TỐI hôm đó, đến gần 11 giờ, Ashurst đặt quyển Odyssey xuống, quyển sách mà anh cầm trên tay hàng nửa giờ không hề đọc một chữ, rồi nhẹ nhàng đi qua sân xuống vườn cây ăn quả. Vầng trăng vừa mọc vàng rực trên đồi giống như một linh hồn sáng láng đầy quyền uy hé nhìn xuống trái đất qua những cành cây tần bì. Trong bóng tối dày đặc giữa vườn táo, anh dò dẫm đôi chân trên đám cỏ thô và tin chắc là mình đã đi đúng hướng. Một khối đen thui lù lù bên canh anh và kêu ủn ỉn, đó là ba con lợn to đang nằm sát vào nhau dưới chân tường, Anh lắng tai nghe. Trời không có gió, tiếng suối thì thầm nghe rõ hơn gấp đôi so với ban ngày. Một con chim gì không rõ kêu “chip, chip” đều đều. Anh có thể nghe thấy cả tiếng rúc của một con cò muỗi ở rất xa cũng như tiếng rúc của một con cú ở gần đó, Ashurst bước lên một bước và dừng lại, những mảng trắng hoa táo mờ mờ trông rất sống động ở trên đầu. Trên những tán cây bất động, một khối vô vàn những bông hoa và búp non như đang bị ánh trăng kia làm cho mê đắm. Anh có cái ý nghĩ kỳ lạ là anh đang thực sự bầu bạn với mọi vật chung quanh, dường như hàng triệu con bướm trắng và những linh hồn đang vẫy cánh bay chập chờn giữa khoảng trời đất tối tăm. Vẻ đẹp của đêm yên tĩnh làm anh sững sờ hầu như quên mất lý do vì sao anh đến đây. Vẻ đẹp quyến rũ mà ban ngày hiện lên khắp nơi trên trái đất, vẫn còn đó khi màn đêm buông rơi nhưng mang một hình thù khác hẳn.
Anh đi xuyên vào giữa đám cành lá dày được phủ màu hoa trắng sống động, đến gần cây táo già. Ngay trong đêm tối, anh cũng không nhầm lẫn cây này với những cây táo khác, nó cao và to gấp đôi. Anh đứng tựa vào thân cây, nhìn ra đồng cỏ mênh mông ở bên kia dòng suối đang lấp loáng chảy. Dưới tán lá rậm rì, anh đứng lặng, lắng tai nghe tiếng những con lợn đang ngủ thở khụt khịt. Anh sờ tay lên thân cây khô khốc vẫn còn hơi ấm, lớp rêu mọc trên thân cây toả ra một mùi hăng hắc. Liệu nàng có đến không nhỉ? Giữa rừng cây như đang bị phù phép dưới ánh trăng này, anh bỗng thấy nghi ngờ hết thảy, ở đây, tất cả đều có vẻ siêu phàm thoát tục, như chỉ dành cho các vị thần tiên – các thần đồng cỏ và nữ thần sông suối chứ không phải cho những người trần tục như anh và cô thôn nữ ngây thơ kia. Phải chăng cũng là điều may mắn nếu nàng không đến? Nhưng anh vẫn lắng nghe. Tiếng con chim kêu “píp, píp” lại vang lên, tiếng suối chảy rộn rịp và vầng trăng lấp ló cố xuyên qua lớp cành cây. Những tán hoa màu trắng huyền diệu trông sống động hơn bao giờ hết và dường như cũng đang hồi hộp chờ đợi như anh. Anh với tay bẻ một nhánh và nhìn kỹ: trên nhánh có ba bông hoa. Bẻ hoa trên cây ăn quả – cành hoa dịu dàng thiêng liêng – là phạm tội với thần thánh!
Bỗng anh nghe tiếng cửa mở, tiếng lợn lại kêu ủn ỉn, anh nín thở dựa vào thân cây, tay áp chặt vào lớp rêu. Nàng len lỏi qua rừng cây nhẹ nhàng nhu một cái bóng và đến gần ngay trước mặt anh, một bóng mờ mờ giống một thân cây táo nhỏ, khuôn mặt trắng như một vầng hoa. Anh thì thầm: em Megan! và dang hai tay ra đón. Nàng lao vào ngực anh. Khi cảm thấy trái tim nàng đập cạnh tim mình anh mới cảm thấy hết thế nào là lòng cao thượng và tình yêu tuyệt đỉnh. Bởi vì nàng không cùng một thế giới với anh, bởi vì nàng trẻ trung và ngây thơ biết bao, yêu anh và tin cậy ở anh biết bao nên anh không thể làm sao khác được phải là người bảo vệ nàng trong đêm tối. Lại cũng vì nàng là tình yêu và sắc đẹp, như một đóa hoa sống động trong một đêm xuân như đêm nay, làm sao anh có thể không tiếp nhận tất cả những gì nàng đem đến cho anh, sao không đáp lại khát vọng mùa xuân của tim anh và tim nàng? Anh xiết chặt nàng trong tay và hôn lên mái tóc mà lòng bị giằng xé giữa hai thứ cảm xúc này. Họ đứng lặng bên nhau không biết đến bao lâu. Tiếng suối vẫn thì thầm, tiếng cú rúc bên tai, vầng trăng đã lên cao và trở nên trắng bạc, tán hoa bao quanh đầu họ càng sáng ngời lên một vẻ đẹp sinh động. Môi họ tìm môi nhau và lặng yên không nói. Tiếng nói ở đây trở thành một cái gì không cần thiết. Mùa xuân không có tiếng nói, chỉ có tiếng thầm thì và rì rào. Mùa xuân đã có nhiều thứ có sức biểu hiện hơn cả tiếng nói: cây cối đâm chồi này lộc, hoa lá xum xuê, dòng suối chảy róc rách vả một sự kiếm tìm vô tận! Đôi khi mùa xuân đến như một sự hiện diện diệu kỳ, bao trùm lấy những người đang yêu nhau và đặt lên họ những ngón tay thần diệu khiến họ quên hết mọi chuyện trên đời và chỉ còn lại một cái hôn say sưa. Ashurst không còn cảm thấy gì ngoài một nỗi tê mê đắm đuối. Số mệnh đã dành Megan cho anh! Lòng tràn đầy một tình cảm đang dâng lên mãnh liệt, anh thở dài và nói:
– Ôi, Megan, vì sao em lại đến?
