Giấc Mộng Tình Yêu

Lượt đọc: 37 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 3

❊ ❊ ❊

ĐỐI với Ashurst, giấc ngủ thường đến nhẹ nhàng và nhanh, dù đang ngủ say, khi bạn anh từ bếp đi lên anh cũng tỉnh giấc, và rất lâu sau khi Garton đã vùi đầu vào gối ngủ thiếp đi, anh vẫn nằm nghe tiếng cú rúc. Nhưng đối với anh, ngoại trừ cái đầu gối đang bị đau ra, cuộc đời đâu phải là không dễ chịu, Chưa khi nào những lo toan của cuộc sống làm trở ngại được những giấc ngủ của anh. Mà thật ra, anh cũng chẳng có gì phải lo toan. Anh đã ghi tên làm luật sư, với niềm say mê văn chương cả cuộc đời đang ở trước mặt anh, không còn bố mẹ, anh có bốn trăm mỗi năm cho bản thân anh. Anh muốn đi đâu, làm gì và lúc nào cũng dược. Cái giường anh đang nằm kể cũng hơi cứng một chút, nhưng cũng chẳng sao. Anh nằm trên giường hít thở mùi hương ban đêm luồn vào căn buồng thấp qua cánh cửa sổ để mở ngay trên đầu. Trừ những lúc cãi nhau với anh bạn – đó cũng là điều tự nhiên khi họ phải cuốc bộ với nhau ba ngày ròng rã ra – thì kỷ niệm về cái đêm không ngủ này đối với anh thật dịu dàng, đáng yêu vả cảm động. Một hình ảnh, đặc biệt rõ ràng và không cắt nghĩa được, thậm chí anh cũng không ý thức được điều đó là nét mặt của chàng thanh niên đang lau súng, đôi mắt chăm chú, lạnh lùng nhưng thảng thốt của anh ta cứ nhìn về phía cửa nhà bếp và liếc nhanh nhìn người con gái đang bưng bình rượu táo. Bộ mặt đỏ hồng, mắt xanh, lông mi sáng và mớ tóc màu gai của cô gái cũng in đậm trong trí anh như nét mặt tươi tắn và hồn nhiên của cô. Cuối cùng, anh thấy ánh bình minh rạng dần qua khung cửa sổ không có màn che, một tiếng quạ kêu khàn khàn ngái ngủ. Rồi sau đó là cả cái yên lặng tĩnh mịch cho đến khi có tiếng một con sáo hót, chưa đủ để làm cảnh vật tỉnh giấc, tất cả lại rơi vào im lặng. Và Ashurst ngủ thiếp đi.

Ngày hôm sau, cái đầu gối anh lại sưng tấy lên, nên kế hoạch đi bộ phải hủy bỏ. Garton thì phải về Luân Đôn ngay nên ra đi từ trưa với nụ cười nhạo trên môi như muốn chế riễu anh. Nhưng khi bóng anh ta vừa khuất sau khúc cong của con đường đốc thì cảm giác bực bội này cũng qua nhanh. Suốt ngày Ashurst ngồi nghỉ ngơi trong chiếc ghế bành sơn xanh đặt trên đám cỏ cạnh vòm cây thủy tùng, ở đó ánh mặt trời chứng cất hương thơm của các loài hoa cẩm chướng, đinh hương pha thêm một thoáng hương thơm của thủy tùng đang nở hoa. Cảm thấy nhẹ nhàng và vui sướng, anh hút thuốc, mơ màng ngắm cảnh xung quanh,

Mùa xuân ở trang trại, mọi vật đều sinh sôi, khắp nơi cây cối đâm chồi nảy lộc, còn con người thì hồi hộp chờ đón và chăm sóc những gì mới sản sinh ra. Anh ngồi lặng lẽ đến nỗi một con ngỗng mẹ núng nính đi qua sát ngay cạnh anh oai vệ dẫn một đàn sáu con ngỗng con đầu xám cổ vàng, cái mỏ nhỏ của chúng lướt trên những lá cỏ dưới chân anh. Thỉnh thoảng bà Narracombe hoặc cô Megan đến hỏi xem anh có cần gì không, nhưng anh chỉ mỉm cười và nói: “Không ạ, xin cảm ơn, ở đây thích lắm!”.

Gần đến bữa ăn, cả hai người cùng ra, mang theo một ít thuốc rịt bằng một thứ gì đen đen đựng trong bát và sau một hồi lâu nghiêm trang xem xét vết thương sưng tấy trên đầu gối anh, họ băng bó lại. Họ đi rồi, anh vẫn nhớ mãi tiếng kêu dịu dàng của cô gái, đôi mắt đầy thương cảm và nét mày hơi nhíu lại của cô. Anh lại thấy bực mình với người bạn đã đi sáng nay vì anh ta đã nói những lời vớ vẩn về cô. Khi cô mang trà ra cho anh, anh hỏi:

Cô có ưa anh bạn của tôi không cô Megan?

