Gió lay tay áo xanh, mưa nhuộm màu y phục, ngô đồng đâm chồi, xanh biếc say lòng, bào vàng ảm đạm, áo đỏ trở về.
"Cô cô, con đã về rồi!"
Giọng nói trong trẻo, bước chân mang theo gió.
Gió bên ngoài thổi loạn màn mưa trong sân.
Tiểu Thiền đã về.
Áo đỏ như lửa, thần thái bay bổng.
Thạch Cơ nhướng mày, trong mắt ánh lên ý cười.
Kim Bào không biết đã ngồi nghiêm chỉnh từ lúc nào.
Tiểu Thiền vào cửa thấy Kim Bào thì hơi sững sờ, rồi cúi người hành lễ: "Bái kiến tiền bối."
Kim Bào gật đầu đầy vẻ giữ kẽ.
Trước mặt Thạch Cơ, hắn có thể không cần mặt mũi, nhưng trước mặt vãn bối, hắn vẫn phải giữ thể diện.
Tiểu Thiền chớp mắt đã mày cười hớn hở, lại nháy mắt với Thạch Cơ.
Thạch Cơ mỉm cười, hỏi nàng bài vở hôm nay đã làm xong chưa, Tiểu Thiền lè lưỡi, đi đọc kinh.
Những năm này, Thạch Cơ quan đạo nhập vi, quan sát đạo của cả một thành Triều Ca, đầu đội một khoảng trời, chân đạp một phương đất, vẽ đất làm lao, hợp đạo một thành, lấy thị giác của tiểu lão thiên gia của tòa thành này để quan sát thiên đạo, địa đạo, nhân đạo của tòa thành ấy. Mười năm quan đạo, như nhìn chỉ tay, như lý giải vận mệnh, đạo lý nhiều như lông bò, cảm ngộ tinh vi như mưa, nàng vơ một nắm là được.
Những cảm ngộ mười năm này nếu khắc vào ngọc giản thì nhất định sẽ chất cao như núi, nhưng nàng chưa từng khắc, đạo lý quá tinh, quá tạp, quá vi, quá nhiều, người có thể lý giải thông suốt không nhiều, người không lý giải được mà quan sát thì chỉ có hại chứ không có lợi.
Ngộ đạo như nàng, trước không thấy người xưa, sau chắc chẳng thấy người nay.
Trước kia có lẽ từng có, sau này nhất định sẽ không còn nữa.
---❊ ❖ ❊---
"Thứ hai thì sao?"
Thạch Cơ nhìn về phía đạo nhân Kim Bào, dùng ánh mắt hỏi: Thứ hai gì cơ?
Đạo nhân Kim Bào xoa mặt nói: "Thứ nhất, cô nói mạng ta cứng, thế còn thứ hai?"
Thạch Cơ thu hồi suy nghĩ, nối lại đầu mối câu chuyện, nói: "Thứ hai, bối cảnh của ngươi rất cứng."
Đạo nhân Kim Bào lần thứ hai ngẩn ra, bối cảnh hắn rất cứng? Sao hắn không biết nhỉ?
"Không hiểu." Kim Bào lắc đầu.
Thạch Cơ rút ra sợi dây tư duy, nói: "Khi ngươi tát một chưởng về phía Na Tra, nếu ngươi là Thánh nhân thì ngươi sẽ làm thế nào?"
"Bộp!"
Kim Bào đập đầu xuống bàn đá, "Chúng ta có thể đừng nhắc đến chuyện đó được không?"
Lấy mình suy người, nếu là hắn, hắn nhất định sẽ tát chết chính mình.
"Vậy ngươi có biết tại sao Thánh nhân lại không tát chết ngươi không?"
"Tại sao?" Kim Bào ngẩng phắt đầu lên.
Thạch Cơ từng bước từng bước đưa ra lý do: "Bởi vì ông ấy là Thánh nhân, bởi vì tâm trạng ông ấy không tệ, bởi vì ngươi là đại năng Yêu tộc."
Kim Bào chìm vào suy tư, lượng thông tin của ba câu này không hề nhỏ, không phải là lời nói đùa vô căn cứ.
Kim Bào thử giải mã: "Bởi vì ông ấy là Thánh nhân nên có lòng bao dung, bởi vì đệ tử ông ấy phá cảnh nên ông ấy rất vui, còn ta là đại năng Yêu tộc?" Kim Bào nhìn sang Thạch Cơ.
Thạch Cơ nói: "Ta đoán, ngươi cũng đoán, không có đáp án chuẩn xác."
Kim Bào gật đầu, rất có lý, hắn chỉ có thể nói là rất có lý, bọn họ đều không phải là Thánh nhân.
"Ý cô là ta là đại năng Yêu tộc, nên..."
Thạch Cơ gật đầu, "Thánh nhân chỉ nể mặt Thánh nhân, đây cũng là lý do ta để ngươi ra chiến trường mà không để Lão Ma đi, ngươi đi thì sẽ có nguy hiểm, nhưng sẽ không chết, còn Lão Ma thì sẽ."
"Ngay cả cái này cô cũng tính được?" Có còn là người không đấy?
Thạch Cơ thản nhiên liếc nhìn đạo nhân Kim Bào một cái, nói: "Không thể không tính."
Nàng bồi thêm một câu: "Ngươi và ta đều không phải người."
Kim Bào có chút chột dạ dời mắt đi, lầm bầm một câu: "Tâm tư đều dùng hết lên người mình cả."
Khôn nhà dại chợ.
Tính toán giỏi giang như vậy, có tác dụng quái gì?
"Phì..."
Thạch Cơ bật cười, cười thành tiếng, là tiếng cười phát ra từ đáy lòng, nàng lần đầu tiên phát hiện ra tiếng lòng của Kim Bào lại thú vị đến thế, người này quả là có một linh hồn thú vị!