và cảm thấy lạnh. Khung cửa sổ kia không còn ánh đèn nữa, Anh vào nhà đi ngủ.