SÁNG hôm sau thức dậy anh cảm thấy như mình đã được ăn no nê tối qua chứ không phải hoàn toàn nhịn suông. Và câu chuyện tình lãng mạn xem ra có vẻ như một cái gì xa xăm mơ hồ, không có thực. Một buổi sáng mới rực rỡ làm sao! Mùa xuân đang tràn đầy sức sống. Trong một đêm hoa “mao lương vàng” như trẻ con thường gọi, đã bao phủ cả cánh đồng, và từ trong cửa sổ anh có thể thấy hoa táo như một tấm chăn trắng muốt trùm lên vườn cây. Anh đi ra và hơi e ngại gặp lại Megan, nhưng không phải là nàng mà bà Narracombe mang bữa sáng lên cho anh, anh lại thấy hơi bực mình và thất vọng. Trông bà sáng nay có vẻ sốt sắng hơn với đôi mắt linh lợi và cái cổ rắn, có lẽ bà ta đã biết chuyện rồi chăng?
– Cậu đi đạo trăng cả đêm qua đấy à, cậu Ashurst? Cậu đã đùng bữa tối ở đâu đấy?
Ashurst lắc đầu.
– Chúng tôi đã để phần cơm cho cậu nhưng hình như cậu có điều gì bận tâm nên không nghĩ gì đến cơm nước cả.
Bà ta chế giễu anh chăng? Sao giọng nói giòn giã xứ Wales của bà lại pha những thố âm miền tây? Nếu bà ta biết rồi thì sao? Và lúc đó anh tự bảo mình: “không, không, mình sẽ công khai hóa, mình sẽ không đặt mình trong tình trạng nửa vời như thế này nữa”.
Nhưng sau khi ăn sáng, niềm mong mỏi được nhìn thấy Megan càng tăng lên từng phút cùng với sự lo lắng mọi chuyện sẽ hỏng bét nếu anh nói ra. Thật là khủng khiếp nếu anh không được gặp nàng nữa, thậm chí không được nhìn thấy nàng một lần nữa! Và bài thơ tình mà anh sáng tác chiều qua dưới gốc cây táo già với biết bao say sưa, bây giờ sao thấy tầm thường nhạt nhẽo đến thế, anh vò đi và nhồi vào cái tẩu thuốc. Trước đây anh chưa hề biết yêu là gì cho đến khi nàng xiết chặt tay anh và hôn lên đó. Rồi còn gì nữa mà anh chưa biết sẽ xảy ra? Thơ mà viết về những cái đó thì thật vớ vẩn! Anh liền lên phòng ngủ của mình để lấy một quyển sách, bỗng tim anh đập rộn rã khi thấy nàng đang ở đó dọn dẹp giường chiếu cho anh. Anh đứng ngoài cửa nhìn vào, hồi hộp sung sướng khi thấy nàng cúi xuống hôn lên cái gối của anh, đúng chỗ lõm nơi cái đầu anh đã đặt vào. Làm sao bây giờ? Không nên để nàng biết mình vừa phát hiện ra cử chỉ đáng yêu đó, nhưng nếu đề nàng thấy mình rút lui thì lại càng dở hơn. Nàng tần ngần cầm chiếc gối lên như không muốn rũ bỏ mất dấu vết của anh trên đó, một lúc sau nàng đặt xuống và đi ra.
– Megan!
Nàng đưa tay ra che mặt, nhưng mắt nàng vân nhìn vào anh. Anh không bao giờ biết được tình yêu đằm thắm thủy chung ẩn sâu xa trong đôi mắt trong sáng đó. Anh nói lắp bắp:
– Em đáng yêu quá! đã thức đợi tôi đêm qua.
Nàng đứng lặng không nói và anh lại tiếp tục:
– Tôi đi lang thang vào đồng hoang, thật là một đêm thú vị... Tôi… tôi định lên đây lấy quyển sách.
Thấy chiếc gối của mình vừa được nàng hôn, ai mạnh bạo bước lại phía nàng. Anh hôn lên mắt nàng, anh cảm thấy một nỗi xúc động kỳ lạ: mình đã đạt được điều đó rồi. Hôm qua thì còn hơi đột ngột nhưng hôm nay mình đã đặt được rồi. Nàng để yên và anh cúi xuống hôn vào môi nàng. Cái hôn đầu tiên của tình yêu đó thật là kỳ diệu, lạ lùng và hoàn toàn trong trắng, có trái tim nào lại không xúc động?
– Đêm nay khi mọi người đi ngủ rồi em hãy đến gốc cây táo già nhé, em hứa đi, Megan!
– Vâng, em hứa! Nàng thầm thì trả lời.