Cô gái mím môi lại hình như sợ rằng mỉm cười là vô lễ chăng!

– Dạ, cậu ấy là người vui tính, cậu ấy đã làm cả nhà cười. Em nghĩ cậu ấy là một người rất thông minh.

– Anh ấy nói gì mà làm cô cười?

– Cậu ấy nói em là con gái của các nhà thơ. Họ là ai thế ạ?

– À, họ là những nhà thơ Wales cổ, họ đã sống hàng mấy trăm năm trước đây.

– Thế sao em lại là con gái họ được ạ?

– Anh ấy muốn nói cô là người mà các nhà thơ ấy thường ca ngợi.

Cô gái cau mày:

– Em nghĩ là cậu ấy đùa thôi, phải không ạ?

– Nếu tôi nói thì cô có tin tôi không?

– Ồ, tin chứ ạ!

– Tôi cho rằng anh ấy nói đúng đấy.

Cô mỉm cười.

Và Ashurst nghĩ: “Em thật đáng yêu”.

– Cậu ấy lại nói rằng anh Joe là người Saxon, Thế là thế nào ạ?

– Joe là ai? Có phải cái anh mắt xanh và mặt đỏ không?

– Vâng ạ, anh ấy là cháu của chú em.

– Không phải là anh em họ của cô chứ?

– Không ạ.

– À, anh ấy muốn nói rằng Joe trông giống như những người ngày xưa di cư sang nước Anh khoảng ngàn bốn trăm năm trước đây và đã chinh phục nước này.

– Ồ, em biết những người đó rồi, nhưng sao Joe lại là người Saxon được?

– Garton thường thích nói về những chuyện đó, nhưng tôi cũng phải nói rầng Joe trông giống người Saxon thật.

– Thế ạ?

Tiếng “thế ạ” đã làm Ashurst buồn cười, nghe thánh thót và duyên dáng, quả quyết và lễ độ mặc nhận một cái gì rất Hy Lạp ở cô ta.

– Cậu ấy lại nói rằng mấy đứa trẻ đều là dân Gipsy7[*]. Đáng lẽ cậu ấy không nên nói như vậy. Dì em cười nhưng tất nhiên là không ưng và mấy người anh em họ của em thì nổi cáu. Chú em là một nông dân – nông dân thì không phải là dân Gipsy. Thật là tai hại làm cho mọi người giận.

Ashurst muốn cầm lấy tay cô vuốt ve, nhưng anh chỉ trả lời:

– Đúng thế, cô Megan ạ. À này, đêm qua tôi đã nghe thấy tiếng cô đưa bọn trẻ đi ngủ đấy.

Mặt cô ửng đỏ.

– Mời cậu uống trà đi kẻo nguội. Cậu có cần gì nữa không ạ?

– Cô có còn thì giờ chăm sóc cho bản thân mình không?

– Ồ, có chứ ạ!

– Tôi đã để ý, mà chưa thấy đấy.

Cô cau mày bối rối và nét mặt trở nên buồn bã.

Khi cô đi rồi, Ashurst nghĩ: Liệu cô ta có cho ràng mình bỡn cợt cô ấy không nhỉ? Không đời nào mình lại làm thế.

Anh đang ở độ tuổi “nở hoa”, tuổi của những tư tưởng cao thượng mà một nhà thơ đã nói.

Ít để ý đến xung quanh nên anh không biết rằng anh chàng mà Garton gọi là “kiểu người Saxon” đang đứng ngoài cửa chuồng ngựa. Hắn mặc cái quần nhung kẻ màu nâu bần, đi đôi ủng lấm bùn, áo sơ mi xanh, cánh tay đỏ rực, da mặt cũng đỏ, ánh mặt trời nhuộm mái tóc mầu sợi gai của hắn thành màu vàng nhạt. Hắn đứng đó không nhúc nhích, nét mặt lạnh lùng. Khi thấy Ashurst nhìn mình, hắn vội tạt qua sân với dáng đi như ngượng ngập vì đôi chân nặng nề chậm chạp của mình, rồi biến mất vào phía cửa nhà bếp. Ashurst thấy cụt hứng. Sao mà cục mịch! Anh có thiện chí tốt đẹp với cả thế giới nhưng sao khó mà bắt chuyện được với họ như thế! Nhưng kìa, hãy nhìn cô gái kia! Đôi giày đã sờn rách, bàn tay thô ráp vì lao động. Như thế là thế nào nhỉ? Có thực là cô ta có dòng máu Celt trong người như Garton nói không? Cô ta lẽ ra phải là một bà hoàng, một viên ngọc quí, thế mà chỉ mới biết đọc, biết viết thôi.

