Hồng Hoang Chi Thạch Cơ

Lượt đọc: 3177 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 600
Trăm Năm Sau?

❊ ❊ ❊

Đạo nhân bào vàng giận dữ nói: "Hai cái đầu gà ngoài thành chẳng lẽ không phải do ngươi chém?"

Trụ Vương không hiểu, thân thể mềm mại của Đát Kỷ hơi run rẩy, sắc mặt lại trắng bệch.

Thạch Cơ nói: "Đúng là do ta chém, nhưng thì có liên can gì tới đạo hữu?"

Đạo nhân bào vàng nghiến răng: "Ngươi dùng Kim Đao?"

Thạch Cơ lắc đầu: "Giết gà sao cần dùng dao mổ trâu, vô ý đại khái là mang theo mấy phần đao ý của Kim Đao mà thôi."

Mí mắt đạo nhân bào vàng giật liên hồi, thế mà không dám trừng mắt nhìn Thạch Cơ nữa, mà chuyển sang nhìn Trụ Vương, cái hố phân khổng lồ hố chết người không đền mạng này!

Đừng nói là hắn, ngay cả Nữ Oa nương nương ngày đó tức giận như vậy cũng chẳng từng giẫm Trụ Vương một cước.

Thánh nhân còn nhịn được, huống chi là hắn, ngoài việc dùng ánh mắt lăng trì nghìn lần, hắn thật sự không có cách nào khác, đây gọi là trừng mắt nhìn suông.

Còn về phía Trụ Vương, nắm đấm tay phải máu thịt lẫn lộn, tay trái cầm đao cũng không dám mạo muội ra tay. Người mà ngay cả da mặt cũng có thể làm tổn thương người khác, hắn không cho rằng mình có thể chiếm được tiện nghi gì, huống chi là tồn tại như thầy của con trai mình mà còn gọi người này một tiếng đạo hữu, có thể thấy đây cũng là một lão quái vật.

Hai người đối đầu, ánh mắt giao phong.

Thạch Cơ nhặt từng quân cờ đen trên bàn cờ vào hũ cờ, cổ tay xoay chuyển, lật tay phất một cái đã quét số quân cờ trắng còn lại vào hũ cờ trắng, bàn cờ trở nên sạch sẽ. Thạch Cơ đứng dậy, ánh mắt hai người đang đối đầu đều co rụt lại.

Đạo nhân bào vàng từng nghiên cứu rất sâu về con dao hung ác treo trên đỉnh đầu, bất cứ lúc nào cũng có thể rơi xuống chém bay đầu mình này của Thạch Cơ. Vì hiểu rõ nên mới sợ hãi, huống chi Thạch Cơ trong thành này muốn giết hắn cũng chỉ tốn thêm chút sức lực so với giết con gà kia, cũng chẳng qua là giết một con trâu mà thôi!

Hắn ngoại trừ mặc cho người ta làm thịt, tuyệt không có sức đánh trả.

Nếu không phải Thạch Cơ luôn nói một là một, chưa bao giờ nuốt lời, hắn tuyệt không dám mạo hiểm tới chịu chết.

Còn về phần Trụ Vương, bàn cờ như chiến trường, bại quân chi tướng sao dám nói dũng? Huống chi lại là cuộc thảm sát tàn nhẫn hết đợt này đến đợt khác, nói sống không bằng chết cũng không quá đáng.

E rằng Trụ Vương sẽ không bao giờ chạm vào bàn cờ nữa cho tới khi bóng ma trong lòng biến mất.

"Hôm nay là ngày bần đạo thu đồ đệ, hai vị như vậy không hay lắm đâu?"

Thần sắc hai người đang đối đầu hơi thay đổi.

Thạch Cơ nhìn về phía Trụ Vương nói: "Không nể mặt bần đạo, cũng nên nể mặt đồ đệ nhỏ của bần đạo chứ?"

Thạch Cơ lại quay sang đạo nhân bào vàng nói: "Nể mặt Triều Ca thành được không?"

Đạo nhân bào vàng thu hồi ánh mắt, nói: "Bần đạo nể mặt Cầm Sư đại nhân."

Trụ Vương cũng buông đao, nói với Thạch Cơ: "Đế Tân lỗ mãng rồi."

Thạch Cơ chỉ chỉ thanh Kim Đao trong tay Trụ Vương nói: "Đao..."

"Thanh đao này, cô rất thích!"

Được rồi, đây là không định trả lại.

Sắc mặt đạo nhân bào vàng lại đen đi.

Thạch Cơ nói: "Hai vị đều bị thương không nhẹ, về chữa thương trước đi."

"Còn thanh đao?"

Đạo nhân bào vàng sốt ruột.

Thạch Cơ nói: "Đao cũng không chạy mất được, cái gì của ngươi chung quy vẫn là của ngươi, cùng lắm thì, đợi thêm trăm năm nữa!"

Trăm năm sau?

Sắc mặt Trụ Vương đen lại.

Sắc mặt đạo nhân bào vàng hơi dịu lại.

Trụ Vương hừ lạnh một tiếng, phất tay áo rời đi.

Trăm năm sau, hắn cũng định mang đi.

Đát Kỷ khom người, vội vàng đi theo.

Tiểu gia hỏa trong lúc họ đánh cờ đã ngủ thiếp đi rồi.

Sau khi Trụ Vương rời đi, Thạch Cơ nói với đạo nhân bào vàng: "Đạo nhân bị đạo thương không nhẹ, đạo hữu hay là mau chóng đi chữa thương đi!"

Đạo nhân bào vàng nhìn Thạch Cơ với vẻ mặt phức tạp nói: "Bây giờ ta không đi đâu cả."

"Ý gì?"

"Ta sẽ chữa thương ở ngay đây!"

"Muốn ta hộ pháp cho ngươi?"

"Chẳng lẽ ngươi không nên làm vậy sao?"

Thạch Cơ nói: "Có vài chuyện bần đạo nhận, nhưng có vài chuyện ngươi đừng hòng đổ lên đầu bần đạo. Chuyện hôm nay, chín phần là tại ngươi. Ngươi nếu không phải lúc nên quyết đoán thì không quyết đoán, nên do dự lại không do dự, cướp đồ từ trong tay Nhân Vương, ngươi thật sự coi hắn là phàm nhân sao?"

[Dịch từ bản hv] ChuongId:321
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 10 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.