Anh nhìn đăm đăm vào khuôn mặt tái nhợt đi của nàng, nhìn khắp người nàng rồi để nàng đi và mình cũng xuống gác. Phải rồi, mình đã đạt được rồi! Đã nhận được tình yêu của nàng và thố lộ tình yêu của mình! Anh lại ra ngồi trên cái ghế sơn xanh, không nhìn ngó gì đến quyển sách nữa. Anh ngồi đó nhìn vào khoảng không ở trước mặt mà lòng hân hoan sung sướng đồng thời cũng ân hận thấy quanh anh mọi người trong trang trại đang làm việc tất bật. Anh không biết mình đã ngồi trong tình trạng vô công rồi nghề như thế bao lâu, cho đến lúc anh bỗng nhận ra có Joe đứng ngay sau lưng. Rõ ràng là anh chàng này vừa đi làm những công việc nặng nhọc ở đồng về và đang thở hồng hộc đứng đó, mặt đỏ như mặt trời mọc, tay áo sơ mi xắn cao lộ rõ hai cánh tay màu mận chín, đôi môi đỏ của anh ta hé ra như muốn nói, hai mắt xanh với hàng mi vàng nhạt nhìn chằm chằm vào Ashurst khi anh hỏi một cách châm chọc:
– À, Joe, anh cần gì tôi đấy?
– Hà!
– Cái gì vậy?
– Ông nàm ơn cút khỏi đây đi. Chúng tôi không muốn có ông ở đây!
Ashurst chưa bao giờ nhún nhường ai quá mức, lúc này anh lấy vẻ phớt đời và nói:
– Anh thật nhã nhặn quá, nhưng tôi muốn xem những người khác nói thế nào đã.
Anh chàng bước lại gần hơn và mùi mồ hôi của anh ta xông vào mũi Ashurst.
– Ông ở nại đây nàm cái gì?
– Vì tôi thích thế.
– Để đến khi tôi lện vào đầu ông xem ông có thích được không?
– Hẳn rồi! Khi nào thì anh định bắt đầu?
Joe chỉ trả lời bằng một tiếng phì mạnh nhưng đôi mắt hắn giống như mắt một con bò đực hung dữ, mặt nhăn nhúm lại:
– Megan không cần đến ông đâu!
Lòng anh trào lên một cơn khinh ghét, tức giận đối với gã quê mùa đang thở hồng hộc này khiến anh chồm đậy gạt cái ghế ra sau.
– Xéo đi ngay!
Khi anh vừa nói những lời thô bạo này, anh nhìn thấy Megan đang đứng trước cửa, tay ôm một con chó nhỏ màu nâu giống Spaniel. Nàng đi nhanh lại phía anh:
– Cậu xem này! Mắt nó màu xanh biếc.
Joe bỏ đi, cái gáy đỏ như cổ gà chọi.
Ashurst đặt ngón tay vào mõm con chó nhỏ xíu trong tay cô gái. Con mắt nó nhìn lên Megan mới đáng yêu làm sao.
– Nó yêu em đấy, Megan ạ, mọi vật đều yêu em!
– Joe vừa mới nói gì với cậu đấy ạ?
– Hắn bảo anh phải đi vì em không muốn anh ở đây.
Nàng bực bội lắc đầu và nhìn Ashurst. Trước cái nhìn đầy yêu thương đó, anh thấy thần kinh run lên dường như anh thấy một con bướm đêm bị cháy mất cánh.
– Tối nay nhé, em đừng quên. Anh thì thầm.
– Em không quên đâu!
Và giấu mặt mình vào con chó nhỏ bụ bẫm, nàng chạy vào nhà.
Ashurst đi tha thẩn xuống đường. Ra đến bãi cỏ, anh đến bên bác thọt và đàn bò của bác.
– Chào bác! Trời đẹp quá, bác Jim nhỉ!
– À, tiết trời lày rất tốt cho cỏ mọc đây. Lăm lay cây tần bì mọc chậm hơn cây xồi và nếu xồi trước tần bì thì...
Ashurst làm như vô tình, hỏi:
– Bác đứng ở đâu khi bác thấy con quỉ Gipsy, bác Jim?
– Có thể nà dưới cây táo to kia kìa.
– Bác có nghĩ rằng chính nó đấy không?
Bác trả lời dè dặt:
– Tui cho rằng chính ló. Ló đã đứng ở đó mà.
– Vì sao bác lại nghĩ là nó?
Bác hạ giọng nói:
– Họ lói ông chủ cũ của chúng tôi, ông Larracombe ý, vốn gốc Gipsy. Nhưng đó là người ta lói thế. Họ nà những người kỳ nạ nắm, cậu biết không? Có thể họ biết ông ấy đi rồi, cho nên họ cử thằng cha đó đi theo cho có bạn. Đó nà tui đoán thế.
– Thế bác thấy nó như thế nào?
– Mặt mũi đầy nông ná, ló đi như thế lày và hình như ló chơi đàn viôlông. Người ta cho nà không có ma quỉ nhưng có một đêm tôi thấy nông con chó lày dựng đứng trong khi tôi chả nhìn thấy gì xung quanh xất cả.
– Khi đó trời có trống không?
– Có trăng, gần tròn, vàng rực, nhung chỉ mới mọc thôi ở đàng sau cái cây kia.
– Thế bác có cho rằng thấy quỉ là rủi ro không?
Bác thọt đẩy cái mũ lên, đôi mắt đầy tình cảm bác nhìn Ashurst với vẻ sốt sắng hơn bao giờ hết.