Người đàn ông đứng tuổi râu cạo nhẵn nhụi mà anh thấy trong bếp tối qua đang đi vào sân cùng với một con chó để dẫn đàn bò đi vắt sữa. Ashurst thấy ông ta đi tập tễnh.

– Bác có đàn bò đẹp quá!

Nét mặt ông tươi hẳn lên. Ông có đôi mắt nhìn thẳng, có vẻ đã chịu đựng nhiều đau khổ.

– Dà, bọn lày khá lắm, sữa rất tốt đấy cậu ạ.

– Vâng, tôi cũng chắc như vậy.

– Thưa cậu, chắc nà chân cậu đỡ rồi chứ ạ?

– Cảm ơn bác, đỡ nhiều rồi.

Bác ta chỉ vào cái chân thọt của mình và nói:

– Tui biết ló thế lào rồi, cái đó nà phiền phức nắm, cái đầu gối ý. Tui bị cái lày đã mười lăm rồi đấy.

Ashurst buộc miệng kêu lên một tiếng thương cảm nhưng người đàn ông lại mỉm cười:

– Đừng phàn làn cậu ạ, rồi ló sẽ qua khỏi thôi.

– Vâng ạ.

– Dà, trông chân cậu đã khá hơn rồi đấy.

– Vâng, nhờ thuốc của bà chủ rịt cho đấy.

– Cô gái đi kiếm thuốc đấy mà. Cô ấy biết chữa bệnh bằng hoa. Người ở đây biết chữa với các thứ ấy. Mẹ tui trước đây cũng biết đấy. Chắc chân cậu sẽ khỏi ngay thôi. Lào! đi lào!

Ashurst mỉm cười nghĩ thầm: “Bằng hoa”! Chính cô ấy là một bông hoa rồi.

Hôm đó, sau khi anh ăn bữa tối với món vịt nguội, sữa đông và rượu táo, cô con gái lại vào phòng khách hỏi:

– Thưa cậu, dì em mời cậu dự tiệc nhân ngày lễ tháng năm với gia đình ạ,

– Nếu tôi xuống bếp được.

– Được chứ ạ! Nhưng có lẽ cậu sẽ nhớ bạn cậu lắm.

– Không đâu. Nhưng cô chắc là tôi không làm phiền mọi người chứ?

– Phiền ai ạ? Chúng em sẽ rất vui sướng.

Ashurst đột ngột đứng dậy khiến cho cái đầu gối bị thương của anh nhói lên và anh loạng choạng. Cô gái thất kinh vội đưa tay ra đỡ. Ashurst cầm lấy hai bàn tay nhỏ nhắn, rám nắng, thô ráp đó, cố tự kiềm chế không đặt môi hôn và để cho cô gái đỡ đi. Anh dựa vào vai cô và thấy một cảm giác êm dịu chưa từng biết bao giờ. Trước khi đi vào bếp anh còn khôn ngoan vớ lấy cây gậy trên giá để chống và bỏ tay ra.

Đệm đó anh ngủ rất say. Khi thức dậy, anh thấy cái đầu gối đã gần như bình thường. Anh lại ngồi vào cái ghế trên bãi cỏ, ngâm ngợi vài câu thơ và đến chiều anh đi dạo tha thẩn với hai chú bé Nick và Rick. Hôm ấy là ngày thứ bảy chúng được về sớm. Hai đứa bé chừng độ sáu bảy tuổi, da ngâm đen, dáng nhanh nhẹn, lúc đầu chúng hơi bẽn lẽn nhưng chỉ một lát sau chúng đã nói chuyện liến thoắng, vì Ashurst rất biết chơi với trẻ con. Đến bốn giờ chiều thì chúng đã khoe với Ashurst tất cả những bí mật của chúng về cách phá phách các loài vật trừ việc mò cá hồi, ống quần chúng xắn cao, chúng nằm sấp trên dòng suối có cá hồi định trổ tài nghệ. Cố nhiên chúng chẳng mò được gì vì tiếng la hét của chúng đã làm cho cá sợ chạy đi hết.

Ashurst ngồi trên hòn đá bên gốc sồi, nhìn chúng chơi đùa và lắng nghe tiếng chim cúc cu hót, một lúc sau, thằng Nick, đứa lớn hơn và cũng ít kiên trì hơn cũng đến ngồi cạnh anh.

– Con quỉ Gipsy đã có lần ngồi trên hòn đá lày rồi đấy chú ạ! Nó nói.

– Cái gì? Con quỉ Gipsy nào?