Nàng nhìn lên, ngạc nhiên và hơi phật ý:
– Cậu đã bảo em đến mà!
– Đừng gọi anh như vậy, trái tim của anh!
– Em biết gọi cậu là gì?
– Anh Frank.
– Em không gọi thế được, ồ không được!
– Nhưng em yêu anh, phải không em?
– Em không thể không yêu anh, em chỉ muốn ở bên anh, thế thôi.
– Thế thôi à!
Nàng thầm thì nhỏ đến nỗi hầu như không nghe thấy.
– Nếu không được ở bên anh thì em sẽ chết.
Ashurst thở một hơi dài:
– Vậy thì em hãy sống với anh.
– Chao ôi!
Xúc động và sung sướng vì tiếng kêu sợ hãi “chao ôi” đó, anh say sưa nói tiếp:
– Chúng ta sẽ tới Luân Đôn. Anh sẽ cho em xem thế giới rộng lớn như thế nào. Anh sẽ săn sóc em, anh hứa với em như vậy Megan ạ. Anh sẽ không bao giờ đối xử thô bạo với em.
– Em chỉ cần được sống bên anh thôi.
Anh vuốt ve tóc nàng và lại thì thầm:
– Ngày mai anh sẽ đi Torquay để lấy ít tiền và mua cho em mấy bộ quần áo mà không cho ai biết, sau đó chúng ta sẽ trốn đi. Khi chúng mình đến Luân Đôn nếu em còn yêu anh, chúng ta sẽ làm lễ cưới.
Nàng khẽ lắc đầu, mấy sợi tóc của nàng vướng vào mặt anh:
– Ồ, không! Em không thể. Em chỉ muốn sống cũng anh thôi!
Say sưa với những tình cảm cao thượng của mình, Ashurst tiếp tục:
– Anh thấy rằng anh chưa xứng với em đâu, Megan ạ! Em bắt đầu yêu anh từ bao giờ?
– Khi em lần đầu tiên trông thấy anh trên đường và anh nhìn em. Em đã yêu anh từ hôm đầu tiên, nhưng em nghĩ không bao giờ anh lại cần đến em.
Bỗng nhiên nàng quỳ xuống và định hôn lên chân anh.
Ashurst rùng mình sợ hãi, anh vội đỡ nàng lên và ôm chặt lấy, bối rối quá không nói nên lời. Nàng thì thầm:
– Sao anh không để cho em...
– Chính là anh mới phải hôn chân, em chứ?
Nàng mỉm cười và rưng rưng nước mắt. Khuôn mặt trắng trẻo phản chiếu ánh trăng của nàng sát gần bên anh, đôi môi hồng hé mở có một vẻ đẹp huyền ảo như những bông hoa táo trên đầu.
Nhưng bỗng nàng mở to mắt và nhìn chằm chằm vào phía sau anh một cách hốt hoảng, nàng vùng ra khỏi tay anh và nói khẽ:
– Anh xem kia!
Ashurst không thấy gì ngoài dòng suối đang chảy, cây kim tước vàng rực, lá sồi lấp lánh và ở phía sau là khoảng đồi mênh mông ánh trăng. Tiếng nàng thì thầm sợ hãi sau lưng anh: “con quỉ Gipsy đấy!”
– Ở đâu?
– Kia kìa! Cạnh hòn đá dưới gốc cây.
Giận điên lên, anh nhảy qua dòng suối và rảo bước đến chỗ cây sồi. Có lẽ chỉ là trò đùa của ánh trăng thôi! Chẳng có gì hết! Anh vừa đi đi lại lại quanh những hòn đá và bụi rậm vừa lầm bầm chửi rủa những cũng cảm thấy hơi ngại ngùng sợ hãi, anh lao lên và bị vấp. Vớ vẩn! Mình ngốc quá! Rồi anh trở lại chỗ cây táo. Nhưng nàng đã không còn ở đó nữa, anh chỉ còn kịp nghe một tiếng sột soạt tiếng lợn ủn ỉn và tiếng cánh cửa đóng lại. Ở chỗ nàng đứng lúc nãy chỉ còn lại cây táo già! Anh vòng tay ôm lấy thân cây. Không phải là hình dáng mềm mại dịu dàng của nàng mà là lớp rêu thô ráp áp vào mặt anh, không phải là đôi má mịn màng của nàng mà là lớp vỏ xù xì của gỗ. Và trên đầu anh, xung quanh anh là những vầng hoa táo đẫm ánh trăng, ngời sáng lên trông như đang sống và đang thở.