– Đáng nẽ tôi không lói nhưng đây nà điều rất ný thú, mà tôi không hiểu được nà tại sao. Có những người thì có thể thấy được, nhưng có những người thì không bao giờ thấy được cái gì xất. Như cái thằng Joe của chúng tôi chẳng hạn thì cậu có để cái gì trước mắt hắn, hắn cũng chả thấy gì, và những đứa khác cũng thế, chúng ló ngộc ngà ngộc nghệch nắm. Nhưng Megan thì cái gì ló cũng thấy hết, tôi lói không sai đâu.
– Bởi vì cô ấy là người nhạy cảm, thế thôi.
– Cái gì?
– Đó là tôi nói cô ấy hiểu biết tất cả.
– À phải, nó là người có trái tim đa cảm.
Ashurst cảm thấy má mình đang đỏ lên vội đưa tay lấy túi thuốc lá.
– Làm một điếu, bác Jim.
– Cảm ơn cậu. Người như con bé ấy thì trăm người mới có một thôi. Tui nghĩ thế đó.
– Tôi cũng cho là như thế. Ashurst đáp cộc tôc, buộc túi thuốc lá lại và đột ngột bỏ đi.
“Có trái tim đa cảm”, đúng rồi. Vậy anh đang làm gì đây? Anh đang có ý định gì với người con gái “đa cảm” này? Ý nghĩ đó cứ giày vò anh khi anh đi lang thang trên đồng cỏ phủ đầy hoa mao lương vàng rực, ở đây có những con bê lông đỏ đang ăn cỏ và đàn chim nhạn lượn trên cao. Đúng là cây xồi đã nở hoa trước cây tần bì, màu vàng nâu. Mỗi một loài cây đều có thời kỳ nở rộ của mình và có màu sắc riêng. Chim cu và nhiều loài chim khác đang hót véo von, dòng suối nhỏ đang lấp lánh. Một con ong bắp cày chúa đậu lên tay áo anh. Giết một con ong bắp cày chúa có nghĩa là giết 2000 con ong bắp cày con để khỏi làm hỏng những quả táo sinh ra từ những chùm hoa chi chít trong vườn quả kia. Nhưng trong một ngày như thế này, có ai với trái tim đang yêu lại có thể giết chết bất cứ sinh vật nào? Anh bước vào đồng cỏ, ở đó cũng có một chú bê lông đỏ đang ăn cỏ, Ashurst thấy nó có vẻ giống Joe. Nhưng con bò không hề để ý đến ông khách. Có lẽ nó cũng đang ngẩn ngơ nghe tiếng chim hót và say sưa trước vẻ quyến rũ mê hồn của cánh đồng vàng rực dưới những cái cẳng chân ngắn ngủn của nó. Ashurst đi thẳng đến khu đồi cao bên trên dòng suối. Trên sườn đồi, những mỏm đá nhô cao lên. Đất ở đó được phủ một tấm thảm bằng hoa chuông xanh và một khóm cây táo dại đang nở đầy hoa. Anh nằm lăn trên bãi cỏ. Sự thay đổi từ màu vàng lộng lẫy của đồng hoa mao lương đến vẻ đẹp diệu kỳ cửa hoa lá ở đây bên những tảng đá xám khiến cho anh ngỡ ngàng kinh ngạc, thiên nhiên thật là sinh động, không lúc nào đơn điệu trừ tiếng suối đang đều đều chảy và tiếng hót của con chim cúc cu. Anh nằm đó một lúc lâu nhìn ánh mặt trời cho đến lúc bóng cây táo dại ngả xuống đám hoa chuông xanh có bè bạn duy nhất là những con ong dại. Anh không được hoàn toàn thoải mái khi nghĩ đến những cái hôn ban sáng trao đổi với nàng và tối nay hẹn gặp nàng dưới gốc cây táo. Ở những nơi như nơi đây thường ngự trị các vị thần sông suối và thần đồng cỏ. Nữ thần sông suối, trắng như chùm hoa táo dại kia, thường nghỉ ngơi trên cây, và thần đồng cỏ xám xịt như cây dương xỉ, với những đôi tai nhọn đang chờ đợi họ. Khi anh bừng tỉnh dậy thì chim cúc cu vẫn hót, tiếng suối vẫn róc rách nhưng mặt trời đã khuất sau những mỏm đá, không khí trên đồi đã trở lạnh, và mấy con thỏ rừng đang chạy xung quanh.
“Đêm nay”, anh nghĩ. Dường như mọi vật trên mặt đất này đều đang vươn mình bộc lộ ra do sự điều khiển của một bàn tay vô hình với những ngón tay mềm mại nhưng cương quyết. Trái tim anh và những xúc cảm của anh cũng đang vươn mình và bộc lộ. Anh đứng dậy bẻ một cành táo dại. Những búp non trông giống như Megan, hồng hào, tươi tắn, còn nguyên sơ, những bông đã nở cũng giống như nàng, trắng trong, trọn vẹn, đáng yêu đến mức rung động lòng người. Anh bỏ cành hoa vào túi áo, và thở ra một hoi dài khoan khoái hân hoan. Quanh anh, nhũng chú thỏ rừng vẫn chạy tung tăng.