– Cháu có biết đâu, khống thấy được ló đâu nhé! Chị Megan bảo là con quỉ ý ngồi đây đấy. Và bác Jim đã trông thấy một nần rồi cơ. Hắn ngồi chỗ lày ban đêm rồi sau đó con ngựa đã đá vào đầu bố đấy. Hắn chơi đàn viôlông chú ạ.

– Thế nó chơi điệu gì?

– Cháu chả biết.

– Trông nó thế nào?

– Hắn đen đen nà. Bác Jim thấy hắn toàn nông ná thôi. Hắn nà quỉ đấy. Hắn chỉ đến vào ban đêm thôi nhé.

Đôi mát xếch của đứa bé tròn xoe.

– Hắn có bắt cháu đi không chú? Chị Megan hãi hắn nắm.

– Chị ấy thấy nó rồi à?

– Chưa. Chị ấy cũng sợ cho chú đấy.

– Chú nghĩ là chị ấy chả việc gì mà sợ.

– Chị ấy cầu nguyện cho chú đấy.

– Sao cháu biết hở thằng nhóc?

– Khi cháu đi ngủ, cháu nghe chị ấy nói: xin Chúa phù hộ chúng con và phù hộ cho cậu Ashurst. Cháu nghe chị ấy thì thầm như thế đấy.

– Nhóc con, cháu thì biết cái gì?

Thâng bé im lặng. Rồi nó lại nói một cách sôi nổi:

– Cháu biết nột da thỏ cơ nhé. Chị Megan thì không đám nột da thỏ đâu. Cháu không sợ máu.

– Ồ, thằng yêu quái!

– Yêu quái nà cái gì cơ?

– À, nó là loài thích làm cho người ta đau.

Thằng bé xịu mặt lại:

– Đó nà con thỏ đã chết rồi mà chú, mình vưỡn ăn mà.

– À ra thế? Vậy thì chú xin lỗi cháu nhé.

– Cháu còn biết nột da ếch lữa cơ!

Nhưng Ashurst im lặng. “Chúa phù hộ chúng con, phù hộ cậu Ashurst!”

Thằng bé bối rối vì thái độ khó hiểu đó, nó chạy vụt đi và tiếng la hét cười đùa lại vang lên dưới dòng suối.

Khi Megan đưa trà đến cho anh, anh hỏi:

– Quỉ Gipsy là gì, cô Megan!

Cô giật mình ngẩng nhìn anh:

– Nó mang lại điều rủi ro đấy.

– Cô tin là có ma quỉ à?

– Cầu cho không bao giờ em gặp chúng.

– Tất nhiên là cô không gặp đâu. Chẳng có cái gì như thế cả. Cái mà bác Jim đã nhìn thấy chắc chỉ là một con ngựa thôi.

– Không, chúng là quỉ ở núi đá đấy, chúng là những người cổ xưa đã sống trước đây rất lâu.

–Dầu sao họ cũng không phải là Gipsy. Những người cổ xưa ấy đã chết rất lâu trước khi người Gipsy tới.

Cô trả lời đơn giản:

– Nhưng chúng đều độc ác cả.

– Sao vậy? Nếu có thì chúng cũng chỉ là của thiên nhiên hoang dã, giống như thỏ rừng hay hoa dại vậy, có làm hại ai đâu. Những bụi cây gai cũng tự mọc lên không ai trồng, và cô cũng có bị chúng làm phiền gì đâu? Đến đêm, tôi sẽ đi xuống đó tìm bọn quỉ của cô vả nói chuyện với chúng xem!

– Ấy chết! Đừng! Đừng!

– Không, tôi cứ đến và ngồi trên hòn đá đó.

Cô vặn hai tay vào nhau và kêu lên: “Trời ơi!”

– Tại sao? Nếu có chuyện gì xảy ra với tôi thì cùng có sao đâu?

Cô gái không trả lời, anh lại nói nhỏ nhẹ:

– Với lại tôi chắc cũng không có dịp nào nhìn thấy chúng được vì tôi sắp phải đi rồi,

– Cậu sắp phải đi ạ?

– Chắc dì cô không muốn giữ tôi ở lại đây làm gì.

– Ồ có chứ ạ, dì em thường cho thuê nhà vào mùa hè.

Anh nhìn đăm đăm vào mắt cô và hỏi:

– Cô có thích tôi ở lại đây không?

– Có ạ.

– Đêm nay tôi cũng sẽ cầu nguyện cho cô!

Cô thẹn đỏ mặt, nhíu mày lại và đi ra khỏi phòng. Anh ngồi đó, tự trách mình, quên cả chén trà đã bị nguội. Dường như anh đã thô bạo đạp đôi ủng vào một chùm hoa chuông xanh biếc. Tại sao mình lại nói những điều vớ vẩn như thế? Đúng mình cũng là một con lừa huênh hoang chẳng khác gì Robert Garton, và còn xa mới hiểu được cô gái này.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 12 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.